Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
48

❊ ❊ ❊

Natasha ngồi trên mép giường, hai chân đung đưa phía trên sàn còn hai tay kẹp dưới đùi để cho bớt run rẩy. Cô Becky đã đi còn dì Emma đang quay về - quay về để thấy những gì băng nhóm tội phạm đã lập kế hoạch cho tất cả bọn họ. Nó thấy đơn độc trong căn nhà cùng với David lần đầu tiên kể từ lúc nó bắt bé Ollie.

Một ý nghĩ đang len lỏi trong đầu óc nó, tuy nó đã cố gắng ngăn cái ý nghĩ ấy. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình không bắt Ollie? Chuyện gì xảy ra nếu nó không nghe lời bọn họ?

Đó là một ý nghĩ ngu ngốc. Bọn họ sẽ cử Finn đến tóm nó. Cách duy nhất nó có thể ở lại là nếu cả gia đình đi trốn, và Natasha không tin nước Anh là đất nước đủ rộng để trốn thoát khỏi những kẻ như Finn McGuinness.

Nhưng đã có người để nhận lấy những lời trách móc.

David.

Đây là cơ hội của nó - một cơ hội để bắt ông ấy giải thích trong khi họ là hai người duy nhất ở trong nhà. Nó rất sợ biết được sự thật; có lẽ Rory đã nói dối nó suốt ngần ấy năm và nó đã căm ghét David chẳng vì cái gì cả, nhưng nó phải biết rõ. Nó gượng ra khỏi giường và lặng lẽ lần xuống nhà, hai tay nắm lại thành nắm đấm buông xuôi bên sườn.

Ba nó ở trong phòng khách, đứng quay lưng về phía cửa, hai tay đặt trên bệ lò sưởi, người nghiêng về phía trước, đầu cúi gằm. Natasha lặng lẽ đứng sau ba nó, cố gắng thu hết can đảm để lên tiếng. Chắc nó đã gây ra tiếng động, bởi vì David xoay người lại.

“Ôi trời, Tasha - con làm ba sợ hết hồn. Con làm gì mà cứ đứng ngây ở đó vậy? Đến đây và ngồi xuống nào.”

Natasha không nhúc nhích. David cau mày.

“Không phải là ba lại đang bị đối xử bằng cách im lặng đấy chứ? Chắc chắn đến giờ thì chúng ta đi qua chuyện đó rồi chứ?”

“Tôi cần hỏi ông một chuyện, David.”

“Cứ hỏi ba bất kỳ chuyện gì con muốn, nhưng đến đây và ngồi xuống đã nào.”

Natasha không nhúc nhích.

“Tôi muốn biết tại sao ông lại làm thế.”

“Tại sao ba làm gì chứ?”

“Ông biết chuyện gì mà.”

“Tasha, con yêu, ba thật sự không biết con đang nói về chuyện gì.”

Nó nuốt cục nghẹn trong cổ họng, cảm thấy khó bật ra thành lời.

“Có phải vì ông không yêu thương tôi? Hay ông không yêu thương mẹ? Là gì nào?”

David không dám nhìn vào mắt nó.

Nó thật sự không cần hỏi điều gì khác. Gương mặt ba nó đã nói lên tất cả.

Tất cả những gì nó muốn biết là tại sao.

Mọi thứ đều theo đúng kế hoạch tại trạm xăng. Becky giao chìa khóa và họ đổi áo cho nhau. Emma vội vã trở ra, lau mặt bằng giấy lụa và buông mũ trùm xuống. Nếu bọn chúng theo dõi, chúng có thể nhìn được mặt cô. Cô đã đổ đầy xăng xe, trả tiền và giờ trên đường trở về nhà. Cô không biết mấy tiếng nữa sẽ mang lại điều gì, nhưng bằng tất cả các tế bào trong cơ thể mình, cô hy vọng bọn họ sẽ mang Ollie về với cô.

Cô cảm thấy an toàn trên đường chính, nhưng ngay khi cô rẽ vào đường làng, cô nhận thấy ngay mình rất dễ bị tấn công. Những chiếc cần gạt trên kính chắn gió nhịp nhàng gạt qua lại, và ánh đèn pha phản chiếu những đốm sáng bằng bạc li ti qua làn mưa mỏng. Cô rẽ qua một khúc quanh và vào một cung đường chạy thẳng. Phía trước không có gì.

Đột nhiên một quầng sáng chói mắt lóe lên rọi thẳng vào mắt cô - phản chiếu từ một chiếc gương chiếu hậu. Có một chiếc xe đằng sau cô.

“Chết tiệt.”

Không cần nhấc điện thoại lên tai, Emma bấm một nút để thực hiện cuộc gọi, và một nút nữa để bật loa của điện thoại.

“Tom,” cô nói. “Anh nghe được tôi nói không?”

“Có. Rất to và rõ. Chị ổn chứ?”

“Không. Có ai đó ngay sau tôi trên đường làng. Tôi cần làm gì đây?”

“Không sao đâu, Emma. Đó là người của chúng tôi. Ở giao lộ tiếp theo, anh ấy sẽ rẽ sang trái trong khi chị đi thẳng, và một chiếc xe nữa sẽ thay thế từ chỗ đó. Chị an toàn mà.”

“Sao anh không nói với tôi?”

“Xin lỗi chị - tôi không biết họ sẽ đến được kịp giờ. Tôi không muốn hứa hẹn điều gì và không làm được. Tôi chỉ muốn bảo đảm rằng chị quay về an toàn.”

Đúng như lời Tom nói, chiếc xe phía sau cô rẽ ở giao lộ tiếp theo, và một lúc sau cô nhận ra có thêm ánh đèn trong gương của cô và cầu mong rằng đó là một chiếc xe khác của cảnh sát. Cô nhìn thấy cổng nhà mình phía trước và cảm thấy các cơ trùng xuống nhẹ nhõm.

Cô đánh xe vào lối chạy xe, vui mừng vì được về nhà, nhưng rất sợ những giờ tiếp theo. Cô ngả người vào phần tựa đầu một lúc.

Adrenaline suốt nửa tiếng qua đã thoát hết khỏi cơ thể cô, và cùng với nó là chút năng lượng cuối cùng. Cô cảm thấy giống như một bà già lúc chui ra khỏi xe và âm thầm đi vào nhà. Sảnh tối om. Không có ai buồn bật đèn lên cả.

Cửa vào phòng khách mở hé, và Emma nhìn thấy David đứng đó, không hối hả đi về phía cô như cô mong đợi. Anh ấy không thấy cô. Anh ấy đang trân trân nhìn con gái mình, trên gương mặt anh ấy là vẻ sợ hãi.

Emma định xộc vào và yêu cầu được biết chuyện gì xảy ra thì cô nghe thấy Tasha nói.

“Hãy cho tôi biết đi,” nó nói. Emma nghe được cả sự thổn thức đau khổ trong giọng nói của con bé.

“Ba không biết ý con là gì. Rất thành thật đấy.”

“Ông là đồ dối trá. Hãy nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra. Hãy nói cho tôi biết về cái đêm đó, sáu năm trước.”

Emma hơi bước lùi lại. Cô không biết đang có chuyện gì, nhưng đây là chuyện giữa hai cha con họ.

“Ba không biết ba phải nói với con bao nhiêu lần rằng ba đã hối hận như thế nào vì đã không đi cùng con.”

“Ôi làm ơn đi,” Natasha nói, “Đừng mở đầu như thế nữa đi. Ông không bao giờ đi cùng mẹ con tôi, đúng không? Lúc ấy việc đó không ích gì - phải không?”

Từ trong bóng tối của phần hành lang không có ánh sáng, Emma nhìn chồng mình. Anh ấy nuốt khan và cô thấy cục hầu của anh ấy dịch chuyển lên xuống.

“Con biết gì nào, Natasha - hay con nghĩ con biết gì nào?”

“Ông không thể nói được sự thật - dù một lần trong cuộc đời tội lỗi của ông sao?” nó nói, giọng nó đanh lại đầy thất vọng. “Kế hoạch là gì nhỉ?”

“Tasha, giờ chúng ta chấm dứt việc này đi. Tất cả đã từ sáu năm trước rồi, và con đã quay về với chúng ta. Chúng ta hãy đón em Ollie về và tiến tới thôi.”

“Tuyệt vời đấy, phải không? Quên sáu năm qua. Tôi sẽ chẳng bao giờ quên được sáu năm qua đâu, David. Chỉ cần nói cho tôi. Tại sao chúng tôi lại phải bị bắt cóc, tôi và mẹ? Tại sao đó lại là cách duy nhất?”

“Không phải như thế đâu, Tasha. Chẳng hề có chuyện gì dự định xảy đến với con cả, ba xin hứa.”

Emma cố ghìm một tiếng thở kinh ngạc. Anh ấy đang nói về chuyện gì vậy?

“Vậy khi đó dự định là chuyện gì? Mẹ có biết không?”

David quay đi, và không rõ vì sao Emma biết rằng anh ấy không muốn Tasha nhìn thấy mặt mình.

“Dĩ nhiên mẹ con không biết. Mẹ con sẽ chẳng bao giờ đồng ý chuyện đó, và mẹ con không giỏi làm diễn viên. Cần phải rất thật để cảnh sát tin tưởng mẹ con. Tất cả dự tính sẽ kết thúc thật nhanh. Con và mẹ con sẽ được đưa tới đâu đó an toàn. Chỉ độ một hai tiếng. Ba sẽ không bao giờ đẩy con vào nguy hiểm. Con sẽ không gặp chuyện gì nguy hiểm cả.”

“Sao cơ?” Trong giọng nói của Natasha có sự ngờ vực.

Ôi David, anh dã làm chuyện gì vậy? Emma không muốn nghe thêm nữa, nhưng cô không thể bỏ đi được.

“Ba không sao biết được rằng mẹ con sẽ đâm xe. Ba không biết tại sao bọn họ lại bắt con - ba không ngờ như thế.”

“Thế ông nghĩ họ sẽ làm gì? Tôi sáu tuổi - đâu phải một đứa bé. Tôi có thể kể với cảnh sát những gì đã xảy ra. Thậm chí tôi có thể nhận mặt được.”

David im lặng.

“Vậy là họ nói với tôi sự thật,” Natasha nói khẽ.

“Ba rất xin lỗi, Tasha. Lúc ấy dường như đó là cách tốt nhất. Ba nợ một số tiền. Ba nợ một số… người rất hung bạo.”

“Phải - rất vui, tôi có biết họ. Tôi đã sống với bọn họ suốt sáu năm, hãy nhớ lấy.”

“Ba biết có kim cương trong một hộp ký gửi ở két an toàn, và ba biết là cái hộp nào. Nếu họ đột nhập được vào và đánh cắp thì ba sẽ bị liên can. Cho nên kế hoạch là họ sẽ vờ như bắt cóc con - nhưng việc đó không phải là thật.”

“Nhưng việc đó đã rất thật với tôi và mẹ, phải không?”

“Phải, nhưng không lâu. Ba sẽ giúp họ lọt vào hầm để họ có thể ăn cắp số kim cương. Món nợ của ba sẽ được xóa bỏ, và sau đó con và mẹ con sẽ được thả ra. Cảnh sát sẽ biết ba chỉ làm việc đó do bị ép buộc. Không ai bị tổn thương. Kế hoạch là vậy.”

“Vậy khi chuyện thất bại, nếu ông biết người giữ tôi, tại sao ông không báo cảnh sát?”

“Ba đâu có biết. Ba không hề biết. Ba hứa với con. Kẻ ba nợ tiền biến mất, và ba không hề biết tên hắn. Chúng ta vẫn thường gặp nhau - để chơi bài. Ba nợ ngập đầu - cứ nghĩ vận may của ba sẽ thay đổi. Hắn là mắt xích duy nhất.”

Emma nghe thấy tiếng cười lanh lảnh của Natasha - một sự pha trộn giữa tiếng cười và tiếng thổn thức.

“Ông thật sự rất ngu ngốc, phải không? Tất cả bọn họ đều có liên quan - tất cả những người ông cùng chơi bài. Tôi cược rằng bọn họ vờ như không biết nhau, đúng vậy không? Bọn họ giăng bẫy ông từ đầu - một kẻ ngu ngốc nữa không hề biết cách giữ lấy tiền của mình. Ông đã thanh toán món nợ chết tiệt của mình như thế nào, khi mà vụ đánh cướp không thành?”

Anh ấy nhắm mắt lại và nói bằng giọng khẽ đến mức Emma gần như không nghe được.

“Tiền bảo hiểm sinh mạng của mẹ con.”

Emma nghe được một tiếng hít rất mạnh nhưng biến thành tiếng nấc. Cô nghe đã đủ rồi.

Cô đẩy cửa mở hết ra và bước lại chỗ Natasha, choàng cánh tay người con bé, kéo nó lại gần. Cô cảm thấy Tasha thả lòng người dựa vào cô một lúc.

“Emma,” David nói, hai mắt anh ta dịch chuyển qua lại giữa cô và Natasha, rõ ràng đang tự hỏi cô đã nghe được bao nhiêu rồi.

Tất cả những gì Emma có thể nghĩ tới là sự đau khổ của chồng mình khi cô gặp anh; anh đã nói mãi không thôi về việc anh yêu gia đình mình như thế nào, về việc nếu anh có lại thời gian, anh sẽ làm mọi việc khác đi như thế nào. Nhưng có lẽ còn hơn cả sự đau khổ. Hay có lẽ là gì đó hoàn toàn khác.

Tội lỗi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.