Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
28

❊ ❊ ❊

“Em ở đâu thế?” Mấy từ ấy bật ra từ David khi Emma bước vào bếp. Nhưng nét hằn sâu của sự căng thẳng hiện rõ trên vầng trán vốn thường nhẵn nhụi của anh, và cô có thể thấy anh không thoải mái lắm với việc cô vắng mặt.

“Em đi tới tận chỗ khoảnh rừng. Có cái thân cây mà bọn trẻ nào đó đã kéo ra bãi trống để dùng làm ghế ngồi, cho nên em đã ngồi ở đó một lát.”

David đầy vẻ kinh hãi.

“Nhưng ngoài đó tối mò. Ở trong rừng một mình em không sợ sao?”

Emma nhắm mắt.

“Con em đã bị bắt cóc. Em không hình dung còn chuyện gì kinh khủng hơn thế nữa. Em không chắc mình sẽ thấy khiếp sợ bất kỳ điều gì thông thường - như chuột, hay bão, hay bọn thanh niên cướp giật - lại được nữa.”

Cô đang cay nghiệt với anh và điều đó không công bằng.

“Em không nên ra ngoài. Chúng ta sẽ chỉ đón được Ollie về nếu chúng ta làm đúng những gì họ bảo. Cho nên hãy tuân thủ quy định, xin em, Emma. Và khi đó, khi mọi chuyện kết thúc, chúng ta có thể giúp Tasha. Chúng ta chỉ cần kiên trì như vậy.”

Đôi khi cô nghĩ David giống một con đà điểu, rúc đầu vào cát và cố ép mình tin rằng tất cả sẽ đâu vào đấy. Đó là một trong vài điều ở anh mà cô thấy không thích. Thật không lấy gì lạc quan với sự bất lực khi đối diện với thực tế và xu hướng tìm kiếm giải pháp dễ dàng.

Lần này cách đó sẽ không hiệu quả. Không hề có giải pháp dễ dàng.

Lúc đi bộ trở về nhà sau khi gặp Tom, Emma đã quyết định tấn công hai cánh nhằm vào Natasha, mục đích làm con bé bị rối. Cô biết David sẽ vỗ về con bé, điều cô đoán chắc Natasha sẽ có thể cự tuyệt. Những gì cô thấy có thể khó cự tuyệt hơn là lòng tốt, cảm giác về một mái nhà trong đó con bé được chào đón. Và khi đó, chỉ cần con bé hơi xuống nước, Emma sẽ đem Ollie vào bức tranh chung.

“Đúng,” cô nói. “Không ai trong nhà này được ăn gì suốt từ sáng nay rồi. Cho dù có chuyện gì xảy ra thì chúng ta cũng không thể ngất xỉu ở vệ đường được - cho nên có thích hay không thì chúng ta cũng sẽ ăn đã.”

Cô lấy một đĩa mỳ Bolognese mà cô làm vài ngày trước từ trong tủ lạnh ra, cho vào lò vi sóng để rã đông. Cô muốn cuộc sống trong ngôi nhà này mang lại cảm giác tốt đẹp cho cô con chồng, như một căn nhà thật sự. Khi đó con bé có thể sẽ bớt tìm cách phá hỏng nó hơn.

David không nói gì và đi sắp bàn ăn. Cô thấy anh tiến về phía chai rượu vang.

“Em xin lỗi, anh yêu, nhưng em nghĩ đó là một ý rất không hay đâu. Sẽ sao nếu anh phải lái xe đi đâu đó đêm nay và anh bị cảnh sát chặn lại?”

Một nét bực bội thoáng qua trên gương mặt David.

“Ngày mai,” Natasha nói - thông tin đầu tiên mà con bé tự nguyện nói ra.

“Ngày mai sao, Tasha?” David hỏi, cố thể hiện bằng giọng bình thường như thể đây là một cuộc trò chuyện thông thường.

Nhưng con bé chỉ tặc lưỡi và nhướng mày.

David và Emma nhìn nhau và tiếp tục những gì họ đang làm. Họ ăn tối trong im lặng, cả ba đều như vầy thức ăn trên đĩa. Một chiến lược đã thất bại hoàn toàn, và việc nghĩ đến thức ăn thực tế còn khiến Emma cảm thấy phát nôn. Nhưng vẫn còn một việc nữa cô muốn thử.

Ở cuối bàn là chiếc máy tính xách tay của Emma. Cô kéo nó về phía mình, cố tình để cho màn hình ai ngồi ở bàn cũng nhìn thấy, và gõ phím cách để cho màn hình sáng lên. Cô bấm vào một biểu tượng trên màn hình, và đột nhiên căn phòng tràn ngập Ollie - cười, bò. Emma nhớ đã quay đoạn video này bằng điện thoại của mình. Cô biết những gì sẽ đến tiếp theo và cô nuốt một cục nghẹn lớn mắc trong cổ họng mình. Lúc này cô không thể khóc - như thế sẽ làm hỏng thời khắc này mất.

Trước tiên một đôi giày xuất hiện, rồi đến đôi chân của một người ngồi trên sofa bọc da ở đầu kia gian bếp. Emma thu nhỏ lại để có được hình ảnh đầy đủ của Ollie đang bíu lấy quần bò của Natasha và tự đứng lên. “Tassa, Tassa,” thằng bé hét lên với nụ cười toe toét trên mặt gần như ngang với con bé. Emma cố chớp lấy cái thời điểm khi Natasha mỉm cười với Ollie trước khi gương mặt con bé đanh lại cái vẻ cau có thường lệ.

Cả ba cùng xem, gần như bị thôi miên, cho tới khi Natasha vươn tay và đóng sập nắp máy tính xuống.

“Chẳng ích gì đâu. Tôi đâu có ngu. Bà nghĩ tôi là một đứa bình thường làm theo những gì được bảo, sợ hãi việc gặp phiền phức và bị mắc kẹt ư?” Con bé cười lạnh lùng. “Khi bà bước ra từ cái nơi tôi sống, điều bà thấy sợ là bị ném vào Hố, chết đói cho tới khi bà chịu làm bất kỳ việc gì - phải, bất kỳ việc gì - để có được một mẩu bánh mì. Hay tệ hơn, bà thấy sợ một gã to con - bọn khốn nạn độc ác thật sự - sẽ xử lý bà. Bà có biết họ gọi đám này là gì không? Không - tôi cá là bà không biết. Họ gọi chúng là người thi hành luật lệ. Bà có thể thấy đấy, một chút thịt băm và một bức ảnh gia đình thật sự, thật sự không tác dụng gì đâu.”

Emma không thể rời mắt khỏi Natasha. Hình ảnh về cuộc sống của cô gái này suốt sáu năm qua đã được vẽ lên rất rõ ràng trong tâm trí cô và đột nhiên cô cảm thấy không còn chút hy vọng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.