Lúc này cảm giác trong phòng ngủ thật an toàn khi cửa lại được chặn kín bằng một cái tủ ngăn kéo. Nó không biết liệu mình có đủ sức dịch chuyển món đồ cồng kềnh đó không, nhưng bằng cách nào đó nó đã làm được, và mỗi lần lại dễ hơn một chút. Nó đã tìm được chỗ để giấu đồ, nhưng nó vẫn không dám mạo hiểm để họ vào phòng bất cứ khi nào họ muốn.
David - ông ta muốn cô gọi ông ta là Ba nhưng ông ta cứ việc mơ tưởng đi - đã đưa cho nó một chiếc di động cũ để nó có thể “gọi cho bạn bè”.
Việc đó khiến nó suýt mỉm cười. Đúng là trò cũ rích dở ẹt, nhưng có vẻ ông ta rất hài lòng với bản thân vì sự chu đáo của mình.
Nó ước ông ta sẽ không chạm vào mình. Việc đó làm da thịt nó rợn lên.
Nó biết dì Emma đã lục lọi các túi chiếc áo khoác của nó khi nó cởi ra đêm hôm trước. Nó đã đóng sầm cửa phòng ngủ của mình nhưng đã lẻn ra và thấy dì Emma ngó lại đầy vẻ hối lỗi khi hai tay dì thọc sâu vào các túi áo khoác ngay chỗ nó treo áo trong hành lang. Có lẽ dì Emma ngỡ tìm thấy một cái điện thoại. Cứ làm như nó ngu đến mức mang một chiếc về nhà vào hôm qua vậy.
Thế nhưng dì Emma đã không nói với David những việc nó làm. Ông ta sẽ nghĩ đó là một việc rất kinh khủng. Nhưng dì Emma không tin tưởng nó. Và đó có thể là một vấn đề.
Đêm qua, khi mọi người đi ngủ hết, Natasha lẻn xuống nhà. Nó bật một ngọn đèn lên và nhìn bức tranh trong hành lang. Nó đã quên mất mẹ mình trông như thế nào.
Làm sao nó có thể quên được?
Mẹ rất đẹp. Và mẹ rất yêu thương Tasha. Tasha vẫn còn nhớ điều đó đã mang cho nó cảm giác thế nào, nhưng nó không còn cảm thấy như vậy suốt một thời gian dài.
Bây giờ David đã gọi cho cảnh sát và nó sẽ phải nghĩ thật nhanh. Không dự tính chuyện đó xảy ra. Nó biết có những cảnh sát lưu ý đến bất kỳ chuyện gì họ được nói cho biết, và nó biết điều đó đồng nghĩa với phiền toái. Nó đã tìm mọi cách có thể nghĩ ra để làm cho David thay đổi quan điểm, nhưng dì Emma thì không suy chuyển.
David dễ điều khiển hơn. Ông ta là người thấy tội lỗi lơ lửng, đè nặng lên đầu ông ta. Nó có thể tìm cách thuyết phục ông ta đừng để cảnh sát dính vào việc này. Dì Emma thì khó hơn nhiều. Dì ấy nói họ phải nói cho cảnh sát biết vì cô bé kia - cô bé bị chết. Tasha cố kìm tiếng thổn thức. Có lẽ nào…? Không. Nó thậm chí còn không được nghĩ đến điều đó.
Thế nhưng, dì Emma đã thắng và thuyết phục được David thực hiện cuộc gọi. Dì Emma nghĩ dì ấy biết rõ sự khác biệt giữa đúng và sai.
Dì ấy có thể biết về điều đúng, nhưng dì ấy chẳng biết gì về điều sai. Dì ấy không có manh mối đầu tiên về điều sai trái.
Tasha mỉm cười với mình. Chỉ là vấn đề thời gian thôi.