Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
39

❊ ❊ ❊

Sợ hãi không phải là điều gì mới mẻ với Natasha. Suốt hơn sáu năm điều đó đã là một thực tế hằng ngày - sợ làm Rory phật ý; sợ bị bắt quả tang ăn cắp đồ; sợ rằng cuộc sống sẽ chẳng bao giờ tốt đẹp hơn. Nhưng đây là nỗi sợ hãi ở cấp độ hoàn toàn mới. Nó cảm thấy mệt. Nó biết chuyện gì xảy ra với những người làm cho Finn khó chịu. Nó đã có lần tận mắt chứng kiến điều đó, khi nó có mặt ở chỗ lẽ ra nó không nên có mặt. Nhưng Emma và David sẽ không tin nó. Họ thật sự chẳng biết gì.

Không ai nói gì với Natasha. Không ai biết phải nói gì với nó, và nó hiểu điều đó. Nhưng mọi việc không định như thế này. Nó không định quan tâm đến bất kỳ ai trong họ - không phải dì Emma, không phải Ollie và chắc chắn không phải David. Nó đã giành lấy cơ hội làm công việc này bởi vì hơn bất kỳ điều gì khác, nó muốn ba nó có chút hình dung về cuộc sống nó đã buộc phải sống. Thế rồi bọn họ nói với nó về phần thưởng - thêm một năm nữa rồi mới phải chuyển đến chỗ Julie - và nó sẽ làm bất kỳ việc gì để được như vậy.

Gần như tất cả đám con gái chuyển đến chỗ Julie đều phải có một thời gian ở trong Hầm trước - Rory nói việc đó khiến chúng biết vâng lời - để cho chúng thấy chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng tìm cách bỏ trốn. Natasha chết khiếp cái hố dưới lòng đất ở phía sau căn hầm ngay từ lần đầu tiên nó bị ném xuống đó. Nó mới có sáu tuổi, và bóng tối nuốt chửng lấy nó.

Mình chết rồi ư? Đó là ý nghĩ duy nhất mà đầu óc non nớt của nó có thể nghĩ đến. Thế này không giống như là đang sống, cho nên hẳn phải là đã chết rồi. Trước kia nó chưa bao giờ bị bỏ mặc một mình không có ai để nói chuyện hàng ngày trời. Suốt nhiều giờ, nó lần mò xung quanh, hoang mang, dò dẫm trong bóng tối, chạm vào những vách tường ẩm ướt và cầu xin, van nài, ai đó nói với nó. Nhưng chẳng có ai nghe cả.

Sàn và vách Hầm lạnh ngắt, và không khí rét buốt thổi qua những lỗ hổng quanh ô cửa lật. Nó cứ khóc và khóc, nhưng chẳng ai đến.

Mình không biết mình đã làm gì sai - tại sao mình bị vứt vào đây.

Rồi có một người đàn ông với giọng nói nghe như tiếng bước chân giẫm trên còn đường rải sỏi - người đàn ông mà giờ nó biết là Finn McGuinness. Nó nghe thấy ông ta nói, nhưng giờ thì nó không nhớ được ông ta đã nói gì. Ngoài một chi tiết.

“Mẹ nó chết rồi. Nó chẳng ích gì cho chúng ta. Loại bỏ nó đi.”

Nó đã nhắc đi nhắc lại những lời này trong đầu. “Mẹ nó chết rồi.” Nó hiểu điều đó, nhưng không hiểu ngay được những gì còn lại mà ông ta nói.

Và nếu nó chẳng ích gì với họ suốt nhiều năm về trước thì thậm chí bây giờ nó còn tệ hơn. Nó không chịu đi giao ma túy và nó còn làm việc này rối tinh lên. Nhưng bọn họ sẽ không để nó đi. Chưa có ai được để cho đi cả. Chỉ có hai lựa chọn.

“Nó chẳng ích gì cho chúng ta. Loại bỏ nó đi.”

Hoặc nó sẽ tới chỗ Julie - giống như Izzy.

Nó không biết lựa chọn nào là tệ hơn.

Emma ngồi xuống cỏ, lập tức cảm thấy hơi ẩm thấm qua lớp vải bông chéo quần bò của cô nhưng cô chẳng bận tâm. Cô đưa tay và nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Natasha trong tay mình.

“Con thấy thế nào, Tasha?” cô hỏi. Natasha không trả lời. Cô cúi đầu và đăm đăm nhìn hai bàn tay nó trong khi kéo từng ngón tay một. Đó là bàn tay của một đứa trẻ: những cái móng tay bị gặm, dứt và hơi cáu bẩn.

“Tại sao con lại đồng ý làm việc này - bắt em Ollie đi? Có phải đó là lý do duy nhất con trở về nhà không? Tại sao con lại muốn chúng ta đau khổ thật nhiều như vậy? Tasha, con hãy thử giải thích và chúng ta sẽ cố hết sức để hiểu xem nào.”

Natasha kín đáo liếc nhìn David.

“Hãy hỏi ông ta.”

David đứng lên và đi sang mé bên kia đường, nhìn ra những cánh đồng. Từ phía sau, Emma có thể thấy từng múi cơ trên cơ thể anh căng lên. Cuối cùng, anh quay lại, bước tới chỗ Natasha và quỳ xuống.

“Tasha, ở nhà và không đi cùng con và mẹ con đêm hôm đó là một sai lầm rất lớn - sai lầm mà ba rất day dứt suốt từ lúc đó. Ba đã ích kỷ. Lẽ ra ba nên đi. Ba đã làm mọi điều có thể để tìm con. Hãy hỏi dì Emma xem. Hãy kiểm tra trên báo chí địa phương xem. Ba không biết phải nói gì với con. Thậm chí một năm sau ba vẫn còn yêu cầu tìm kiếm Natasha Joseph.”

Natasha nhìn bố, vẻ ngờ vực vẫn còn trong đôi mắt nó, và bắt đầu lẩm bẩm. “Mày không phải là Natasha Joseph. Nó chết rồi. Mày là Shelley Slater. Shelley Slater. Không phải Natasha Joseph. Tasha chết rồi. Ba nó không cần có nó. Mày là Shelley Slater.”

“Có phải đó là những gì bọn họ nói với con không?” David nhẹ nhàng hỏi, vuốt tóc con gái mình, mái tóc bết lại vì không được tắm gội và chải đầu do nó từ chối mọi sự giúp đỡ của Emma. Lần đầu tiên, nó để cho bố chạm vào mình mà không chùn lại.

Natasha gật đầu và khụt khịt. “Tôi đã không chịu nói. Tôi không chịu nói Shelley Slater - thế là họ ném tôi trở lại Hầm. Tôi phải ở đó cho tới khi tôi chịu nói - rồi họ cứ hỏi tôi xem tôi được gọi là gì, và nếu tôi lỡ mồm tôi lại bị tống vào đó. Chỗ đó lạnh và ẩm ướt, và tôi không có thức ăn. Nhưng Rory rất sợ bị bắt quả tang ở cùng với tôi và ông ấy nói tôi đừng có mà đòi hỏi. Tôi không biết làm cách nào ông ấy thuyết phục được tôi, nhưng ông ấy nói ông ấy đã bị ảnh hưởng nhiều và tôi đúng là loại phiền phức.”

“Con sẽ không bao giờ quay lại đó nữa đâu, Tasha. Ba hứa với con. Ba có thể để lạc mất con sáu năm trước, nhưng ba là ba của con, và con sẽ ở lại với chúng ta.”

Natasha quay phắt lại, gương mặt lấm lem của nó đỏ lựng lên vì tức giận.

“Ông không nghe tôi nói ư? Bọn họ sẽ không để cho tôi ở lại.”

“Nghe cô này, Tasha,” Emma nói. “Cô biết việc này thật sự rất khó cho con, con yêu, nhưng có thể cô biết người giúp được chúng ta. Chú ấy là bạn của cô, và chú ấy thật sự rất giỏi giải quyết những vấn đề khó. Con nghĩ sao? Chúng ta sẽ đi gặp chú ấy nhé?”

Natasha ngước khuôn mặt còn lem nước mắt lên.

“Không!” nó hét lên với Emma. “Đừng có nói với ai khác. Nếu có người biết, bà sẽ không đón được Ollie về đâu, và họ sẽ đến tìm tôi đấy.”

‘Chúng ta còn có lựa chọn nào đâu?” Emma hỏi. “Finn nói thỏa thuận đã hết - cho nên chúng ta cần sự giúp đỡ, phải không nào? Cô chỉ cần gọi một cuộc điện thoại thôi.”

Emma biết cô phải kéo cô bé này về phía mình, làm cho nó tin rằng lối thoát cho tất cả bọn họ.

“Không được đâu,” Natasha nói. “Điện thoại của tôi bị theo dõi, và tôi đã phá điện thoại của bà rồi.”

Emma đứng lên, phủi chỗ cỏ ướt trên quần. Cô đã hy vọng sử dụng điện thoại của Natasha, nhưng rõ ràng việc đó không có tác dụng. Cô quay lại đối diện với con gái của chồng, và thọc tay vào túi mình. Đây là một sự mạo hiểm rất lớn, và là điều cô rất hy vọng mình sẽ không thấy hối tiếc.

Tim cô đập nhanh. Cô cảm nhận được cả mạch đập ở cổ đập rộn, cọ vào cổ chiếc áo khoác của mình. Emma từ từ rút chiếc điện thoại ra khỏi túi và chìa nó về phía Natasha trên lòng bàn tay mình.

Miệng Natasha há hốc. “Bà có biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ biết bà có điện thoại không? Bà có biết bà đã làm chuyện gì không?”

Emma im lặng.

“Bà đã gọi điện cho cảnh sát, đúng không? Bà đã nói với họ về Rory phải không? Bà đã làm vậy phải không? Bà đúng là đồ bò cái ngu ngốc.”

“Emma?”

Cô mặc kệ câu hỏi trong giọng nói của chồng, hơi xoay đầu để mỉm cười như xin lỗi anh rồi quỳ xuống trước mặt Natasha.

“Chúng ta cần sự giúp đỡ của họ, Tasha. Con nghĩ con gặp rắc rối với Finn và Rory, nhưng bọn họ vẫn giữ em Ollie. Chúng ta không thể đợi nghe những gì họ quyết định. Việc đó có thể quá muộn cho Ollie. Chúng ta sẽ đi gặp người bạn này của cô chứ?”

Natasha nhảy bật dậy khỏi lề đường và xô Emma.

“Thế nếu Finn phát hiện thì sao? Bà nghĩ làm sao ông ấy và Rory lại biết cảnh sát tới tìm tôi chứ? Bà có biết bọn họ có bao nhiêu cảnh sát chìm ăn lương của họ không? Chúa ơi, nếu bà đem nói với bọn cớm, sẽ có kẻ báo cho Finn - bà có thể đặt cược mạng sống của bà cho chuyện đó đi.”

Đặt hai cánh tay lên cánh cổng có năm chấn song, Natasha gục đầu xuống và khóc thầm, chỉ có đôi vai rung rung là dấu hiệu duy nhất cho biết nó đang khóc.

Emma đăm đăm nhìn chiếc điện thoại trên tay mình.

Nó có thật sự là câu trả lời cho tất cả những vấn đề của họ không, hay việc nói với Tasha là sai lầm ngu ngốc nhất cuộc đời cô đây?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.