Ngày thứ ba.
Gian bếp dường như trở thành một nơi lạnh lẽo với Emma vào sáng hôm sau. Cô và David đã cãi vã trước lúc anh đi làm và từ lúc đó hơi ấm thoát hết khỏi cơ thể cô. Cô nhớ họ chưa từng bất hòa trong suốt quãng thời gian biết nhau.
Cuộc hôn nhân của họ là cuộc hôn nhân không hề có bất ổn hay căng thẳng, và họ đều háo hức đón chào sự bình yên của một mối quan hệ không đòi hỏi.
Đêm qua, họ đã ôm nhau thật chặt và cô đã lắng nghe khi David nói về cảm giác của anh ấy.
“Mỗi lần anh nhìn Tasha anh lại thấy Caroline, và cảm giác tội lỗi lại ập về,” anh nói.
Chẳng ai biết được chuyện gì đã xảy ra với Caroline và Natasha đêm ấy, và Emma đã mất nhiều năm tìm cách thuyết phục David rằng cuộc sống là một chuỗi những sự trùng hợp - có hay, có dở. Một quyết định trong khoảnh khắc đi về nhà bằng đường khác có thể khiến một người gặp được tình yêu của đời mình, hoặc vấp phải viên đá lát kè đường và kết thúc trong bệnh viện. Cuộc sống hình thành từ những con đường khác nhau, và vào cái đêm ấy David đã quyết định không đi cùng gia đình mình vì những lý do hợp lý. Giờ đây, dường như anh lại đang dằn vặt về cái quyết định ấy.
Khi họ nằm thì thầm trong căn phòng tối, Emma dịu dàng vuốt tóc David theo cách cô biết anh rất thích. Anh bắt đầu thư thái chìm vào giấc ngủ thì Emma cảm thấy cơ thể mình căng lên. Cô nghe thấy gì đó.
David lầm bầm, nhưng cô lại vuốt tóc anh, thì thầm tiếng “Shh” sát tai anh để anh dịu lại.
Khuôn cửa để ngỏ sáng nhờ quầng sáng lờ mờ từ ngọn đèn ngủ trên hành lang và Emma quan sát không gian ấy, chăm chú. Không có gì. Nhưng cô vẫn nín thở nhìn.
Cô đếm. Nếu cô không nhìn thấy gì sau khi đã đếm đến mười, cô sẽ bình tâm lại. Cô đếm đến mười, vẫn không có gì. Cô lại đếm lần nữa.
David đã ngáy khe khẽ bên vai cô, nhưng Emma đang nằm nghiêng, nhìn tới cửa. Và cô nhìn thấy.
Không tiếng động, một cái bóng, được ánh đèn ngủ rọi từ phía sau, đến đúng ngay khuôn cửa để ngỏ. Nó bước một bước rồi lại thêm bước nữa vào phòng.
Bất chấp bộ đồ ngủ rộng thùng thình, Emma vẫn nhận ra hình dáng mảnh mai của cô con gái của chồng. Cô nghe thấy mạch đập của mình, rộn lên trên gối, nhưng vì một lý do gì đó, cô vẫn chờ đợi.
Tasha bước thêm một bước nữa và Emma có thể nhận ra cả lòng trắng đôi mắt con bé, chằm chằm dán vào lưng David. Cuối cùng Emma lên tiếng, giọng cô vang to một cách quá mức trong gian phòng ngủ yên tĩnh.
“Con cần gì, Natasha?”
Con bé đứng im một giây, rồi quay người và bình thản ra khỏi phòng mà không nói một tiếng.
Emma nhảy ra khỏi giường và lao bổ đi tìm Ollie. Tối nay thằng bé có thể ngủ ở giường họ. Cô muốn gia đình mình bên nhau, trong một phòng.
Sáng nay lúc David tỉnh dậy và thấy Ollie ở cùng họ, anh đã chê trách cô vì quá buồn cười.
“Em nhạy cảm quá - em có biết như vậy không? Anh hiểu nó không phải là con em, nhưng nó là con anh và anh yêu nó. Tất cả những gì anh đề nghị là em tôn trọng điều đó và đừng đối xử với nó như một kẻ xa lạ giữa chúng ta. Cho nên nó vào phòng chúng ta thì sao chứ. Khi nào Ollie mười ba tuổi, liệu em có hoảng sợ nếu nó lần mò vào phòng chúng ta giữa đêm vì việc gì đó không? Không, anh nghĩ là không. Em sẽ cho rằng nó gặp ác mộng, và cảm thấy không ổn thôi. Thế em có hỏi không?”
Emma cảm thấy có lỗi. Nhưng không phải như vậy. Natasha đã tiến thẳng vào phòng. Nhưng cô biết giải thích sao đây? David chẳng hề cho cô cơ hội.
“Hôm nay hãy để mắt đến con bé cho anh, Emma. Anh không muốn lại mất nó. Và không xua đuổi nổ.
Anh nghĩ cô sẽ làm gì chứ - tống khứ Tasha trong lúc anh đi làm chăng? Nhưng những gì anh nói nghe có phần đúng. Có lẽ cô quá nhạy cảm. Có lẽ cô đã bực tức con bé vì khuấy đảo cuộc sống bình yên của cô.
Cô làu bàu và dụi đôi mắt mệt mỏi của mình. Ollie im lặng quan sát cô từ trên ghế cao. Cô nghĩ thằng bé chưa hề nhìn thấy cô buồn cho tới tuần này.
Emma nghe thấy tiếng bước chân trên ván gỗ sồi trong hành lang và nhanh nhẹn điều chỉnh lại nét mặt của mình thành bình thường. Qua hình phản chiếu trên cửa sổ, cô nhìn thấy cửa bếp mở ra. Natasha bước vào phòng và cứ đứng đó. Emma chỉ nghĩ đến cảm giác khó khăn biết bao cho đứa trẻ tội nghiệp này khi bước vào một gian phòng trong một ngôi nhà không có cảm giác là nhà của mình.
“Chào con, Tasha,” Emma nói, cố đưa sắc thái vui vẻ vào giọng nói của mình, vẫn bận bịu với Ollie đến mức cô không sao nhìn cô con gái riêng của chồng được.
“Đâu…” Emma thấy rõ rằng Natasha không biết phải nói gì. Con bé vẫn chưa khiến bản thân nó gọi David là “Ba” và mặc dù nó nhận thấy sẽ làm đau ông ấy nhưng ông ấy vẫn bảo nó có thể gọi mình là David nếu như thế thoải mái với nó hơn. Mặc dù vậy, dường như điều ấy khiến nó không biết phải gọi ông ấy bằng gì.
“Ba của con đâu rồi phải không?” Emma đỡ lời. “Ba con nghĩ đến giờ ba phải trở lại làm việc rồi. Ba có đến nói chuyện với con sáng nay, nhưng con ngủ say quá và ông ấy không muốn quấy rầy con. Nhưng ba con chỉ phải đi làm tới trưa thôi. Ông ấy sẽ về nhà sau vài tiếng nữa để ăn cùng chúng ta. Con muốn làm việc gì đó sáng nay không?”
Cuối cùng Emma cũng nhìn Natasha, thấy cô bé lắc đầu.
“Được rồi - ăn sáng nhé. Con có muốn nướng bánh mỳ hay giúp Ollie ăn sữa chua không? Em thích tự dùng thìa, nhưng hầu như đều bôi hết lên mặt.”
Ollie đang toét miệng cười với Natasha. “Ay, Tassa,” thằng bé hét lên và cười, lấy thìa chỉ vào cô chị.
Emma quan sát rất kỹ gương mặt Natasha. Cô bé trân trân nhìn Ollie và một lúc sau, vẻ cau cau thường thấy của nó giãn ra. Nhưng rồi cứ như thể nó lấy lại can đảm và bằng thái độ quả quyết, nó đi tới thùng bánh mỳ và đút hai lát bánh vào máy nướng, lưng quay lại phía Ollie đang đầy vẻ thất vọng. Rõ ràng Ollie mến cô chị, bất kể thực tế là con bé phớt lờ nó và đang nhìn cái máy nướng bánh như thể thứ đó thú vị hơn bất kỳ thứ gì hay ai khác trong phòng.
Emma cho Ollie ăn nốt chỗ sữa chua, lau mặt cho nó, và đặt nó xuống sàn. Thằng bé bò rất nhanh, thẳng về chỗ Natasha. Nó bíu lấy chân chị và bắt đầu đứng lên. Giờ nó đã sắp biết đi.
Emma quan sát rất kỹ. Cô thấy Natasha liếc xuống và mỉm cười thật nhanh rồi trệu trạo nhai bánh, lưng vẫn quay vào phòng.
“Tassa,” Ollie gọi, kéo quần bò của chị và ngước nhìn lên. Nó vòng tay ôm lấy chân chị và áp mặt vào đùi cô bé. “Ahhh,” thằng bé kêu lên, như thể cô chị bị đau và nó đang ôm để chị thấy đỡ hơn.
Ollie nhìn thấy điều gì mà mình không thấy chăng? Emma tự hỏi. Phải chăng mình quá khó khăn với con bé? Cô thấy Tasha lại nhìn xuống với nét mặt cô không sao diễn giải được. Rồi cô thấy cô bé nhắm mắt lại và hơi lắc đầu, xong quay lại với miếng bánh mỳ nướng của nó, mặc kệ cậu em trai bé bỏng.
“Nào, Ollie, mẹ con mình đi thay bỉm rồi cho con mặc quần áo nào,” Emma nói, nhấc bổng Ollie lên khỏi sàn mặc kệ tiếng thét khó chịu của nó. “Con muốn đi cùng không, Tasha? Em quẫy đạp ghê lắm.”
Natasha không quay lại, nhưng Emma có thể nhìn thấy cô bé lắc đầu.
Cô thấy rất muốn nói với nó, “Con trả lời cô được không nào,” dù chỉ để phá được một chút cái rào cản mà cô bé đã dựng lên, nhưng cô biết David sẽ rất giận dữ. Cô không biết liệu tâm trạng tấm tức của cô có phải là điều tự nhiên không, hay đó là do cô chỉ là mẹ kế của con bé. Có lẽ nếu Tasha là con cô, cô sẽ cảm thấy khác với sự xấc láo này.
“Vậy thì con giúp nướng thêm bánh đi, nếu con không đi cùng cô. Cô và em chỉ mất mười phút thôi.” Emma có thể nghe được sắc thái vui vẻ giả tạo trong giọng nói của mình và biết rất rõ bằng tất cả ý thức mình có rằng như thế thật sai lầm. Lẽ ra cô nên là chính mình.
Cô kéo cửa khép lại sau lưng mình, nhưng không đóng hẳn trước khi cô kịp nhìn thấy Natasha nhìn cô, cơ thể gầy gò của nó căng cứng, đôi mắt nó bồn chồn dịch chuyển giữa Emma và chiếc đồng hồ trên tường. Phải chăng đây là dấu hiệu cho thấy con bé lo lắng chuyện David về nhà? Hay nó đang suy tính xem họ còn phải một mình bao lâu? Emma cảm thấy một cơn ớn lạnh râm ran chạy dọc sống lưng.
“Mẹ thật kỳ cục,” cô thì thầm với Ollie khi đưa cậu bé ra khỏi phòng.
Natasha đứng trong bếp, lắng nghe tiếng bước chân nhè nhẹ của Emma khi cô đi lên gác. Nó còn nghe được cả tiếng cô hát khe khẽ cho Ollie trong khi cậu bé ré lên thích thú.
Nó không để sót ánh mắt Emma nhìn nó khi cô ra khỏi cửa và hy vọng gương mặt nó không thể hiện quá nhiều.
Nó liếc nhìn ra cửa sổ. Việc này tiến triến tốt hơn nó nghĩ. Đã đến lúc chăng?
Natasha rất bồn chồn. Dường như mọi việc rất đơn giản, nhưng đột nhiên lại không như vậy nữa. Đột nhiên có cảm giác thật lớn lao, như thể một chiếc xe tải to tướng đang rầm rầm lao về phía nó và nó không sao tránh ra được.
Nó đã rất tự tin, rất chắc chắn rằng mình có thể làm được việc này. Nhưng còn giờ đây?
Rồi nó nghĩ đến lý do tại sao: tại sao nó tin mọi việc sẽ dễ dàng; tại sao việc này là việc đúng đắn. Và nó nghĩ đến khả năng thay thế. Thần kinh nó dịu lại một chút.
Nó lại nhìn đồng hồ.
Tasha biết Emma hoàn toàn có khả năng thay bỉm cho Ollie chỉ trong vài phút, nhưng khi thằng bé vừa ăn sáng xong và vẫn còn mặc đồ ngủ thì phải đánh vật mới thay được đồ cho nó. Nó cũng cảm thấy Emma có thể làm càng lâu càng tốt để tránh phải dành nhiều thời gian ở dưới này. Với nó.
Thế càng hay, phải không? Sẽ tốt hơn nhiều nếu Emma ghét nó.
Đến lúc rồi chăng?
Nó nhón chân tới cửa và hơi kéo ra một chút. Từ trên gác, nó nghe rõ tiếng la hét phản đối của Ollie, và tiếng cười khẽ của Emma. Thế nào đó Natasha biết rằng Emma sẽ cù cù bụng của cậu con trai.
Nó khẽ đóng cửa lại và kiểm tra đồng hồ lần cuối.
Hai cánh tay nó cứng đờ bên sườn, nó nắm chặt nắm tay lại.
“Mày có thể làm được việc này,” nó lẩm bẩm. “Mày có thể làm được việc này.”