Nhà của Melissa nằm trên một đỉnh đồi, chơ vơ một mình, biệt lập, xung quanh là đất hoang trơ trụi, ảm đạm. Có vẻ đó là một kho thóc được cải tạo lại, với những tấm kính lớn thay thế cho những cánh cửa kho vòm cung ban đầu. Ánh đèn hắt ra từ ô cửa sổ không có rèm che, nhưng Tom vẫn còn ở quá xa nên không thể nhìn sâu được vào trong phòng.
Anh đỗ xe ở một lối đi là vệt bánh máy kéo bị che khuất một phần từ phía đường do một khóm cây thanh hương trà. Anh đi bộ trở lại đường hẻm và có thể nhận ra lập tức tại sao người tình của Guy Bentley lại sống ở đây.
Tầm nhìn trải dài hàng dặm đường, đến tận thị trấn gần nhất. Ban đêm, không một chiếc xe nào có thể đến gần mà không bị phát hiện ra ánh đèn pha, và khi Guy tới chắc chắn hắn bố trí một gã tay chân của mình làm nhiệm vụ cảnh giới. Con đường hẻm kết thúc tại ngôi nhà của Melissa, một lối mòn hẹp, lổn nhổn đá tiếp tục dẫn tới bãi đất trống phía sau đó, và Tom đành phải hy vọng rằng lúc này không kẻ nào theo dõi phía đường cái.
Một cuộc gọi đến bộ đàm của Tom.
“Tom - Paul Green đây. Có chuyện, tôi e vậy. Bentley đang chơi rắn. Hắn bảo Blake - Jack - hắn không thích địa điểm gặp gỡ mới. Hắn có một chỗ tốt hơn. Đó là một chuồng bò bỏ không cách nhà Melissa khoảng năm trăm mét.”
“Chết tiệt,” Tom lầm bầm. Guy quả là liều lĩnh khi mời khách hàng của mình tới nhà Melissa, nhưng nếu hắn chọn một địa điểm quá gần, có khả năng là hắn cũng có kế hoạch tới thăm người tình của mình.
“Bao lâu?” Tom hỏi, thái độ điềm tĩnh của anh trái ngược với những cảm xúc đích thực của anh.
“Chúng tôi không biết, nhưng tôi ngờ rằng hắn đang ở trong xe của hắn. Vàng sẽ ở trong chiếc xe tải. Hắn có thể đã đi nửa đường tới đó trước khi gọi cho Jack. Anh cần chờ chúng tôi đến đó.”
“Cảm ơn, Paul. Các anh còn cách bao xa?”
“Khoảng hai mươi phút, nhưng chúng tôi sẽ phải tiếp cận thận trọng. Chúng tôi đã xem ảnh vệ tinh của khu vực ấy, và chúng ta không thể cứ xông bừa vào; chúng sẽ chuồn trước khi chúng ta đến đó. Có một trực thăng đang trên đường, và một xe cứu thương. Lực lượng địa phương sẽ tới chỗ anh trước chúng tôi, nhưng hãy đợi nhóm vũ trang, Tom.”
Tom kết thúc cuộc gọi. Anh nhìn thấy ánh đèn pha tiến lại, và anh vọt qua đường đứng nấp sau hàng cây.
Ba mươi giây sau một chiếc xe hơi rẽ vào lối mòn và đỗ lại sau xe Tom. Emma nhảy ra khỏi chiếc xe cảnh sát không có phù hiệu gần như khi xe còn chưa dừng lại.
“Có phải đây không, Tom?” cô gọi khi chạy về phía anh.
“Khẽ thôi, Emma. Tôi biết chị muốn bay ngay vào đó, nhưng chúng ta cần sáng suốt. Để tôi kiểm tra trước đã.”
Tom biết anh sẽ không đợi nhóm phản ứng có vũ trang. Nếu Ollie bị cho uống thuốc, thì phải đếm từng giây. Nhưng anh cần bảo đảm Melissa chỉ một mình.
“Tôi rất xin lỗi chuyện lúc trước, Tom. Tôi phải làm những gì chúng yêu cầu, nhưng tôi biết điều đó thật ngu xuẩn,” Emma nói.
“Chị không phải xin lỗi gì cả, tôi mừng là chị an toàn. Chúng ta sẽ nói về chuyện đó sau. Nhưng có vài điều chị cần biết, và có chuyện tôi cần hỏi đây.”
Emma nhìn anh, vẻ mặt cô đầy dè chừng.
“Chuyện gì xảy ra trong hầm, Emma?”
Đôi mắt cô lảng đi khỏi anh, và anh biết mình đã đúng.
“Ai ở trong đó với chị?”
“Không thành vấn đề đâu. Hãy đón Ollie đã.”
“Là Jack, phải không?”
Anh quan sát khi hai mắt Emma nhắm chặt, như thể cô khó khăn lắm mới trụ vũng được.
“Chưa phải lúc này, Tom. Tôi không thể nghĩ về việc đó. Để tôi đón Ollie đã. Làm ơn đi.”
Tom biết cô ấy nói đúng. Có thể đợi. Anh phân vân không biết có nên cho cô biết về thương thế của David, hay việc Natasha biến mất hay không, nhưng anh quyết định không nói lúc này. Anh đã được cập nhật tình hình trên đường đến đây, và vẫn chưa có dấu hiệu gì của cô bé.
Nhưng có một việc anh phải nói với Emma. “Chị cần biết rằng Mel - người phụ nữ giữ Ollie - cô ta chính là Melissa.” Anh không cần phải nói gì thêm.
“Tôi chẳng quan tâm cô ta là ai, chừng nào cô ta trả lại con cho tôi. Chúng ta đang chờ đợi cái gì vậy chứ?”
“Trở lại xe đi, Emma. Tôi sắp kiểm tra tình hình đây.” Tom nhoài tới chỗ người lái xe. Anh cần anh ta để mắt đến Emma. “Giờ hãy tránh cho khuất đi, và trông chừng bà Joseph. Tôi sẽ liên lạc khi an toàn để đưa cô ấy vào.” Anh quay sang Emma, nhấn mạnh cho cô hiểu. “Cứ làm vậy, Em.”
Emma mở cửa và ngồi ngang trên ghế, hai chân thò ra khỏi xe - sẵn sàng di chuyển chỉ trong chớp mắt. Anh chàng lái xe với tay tắt hết đèn trong xe.
Tom lần qua đường. Anh không biết liệu Guy có biết Ollie đang ở chỗ Melissa không. Anh sẽ phải đưa thằng bé ra trước khi Guy đến.
Anh lần vòng ra hông ngôi nhà, tránh lối chạy xe rải cuội. Không nhìn thấy có chiếc xe nào, nhưng anh vẫn lèn vòng ra phía sau để kiểm tra mọi lối ra vào, không biết liệu mình có cần một lối thoát thân không. Anh chẳng nghe thấy gì từ trong nhà, và anh di chuyển sâu hơn vào đám cây thấp, tránh xa khỏi khoảng ánh đèn tỏa ra từ ô cửa sổ vòm cung rất lớn, hy vọng nhìn được vào trong mà không bị phát giác.
Anh đã quá trễ. Trong lúc anh vòng ra phía sau nhà anh không thể nhìn thấy đường cái, và đột nhiên một cặp đèn pha cực mạnh quét vào lối chạy xe. Tom hụp xuống phía sau một bụi nhựa ruồi khi chiếc Aston Martin Vanquish màu đỏ thẫm đỗ lại trên đám cuội sỏi.
Một gã đàn ông nhảy ra, một tay thọc sâu vào túi áo choàng, tay kia áp một chiếc điện thoại vào tai.
Guy Bentley.
“Đợi đó,” Tom nghe thấy Guy nói. “Bên mua sẽ đến chỗ mày sau ba mươi phút nữa, nhưng lúc đó tao cũng sẽ trở lại. Tao đang ở chỗ Mel giải quyết vài việc. Mà thằng Finn ở chỗ quái quỷ nào rồi - mày có nghe tin gì từ nó không?”
Im lặng.
“Thằng ngu khốn kiếp. Tốt hơn nó đừng có chén ả Joseph. Tao đã bảo nó cứ nhốt ả và thằng bé lại - để thời gian chơi về sau. Cứ cố liên lạc với nó nhé.”
Guy cáu kỉnh gõ màn hình điện thoại di động của mình và xoay về phía ngôi nhà. Lúc đó Tom cảm nhận được sự chuyển động bên phải mình và một gương mặt tái nhợt hiện ra trong ánh đèn từ chỗ lối chạy xe.
Emma.
Cô ấy đang làm quái gì vậy? Làm thế nào cô ấy lại thoát khỏi anh chàng lái xe chứ?
Tom không có thời gian để nghĩ. Anh không thể để Guy thấy cô. Anh ra khỏi phía sau bụi cây, giẫm mạnh lên đám lá cây khiến chúng kêu lạo xạo. Guy xoay về phía anh, tay hắn tự động thọc vào túi bên phải.
Súng.
Rồi gương mặt Guy thay đổi. Hắn biết - biết rằng người ta đã tóm được hắn, nhưng không rõ bằng cách nào và tại sao. Và Tom chắc chắn hắn sẽ không chịu khuất phục nếu chưa có một trận đấu. Từ đây hắn có một lối thoát - một kế hoạch. Và lúc này, tất cả những gì đứng giữa Guy và tự do lại là Tom.
“Chà, còn ai nếu không phải Tom Douglas. Thật là một sự ngạc nhiên thú vị, Tom. Chú em thế nào?”
“Ethan,” Tom đáp lại, chẳng thấy gì hơn ngoài phiên bản trưởng thành của cái gã choai choai vẫn thường lảng vảng trong phòng ngủ của anh trai mình. Trong khoảnh khắc, anh không nghĩ gã đàn ông này lại nguy hiểm hơn, và cực kỳ vô đạo đức.
“Ethan à?” Guy đáp lời, cười ha hả. “Chẳng ai gọi tôi như thế đã nhiều năm rồi. Anh trai cậu gọi tôi là Posh Guy từ thời đó rồi, và tôi thích cái tên ấy nên tôi giữ luôn. Dĩ nhiên là bỏ bớt Posh. Mấy cái nghĩa rộng không hay ho gì. Cậu có muốn vào không? Đây là nhà bạn gái tôi - nhưng tôi ngờ là cậu biết vậy rồi, phải không, cậu là một cảnh sát khôn ngoan mà. Dĩ nhiên cậu gặp cô ấy rồi đấy, hồi cô ấy giả vờ làm bồ của Jack ấy.”
Tom nhìn rõ Emma qua vai Guy, nhưng anh chẳng làm được gì để ra hiệu cho cô, và hy vọng rằng cô biết cách không bị phát hiện.
Guy đưa tay trái làm hiệu chỉ lối vào nhà, còn tay phải vẫn đút trong túi. Bọn họ đi tới hiên.
“Đứng yên đó, Tom,” giọng Guy đanh lại khác hẳn giọng điệu thân tình lúc trước. “Xoay người lại.”
Tom từ từ xoay người.
Guy vẫn mỉm cười với anh, nhưng mắt hắn đanh lại. “Bộ đàm, nào, và cả điện thoại di động nữa. Tôi rất ngạc nhiên nếu cậu chỉ có một cái thôi, cho nên trừ phi cậu đưa cả hai ra, còn không tôi sẽ phải lục soát cậu. Tôi thì thà không như vậy, nếu là cậu.”
Tom lần lữa. Bất kỳ sự trì hoãn nào lúc này cũng đều tốt cả.
“Nào, cậu em của Jack. Tôi sẽ làm gì với cậu đây?” Guy nói, giọng điệu vẫn như trò chuyện bình thường trong khi hắn rút từ trong túi một khẩu súng và chĩa vào Tom.