Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
68

❊ ❊ ❊

Natasha lê bước dọc lối đi hẹp, đầu cúi gằm để giấu đi những giọt nước mắt của mình. Không có ai để phải che giấu điều đó, nhưng nó đã được dạy không kêu khóc và cảm thấy xấu hổ trước những tiếng thổn thức vốn chỉ chực làm nó nghẹn tắc. Nó không biết mình đang đi đâu, nhưng mọi con đường đều dẫn tới đâu đó, phải vậy không?

Không khó khăn gì để thoát khỏi ngôi nhà. Nó chỉ phải đợi đúng thời điểm. David cảm thấy hối tiếc với bản thân trong bếp, băn khoăn không biết liệu cảnh sát có tìm ra những việc ông ta đã làm không. Những lời cuối cùng của ông ta với nó là: “Chúng ta không cần nói với bất kỳ ai về việc này, phải không, Natasha? Đó là một sai lầm, vậy thôi. Một sai lầm ngu ngốc.”

Nó thất thểu theo vệt đường mòn tạo ra do những chiếc máy kéo chạy, giày của nó ướt sũng và lấm lem bùn đất. Nước mưa thấm qua chiếc áo khoác len cũ kỹ của nó và nó cảm nhận được những giọt nước lạnh buốt chạy xuống lưng, nhưng nó vẫn còn phải đi rất xa. Nó biết mình đang đi đâu, nhưng nó sẽ không làm vậy trước lúc trời sáng. Nó sẽ phải tìm chỗ nào đó để ẩn náu cả ngày. Bọn họ đang lùng tìm nó - Finn và Rory. Nhưng không phải vì họ muốn có nó.

Thật sự đó mới là chuyện. Chẳng ai muốn nó cả. David không hề muốn nó trở về khi ông ta có cơ hội, và mặc dù Rory khăng khăng bắt nó về nhà - ít nhất, những gì đã được xem là nhà trong sáu năm qua - thì đó cũng không phải là vì họ muốn có nó. Họ chỉ muốn cho nó thấy không hề có lối thoát, và họ muốn nó có thể mang lại bộn tiền. Nó biết quá nhiều - mọi mưu đồ, các tuyến tàu hỏa, những kẻ buôn bán điện thoại bị đánh cắp.

Có vẻ việc này giống như một công việc dễ dàng. Tất cả những gì nó phải làm là không nói chuyện với bất kỳ ai, không nói với ai về bất kỳ điều gì, và tìm đúng thời điểm để ra khỏi ngôi nhà cùng với đứa bé, gọi điện cho Rory, và sau đó trở lại ngôi nhà và theo dõi ba nó chịu đựng khổ sở trong vài tiếng cho tới khi mọi việc xong xuôi, rồi lại biến đi.

Nó biết David và Emma sẽ phát điên với nó và nghĩ họ có thể tát nó khi nó nói rằng Ollie biến mất - chỉ để bắt nó nói. Nhưng nó đã quen với chuyện đó. Điều nó không ngờ là, cảm nhận của nó khi nó nhìn thấy dì Emma yêu thương Ollie thật nhiều. Đã có lúc nó thậm chí còn nghĩ rằng có thể, chỉ là có thể, dì ấy còn có một chút tình yêu thương dành cho chính nó nữa.

Dĩ nhiên, nó căm ghét David, nhưng dì Emma rất tốt với nó. Và nó đã làm gì để đền đáp lại chứ? Nó đánh cắp con của dì. Vậy đấy.

Natasha bật ra một tiếng nấc đau khổ cứ tích tụ trong nó suốt nhiều ngày, tan đi không ai nghe thấy trong đêm tối.

Và giờ nó đã làm chuyện khác mà nó thấy rất ghét chính mình. Nó có thể bỏ lại toàn bộ số quần áo đẹp mà dì Emma đã mua cho nó, nhưng có một thứ nó cần, thứ nó phải mang theo.

Tiền.

Nó không cần nhiều bởi vì nó có thể xoáy đồ để ăn. Nhưng nó có thể cần một ít tiền mặt, và nó là một đứa móc túi khốn kiếp. Nó đã thử khi nó còn bé, nhưng người ta đã tóm lấy cần cổ nó và lắc nó một trận, cho nên nó chuyên xoáy đồ trong các cửa hàng. Phiền toái là, dì Emma lại mang bóp theo người, còn ví của David lại ở trong túi áo khoác của ông ta - lúc ông ta ngồi trong bếp.

Nó chỉ còn lại một lựa chọn duy nhất - điều mà nó rất ghét phải làm. Nó cố gạt ý nghĩ về những gì nó đã làm ra khỏi đầu. Người ta ghét nó, cho nên như thế cũng chẳng có gì khác biệt.

Nơi nó đang đi tới toàn những đứa trẻ giống như nó - những đứa trẻ không ai muốn, hoặc bị buộc phải trốn thoát khỏi điều gì đó còn kinh khủng hơn là sống cực khổ. Nó đang tìm tới những đường hầm chạy bên dưới Manchester, một mạng lưới đồ sộ những không gian được xây từ hơn một thế kỷ trước. Nó nghĩ nó có thể an toàn ở đó, nhưng nó sẽ phải đi bộ hàng dặm đường, suốt đêm men theo những lối đi và ngõ hẻm phía sau. Natasha thậm chí không biết mình đang ở đâu, nhưng nó đã thấy một vài biển hiệu khi người ta ra ngoài đi mua sắm, cho nên đã có ý niệm rằng Stockport là thị trấn lớn gần nhất. Nếu có thể tìm đường tới được đó, nó có thể tìm được ai đó giúp nó trong vài ngày cho tới khi nó tìm tới Manchester.

Tâm trí nó cứ lan man rà lại mọi việc. Liệu nó có đưa ra lựa chọn đúng không? Liệu nó có nên ở lại không?

Vấn đề là, nếu nó vẫn ở đó - sống với ba và dì Emma - nó không nghĩ Finn và chủ của hắn sẽ thả Ollie cho tới khi nào bọn chúng bắt nó trở về. David và Emma sẽ phải lựa chọn. Nó, hoặc Ollie. Và không có tranh luận, phải không nào? Ra đi lúc này còn tốt hơn là nghe những lời bao biện của họ khi họ nói với nó rằng nó không được mong muốn. Nhưng nó đã ra đi - biến mất - Finn không có lý do gì để giữ Ollie.

Nhưng có lẽ đáng ra nó nên ở lại - ở lại để dì Emma có thêm sức mặc cả - ở lại và hi sinh bản thân để dì Emma có thể đưa Ollie trở về. Nó đá văng một cục đất trước mặt. Nó thậm chí còn không thể làm cho tốt việc đó.

Nó dùng cườm tay lau nước mắt và ngước mặt về phía mưa, thân hình nó run run vì tâm trạng buồn thảm và cảm giác mất mát của nó.

Becky Robinson ra khỏi bếp nhà Joseph. Các kỹ thuật viên hiện trường tội ác đang giăng khắp, và chẳng có gì để xem - dĩ nhiên trừ máu. Emma ở bệnh viện cùng với Ollie, nơi nó được kiểm tra toàn diện, và tin tức thật tốt. Có vẻ chẳng hề có tí tác động kéo dài nào do bất kỳ phân tử gì của viên thuốc ngủ mà có thể nó đã nuốt phải.

Becky không biết Emma đã nhìn thấy chồng mình hay chưa. Thật sự thì cô ấy sẽ chẳng hề trách móc bản thân nếu chưa làm vậy, khi biết những việc David đã làm trong những năm trước đó. Mọi việc nảy sinh từ đó, cho Natasha, cho Caroline, và giờ cho Ollie, còn Emma là kết quả trực tiếp những hành động của anh ta sáu năm trước.

Jumbo và nhóm của anh ấy đã xong ở tất cả mọi phòng ngoại trừ bếp, vì thế Becky thoải mái ngó nghiêng khắp căn nhà. Cô đi vào phòng ngủ của Natasha. Giường đã được dọn, phòng rất gọn gàng - cái kiểu ngăn nắp mà bình thường ta không thấy ở những cô gái mười ba tuổi - ít nhất, không phải vậy nếu bọn chúng giống như Becky đã trải qua.

Cô mở các ngăn kéo. Bên trong là quần áo tốt - quá hợp cho một cô bé như Natasha - tất cả được gấp gọn gàng như thể có ai đó thật sự quan tâm đến. Cô nghĩ lại những gì Natasha mặc lúc cô gặp con bé lần đầu. Cô nhớ đến chiếc áo chui đầu màu đỏ có sợi dây lòng thòng và lục tìm căn phòng. Nó không ở đó.

Cháu ở đâu, Tasha?

Con bé không ở nhà Rory Slater. Nơi đó trống trơn. Tất cả bọn trẻ đã được đưa đi chăm sóc và cả hai vợ chồng Slater đều bị giam.

Nhóm đã lục soát ngôi nhà và chẳng tìm thấy gì. Chẳng thấy gì, tức là, ngoại trừ một không gian kinh khủng bên dưới gian hầm. Chỉ hơn một cái hố đào dưới đất với vách là đất để nguyên. Lạnh lẽo và ẩm ướt, nơi đó gợi lên nỗi khiếp sợ.

Becky rùng mình và lần vào phòng ngủ của Ollie. Cô có thể nhìn thấy rõ nhóm kiểm tra dấu tay đã ở đây, nhưng họ chẳng di chuyển một thứ gì, và mắt cô chú ý tới một thứ đồ chơi, đặt ở giữa tấm thảm sàn. Cô cúi xuống nhặt lên, nhưng đó không phải một món đồ chơi, đó là một cái hộp đựng tiền hình bọ rùa. Cô lắc lên, nhưng không có tiếng gì. Nó rỗng không.

Lúc cô đặt lên nóc tủ ngăn kéo, cô chú ý đến một mảnh giấy bé xíu, thò ra khỏi khe hở. Becky thận trọng rút ra. Mở ra, cô di chuyển tới chỗ sáng để đọc.

“Ôi lạy Chúa,” cô lẩm bẩm, mắt rân rấn lệ. Cô biết cô sẽ phải gọi cho Tom, nhưng nhất thời cô phải tạm dừng lại.

Cô không nghĩ mình có thể đọc to được nội dung.

Gửi Ollie Joseph

Chị nợ em 7,36 bảng

Ký tên: Natasha (chị gái của em)

Xin lỗi em.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.