Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13

❊ ❊ ❊

Becky nhìn những bãi trống quanh nhà David Joseph.

Ngôi nhà xây gạch đỏ vốn đã rất thu hút, nhưng cô không muốn sống ở đây. Cái ý định sống ở vùng quê không hề hấp dẫn với cô tí nào, và nếu cô có thay đổi suy nghĩ thì cũng phải là một ngôi nhà có tầm nhìn thật ấn tượng. Nơi này hoàn toàn bằng phẳng và chẳng có gì nổi bật đối với thị hiếu của cô. Và vì cô là gái thành phố nên cái mùi phân xanh phảng phất cũng chẳng dễ chịu với cô tí nào.

Khoảnh vườn trước ngôi nhà Đồng Cỏ Biếc trông đẹp như tất cả các khu vườn dịp tháng Ba - nói chung khá ảm đạm nhưng có một vài bông thủy tiên vàng báo hiệu những tháng ngày ấm áp hơn sắp đến. Bất chấp màu sắc bừng nở của chúng, lúc cô nhìn những bóng râm ngả xuống do những đám mây đen làm tắt lịm ánh nắng buổi sáng, dường như lúc này cái tên thích hợp hơn phải là Đồng Cỏ Xám mới đúng. Ít ra thì trời đã ngừng mưa.

Becky giật chuông cửa, liếc ngang nhìn cô nàng Charley Hughes, một điều tra viên trẻ tuổi được đào tạo đặc biệt về kỹ năng hỏi trẻ em, tự tin, im lặng đứng bên. Cô vén mái tóc vàng của mình và những đường nét của cô hiện ra như được tạc rất lành nghề, với gò má cao, đôi mắt to và cái miệng rộng. Đây là một trong những khuôn mặt mà mới nhìn dường như không hấp dẫn nhưng càng lúc lại càng quyến rũ.

“Tôi thật sự muốn xem cô xử lý vụ này thế nào, Charley. Khó tin nổi Natasha Joseph mất tích suốt sáu năm, và không ai tìm thấy một mẩu da hay tóc của con bé trong suốt thời gian ấy.”

“Tôi sẽ cố hết sức,” Charley đáp lời. “Nhưng tôi cho rằng con bé không muốn nói với chúng ta tí nào, cho nên chúng ta có thể chẳng thu được gì hơn việc kiểm tra xem con bé có đúng là người như lời nó nhận hay không.”

Cuộc đối thoại tiếp theo phải dừng lại khi một phụ nữ có gương mặt nhợt nhạt tầm bốn mươi tuổi ra mở cửa.

Hai mắt cô ấy có ánh nhìn thất thần của một người bị căng thẳng.

“Xin chào,” Becky nói. “Chị Emma Joseph phải không? Tôi là Thanh tra thám tử Becky Robinson, còn đây là điều tra viên Charlotte Hughes.”

Người phụ nữ gật đầu. “Xin mời vào.” Chị ấy giữ cửa mở để Becky và Charley có thể bước vào tiền sảnh rộng rãi. Ở đầu phía kia là một chiếc bàn gỗ cổ kính rất đẹp với một bát hoa tươi điểm xuyết một nét tươi tắn cho bức tường màu be nhạt. Nhưng chính bức chân dung phía trên những bông hoa mới thu hút ánh mắt của Becky. Đó là bức vẽ một phụ nữ trẻ rất khả ái, thật sự chỉ hơn một cô gái chút xíu, đang ngồi trên một chiếc trường kỷ với hai chân co lên cạnh mình.

Emma Joseph xen ngang ánh nhìn của Becky.

“Đó là vợ đầu của chồng tôi, Caroline. Mẹ của Tasha.”

Becky nhìn người phụ nữ đứng trước mặt mình trong tiền sảnh, cố tìm xem liệu có bất kỳ dấu hiệu oán hận nào về việc bức chân dung của người vợ cũ vẫn đang được trưng ra đầy kiêu hãnh không, nhưng cô không thấy gì. Chỉ có nét buồn buồn.

“Tasha đang ở với ba nó. Tôi sẽ đưa các vị tới chỗ họ.”

Becky không nhúc nhích. “Trước khi chúng tôi gặp con bé, chị Joseph, chị có thể kể cho chúng tôi về ngày hôm qua không? Tôi đoán chị thấy con bé ngay trong bếp nhà mình phải không?”

Emma Joseph đưa tay gạt mấy lọn tóc phất phơ rơi ra từ túm đuôi ngựa buộc hờ phía sau tai.

“Chuyện rất lạ. Tôi ở trên gác với Ollie - con trai nhỏ của tôi. Tôi xuống bếp, và con bé ở đó. Cứ đứng đó, chẳng nói gì cả.”

“Chị nghĩ con bé vào được bằng cách nào, chị Joseph?”

“Chắc chắn con bé phải đi vòng qua hông nhà và lẻn vào qua cửa sau. Tôi không bao giờ khóa cánh cửa đó khi tôi ở nhà cả ngày. Có lẽ không phải là quyết định sáng suốt lắm, dễ thấy là như vậy ở đây, nhưng…” Cô ấy nhún vai như thể muốn nói “Chuyện là như vậy.”

“Và con bé nói gì với chị - về cách nó đã đến được đây, nơi nó đã sống?”

“Chẳng nói gì cả. Chúng tôi không sao biết được gì từ con bé, ngoài chuyện nó không muốn cảnh sát can dự.” Người phụ nữ lắc đầu và nhìn vào mắt Becky. Nó cứ xuất hiện - chẳng từ đâu cả. Làm cách nào nó tìm được đường tới chỗ chúng tôi chứ?”

“Con bé không nói với anh chị à?”

“Không một lời. Nó thậm chí còn không nói với cha nó.”

“Được, rồi, chị Joseph. Thêm một việc nữa, nếu chị không phiền. Trước lúc chị xuống nhà và thấy Natasha trong bếp, chị có nhớ nghe thấy gì đó khác thường bên ngoài không?”

Nhất thời, Emma Joseph có vẻ bối rối, nhưng chị là một phụ nữ thông minh. “Ồ, ý cô là một chiếc xe hơi hay gì đó phải không?”

“Vâng, anh chị ở cách khá xa tuyến xe buýt tại đây, và với tất cả những ngõ phố như thế này tôi đang cố nghĩ xem làm cách nào con bé có thể tự mình đến được đây.”

“Tôi cũng vậy,” Emma nói. “Nhưng tôi không hề nghe thấy gì cả. Nói thật, cái máy kéo ở cánh đồng bên cạnh gây ồn nhiều quá nên tôi sẽ chẳng nghe được liệu có một chiếc xe tăng Sherman chạy tới hay không nữa. Nhưng nếu cô nghĩ có ai đó mang con bé tới đây thì tại sao họ lại giữ con bé suốt sáu năm và rồi mang nó trở lại chứ?”

Becky hít một hơi thật sâu.

“Tôi không biết. Hoàn toàn vô lý, theo tôi thấy.”

Emma Joseph đẩy cánh cửa bếp mở ra và Becky nhìn nhanh thấy một gian bếp và phòng khách trông cực kỳ thoải mái - thứ cô sẽ chỉ thấy trên một tạp chí nghệ thuật - trước lúc mắt cô lướt và dừng ở chỗ một người đàn ông đang quay lưng lại phía họ, hai tay đút trong túi quần dài, đăm đăm nhìn qua một cánh cửa kính chạy dài từ sàn lên đến trần nhà ra khu vườn sau. Mặc dù có chiều cao trung bình và vóc dáng mảnh khảnh, đôi bờ vai nhô lên khiến ông ấy có dáng vẻ của người già hơn hẳn cái người đàn ông tự tin, quyến rũ mà Becky đã được giới thiệu ngày hôm trước.

Ông ấy đã có hai mươi tư tiếng ra sao vậy. Becky vẫn còn nhớ làn da ông ấy toát lên sắc thái như thế nào khi ông ấy ngồi phịch xuống ghế của mình khi nghe tin tìm thấy xác một cô bé. Giờ lẽ ra là thời điểm ăn mừng, nhưng tất cả những gì Becky có thể cảm nhận quanh mình là sự bối rối và thất vọng.

Chuyển động duy nhất trong phòng là của một cậu bé ngồi trên ghế cao. Thằng bé ngoái đầu khi họ bước vào, khuôn mặt trẻ thơ của nó ngời lên khi nó nhìn thấy mẹ mình. Nó đang chơi với mấy quả trứng nhựa tô màu tươi tắn và nện một quả xuống cái khay của mình với vẻ phấn khích khi thấy mẹ xuất hiện. Becky nhìn Emma và thấy cái nhíu mày lo lắng của chị ấy dịu hẳn khi chị ấy mỉm cười với con trai, rồi quay lại phía chồng mình.

“Anh David,” chị ấy khẽ nói. “Nhân viên điều tra đến rồi.”

Rời ánh mắt khỏi khu vườn, David Joseph xoay đầu, sau đó nấn ná nhìn khu vườn lần chót rồi mới xoay lại và bước về phía Becky cùng Charley, chìa tay để bắt tay họ.

“Cảm ơn các vị đã đến. Tôi biết lẽ ra chúng tôi nên gọi cho các vị sớm hơn, nhưng có vẻ Tasha khá mong manh và con bé kiên quyết rằng không được nói cho cảnh sát biết nó ở đây. Nó nói nó sẽ lại biến mất nếu chúng tôi gọi cho các vị.”

“Nhưng con bé vẫn ở đây chứ?” Becky hỏi.

David gật đầu. “Tôi đã khóa hết các cửa khi chúng tôi nói chuyện với nó và giải thích tại sao chúng tôi phải gọi cho các vị. Chúng tôi nói với con bé về cô gái kia - người các vị tìm thấy ngày hôm qua. Hình như việc đó khiến nó hơi buồn. Tôi hứa với nó rằng các vị chỉ muốn kiểm tra xem nó có thật sự là con gái tôi không - mặc dù tôi chẳng chút mảy may nghi ngờ - để các vị có thể khép vụ việc lại.”

Becky biết giờ không phải là lúc tranh luận, nhưng nếu David Joseph nghĩ vụ việc này được khép lại, thì ông ấy đã nhầm. Cho dù con gái ông ấy đã ở đâu thì con bé vẫn là bí mật của ai đó suốt hơn sáu năm. Theo kinh nghiệm của Becky, điều đó vẽ lên bức tranh về một cuộc sống mà cô không muốn hình dung cho đứa trẻ này.

“Hôm nay chúng ta sẽ để mọi việc đơn giản thôi, anh Joseph, nếu thế là ổn. Giờ Natasha đâu?” Becky hỏi.

Ông ấy xoay người và đi trở lại phía cửa sổ, ba người phụ nữ theo sau. Qua ô kính, họ nhìn ra những luống hoa bị giẫm nát và một bãi cỏ bùn đất trông như thể một đội bóng đá địa phương gần đây đã đấu một trận trên đó vậy. Nhưng có một vạt cỏ vẫn còn nguyên vẹn ở đầu bên kia khu vườn, và ở giữa là một chiếc xích đu trẻ em. Becky nhìn thấy một cô gái trẻ mảnh khảnh đang đu người lên, tự đẩy tới lui bằng một chân trên mặt đất, hai tay ngoắc lấy sợi xích.

Cô bé có vẻ đang đăm đăm nhìn ra xa, ánh mắt nó không tập trung vào đâu, tâm trí nó hoàn toàn ở chỗ nào đó.

“Con bé ra ngoài đó từ lúc chúng tôi nói với nó chúng tôi sẽ gọi cho các vị. Tôi vẫn đang để mắt đến nó để bảo đảm nó không bỏ trốn. Hồi còn bé, con bé dành hàng giờ trên chiếc xích đu đó. Con bé thường nói rằng sẽ có buổi tối nó đánh đu thật cao để có thể chạm đến một vì sao.”

“Chúng tôi nói chuyện với Natasha được chứ?” Becky hỏi.

Chồng mình chưa kịp trả lời, Emma đã xen lời.

“David, nếu anh không phiền, em nghĩ em sẽ mang Ollie đi chỗ khác. Chắc chắn nó đang thắc mắc có chuyện gì xảy ra.”

Ông ấy lơ đễnh liếc nhìn vợ và nhún vai có phần sửng sốt.

“Dĩ nhiên là được chứ. Anh không nghĩ em cần ở đây.” Ông ấy nhìn Becky rồi Charley. “Phải vậy không?”

Becky nhìn thấy biểu cảm trên mặt Emma và cảm nhận được sự phản đối của người phụ nữ ấy.

“Tôi nghĩ là được,” Becky nói. “Nhưng chúng tôi sẽ cần nói chuyện lại với chị để bảo đảm chúng tôi thu thập được mọi chi tiết. Và tôi nghĩ chị sẽ rất cần tiếp tục, cho nên nếu cu con của chị chịu ngủ đi, thì mời chị quay lại với chúng tôi.”

Emma mỉm cười đầy hàm ơn với Becky lúc chị ấy rời phòng cùng với Ollie la ó phản đối khi bị mang đi.

David đẩy cửa mở ra và bước ra vườn, dò dẫm đường qua chỗ bùn lầy đến gần con gái. Becky và Charley để cho ông ấy ở riêng với con bé một lúc. Ông ấy khom người để ngang với mặt con bé; họ nhìn thấy ông ấy nói nhưng không nghe được ông ấy nói gì. Natasha chẳng hề nhìn ông ấy. Họ thấy ông ấy chìa một tay để chạm vào cánh tay con bé và không hề lỡ mất chi tiết là con bé lưỡng lự rồi giật tay ra xa.

“Cô nghĩ sao, Charley?” Becky hỏi.

“Nói rất thật, tôi không hiểu. Con bé trở về, nhưng nó chối bỏ tất cả mọi người - đặc biệt cha nó, căn cứ theo những gì nhìn thấy. Cho tới khi chúng ta biết tại sao con bé đột ngột trở về lúc này, tôi không nghĩ điều đó có ý nghĩa gì.”

“Đi nào. Ông ấy đang cố gắng trong tuyệt vọng kìa. Chúng ta đi xem liệu có thể lấy mẫu DNA và làm theo lời khuyên của sếp Tom không - để họ yên ổn với tất cả các số liên lạc họ cần. Ít nhất trong một hai ngày.”

Hai người phụ nữ theo David băng qua vườn. Khi họ đến gần đứa trẻ trên xích đu, Becky chăm chú nhìn Natasha, dường như quá nhỏ bé và gầy guộc với một cô bé đã sang tuổi mười ba. Chỗ cánh tay con bé lộ ra khỏi ống tay áo khoác, Becky có thể thấy cổ tay quá nhỏ trông như thể một cái bóp mạnh cũng làm gãy được. Nhưng khi cô nhìn vào đôi mắt, chúng lại nói lên một câu chuyện hoàn toàn khác. Đây không phải là đôi mắt của một đứa trẻ. Có nét cay đắng trong ánh mắt dữ dội của nó, một dạng kiên nghị thấy rõ. Bất chấp điều đó, hai con ngươi của Natasha vẫn hơi giãn - một triệu chứng điển hình của sự sợ hãi.

Con bé sợ hãi điều gì?

“Xin chào, Natasha. Tên cô là Becky, còn đây là cô Charley. Các cô biết cháu không muốn nói với các cô. Ba cháu đã giải thích rồi, và các cô sẽ không ép cháu.”

Natasha thấy một sợi chỉ tuột ra trên ống tay chiếc áo ngoài màu đỏ có phần bẩn thỉu của mình, và lôi nó ra rồi quan sát với vẻ chăm chú khi sợi chỉ tuột hẳn ra ngoài.

“Quanh đây yên tĩnh thật nhỉ?” Charley nói. “Giờ ta có thể nghe được tiếng chim hót khi mưa tạnh. Cháu có nghe được tiếng chim ở chỗ cháu vẫn sống không?”

Becky nhận thấy cái miệng hơi nhích lên, nhưng không phải để nói. Đó là một nụ cười khẩy chế nhạo. Charley cười khẽ.

“Cô đoán từ biểu hiện của cháu rằng đó là câu trả lời không, nhỉ?”

Cô bé vẫn im bặt.

“Cháu có nghĩ cháu có thể kể với cô một chút về nơi cháu đang sống không?”

Không trả lời. David có động tác choàng tay quanh con gái, nhưng con bé tránh ra xa.

“Con yêu, các cô đây muốn giúp con. Con không hề gặp rắc rối gì. Họ chỉ cần hiểu một chút về việc con đã ở đâu và làm sao con tới được đây.”

Ánh mắt Natasha chuyển từ Becky sang Charley và ngược trở lại.

Nhất thời, Becky nghĩ cô sẽ nói với họ gì đó - điều gì đó quan trọng. Nhưng David lại vươn tới để chạm vào người cô bé và khoảng khắc ấy tan biến. Con bé đặt cả hai tay lên ghế xích đu và đẩy ra xa khỏi cha mình.

Âm sắc trầm thấp trong giọng nói của Tasha như vang khắp khu vườn yên tĩnh.

“Tôi đã bảo các người không được gọi cho cảnh sát. Các người cần phải nghe lời tôi.”

Khi con bé quay đi và bỏ vào nhà, Becky đưa tay xoa xoa cái cảm giác râm ran ở sau gáy mình.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.