Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33

❊ ❊ ❊

Ngày thứ năm.

Cạnh giường nghiêng đi khi Emma từ từ nhận ra ánh nắng đang tràn vào qua những rèm cửa đã vén lên. Trạng thái lờ đờ sáng sớm tan dần khi tâm trạng hãi hùng của ngày hôm qua dâng khắp các mạch máu của cô, và cô bật ngồi dậy, khắp người đau đớn - không hề giảm bớt suốt nhiều tiếng qua.

Ollie. Mẹ nhớ con, con yêu.

David ngồi ghé bên thành giường, và cô nhận thấy một cốc trà trên chiếc bàn cạnh giường, bề mặt lấm tấm của nó cho cô biết đó là trà lạnh.

“Em cũng cố ngủ được nhỉ,” David nói.

Đúng như vậy. Cô không tin được rằng sau tất cả những gì xảy ra, thực tế cô vẫn ngủ được. Có lẽ việc biết rằng Ollie sẽ không sớm về nhà đã cất đi gánh nặng chờ đợi thấp thỏm, giúp cô có được vài tiếng ngắn ngủi trong giấc ngủ chập chờn. Nhưng giờ đây, nó lại tràn ngập trong tâm trí cô.

Ollie. Khắp cơ thể Emma khao khát cái cảm giác được chạm vào làn da mềm mại của thằng bé, cái tiếng nó la hét và cười khanh khách, cái mùi sữa âm ấm của nó sau khi bình sữa cuối cùng mỗi ngày. Làm sao mà cái nỗi đau không phải gây ra do sự tấn công về thể xác lại có thể đau đớn đến như vậy được chứ? Làm sao mà cái nỗi đau về tình cảm lại có thể biến thành sự trống rỗng khổ sở này cơ chứ? Cô có thể chạm được tới những phần đau của mình, nhưng cô biết không có thứ thuốc giảm đau nào làm dịu được nỗi đau này.

Cô không cần phải nói gì về chuyện này với David. Cô biết anh cũng cảm nhận được nó, và còn mạnh mẽ hơn.

“Em không định ngủ lâu đến thế, nhưng em vẫn tỉnh lúc bốn giờ và rồi em mệt mỏi quá. Anh thế nào rồi?”

“Rất tệ, và anh chắc em cũng vậy. Chắc anh thức dậy lúc em đi ngủ. Chính đôi chân em làm anh thức giấc. Lạnh như đá ấy - chắc em để chân thò ra khỏi chăn hay gì đó. Nhưng anh không sao ngủ lại được sau đó, và anh nghĩ anh làm phiền em vì cứ trằn trọc trở mình, cho nên anh đi xuống nhà.”

Emma nhớ lúc đi ngủ, vẫn run bần bật, cả cơ thể cô phản ứng không chỉ với cái lạnh, mà còn cả với lời đe dọa của Natasha. Cô rất muốn nói với David những chuyện đã xảy ra, những gì cô đã biết và việc cô đã lẻn vào phòng Ollie để nhắn tin cho Tom trước khi cô lên giường, nhưng cô chợt nhớ những gì Tom đã nói với cô. Trong phòng ngủ của họ có thiết bị nghe trộm, và bất kỳ điều gì cô nói ra cũng sẽ bị ai đó ở nơi khác nghe được.

Emma tung chăn.

“Em sẽ đi tắm - em cần đầu óc tỉnh táo. Anh nói chuyện với em chứ?”

“Anh sẽ đi chuẩn bị một cốc trà mới và mang theo.”

Anh nghiêng về phía cô và họ choàng tay quanh người nhau trong một cái ôm thật chặt. Một chút đau đớn thoát ra khỏi chân tay Emma, để rồi quay trở lại ngay phút họ rời khỏi nhau.

Nước tắm nóng rãy, nhưng Emma chào đón cái cảm giác nhoi nhói trên da thịt mình. Cô nghĩ về những người mang nặng tín ngưỡng thực hiện hình thức tự đánh roi - một việc mà cô luôn nghĩ là hành động ngu ngốc không thể tả được. Giờ cô gần như có thể hiểu chuyện đó - có lẽ nỗi đau thể xác giúp làm dịu một chút nỗi đau cảm xúc nội tâm mà không ai khác có thể hiểu được.

Cửa bị huých mở ra.

“Chúa ơi, ở đây chẳng khác gì tắm hơi Thổ Nhĩ Kỳ cả. Anh mở cửa sổ nhé, Em? Thực sự anh chẳng nhìn rõ em qua màn hơi nước.”

“Không, làm ơn đừng mở. Em xin lỗi - nếu anh thấy nóng quá thì cởi bớt áo trùm hay gì đó ra đi.” Emma không biết liệu tiếng của họ có lọt qua cửa sổ để mở không nhưng cô không sẵn sàng mạo hiểm việc đó.

“Vậy anh để cửa mở nhé.”

“Không, làm ơn đóng lại, David. Nhỡ Tasha vào và nghe thấy chúng ta đấy.”

Cô chắc chắn chuyện đó sẽ không xảy ra, nhưng tiếng của họ có thể lọt tới chỗ thiết bị nghe trộm trong phòng ngủ.

Trong đầu mình, Emma có cả trăm điều để bàn bạc với David. Nhưng cô không chắc anh có thể chấp nhận được sự thật là cô đã nhờ đến cảnh sát. Không đáng mạo hiểm nói với anh ấy.

“Nghe này, David, em biết anh muốn bảo vệ Tasha đến thế nào. Nó chỉ là một đứa con gái bé bỏng và anh yêu nó. Em hoàn toàn hiểu điều đó. Cho dù nó làm gì, thì tình yêu của anh dành cho nó là vô điều kiện và không thay đổi. Nhưng hôm qua em nhận thấy khi em nói về chuyện Ollie yêu quý con bé - khi em tạo áp lực - nó đã run. Chỉ một thoáng thôi, nhưng đúng là nó đã run rẩy. Em sẽ giải quyết nó từ góc độ ấy.”

“Giải quyết nó? Lạy Chúa, Emma, có gì đó nghe nhẫn tâm quá. Em làm cho con bé nghe như một tội phạm chuyên nghiệp ấy.”

Emma cố kìm ý muốn nhắc đến đám phân phối ma túy hoặc những đứa trẻ bị bắt cóc.

“Cả hai chúng ta đều muốn cùng một điều,” cô nói bằng giọng bình tĩnh hoàn toàn trái ngược với sự xáo trộn trong lòng mình. “Con bé nói với chúng ta hôm qua rằng bất kỳ điều gì chúng muốn thì cũng sẽ diễn ra hôm nay. Em cần hạ bớt sự phòng thủ của Tasha bằng cách nào đó và em không muốn anh phản ứng lại.”

“Em có chắc như thế là chiến lược thích hợp không? Chúng ta không biết chúng muốn gì, và nếu chúng ta khiến Tasha khó chịu quá thì liệu có khả năng chuyện này sẽ càng tệ hại không?”

Emma cau mày. “Ý anh là sao? Có chắc bọn chúng chỉ muốn tiền của ta không?”

“Anh không rõ. Anh không chắc như vậy,” David nói. “Tại sao lại bắt con chúng ta? Chúng ta đâu có giàu hay nổi tiếng - quanh đây còn khối lựa chọn tốt hơn là chúng ta mà.”

“Vậy thì là chuyện quái gì nào?” Emma hụp sâu hơn trong bồn tắm, đột nhiên thấy lạnh người trước ý nghĩ rằng tiền của Tom có thể không phải là giải pháp mà cô đang rất hy vọng. Cô nhìn gương mặt David và không sao xua được ý nghĩ rằng anh đang giấu giếm cô điều gì đó.

“Có lẽ chúng muốn buộc ta làm gì đó cho chúng - việc gì đó mang tính chất tội phạm.”

Sao cơ? Ý anh ấy là gì? Sẽ sao nếu chúng muốn David gài một quả bom giết chết ba nghìn người, hay tiến vào ngân hàng và bắn những phụ nữ và trẻ em vô tội - cả nam giới nữa, đến nơi đó? Liệu anh ấy có thể làm việc đó không? Liệu anh ấy có gí súng vào đầu một đứa trẻ nếu chúng yêu cầu anh làm vậy, để cứu Ollie không?

Emma bật khóc và David cúi xuống nắm lấy cô - kéo cô lại gần, quên cả nước nóng đang thấm ướt áo sơ mi của anh.

“Không sao, Em. Anh làm được. Anh biết mình làm được. Nhưng nếu em cảm thấy tốt hơn bằng việc thử tác động đến Tasha, thì anh sẽ ủng hộ em.”

Emma ôm chặt lấy David. Cô cần cảm nhận được cánh tay anh vòng quanh mình. Cô không muốn buông bỏ tất cả mọi thứ họ đã luôn có cùng nhau, nhưng, khi cơ thể anh thật gần cô, Emma cảm nhận được một bức tường đang mọc lên giữa họ. Có cảm giác như thể David biết đám người này sẽ đòi hỏi điều gì, và cô càng thấy thuyết phục hơn bao giờ hết rằng có gì đó anh không nói với cô.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.