Becky đã xoay xở hoàn thành hai nhiệm vụ được giao cho cô, nhưng đang phải đánh vật với nhiệm vụ thứ ba. Natasha lại tự nhốt mình trong phòng ngủ và không nói chuyện với cô. Ít nhất Becky cũng đã tìm cách thuyết phục được Natasha bỏ điện thoại của nó dưới nhà, như vậy cô biết con bé sẽ không liên lạc với bất kỳ tên khốn nào và tiết lộ thông tin. Cô sẽ giải quyết với nó sau.
Trước tiên, cô cần thông báo lại cho Tom đã.
Anh trả lời bộ đàm ngay lập tức.
“Tom - ở đây chúng tôi đang rất ổn. Tôi đã đánh giá rủi ro, và thấy là không lớn lắm. Có vài vị trí có khả năng đột nhập ở dưới nhà - cửa trước, cửa sau, cửa sổ trong phòng khách và phòng ăn, và còn một phòng khách - bếp rộng rãi ở phía sau nhà không chỉ có cửa sau mà còn có mấy cánh cửa kính mở ra vườn nữa.”
“Chết tiệt - như thế rất khó bảo vệ họ. Chúng ta có đưa một đội vào được không?”
Becky không thích nói tin xấu cho Tom. Cô muốn giải quyết vấn đề, không phải tạo ra thêm. Nhưng cô không biết điều đó có hiệu quả không.
“Tôi biết chúng ta đã kiểm tra khả năng bị theo dõi, nhưng có vẻ khu đất này rất thoáng và tôi không thích mạo hiểm. Không có lối vào phía sau - mọi lối đi đều dẫn ra hông nhà và ra đằng trước. Nếu có chút thời gian, chúng ta có thể làm gì đó để đưa thêm người của ta vào, nhưng tạo thêm một lối vào vườn qua bờ giậu dày và các bụi cây sẽ rất ồn ào vào ban đêm.”
“Đề xuất của cô thế nào, Becky?”
“Tôi không nghĩ Natasha được an toàn, và tôi nghĩ con bé biết như vậy. Nếu mọi việc thất bại bọn chúng sẽ đổ lỗi cho nó - và chúng ta biết khi đó điều gì sẽ xảy ra với nó. Nếu việc ổn, bọn chúng nghĩ con bé sẽ trở về - chúng không đời nào chịu để con bé ở lại đây. Nếu chúng ta định bảo vệ Natasha, tôi đề xuất chúng ta có một đội phản ứng có vũ trang túc trực gần đây. Rất gần đây.”
Được Tom đồng ý tổ chức đội phản ứng và thiết lập liên lạc với mình, cô tiếp tục thuật lại các cuộc trò chuyện của cô với David Joseph.
“Tôi sẽ nói ngắn gọn hết mức. Nhà hầm và toàn bộ văn phòng tại Joseph & Son đều ngầm dưới lòng đất. Tiếp cận tòa nhà phải qua một lối vào chung - rất nhiều người biết mã, nhưng chỉ giúp họ vào được đến sảnh ngoài thôi. Có một bảng mã nữa để vào Joseph & Son, nhưng nó có khóa hẹn giờ và không thể mở ngoài giờ làm việc được.”
“Anh ta chắc chắn chuyện đó chứ, Becky?”
“Anh ta nói vậy - chúng ta phải hỏi những người lắp đặt mới biết chắc được. Mỗi hộc ký gửi an toàn đều có hai chìa - một do chủ nhân giữ, một do Joseph & Son giữ. Anh cần cả hai mới mở được hộc. Chìa của công ty được cất trong một căn phòng bảo vệ bằng khóa sinh trắc học và chỉ có vân tay bốn người mở được thôi. Đương nhiên David là một trong số đó. Có thêm một khóa sinh trắc học nữa vào khu vực chính của nhà hầm. Vậy đấy.”
Becky hy vọng cô không bỏ sót gì. David Joseph không ngớt lời về chuyện không có khả năng đó, đi tới đi lui trong phòng, tay đút túi, nhắc đi nhắc lại rằng không thể thực hiện việc đó.
“Thế còn bên trong các hộp thì sao? Anh ta có biết những gì bên trong không?” Tom hỏi.
“Anh ta nói họ không có manh mối gì. Chủ nhân lấy hộp từ két an toàn và mang tới một phòng riêng để đặt những thứ họ muốn vào trong. Có cả két an toàn bình thường, không có hộp bên trong, với nhiều kích cỡ lớn hơn. Theo lời David, một vụ tấn công ngẫu nhiên hoàn toàn chỉ phí thời gian. Anh ta nghĩ hầu hết các hộp cất giữ tài liệu cá nhân, chúc thư, chứng thư gia đình - thậm chí cả thư tình. Nhưng anh ta nói chẳng liên quan gì, bởi vì không ai có thể lọt vào được. Cho dù chuyện gì xảy ra, anh ta nói anh ta tin chắc chẳng thể làm gì được nhà hầm cả.”
“Tôi nghe thấy có từ “nhưng” đấy, Becky. Cô nghĩ sao?”
Becky biết mình đã hớ hênh; nhưng Tom sẽ hiểu, cho dù nếu hóa ra cô nhầm.
“Tôi không tin anh ta, Tom. Anh ta biết đó là nhà hầm - nhưng anh ta không muốn chúng ta biết rằng anh ta biết.”
Không có điều gì trong cuộc trò chuyện của anh với Becky mà Tom nghĩ đáng đem chia sẻ với Emma cả. Chắc chắn anh không muốn cô biết rằng nhà cô rất dễ bị tấn công. Nhưng trên đường quay lại phòng khách, anh quyết định có một điều anh cần hỏi cô, bởi vì cho dù anh có cố gắng đến mấy để quên đi thì những lời của Jack vẫn cứ quay cuồng trong tâm trí anh. Cảnh sống không chịu nổi.
“Anh ổn chứ?” cô hỏi khi anh trở lại phòng.
“Tôi ổn, nhưng tôi cần hỏi chị cảm thấy thế nào về việc tôi định nói chuyện với một chuyên gia về bức thư cuối cùng của Jack, để xem liệu có khả năng hiểu được trạng thái tâm lý của anh ấy khi viết lá thư đó không.”
Emma ngả người, tựa đầu vào sô pha. “Hãy cứ làm việc gì anh muốn, Tom. Ý anh là một chuyên gia tâm lý à?”
“Không - một chuyên gia ngôn ngữ pháp y. Họ nghiên cứu cách sử dụng ngôn ngữ - phân tích các từ và cấu trúc câu - để hiểu được ý nghĩ ẩn bên dưới.”
Emma nhún vai. “Tùy anh thôi. Nhưng có phần hơi học thuật vì dù sao anh ấy cũng mất rồi.”
Dĩ nhiên, cô nói đúng. Nhưng anh đang tìm kiếm những điều khác về anh trai mình và cố hiểu được tất cả.
“Cảm ơn Emma. Tôi đánh giá cao điều đó, và tôi rất vui được nghe nói rằng Becky gần như rất ổn thỏa ờ nhà chị - cô ấy chỉ muốn trò chuyện với Natasha và sau đó chúng tôi có thể đưa chị trở về với họ. Bản danh sách đến đâu rồi?”
“Tôi không biết liệu có điều gì hữu ích không. Tasha có nói về những đầu việc nó phải làm và hình phạt nó phải nhận. Tôi không chắc sẽ giúp ích được, Tom, nhưng tôi sẽ tiếp tục cho tới khi Becky sẵn sàng và xem xem liệu tôi có thể nghĩ ra được gì khác không.”
“Tuyệt lắm,” Tom nói. “Tôi sẽ cùng vài người nữa kiểm tra. Tôi sẽ tới phòng làm việc của tôi, nhưng tôi sẽ cho chị biết ngay khi có bất kỳ tin gì. Như thế ổn chứ?”
Emma gật đầu lia lịa. Anh tin chắc cô muốn được ở một mình.
Phòng làm việc của anh thực chất là một khoảng khá rộng rãi thuộc phần sảnh đằng trước nhà. Nó có một lò sưởi nhỏ, và ấm cúng đến ngạc nhiên cho dù vào giữa mùa đông. Anh ngồi xuống, mấy lá thư vẫn trên tay anh, và trân trối nhìn chúng một lúc lâu, rồi đẩy chúng ra phía sau bàn làm việc.
Anh muốn gọi lại cho Becky, nhưng anh biết cô sẽ gọi cho anh ngay khi có gì đó cần báo cáo. Anh nhìn đồng hồ.
“Chết tiệt,” anh lầm bầm. Anh biết mình phải làm việc này. Anh kéo mấy lá thư lại phía mình, vớ lấy điện thoại và đứng dậy, bước tới cửa sổ trong lúc bấm số. Anh nhìn ra bầu trời đêm tối đen và ảm đạm, cơn mưa lắc rắc tạo ra thứ ánh sáng lờ mờ quanh các ngọn đèn đường vàng ệch, ánh sáng của chúng phản chiếu lại từ những vỉa hè ướt rượt. Chắc chắn Jack thừa hiểu rằng, triển vọng tương lai có bi đát đến thế nào thì vẫn luôn có hy vọng ngày tiếp theo sẽ tươi sáng hơn?
Điện thoại có người trả lời sau hồi chuông thứ tư.
“Clara phải không? Tôi là Tom Douglas. Tôi không biết liệu chị có giúp tôi một việc được không?” anh hỏi.
Tom giải thích về lá thư tuyệt mệnh của Jack, và Clara đề xuất cách nhanh nhất để chuyển nó tới chỗ cô ấy là Tom dùng điện thoại chụp ảnh lá thư.
“Anh có mẫu viết lách nào khác của anh ấy không? Gì đó để tôi còn so sánh?” cô ấy hỏi.
“Buồn là tôi có một lá thư trong đó anh ấy chấm dứt một mối quan hệ lâu dài với người yêu - thế có được không.”
“Tuyệt vời. Tôi có thể gửi anh nhận xét sơ bộ rất nhanh thôi,” Clara nói. “Sẽ chỉ mang tính chất qua loa thôi đấy - chỉ là những ấn tượng đầu tiên. Muốn có gì đó sâu hơn thì phải đợi, tôi e là vậy.”
“Phản ứng ban đầu là tốt rồi. Nếu cần hơn, thì đương nhiên tôi phải trả tiền cho khoảng thời gian của chị rồi.”
“Chúng ta sẽ bàn chuyện đó sau. Giờ gửi đi. Tôi sẽ xem nhanh và gửi lại anh những suy nghĩ của tôi.”
Cảm ơn Clara, Tom kết thúc cuộc gọi và dùng cạnh bàn tay vuốt phẳng các nếp gấp trên hai lá thư ra một chút.
Anh nhanh nhẹn chụp ảnh từng lá và, khi chuyến tiếp tới Clara, anh cảm thấy bớt đi một chút căng thẳng trên vai.
Anh lại nhìn đồng hồ. Thời gian dường như đứng yên.
Anh bước vào bếp và pha một cốc cà phê nữa. Nghĩ rằng mình cần xem Emma có muốn ăn gì không, anh nhận ra mình cũng chỉ mới ăn qua loa suốt mấy tiếng rồi. Lúc anh về nhà đêm hôm trước trời đã quá muộn rồi, và anh rất muốn được quấn lấy thân hình nóng bỏng của Leo.
“Chết tiệt,” anh lầm bầm, thấy có lỗi khi nhận ra rằng anh đã không gọi điện cho Leo kể từ lúc bỏ mặc cô nửa đêm hôm trước. Anh vớ lấy điện thoại riêng.
“Chào em,” anh nói. “Anh xin lỗi đã không gọi, nhưng mọi việc rất gấp gáp.”
“Anh đang ở đâu đấy? Anh ở nhà à?”
Tom ngừng lời, không dám chắc cần nói gì.
“Đó là câu hỏi đặc biệt khó sao, Tom?”
“Xin lỗi, Leo, anh đang ở nhà, nhưng anh sẽ không thể gặp em tối nay. Lúc này anh không giải thích được. Hơi rắc rối - nhưng anh sẽ gọi khi mọi việc ổn thỏa.”
Điện thoại công việc của anh bắt đầu reo.
“Chán quá. Anh rất xin lỗi, anh sắp phải đi - có một cuộc gọi đến nữa rồi.”
Anh định nói với cô rằng anh yêu cô, và nói anh sẽ gọi cô vào sáng mai, nhưng cô đã ngắt máy.
Nhún vai, anh nhận cuộc gọi đến.
“Nhanh thật đấy, Clara - tôi cứ nghĩ chị cần vài tiếng.”
“Tôi cần vậy đấy, để phân tích chi tiết. Nhưng mấy bức thư đều ngắn và tôi có thể đưa ra một vài nhận định ngay. Đây là một phân tích năm phút. Anh sẵn sàng chưa?”
“Bắt đầu,” Tom nói, gần như ước rằng anh đã không phải làm việc này.
“Điều đầu tiên cần nói là trong khi với khả năng chuyên môn của tôi, tôi thấy đọc chúng rất thú vị, nhưng chắc chắn rất đau lòng cho người nhận được.”
“Tôi không thể tán thành hơn được nữa.”
“Liệu tôi có đúng khi nghĩ rằng anh ấy mất ngay sau khi gửi lá thư thứ hai không?” Clara hỏi.
“Anh ấy gửi vào trước khi anh ấy mất. Đó là lý do tại sao Emma lại buồn đến vậy - cô ấy cảm thấy lẽ ra mình cần làm gì đó.”
“Chà, anh có thể bảo với Emma lời tôi rằng hãy thôi tự trách móc mình đi. Thực tế tôi rất ngạc nhiên nếu đây đúng là một lá thư tuyệt mệnh, Tom ạ.”
Tom cau mày. Ý chị ấy là thế quái nào? Điều đó có vẻ khá rõ với anh.
“Cả hai chúng ta đều biết có hai kiểu tự sát - những người có ý định chết, và những người phát đi tiếng kêu cứu và rồi thế nào đó mọi chuyện không thành. Anh trai anh bị chết trong một vụ tai nạn, phải không?”
“Đúng vậy. Thuyền bị va chạm, vỡ vụn thành từng mảnh.”
“Như thế không giống như lời kêu cứu bất thành - không giống như uống thuốc và hy vọng có ai đó cứu anh kịp lúc. Nếu anh ấy có ý định cho vụ tai nạn xảy ra, thì tức là anh ấy có ý định chết.”
“Vâng, tôi cũng nói vậy,” Tom trả lời, thắc mắc không biết việc này sẽ đi đến đâu.
“Chà, vậy thì, vậy thì tôi thậm chí càng tin rằng đây không phải là một lá thư tuyệt mệnh.”
Clara khiến anh chú ý hoàn toàn.
“Làm sao chị có thể nói vậy?”
“Nói chung, người thật sự quyết định từ bỏ cuộc sống của mình thường ngừng liên hệ với thế giới bên ngoài, về mặt tâm lý, họ cô lập với những người khác. Họ đã đi đến một quyết định, và cái chết - trong suy nghĩ của họ - là lựa chọn duy nhất. Thường thì một người đã quyết định tự sát sẽ không đời nào thể hiện cho những người khác thấy mình nhận thức được nỗi đau - việc này chỉ có ở người chưa có vẻ đã xem xét nội tâm đầy đủ. Anh ấy rất lo lắng cho Emma, gia đình anh ấy.”
Tom im lặng. Đây là một tin mừng, phải không? Nhưng tại sao nó lại không hề có cảm giác như vậy?
“Chị có chắc chắn điều này không?”
“Tôi xin nói rằng Jack chắc chắn định làm gì đó, nhưng vào lúc viết thư - và đó là điểm mấu chốt - tôi không tin anh ấy có ý định tự tử. Rõ ràng điều đó có thể đã thay đổi, và anh ấy đã có một lúc không được hợp lý cho lắm khoảng một ngày sau đó. Nhưng những người tự sát thật sự, trái ngược với những người hy vọng bị ngăn cản đúng lúc, có xu hướng tự tử ngay sau khi viết thư. Ý định của họ là để lá thư được tìm thấy sau khi họ đã chết bởi vì họ không muốn bị ngăn cản.”
“Cảm ơn chị, Clara,” anh nói khẽ. “Tôi mắc nợ chị rồi.”
“Chậc, trước khi anh đi, có thể anh rất muốn biết rằng lá thư kia - lá thư chấm dứt mối quan hệ với Emma ấy - có thể là từ Jack, nhưng tôi khá chắc chắn rằng anh ấy không hề viết nó.”
Những suy nghĩ của Tom đang phiêu diêu - những hình ảnh sống động, nghiệt ngã về quãng thời gian cuối cùng của Jack xâm chiếm tâm trí anh. Anh vẫn kịp nghe thấy mấy lời cuối cùng.
“Xin lỗi - chị nói gì cơ?” anh hỏi.
“Tôi ngờ rằng lá thư này được viết bởi một phụ nữ. Có thể chính người phụ nữ mới xuất hiện mà anh ấy nhắc đến đã bảo anh ấy cần phải viết gì, nhưng tôi dám chắc đó không phải là lời anh ấy.”
“Điều gì khiến chị nói vậy?”
“Tất cả các đại từ nhân xưng và các mối quan hệ xã hội, đó là một. Nhưng còn có những manh mối khác: phụ nữ có xu hướng triển khai thông tin sử dụng dạng phủ định, chẳng hạn “anh không nghĩ”, hay “tương lai của chúng ta không phải là một cặp”. Họ vòng vo - anh biết đấy, sử dụng các hình thức nhã nhặn - để làm dịu thông tin - “có lẽ”, hay “anh xin lỗi nếu…” - và họ nhắc nhiều đến những quy trình cảm xúc và kinh nghiệm: nghĩ, cảm thấy, hy vọng. Tôi rất vui được gửi anh phân tích toàn diện nếu anh muốn, nhưng sẽ phải đợi.”
“Không, Clara - đó thật sự không phải là vấn đề. Tôi cần nghĩ về tất cả đã.”
Khi Tom kết thúc cuộc gọi, cảm ơn Clara vì đã nhanh chóng trả lời anh, anh không sao kéo tâm trí của mình rời khỏi lá thư mà Emma cho rằng là một lá thư tuyệt mệnh.
Anh đã luôn tin rằng cái chết của Jack là một vụ tai nạn, nhưng căn cứ theo mọi điều anh đang biết hoặc đang phỏng đoán về anh trai mình, giờ anh phải nghĩ tới khả năng Jack đã bị giết hại.