Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
57

❊ ❊ ❊

David Joseph ngồi một mình trong bếp, hai tay khoanh trên bàn, đầu cúi gục, tì lên một bàn tay nắm chặt. Anh ta không tin được rằng lần này Tasha lại biết hết những gì anh ta đã làm. Và giờ Emma cũng biết.

Vẻ mặt cô ấy khiến anh ta thấy sợ - vừa hoang mang vừa căm phẫn. Nhưng họ không có cơ hội nói về chuyện đó trước lúc cô phải đi - đi xuống căn hầm của anh ta và làm theo lệnh của nhóm tội phạm để đổi lại Ollie.

Tasha giờ đây thậm chí không thể chịu được việc ở trong cùng phòng với David; nó ở lì trên gác trong phòng ngủ của mình. Anh ta hiểu nó đau đớn thế nào, nhưng anh ta sẽ phải làm cho nó hiểu - cả Emma nữa - rằng lúc đó mọi việc anh ta làm dường như là giải pháp tốt nhất.

Khi anh ta nợ tiền những kẻ như băng nhóm này thì anh ta không thể bỏ chạy được. Anh ta sẽ phải bán nhà hoặc công ty, và Caroline sẽ đau khổ hàng tháng trời. Vụ bắt cóc chỉ khiến cô ấy và Tasha vài tiếng khổ sở nếu mọi việc theo đúng kế hoạch.

Anh ta biết mình đang biện bạch cho bản thân. Anh ta biết từ ngày xảy ra chuyện rằng anh ta đã làm điều kinh khủng - ghê tởm đến mức chẳng hề có lời biện bạch nào.

Tất cả những gì anh ta có thể hy vọng là cả Tasha và Emma sẽ hiểu anh ta cảm thấy ân hận thế nào.

Nhất thời, anh ta nghĩ đến Emma - một mình ở sâu dưới lòng đất Manchester. Anh ta lớn lên biết yêu cái sự tĩnh lặng đặc biệt cửa căn hầm, nhưng anh ta vẫn còn nhớ khi xuống đó lúc còn là một đứa trẻ cùng với cha mình và thấy ghét nó. Thứ âm thanh duy nhất là tiếng ù ù khe khẽ của những bóng đèn huỳnh quang, và anh ta cảm thấy bị cách biệt với thế giới bên trên. Emma cũng sẽ ghét việc đó, nhưng anh ta không thể đi thay cô. Anh ta sẽ làm hỏng việc - phạm sai lầm, làm cho mọi việc rối tinh lên. Emma vững vàng, thực tế, đáng tin cậy. Tất cả những điều anh ta không có.

Giờ đây anh ta lại cảm thấy một kiểu cách biệt khác. Gian bếp này không có cái cảm giác yên tĩnh ngột ngạt - mưa vẫn đang lộp độp trên mái, gió khua cây cối bên ngoài xào xạc - nhưng anh ta cảm thấy bị cách ly. Anh ta muốn làm những điều đúng đắn, nhưng anh ta không biết làm cách nào.

Trước lúc rời nhà, Emma có nói rằng anh ta nên ở lì trong phòng ngủ cùng với Tasha và cầm theo bộ đàm của cảnh sát - để giữ an toàn. Nhưng việc đó sẽ không xảy ra. Anh ta thấy rất an toàn ở trong gian bếp của mình, và Tasha sẽ không để anh ta vào phòng của nó. Sự thật là, anh ta không sao chịu được khi nhìn thấy sự căm ghét trong đôi mắt nó, cho nên sẽ tốt hơn nếu anh ta để nó một mình một lúc, cho nó thời gian để hiểu mọi điều anh ta đã nói với nó.

Sẽ chẳng có gì nguy hiểm từ băng nhóm này. Emma sẽ làm những gì cô phải làm, lấy những thứ trong cái hộp ký gửi an toàn cho bọn họ, và sau đó Ollie có thể trở về. Đó là tất cả những gì đám người này quan tâm.

Một ý nghĩ đang cố len lỏi vào đầu David, và anh ta gạt nó đi. Nhưng chẳng ích gì. Bọn họ đã nói rằng Tasha phải trở lại, rằng chỉ khi đó họ mới nói cho Emma biết tìm Ollie ở đâu. Nhưng chuyện đó sẽ không xảy ra. Giờ đây làm sao anh ta có thể để Tasha ra đi chứ? Lẽ nào anh ta phải lựa chọn giữa các con mình? Liệu Emma có mong anh ta chọn Ollie, nếu phải như vậy không?

Có lẽ bây giờ anh ta nên tìm cách trò chuyện với Tasha, thuyết phục con bé rằng anh ta không hề có ý định để nó ra đi - bất kể nó đã làm gì. Nhưng thật sự vấn đề không phải là liệu anh ta có thể tha thứ cho Tasha vì sự đau đớn mà con bé đã bắt họ phải trải qua không. Đúng hơn câu hỏi sẽ là, liệu nó có thể tha thứ cho anh ta vì những năm tháng đau khổ mà nó đã phải chịu đựng vì anh ta không.

Toàn bộ sự suy xét trong lòng này chẳng đưa anh ta tới đâu cả, và anh ta ngẩng lên, nhấc đầu khỏi cánh tay và ngồi dậy.

Anh ta từ từ nhận thấy có một tiếng động khác, ngoài tiếng tích tắc của đồng hồ và những âm thanh của thời tiết bên ngoài. Đó là một thứ tiếng lách cách đều đều vài giây lại thấy. David nhận ra rằng đó là tiếng của cánh cổng, va đập vì gió. Nhưng họ đã đóng cổng, anh ta tin chắc như vậy, khi Becky ở đây cơ mà.

Anh ta đứng lên và bước dọc theo phòng tới chỗ cửa sổ phía trên bồn rửa trông ra khoảng vườn bên nhà. Đèn từ cửa sổ chiếu lên lối đi và anh ta chỉ nhận ra cái bóng của cánh cổng bên rất cao, mở toang, xoay tới lui.

Anh ta cần ra ngoài và đóng nó lại - nhưng bất chấp sự tự tin trước kia của anh ta về độ an toàn của mình, anh ta bỗng nhiên cảm thấy ngần ngại.

Quyết định không còn trong tay anh ta nữa khi một thứ âm thanh phá tan sự tĩnh lặng của gian bếp - tiếng loảng xoảng rất lớn khi một chiếc ủng bọc thép phá tung cánh cửa sau.

David quay phắt lại, nhào tới chiếc bộ đàm của cảnh sát ở trên bàn quầy. Nhưng anh ta đã quá muộn. Hai gã đàn ông xộc vào bếp, ăn vận đồ đen từ đầu tới chân, mũ trùm che kín mặt. Cái bóng cao lớn của một gã mặc áo phông đen đá mạnh những gì còn sót lại của cánh cửa dính trên bản lề và xô tới, quát to những tiếng mà David không nghe ra, mọi giác quan của anh ta đã bị lấn át bởi những gì tai nghe mắt thấy. Những bắp tay xăm trổ chằng chịt của gã đàn ông chuyển động cuồn cuồn khi gã siết rồi thả lỏng nắm tay nắm chặt một thanh sắt.

Bước chậm hơn một chút theo sau là một người đàn ông thanh mảnh hơn cầm theo một khẩu súng trường bán tự động.

“Ông Joseph,” người đàn ông thanh mảnh hơn nói bằng thứ giọng khào khào ở cuống họng. “Tôi đến vì đứa con gái. Nó đâu rồi?”

David không trả lời. Lưỡi anh ta đã dính chặt với cuống họng, và anh ta đang thở không ra hơi.

Gã đàn ông xoay xoay khẩu súng cho tới khi nó chĩa thẳng vào David.

“Tôi hỏi ông một câu hỏi đấy.”

David nuốt nước bọt. “Nó không ở đây. Chúng tôi đã đưa nó tới nơi an toàn rồi.”

Gã đàn ông cười. “Mày nói dối. Đừng có nói với tao rằng mày đột nhiên có dũng khí nhé, Joseph?”

Gã quay sang gã đàn ông cơ bắp.

“Bắt nó đi.”

Gã đàn ông to con đi thẳng tới cửa sang phòng lớn, tay trái gã cầm chắc thanh sắt.

“Đợi đã,” gã đàn ông cầm súng nói.

Gã bước qua bếp tới chỗ bàn quầy và David cảm thấy máu dồn lên đầu, bấu lấy bàn để có chỗ đỡ khi gã đàn ông nhấc chiếc bộ đàm của cảnh sát lên.

“Mày đúng là thằng đần,” gã nói, huơ huơ chiếc bộ đàm vào mặt David, giọng gã chỉ hơn tiếng rít một chút.

“Có chỗ nào của cụm từ “không báo cảnh sát” mà mày không hiểu vậy? Là mày - hay vợ mày thế?”

David chẳng nói gì, và gã đàn ông cười - tiếng cười khành khạch thô bỉ.

“Không, mày đâu có gan, phải không?”

Gã đàn ông nói với gã cơ bắp cho dù đôi mắt đen của gã không hề rời khỏi gương mặt David.

“Mang con bé xuống cho tao. Và không cần phải nhẹ nhàng - nó làm chúng ta thấy ngán rồi.” Gã chỉ David bằng nòng súng của mình. “Rồi mày có thể có cái này trong năm phút để bắt hắn phọt tất cả những gì hắn biết ra.”

Thậm chí dưới cái mũ trùm mặt, David vẫn có thể nói rằng gã to con đang mỉm cười.

Nhưng gã sẽ không thể có được Tasha. Bất kể đã làm gì trong quá khứ thì David cũng không thể để con bé cho những gã đàn ông này.

Anh ta vọt qua bếp, đóng sập cánh cửa dẫn sang phòng chính và đúng chắn phía trước. “Các anh sẽ không bắt được con bé. Nó là con gái tôi, và nó sẽ ở lại với tôi.”

Gã đàn ông phá lên cười. “Không phải là đã hơi muộn khi nghĩ đến chuyện bảo vệ con gái của mày sao, Joseph? Và giờ nó đâu phải là của mày nữa - nó là của chúng tao. Một trong số chúng tao. Nó làm bọn tao ngán ngẩm, nhưng nó sẽ lãnh hình phạt của nó. Giờ hãy cút ra trước khi mày ăn đủ đấy.”

Gã to con nhìn sếp của mình, chờ đợi một cái gật đầu. Và nó đến rất nhanh.

David đã biết rất lâu từ trước khi cú đánh đầu tiên táng thẳng vào chính giữa bụng mình rằng anh ta không thể thắng cuộc đọ sức này. Nhưng có lẽ khi Tasha nhận ra anh ta đã chiến đấu quyết liệt như thế nào vì nó, thì cuối cùng nó sẽ biết anh ta yêu nó nhiều đến thế nào.

Anh ta vung nắm đấm vào gã đàn ông to con trước mặt mình, nhưng chỉ như đấm vào bức tường. Sau đó anh ta cảm nhận được cú đánh thứ hai vào cạnh đầu, và anh ta khuỵu gối. Anh ta gượng đứng lên và tựa vào cánh cửa. Gã đàn ông to con chuyển thanh sắt sang tay phải, và rồi cú đánh thứ ba - ngược lên, vào dưới cằm, làm hàm anh ta vỡ vụn. Anh ta cảm nhận được cú đánh thứ tư khi đến xương gò má vỡ.

David không bao giờ biết đến cú đánh thứ năm.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.