Đến cuối ngày, đầu Tom quay cuồng. Nhiệm vụ không mấy dễ chịu - nhưng cần thiết - của anh là tới dự buổi khám nghiệm tử thi và anh hoàn toàn không thấy ngạc nhiên là chuyên gia bệnh học đã tìm thấy những dấu hiệu của tổn thương cơ quan sinh dục, nhưng không có tinh dịch. Thật buồn, do tình trạng của cái xác, không rõ liệu hoạt động tình dục có xảy ra ở thời điểm tử vong không, hay vào những ngày trước đó. Có rất nhiều bao cao su đã sử dụng trong đường hầm gần đó, nhưng ai biết được liệu cái nào có liên quan đến cái chết của cô gái.
Vẫn chưa xác định được nhân thân của cô, và danh sách các ứng viên cứ tăng lên kể từ khi có bản tin của Philippa vào sáng hôm đó. Dường như Becky đã đúng về chuyện nguyên nhân cái chết là do giảm thân nhiệt.
“Thế nào đó mà luôn luôn có vấn đề khi xác định giảm thân nhiệt là nguyên nhân gây tử vong,” chuyên gia bệnh học nói. “Nhưng tôi chỉ loại trừ mọi khả năng khác. Chúng ta không dám chắc cho tới khi có kết quả độc tố, dĩ nhiên là vậy. Thực tế áo ngoài của con bé bị vứt sang một bên và phần thân trước váy ngủ bị xé rách rất củng cố cho giả thiết này. Tôi cho rằng đây là một trường hợp cởi bỏ quần áo lúc mê ngủ - rất phổ biến với các trường hợp tử vong giảm thân nhiệt.”
Tom không chắc về cách giải thích của chuyên gia bệnh học. Trước kia anh đã biết về ảnh hưởng khá kỳ lạ này của hiện tượng giảm thân nhiệt, trong đó nạn nhân cảm thấy như thể họ đang nóng bừng bừng và cởi bỏ quần áo, nhưng có một giả thiết hợp lý không kém.
“Có chắc là cô bé bị đánh thuốc, cưỡng bức, xé hết quần áo và bỏ mặc cho đến chết không? Và cuối cùng không khí lạnh giết chết cô bé?” anh đã hỏi.
“Rất có thể, phải, nhưng chúng ta hãy đợi xem và đừng đưa ra quyết định cuối cùng nào cho tới khi chúng ta có kết quả phân tích độc tố. Cô bé có thể đã tự mình tiêm ketamine, và chúng ta vẫn không có câu trả lời cho chi tiết đó.”
Rất may, tự tử rất hiếm với trẻ em độ tuổi này ở Anh, và họ không thể ngăn chặn được chuyện đó. Có vẻ cô bé này đã ra khỏi nhà mà không hề có (đến giờ họ có thể nói được vậy) tiền bạc hay quần áo gì, cho thấy cô bị kẻ nào đó - có thể do ép buộc - mang ra khỏi giường hoặc cô đã tự ý trốn chạy lúc nửa đêm.
Becky đã liên hệ với đội lạm dụng tình dục trẻ em để xem liệu họ có thông tin gì có thể liên quan đến cô bé không, nhưng Tom không sao gạt bỏ được ý nghĩ rằng có kẻ đã cho cô bé mặc chiếc váy ngủ trắng đó. Anh phải cố mà tin rằng chính cô bé đã lựa chọn mặc thứ gì đó lỗi thời như vậy.
Anh vừa định đóng hồ sơ lại và tắt máy tính thì Becky xuất hiện ở khuôn cửa vẫn để ngỏ của anh.
“Đến lúc cập nhật nhanh được chưa sếp?” cô ấy hỏi, bước vào phòng và ngồi xuống với vẻ dự phòng sẵn câu trả lời của anh. “Natasha Joseph - con bé chẳng hề nói gì, và thái độ của nó với cảnh sát không được tốt. Nói vậy nhưng vẫn có lúc tôi nghĩ chúng tôi có thể đã tiếp cận được nó. Nhưng chỉ một thoáng thôi. Chúng tôi không rõ nó đã ở đâu và làm cách nào nó quay về được.”
“Cô đã cân nhắc những lựa chọn gì rồi?” anh hỏi.
“Do chúng ta chưa thu được gì từ con bé tại thời điểm này nên tôi nghĩ chúng ta cần trở lại vụ tai nạn.”
Tom gật đầu. “Đồng ý. Tiếp đi.”
“Vâng. Tôi đã nghiền ngẫm các báo cáo vài lần, và có vẻ Caroline Joseph đã đánh xe băng sang mé bên kia đường. Không hề có vết trượt cho tới khi cô ấy từ trên vỉa hè trở xuống. Tại sao cô ấy lại đánh lái sang mé bên kia đường?”
“Tôi chỉ có thể nghĩ đến hai lý do,” Tom nói. “Hoặc cô ấy tránh thứ gì đó - có lẽ một con vật trên đường - hoặc cô ấy bị phân tâm. Chúng ta biết cô ấy nhận một cuộc gọi trên điện thoại di động chỉ vài giây trước vụ tai nạn, cho nên có lẽ cô ấy mất tập trung. Rất tiếc, cuộc gọi đến từ một số di động không đăng ký, cho nên chúng ta không biết cô ấy nói chuyện với ai, nhưng dù đã xảy ra chuyện gì, thì kết cục vẫn là chiến xe bị lật ngửa.”
Becky gật đầu. “Mọi người luôn cho rằng Natasha leo ra khỏi xe và bỏ chạy, khiếp hãi trước những việc xảy ra. Họ nghĩ con bé chắc nằm chết trong một cái mương đâu đó, hoặc thụt xuống một cái hố chưa rõ nào đó, bò vào một nhà kho bỏ không, bất kỳ cách gì đó. Vấn đề là mọi nơi có thể đều đã được tìm kiếm, nhưng chẳng hề có chuyện như vậy khi một trăm phần trăm được rà quét. Cho nên giờ chúng ta biết con bé không nằm trong một cái mương đâu đó, chúng ta phải giả định rằng ai đó đã đón nhận nó. Có lẽ một người muốn có một đứa trẻ - và rõ ràng con bé là một bé gái xinh xắn - đã tìm thấy nó, và giữ nó lại. Hẳn họ đã che giấu nó - bởi vì rõ ràng là họ biết con bé là ai, nhất là có việc đưa tin của truyền thông.”
“Thế bị bắt cóc khỏi hiện trường thì sao?” Tom hỏi.
Becky ngả ra sau và kéo một lọn tóc đen của cô ngang qua mặt, quấn nó quay ngón tay. Nhất thời, Tom nghĩ cô sẽ bỏ vào miệng, giống cô con gái Lucy của anh vẫn làm khi nó suy nghĩ. Becky hẳn nhìn thấy ánh mắt thích thú của anh, bởi vì cô buông lọn tóc và lại nhổm về phía trước.
“Tôi ước gì mình biết, nhưng có vẻ không lấy gì làm chắc rằng ai đó rất muốn có một đứa trẻ lại tình cờ lái xe qua đúng con đường đó vào đúng cái thời điểm đó. Toàn bộ vụ việc quá dị thường. Điều duy nhất nữa tôi băn khoăn là liệu Natasha có chứng kiến những điều đã xảy ra không. Có lẽ một kẻ say nào đó đã gây ra vụ tai nạn, và, lo sợ rằng đứa trẻ có thể cung cấp bằng chứng nên kẻ đó nghĩ cách tốt nhất là đem nó đi. Nếu thật sự kẻ đó say thì khả năng đó rất có lý.”
“Việc đó hoàn toàn hợp lý như bất kỳ kịch bản nào khác lúc đó. Cô có ý kiến xem tại sao giờ con bé quay về không?”
“Có lẽ là đứa trẻ còn bé nên không nhớ được mình sống ở đâu. Có lẽ điều gì đó đã gợi cho con bé nhớ, khiến nó nhớ ra nhà mình. Có lẽ nó vẫy xe đi nhờ, nhưng đó là một vị trí biệt lập, cho nên không có nhiều phương tiện giao thông.”
“Hoặc lại có khả năng ai đó mang nó trở về - sức hấp dẫn của nó đã hết.”
“Có thể. Như thế có lý hơn, xét thực tế là con bé chối bỏ gia đình mình. Nếu nó chọn cách quay về, tại sao lại có thái độ thù nghịch đó?”
“Vì nó cảm thấy như thể nó không thuộc về nơi đó? Nó là kẻ xa lạ với họ, và họ xa lạ với nó. Có lẽ nó không chối bỏ họ. Có lẽ nó sợ bị chối bỏ. Người duy nhất có thể nói cho chúng ta biết là Natasha. Và con bé chẳng nói gì cả.”
Xe của Leo không ở trên lối chạy xe lúc Tom về đến nhà, nhưng anh không nghĩ cô sẽ về muộn sau anh. Chỉ đêm thứ hai, anh không còn thấy thích nấu nướng và cô đã đồng ý mua một món ăn sẵn mang về mà anh yêu thích. Cá và khoai tây chiên.
Anh ở trong nhà được khoảng hai mươi phút thì nghe thấy tiếng cửa trước đóng mạnh. Anh bước ra sảnh đi về phía chỗ Leo đang giũ áo khoác.
“Lại mưa to,” cô lầm bầm, treo chiếc áo khoác ướt sũng lên mắc. Cô quay lại và cười tươi với Tom, giơ cao một chiếc túi giấy màu trắng dường như đang tỏa khói.
Anh kéo cô lại mình và cảm thấy một cánh tay lần ngược lên rồi vòng quanh vai anh, nắm lấy phần gáy trần của anh và kéo miệng anh về phía miệng cô. Anh cảm nhận được từng phân cơ thể cô áp vào anh, và vừa định chuyển ý nghĩ về đồ ăn xuống dưới cùng bản danh sách những việc ưu tiên của mình thì Leo hơi đẩy ra, dùng răng khẽ cắn môi dưới của anh.
“Ăn trước đã. Nào. Chẳng còn gì tệ hơn khoai tây chiên nguội ướt nhẹp.”
Tom rên rỉ. “Em đúng là một người phụ nữ sắt đá, Leo Harris.” Cô nhướng mày và nhìn anh, không nói gì cả. Anh vớ lấy cái túi cá và khoai tây chiên và đi trước vào bếp.
Không tệ, Tom nghĩ khi anh nhồm nhoàm từng miếng cá tuyết giòn tan, mặc dù trong đầu anh, mùi vị món ăn chưa bao giờ giống như cái thời mọi thứ được chế biến ngập dầu mỡ. Một khẩu vị từ thời niên thiếu. Hình ảnh của Jack lại len vào tâm trí anh. Cá và khoai tây chiên là món ăn ưa thích của anh ấy, và là thứ chắc chắn kéo anh ấy ra khỏi phòng.
“Anh đang ở đâu đâu ấy, Tom. Anh đang lo nghĩ công việc à?” Leo hỏi.
Tom mỉm cười. “Không, là thức ăn - cá và khoai tây chiên gợi lại nhiều ký ức thời Jack và anh còn bé. Đó là bữa ăn bọn anh được phép ăn ngay trên đùi khi truyền hình chiếu Blake’s 7. Cả hai bọn anh đều nghiện.”
“Khoai tây chiên, hay Blake’s 7?”
“Cả hai,” Tom mỉm cười trả lời.
“Anh chưa bao giờ nói nhiều về Jack, anh biết mà,” Leo nói. “Có thể anh không muốn nói về cảm giác của mình khi anh ấy mất như em đang giúp anh với chỗ giấy tờ, nhưng ít nhất anh có thể kể cho em nghe xem lúc đầu anh ấy bắt đầu đi vào thế giới an ninh máy tính như thế nào chứ?”
Tom uống một ngụm rượu vang. Đã nhiều năm cố gắng không nói về Jack, người anh say mê máy tính của mình, điều đó đã trở thành một thói quen khó lòng phá bỏ.
“Thật sự rất khó biết bắt đầu từ đâu. Anh ấy hơi có phần lập dị, nhưng có lần anh ấy bị một con bọ máy tính tấn công, anh ấy trở thành người cuồng trò chơi máy tính với khát khao duy nhất là bẻ mã khóa để tìm xem mỗi trò chơi được tạo dựng như thế nào để anh ấy có thể tạo dựng thứ gì đó lớn lao hơn - tốt hơn. Bọn anh luôn nghĩ anh ấy sẽ trở thành một chuyên gia lập trình trò chơi, nhưng khi lên mười sáu, anh ấy thấy chán việc đó. Sau đó có chuyện gì đó dường như khiến anh ấy cuốn hút trở lại.”
Tom ngừng lại một lúc, nhớ đến ngày mọi thứ dường như thay đổi. “Anh ấy quen tay này ở trường - anh chẳng biết làm sao đến lúc ấy mà anh ấy lại vẫn quen biết ai đó từ cái ngày dở hơi khi anh ấy không thích thú gì chuyện vác mặt đi học. Anh nghĩ tên cậu đó là Ethan - đúng rồi Ethan Bentley. Jack thường gọi tay ấy là Posh Guy bởi vì tay ấy có tên giống hệt một loại xe sang, và, không như đám trẻ còn lại ở trường bọn anh, tay ấy có một ông bố giàu có điều hành một khách sạn khá khả nghi - gọi là Bentley’s, đương nhiên rồi.”
“Khả nghi?” Leo hỏi.
“Tất cả mọi người đều biết về khách sạn Bentley’s. Họ không hẳn cho thuê phòng theo giờ, nhưng chắc chắn đó là khách sạn ưa thích của những người có thể lực và tử tế của Manchester khi họ có bồ, hoặc chỉ là thích thứ gì đó khác đi một chút.”
Leo cau mặt vẻ khó chịu khi Tom tiếp tục.
“Anh nghĩ ông Bentley kinh doanh nhiều dịch vụ mà không ai muốn bị bắt quả tang đang kiếm chác cho chính mình, nếu em muốn biết quan điểm của anh. Ethan đến gặp Jack - bảo anh ấy rằng có người đã đột nhập vào hệ thống máy tính của bố cậu ấy và truy cập vào hồ sơ khách hàng.
Rất may, gã tin tặc chỉ tìm cách lấy một hai thông tin, nhưng gã tống tiền ông bố - xin tiền - nói rằng gã sẽ tiết lộ những cái tên cho báo chí. Vậy là Ethan nhờ tới Jack, anh ấy nhảy vào cuộc và biến mạng máy tính của Bentley thật chặt chẽ. Jack nói việc đó dễ như trở bàn tay. Bố của Ethan nói với tất cả những khách hàng hàng đầu của ông ta rằng giờ ông ta có thể bảo đảm sự riêng tư của họ nhờ hệ thống an ninh tuyệt vời của mình, và sau đó một vài người trong số họ liên hệ với Jack để đặt dịch vụ của anh ấy. Anh ấy đi từ thành công này đến thành công khác. Kể từ đó Ethan, hay Posh Guy, lúc nào cũng xuất hiện ở nhà bọn anh.”
“Anh rất giận dữ khi anh nói thế, anh biết không. Anh không thích anh ta à?”
“Hắn rất khốn với anh - bảo anh cút xéo nếu anh lọt vào phòng Jack khi hắn ở đó.”
“Hay đấy. Thế Jack làm gì?”
“Đối đầu không phải là cách của anh ấy. Anh ấy trông chỉ hơi bẽn lẽn như thể muốn nói gì đó nhưng không nói được. Anh ấy thường lẩm bẩm, “Hẹn gặp em sau, cậu em bé bỏng,” hoặc gì gì đó để tình hình dịu bớt.”
“Ôi chà, mặc dù có gã bạn tệ như vậy, nhưng chắc chắn Jack rất thành công - đâu vào đấy.”
Tom im lặng. Đây có lẽ là lúc anh cần kể cho Leo về tệp tin trên chiếc thẻ SD, và thực tế là nó được bảo vệ bằng mật khẩu. Đấy là chưa nói đến một sự thật khác - đó là tên tệp tin lại là biệt danh tin tặc của Jack. Nhưng anh không thể. Chưa phải lúc, ít nhất là vậy. Anh biết cô sẽ thúc anh kiểm tra, và anh hoàn toàn không chắc mình muốn vậy.