Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19

❊ ❊ ❊

“Sao em lại rời mắt khỏi nó chứ? Em biết ngay lúc này con bé dễ tổn thương thế nào mà. Em suy nghĩ gì chứ?” David đi đi lại lại trên sàn bếp, một tay liên tục hất tóc rơi xuống trán.

“Lạy Chúa, David, con bé mười ba tuổi rồi. Nó đâu phải một đứa trẻ con đi lang thang ra đường đông, và em nghĩ chẳng đời nào con bé muốn bị đối xử như một tù nhân cả. Chúng ta không biết trước kia con bé bị đối xử như thế nào, nhưng em thấy rằng có vẻ điều đó sẽ tác dụng ngược nếu chúng ta muốn đưa con bé vào gia đình này.”

“Ý em là sao, nếu chúng ta muốn đưa con bé vào gia đình này. Con bé thuộc về gia đình này.” David ngừng bước tới bước lui và nhìn trừng trừng Emma. Cô thầm rủa bản thân.

“Em xin lỗi. Em chọn từ không phù hợp. Dĩ nhiên con bé là một phần của gia đình này, nhưng ý em là nếu chúng ta muốn con bé chấp nhận rằng nó là một phần của gia đình này.”

“Chà, có lẽ nếu em thôi đối xử với nó như một kẻ xa lạ thì sẽ có ích đấy,” anh nói, giọng hờn mát.

Emma định cãi lại nhưng cảm xúc chán chường tan biến. David vốn dễ cáu kỉnh và phi lý nên cô không thể hình dung được lúc này anh cảm thấy thế nào. Và thành thật mà nói cô cũng không thể tảng lờ những cảm xúc tiêu cực của chính mình - cho dù thoáng qua - về cô con gái riêng của chồng.

Cô bước hai bước về phía anh và chìa tay tìm tay anh.

“Mình ngừng chuyện này đi, và chúng ta nên nói nhỏ bớt. Ollie ngủ rồi,” cô nói, ngoảnh nhìn con trai. “Thằng bé rất buồn với chuyện to tiếng. Đã mất gần cả tiếng từ lúc em gọi điện cho anh mới làm nó bình tâm lại.” Với Emma, ngay cả lúc ngủ trông Ollie cũng vẫn cáu kỉnh. Thằng bé cứ liên tục xoay đầu từ bên này sang bên kia, và hai má nó đỏ bừng. Cô cần làm dịu mọi chuyện vì thằng bé, nếu không phải vì ai khác.

“Điều quan trọng là Tasha đã về,” Emma nói, siết nhẹ tay David. “Nó nói nó muốn một chút không khí trong lành và nó xuống ngõ đi dạo.”

“Em nói nó trò chuyện cùng ai đó. Sẽ sao nếu những kẻ đã bắt nó lại bắt nó lần nữa? Khi đó sao nào?” David nói. Emma cảm nhận được một chút run rẩy chạy khắp người anh, và cô nhẹ kéo anh về phía mình và vòng hai tay quanh hông anh.

“Chính vì thế em chạy theo con,” cô nói. “Nào, em đã nghĩ về chuyện này rất nhiều. Chắc chắn có ai đó đưa con bé trở về.” Cô ngừng lại trước ánh mắt nôn nóng của anh nhưng rồi lại nói tiếp. “Hãy nghĩ xem. Làm sao con bé tự mình về đây được? Chiều hôm đó con bé xuất hiện trong bếp, không hề ướt. Trời thì mưa suốt ngày, cho nên nó không thể đi bộ về đây được. Em nghĩ chắc chắn họ quyết định thả con bé đi, vì những lý do chúng ta chưa biết, nhưng chúng ta sẽ biết. Và phải, em nghĩ em nghe thấy con bé nói với ai đó ở ngoài hẻm nhưng em không kịp xem đó là ai, và có lẽ em sai rồi.”

Cô kéo David gần hơn nữa và anh áp má vào má cô. “Có quá nhiều chuyện chúng ta không hiểu. Sao con bé không nói với chúng ta nhỉ? Nó là con gái anh.”

Trong lúc Emma tìm kiếm vài lời an ủi, sự im lặng nhất thời của họ bị gián đoạn bởi hồi chuông lanh lảnh ở cửa trước. Cô nhìn David và nhướng mày thắc mắc.

“Để anh đi,” anh nói. “Và anh sẽ tống khứ bất kể là ai.” Anh mỉm cười với cô - nụ cười bình thường đầu tiên cô nhìn thấy sau nhiều ngày và cô cảm thấy một tầng lo lắng đã tan đi. Nhưng vẫn chưa làm sao loại bỏ được nỗi sợ hãi ngấm ngầm không hề có tên - điều mà cô thậm chí còn không dám nói ra với chồng mình.

Cô nghe thấy tiếng bước chân David quay vào trong hành lang và lập tức nói ngay được rằng anh không đi một mình.

Cửa mở. “Cánh sát đến,” David nói, dẫn Becky Robinson và Charlotte Hughes vào phòng. “Họ muốn nói chuyện với Tasha lần nữa.”

Becky cảm nhận được một chút thay đổi trong không khí lúc cô bước vào bếp nhà Josephs. Emma và David có vẻ điềm tĩnh hơn, không còn choáng váng trước các sự việc nữa. Cô cảm thấy rõ mình sắp phá rối sự bình yên mong manh của họ.

“Thanh tra Robinson, chúng tôi có thể giúp gì chị?” Emma hỏi, trên mặt vẫn còn vẻ bối rối.

“Tôi rất xin lỗi vì chúng tôi phải quấy rầy các vị. Tôi biết chúng tôi đã hứa để các vị yên ổn một vài ngày, nhưng có chuyện nảy sinh liên quan đến Natasha, và chúng tôi cần cập nhật cho các vị. Và làm ơn - xin gọi tôi là Becky. Đây là Charley. Có lẽ Natasha sẽ thoải mái hơn nếu chúng ta bớt xã giao đi.”

“Các vị có phiền không nếu chúng ta chuyển sang phòng khác,” Emma nói. Cô hất hất đầu về phía Ollie, và Becky mỉm cười trước khuôn mặt đáng yêu của thằng bé.

Trẻ nhỏ đáng yêu nhất khi chúng ngủ, theo hiểu biết của cô.

“Đương nhiên rồi. Có chỗ nào có bàn không nhỉ?” cô hỏi.

David dẫn đường sang một phòng ăn trang trọng mà Becky chưa hề thấy trước đó. Cô không nghĩ nó được sử dụng nhiều, bởi vì họ có một chiếc bàn rất lớn ngay trong gian phòng vừa bếp vừa tiếp khách, nhưng có lẽ môi trường kém thân thiện này lại hợp với mục đích của họ.

David ra hiệu rằng tất cả cùng ngồi xuống và Becky từ tốn giải thích, với nhiều chi tiết nhất có thể, những gì họ đã xem trên máy quay an ninh trên tàu và tại nhà ga cùng những kết luận họ rút ra.

“Các vị có chắc đó là Tasha không?” David hỏi.

“Vâng, chúng tôi rất chắc - mặc dù chúng tôi muốn sự xác nhận của các vị.”

Becky mở cặp và lấy ra bốn ảnh tĩnh cỡ lớn, lấy từ đoạn phim. Đó là những cảnh tốt nhất thể hiện gương mặt và cơ thể Natasha.

David nhìn những bức ảnh, và rồi ngước nhìn Becky. Anh không cần xác nhận gì cả - gương mặt anh đã nói lên tất cả.

“Nhưng tôi không hiểu tại sao các vị lại cho rằng việc này có gì đó liên quan đến ma túy. Các vị thấy một con bé mười ba tuổi trên một chuyến tàu - việc mà tôi thấy rất nhiều đứa trẻ vẫn làm để đến trường - và nó xuống tàu rồi trò chuyện với ai đó và để quên ba lô của mình. Tại sao lại là ma túy?”

Becky quyết định không bình luận sự thật rằng họ chẳng hề có bằng chứng gì cho thấy Natasha theo học trường nào đó - đi lại bằng tàu hỏa hoặc gì đó.

“Chà, tôi không muốn làm anh chị sợ - nhưng ban đầu Cảnh sát Giao thông nghĩ hoặc là ma túy hoặc súng đạn. Còn giờ đây chúng tôi hoàn toàn chắc chắn đó là ma túy do nơi con bé đến và ga nó xuống. Người ta đã theo dõi tuyến đó một thời gian rồi, và cách thức luôn như vậy. Vấn đề là, họ không muốn bắt bọn trẻ - chúng thật sự không hữu dụng với họ. Họ muốn những tên khốn đang điều khiển bọn trẻ kia, và chuyện đó thì khó đạt được hơn.” Becky nhìn thẳng vào những gương mặt đối diện và chẳng thấy gì ngoài sự bối rối. Họ đáng được có một lời giải thích.

“Có kẻ đang sử dụng con bé làm người bán ma túy - có thể thường xuyên, có thể chỉ lần này, chúng tôi không biết. Những đứa trẻ như Natasha được sử dụng để vận chuyển ma túy - nhưng như thế không có nghĩa là con bé đang tự mình quản lý một dạng hoạt động ma túy nào đó. Tuy nhiên, nó lại gợi ý rằng dù con bé đang sống ở đâu thì cũng có mối liên hệ với các băng đảng hoặc có lẽ một nhóm tội phạm có tổ chức.”

Da David trở nên nhợt nhạt như sáp. “Tại sao các băng đảng ấy lại sử dụng bọn trẻ làm việc này? Tasha mới bước sang tuổi mười ba cách đây vài tuần.”

“Bọn chúng rất cần sáng tạo, nếu không quá dễ dàng cho chúng tôi tóm được chúng. Xem nào, chúng tôi đang theo dấu cậu bé được con bé bỏ chiếc ba lô lại, và tôi rất tự tin chúng tôi sẽ làm được. Khi đó chúng ta sẽ biết được nhiều hơn.”

Becky nhìn vẻ mặt của David. Những hình ảnh về cuộc sống mà con gái anh đã có, một cuộc sống mà anh đã không tránh được cho con, hẳn đang ám ảnh anh.

“Giờ anh chị nghĩ chúng tôi có nói chuyện được với Natasha không? Dĩ nhiên rất buồn thế này nghĩa là con bé là một đối tượng tình nghi, cho nên anh nên ở lại, David.”

Emma đứng lên.

“Em sẽ bảo Tasha xuống và sau đó em sẽ qua chỗ Ollie. Em để anh lo việc này.”

Tay David chìa ra và anh nắm lấy tay Emma.

“Không, Em. Vừa đến lúc Tasha bắt đầu xem chúng ta như một gia đình - cả hai ta sẽ hỗ trợ nó, và chúng ta cùng một phe. Nếu Ollie thức thì như thế càng tốt.” Becky nhìn thấy vẻ nghi ngờ trong mắt Emma, và dường như David cũng vậy. “Làm ơn đi, Em?”

Cô mỉm cười với anh đầy thông cảm và ấm áp đến mức Becky cũng cảm thấy ghen tị.

David cố gắng trò chuyện với Charley và Becky trong khi họ chờ đợi. Rõ ràng anh mất tập trung, luôn lắng nghe dấu hiệu cho thấy gia đình mình xuống cầu thang, nhưng không ai trong số họ nghe thấy tiếng Natasha vào phòng. Con bé gầy gò đến mức, lúc đi chân trần, nó không gây ra tiếng động, và rồi đột nhiên nó ở đó, đứng thản nhiên ở cửa.

Mất một lúc, hình ảnh cô bé lạ lùng này làm họ đều im bặt, nhưng trạng thái xuất thần đó tan biến khi họ nghe thấy tiếng Emma đi tới trong hành lang và cô theo chân Natasha vào phòng, ôm bé Ollie ngái ngủ trên tay. Thằng bé lập tức nghiêng sang bên để túm lấy áo ngoài của Natasha, cố thu hút sự chú ý của con bé. Con bé phớt lờ nó.

“Ngồi xuống đi, Tasha,” David nói. “Cô Becky và cô Charley muốn nói chuyện với con.” David nhìn về phía vợ mình, đang quay trở lại phía cửa, “Emma? Em định đi à?”

“Em sẽ trở lại ngay - em chỉ đi chuẩn bị đồ uống cho Ollie và Tasha.”

Becky mỉm cười và chào Natasha, không mong đợi cũng chẳng nhận được lời đáp nào. Ngồi xuống, Natasha kéo ống tay áo khoác xuống và đầu cúi xuống, nó lại nghịch sợi dây buông chùng y như lần mới đây họ gặp nó, ngắm nghía chỗ tay áo lại xơ ra thêm.

Becky xoay ngược những tấm ảnh của Natasha lại và đẩy qua bàn.

“Cháu có thể xem những tấm ảnh này được không, Tasha,” Charley nói, giọng thật nhẹ nhàng.

Natasha ngước mắt nhìn lên Charley và trong khoảnh khắc Becky tin chắc cô đã thấy vẻ tổn thương, một lời nài xin được cảm thông, trước khi những tấm lá chắn lại ập xuống.

Con bé cúi đầu nhìn những bức ảnh, và Becky chẳng cần phải là một chuyên gia tâm lý trẻ em mới nhận ra biểu hiện vụt qua trên mặt nó. Kể cả khi đầu nó cúi xuống, Becky vẫn thấy hai mắt Natasha mở to trong khoảnh khắc, hàm răng trên cắn lấy môi dưới. Và giờ nó chẳng nhìn vào mắt ai cả, thay vào đó trân trân nhìn cái bình trà ở giữa bàn.

“Cháu có muốn kể cho bọn cô chuyện này không, Tasha?” Charley hỏi. Không có lời đáp.

“Trong túi có gì vậy. Cháu nói với cô được không?” Becky tiếp lời. “Các cô đang đề nghị cháu nói thật đấy, Tasha.”

David lên tiếng. “Tasha, con có thể trả lời Thanh tra Robinson không?” Becky không dám chắc liệu có phải chức danh của cô đang được sử dụng để dọa Natasha hay không, nhưng có vẻ chẳng mấy hiệu quả. Tất cả đều im lặng, và khi David nhìn Becky, cô khẽ lắc đầu. Anh hiểu ý nghĩa và cố nén vẻ nôn nóng thấy rõ của mình nhằm tìm cách thuyết phục con gái mở lời.

Suốt hơn hai phút, chẳng ai nói gì.

“Đấy là sách.”

“Thế à? Là sách gì vậy - tiểu thuyết, hay sách giáo khoa?”

“Chỉ là sách thôi.”

“Được rồi - thế tại sao cháu lại bỏ ba lô lại?”

“Quên.”

“Cháu có báo mất không?

Một cái lắc đầu.

“Đó là sách của ai?”

“Của tôi.”

“Cháu mang những loại sách gì, Tasha?”

Nhún vai.

“Cậu bé ở sân ga mà cháu nói chuyện cùng là ai? Cháu biết cậu ta à?”

“Không.”

“Thế sao cháu lại nói chuyện với cậu ta?”

Nhún vai.

“Tasha, các cô biết cháu bắt chuyến tàu tiếp theo trở về. Thực tế, cháu không hề rời ga. Cháu đến trên một chuyến tàu, trò chuyện với cậu bé, vứt lại ba lô và bắt một chuyến tàu quay về mười lăm phút sau đó. Vậy tại sao cháu lại đi như thế nhỉ?”

“Định gặp một người bạn.”

“Người bạn đó tên gì?”

Im lặng. Natasha trông như thể nghĩ đến điều gì đó lại nhún vai, nhưng dường như nhận ra rằng nó phải biết rõ tên của bạn mình. Sự im lặng tiếp tục thêm vài giây.

“Nó tên là Serena.”

“Serena có họ tên chứ?”

“Dunno - với tôi nó chỉ là Serena thôi.”

Và cứ vậy. Quanh đi quẩn lại. Họ chẳng thu được gì thêm từ con bé. Nó không biết Serena sống ở đâu, không có cách gì liên lạc với cô bé và, khi bị thúc bách, Natasha trả lời, “Nó đã chuyển đi rồi.”

Becky còn lại một lá bài. Cô lục trong cặp của mình và rút ra một bức ảnh khác.

“Thế đây là ai?” cô hỏi.

Natasha hờ hững nhìn, rõ ràng cứ ngỡ sẽ thấy một bức ảnh khác của cậu bé ở sân ga. Nhưng không phải. Đây là người hoàn toàn khác.

Cô bé không hề nhìn lên, nhưng Becky thấy miệng nó hơi há ra và mọi cơ trên người nó cứng lại. Con bé chờ đợi, chấp chới trên mép ghế ngồi của mình trong chưa đầy mười giây. Khi con bé nhìn lên, gương mặt nó tan biến mọi biểu hiện.

“Tôi không biết người đó,” con bé nói.

Khả năng thể hiện một gương mặt bình thản của con bé quả là xuất sắc với một người còn trẻ như vậy, nhưng theo Becky biết, không ai có khả năng kiểm soát được khi con ngươi của họ giãn ra.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.