Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
38

❊ ❊ ❊

Tom có thể làm được mà chẳng cần đến chuyện này. Cho dù Titan muốn gì, anh tin chắc điều đó đều không cần thiết để tìm bé Ollie Joseph, và lẽ ra Philippa nên hiểu điều đó. Dù rất nôn nóng, anh không có nhiều lựa chọn ngoài việc chấp hành mệnh lệnh của bà ấy. Anh chẳng hề muốn leo cao hơn cấp Chánh Thanh tra bởi vì anh không muốn bị giam hãm trong một văn phòng như anh đã từng vậy, nhiều khi anh ao ước rằng mình có quyền nói “không” khi anh được bảo làm gì đó.

Anh khẽ gõ lên cánh cửa đóng kín phòng Philippa và đẩy mở ra mà không cần nghe thấy tiếng “Mời vào” thường lệ của bà ấy - lại thêm một nguồn cơn bồn chồn nữa. Nhiều lúc bà ấy cứ như Nữ hoàng vậy, và, lại rất hiệu quả, tất yếu khi bà ấy được thăng cấp lần tới Tom chắc chắn rằng bà ấy sẽ trở nên khác xa với chính mình đến mức chẳng ai có thể nhận thấy con người Philippa thật sự nữa.

Văn phòng của bà ấy phản ánh tính cách của bà ấy - hay ít nhất cũng là cá tính bà ấy thích thể hiện. Căn phòng không có nét gì riêng với mấy bức tranh ngẫu hứng trên tường chẳng thể hiện điều gì về cái con người đã lựa chọn chúng cả. Thực tế, có lẽ chúng được chọn bởi những người làm công việc trang trí nội thất. Bàn làm việc thì hoàn toàn gọn ghẽ, với một chồng ba chiếc khay làm bằng sợi thép, khác với của Tom, không tràn ngập ra cả bàn. Nói cách khác, vô vị nhưng hợp với mục đích.

Philippa ăn vận bộ vét thẫm màu lệ thường với chiếc áo choàng trắng lốp, và từng sợi tóc suôn màu nâu vàng của bà ấy đều gọn ghẽ, đuôi tóc ngay bên dưới hai tai dường như chẳng bao giờ dài hơn hay bị cắt ngắn hơn. Đối diện với Philippa, lưng quay về phía cửa, là một người đàn ông mặc áo vét kẻ sọc nhỏ. Anh ta quay lại và đứng lên lúc Tom bước vào.

Để Philippa thực hiện phần giới thiệu, Tom chìa tay ra. “Tom Douglas,” anh nói, nhận thấy ngay cái nắm tay ấm áp, khô ráo của người đàn ông trông lịch lãm đối diện mình.

“Paul Green,” anh ta đáp lại, chỉ chiếc ghế cạnh mình và ngồi xuống.

Tom ngồi xuống, và ngoảnh nhìn Philippa.

“Tôi có thể làm gì cho cả hai người?” anh hỏi.

“Tom, anh Green muốn nói chuyện với anh về việc có thể các anh đang theo dõi một trong những mục tiêu của nhóm Titan, một gã có tên là…”

Philippa liếc xuống tờ giấy ghi chú, “… Rory Slater?”

Tom chưa kịp mở lời, Green đã ngoảnh sang anh.

“Nếu tôi có thể giải thích, Tom - tôi gọi anh là Tom được chứ?” Chẳng cần đợi đồng ý, anh ấy tiếp tục. “Chúng tôi đã để mắt đến Slater một thời gian. Tôi biết các anh chú ý đến hắn là đối tượng có thể đang giam giữ Natasha Joseph, nhưng hắn còn là đối tượng lớn hơn rất nhiều và chúng tôi đang triển khai một chiến dịch nhằm tóm cho được tên đầu sỏ của nhóm tội phạm có tổ chức này đã vài năm rồi. Chúng tôi tin chắc chúng tôi biết gã trùm là ai, nhưng tóm gã rất khó khăn. Gã không để tay mình nhúng chàm. Gã dành tất cả việc đó cho đám thuộc hạ. Slater chỉ là hạng dưới đáy, nhưng qua hắn chúng tôi đang tiến lại gần hơn.”

Green rút mấy tấm ảnh từ trong cặp và đặt lên bàn.

“Những thứ này chụp sáng nay. Anh cử người vào nhà Slater, và các anh có một chiếc xe tải giám sát ngay trên phố. Tôi cần anh rút quân, Tom. Chiến dịch này quá lớn không thể thất bại vì việc điều tra về một cô gái nay tái xuất hiện được.”

Philippa ngắt lời. “Anh và tôi vẫn chưa có dịp thảo luận chuyện anh để ý đến Slater đâu, Tom. Tôi đoán hắn chỉ mới lọt vào tầm ngắm của các anh.”

“Đúng vậy - đầu giờ sáng nay.” Tom quay sang phía Green. “Nhưng chuyện không còn chỉ liên quan đến một cô gái mất tích nữa rồi. Slater có can dự đến việc bắt cóc một đứa bé, anh Green.” Như Tom biết quá rõ, tính mạng của một đứa trẻ lấn át tất cả mọi điều khác, kể cả tội phạm có tổ chức.

“Chết tiệt,” Green lầm bầm.

Căn phòng im lặng một lúc.

“Chúng tôi đã để mắt đến nhóm này một thời gian dài,” Green nói. “Chúng tôi biết Slater là một phần trong đó, và có một gã cao hơn trong mạng lưới cũng có dính líu - Finbar - hoặc Finn - McGuinness. Gã là một tên thi hành luật và là một tên khốn bệnh hoạn xã hội.” Paul Green nhổm về phía bàn và uống một chút từ ly nước trước khi nói tiếp.

“McGuinness ra tù đã tám năm - gã là lái xe trong một vụ cướp có vũ trang - nhưng gã có vẻ tránh mọi phiền phức một cách có chủ ý và mục đích. Vợ gã có một chiếc xe bán bánh kẹp ở Salford - cũng rất quen thuộc. Chúng tôi biết rằng Slater lấy ma túy mà gã bán từ chính chiếc xe bánh kẹp nhà McGuinness, và chúng tôi muốn lần theo đường dây cung cấp bắt đầu từ chỗ đó. Finn McGuinness rất kín tiếng, nhưng tất cả đều sợ gã. Chúng tôi vẫn tránh làm bất kỳ điều gì dính đến chiếc xe bánh kẹp cho tới khi chúng tôi lần được gã trùm - kẻ điều khiển tất cả - và chúng tôi nghĩ chúng tôi đang tới được đó.”

Tom cung cấp cho họ những gì anh biết về Slater, và việc gã dính líu đến vụ bắt cóc Ollie Joseph như thế nào.

“Những gì anh nói không làm tôi ngạc nhiên, Tom. Bọn này tổ chức rất chặt chẽ, nhưng cũng cơ hội chủ nghĩa,” Green nói tiếp. “Chúng mang tính chất kinh doanh. Chúng kinh doanh ma túy, vũ khí, phụ nữ - bất kỳ thứ gì chúng có thể bán trên phố. Nhưng nếu cơ hội xuất hiện - thứ gì đó khác bình thường - chúng sẽ nhảy xổ vào ngay.”

“Và anh nghĩ giờ chúng đang nhảy vào việc gì đó phải không?” Philippa hỏi.

“Chúng tôi biết là như vậy, mặc dù chúng tôi không biết chính xác là gì. Chúng tôi có một CHIS. Anh ấy làm việc cho chúng, nhưng lúc này anh ấy chỉ là một phần rất nhỏ của cả bức tranh. Mọi việc sẽ sớm diễn ra thôi. Anh ấy đã sẵn sàng trực chiến mấy ngày nay rồi.”

Tom vẫn luôn nghĩ rằng CHIS, hay Nguồn tình báo mật*, là thuật ngữ rất khó hiểu. Anh thấy thoải mái hơn nhiều với khái niệm người báo tin, hay thậm chí là chỉ điểm, nhưng trong bốn bức tường của Philippa, sự chính xác chính trị là tất cả.

Covert Human Intelligence Source.

“Anh có nghĩ bắt cóc và công việc kia có liên quan đến nhau không?” Philippa hỏi.

“Rất có thể,” Tom trả lời. Anh tiếp tục cung cấp cho Paul Green thêm tình tiết về vụ bắt cóc bé Ollie cũng như anh tin rằng tiền không phải là động cơ.

“Bắt cóc “ném đá giấu tay” rồi,” Green nói. “Nghe rất đúng cho vụ này rồi.”

“Thông tin của chúng tôi là cho dù David Joseph được yêu cầu làm việc thì cũng là hôm nay thôi. Sau đó thằng bé sẽ được mang trả an toàn và khỏe mạnh, chúng tôi hy vọng thế. Căn cứ theo thời gian biểu mà CHIS của các anh cung cấp, có vẻ như thể có liên quan đến nhau. Chúng ta còn biết gì khác nữa?”

Có tiếng gõ cửa và Philippa quát to “Đợi đã”. Nhưng cửa vẫn mở và Becky ló đầu qua cửa.

“Rất xin lỗi, thưa sếp,” cô nói, miệng cười có phần lo lắng, “Nhưng chúng tôi cần Tom. Có chuyện. Mười phút trước, Cảnh sát giao thông đã bắt thằng bé mà Natasha mỉm cười với nó trên tàu và họ cũng đã đưa Rory Slater đi thẩm vấn, bởi vì gã có mặt ở nhà ga đợi đón thằng bé.”

Tom nghe thấy tiếng rên lên từ Paul Green và anh phải thông cảm với anh ấy. Bao nhiêu năm nỗ lực có thể sắp đổ xuống sông xuống bể. Dĩ nhiên, Cảnh sát giao thông không được biết thông tin về vụ bắt cóc và vì thế họ tin trọng tâm vẫn chỉ là tìm ra ai là kẻ đã bắt Natasha.

“Họ cho tôi biết ngay,” Becky nói, “Cho nên tôi bảo họ trong trường hợp nào cũng đừng nhắc đến Natasha Joseph. Hy vọng họ nghe theo, nếu không chúng ta gặp rắc rối đấy.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.