Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25

❊ ❊ ❊

Khóe nhìn của Emma mờ đi do một đám mù xam xám dường như đang từ từ đậm dần để chỉ còn một vật vẫn nhìn rõ được với đầy đủ màu sắc: gương mặt dửng dưng, cương quyết của cô con gái chồng.

Natasha ngồi đối diện Emma bên kia bàn, có vẻ thờ ơ trước sự giày vò mà nó đang gây ra cho họ. David đi tới đi lui từ đầu này sang đầu kia gian bếp, một bàn tay lùa qua mái tóc mượt mà.

“Tại sao mày lại làm chuyện này?” Emma rít lên qua hàm răng nghiến chặt, cổ họng cô mặn chát vì nước mắt. David lo lắng nhìn vợ.

Điều duy nhất giúp cô giữ được thăng bằng là thực tế giờ Tom Douglas đã biết chuyện gì xảy ra. Có người ngoài bốn bức tường này, không phải lũ khốn kiếp đang giữ con trai cô, đã biết tình cảnh khốn khổ cô đang phải chịu đựng. Tom sẽ giúp. Cô đã gần như hét lên khi anh nói anh sẽ phải chính thức hóa mọi việc, nhưng giờ cô thấy nhẹ nhõm. Không còn cảm thấy như thể đưa cậu con trai trở về là trách nhiệm của riêng cô. David, dĩ nhiên, cũng vô cùng muốn thằng bé trở về giống như cô vậy, nhưng nỗi đau của anh lại có một khía cạnh khác - bối rối bởi đó là do những hành động đáng sợ của chính con gái mình.

Cô đã phải rất đấu tranh để không ngồi trực bên chiếc điện thoại trong trường hợp Tom gọi lại cho cô, nhưng cô đã giấu nó trong phòng Ollie - ở chỗ cô không tin Natasha sẽ thấy - và tắt cả chế độ tiếng lẫn rung. Tom rất khéo, đúng như cô vẫn luôn chắc chắn về anh. Trước tiên là một tin nhắn nói rằng giờ cô đã có đủ tiền nạp cho điện thoại, và sau đó là tin nhắn thứ hai hỏi cô về công ty báo động của họ: liệu David có biết lần cuối cùng họ đến bảo trì là khi nào không?

Khoảng một tiếng sau thì chuông cửa trước reo, cô vừa kịp ngăn David đáp lời, biết chắc, rằng anh sẽ xua đuổi bất kỳ ai đến. Một người đàn ông nhỏ con trông hoạt bát đứng ở bậc cửa với một kẹp hồ sơ và một túi thiết bị, nói rằng anh ta chỉ mất mười lăm phút kiểm tra định kỳ toàn bộ thiết bị báo động thôi. Anh ta đề nghị tất cả bọn họ rời khỏi gian bếp trong khi anh ta kiểm tra thiết bị dò hồng ngoại, và Emma nhìn thấy vẻ ngờ vực của David rằng cô đã dàn xếp việc này, đúng lúc này. Nhưng cô nhún vai và gật đầu như nói, “Em chẳng nghĩ ngợi nữa.” David vươn tay ôm lấy cô và một cảm giác ấm áp chốc lát lấp đầy sự trống rỗng lạnh lẽo trong ngực cô.

Anh chàng kỹ sư đã đi, và từ lúc đó lại rơi vào một trận chiến cảm xúc nữa.

“Natasha, tao hỏi mày một cậu hỏi. Tại sao mày lại làm việc này?”

Emma hỏi lại, lần này cô mở miệng to và để cho cảm xúc tuôn trào và vây bủa lấy Natasha.

“Thằng con quý báu của bà sẽ về nhà nếu bà làm những gì được bảo làm. Và rồi tôi sẽ cuốn xéo. Giờ thì hãy câm miệng lại, được chứ?”

David ngừng đi đi lại lại. “Natasha,” anh nói với vẻ ghê tởm mà, trong hoàn cảnh khác, Emma đã mỉm cười. Hơn bất kỳ chuyện gì khác, mấy lời từ một đứa con gái đã bắt cóc con trai anh khiến anh thấy sốc đến thế nào?

“Tôi lên gác,” Emma nói. “Tôi sẽ ngồi trong phòng Ollie một lát. Làm ơn đừng theo tôi. Tôi không muốn nói gì với các người - bất kỳ ai trong hai người.”

Cô không nhìn nhưng cảm nhận được vẻ đau đớn của David. Nhưng nếu cô không làm cho anh cảm thấy bị ghẻ lạnh, anh sẽ muốn ở bên cô để tìm cách an ủi cô, nhưng đồng thời lại cố tìm cách biện bạch cho hành vi của Natasha. Cô không muốn nghe bất kỳ lời bào chữa vớ vẩn nào David đưa ra để bênh vực cho những hành động của con gái mình, và cô không thể để anh ở đó nếu Tom gửi gì đó.

Cô hy vọng và cầu mong sẽ có.

Cách Đồng Cỏ Biếc, nhà của gia đình Joseph, chưa đầy một dặm, Tom ngồi trong xe hơi ở một góc thụt trên phố, đợi Becky. Anh đã cử cô tới kiểm tra tất cả các ngõ xung quanh ngôi nhà xem có bất kỳ hành động bất thường nào trước khi anh tiến vào quá gần không. Anh cần tìm một chỗ nào đó để Emma có thể chạy bộ ra, vì anh chắc chắn Natasha đã được chỉ đạo ngăn không cho họ sử dụng xe hơi.

Gil đã gọi đến nói rằng anh ấy tìm thấy rệp nghe trộm trong bếp, phòng khách và phòng ngủ của David và Emma. Tom không muốn gỡ chúng đi; phải để chúng nguyên vị, như thể mọi việc theo đúng kế hoạch.

Theo lời Gil, đó là thiết bị nghe trộm GPS, kích hoạt bằng tiếng động.

Về lý thuyết cảnh sát có thể theo dõi các tín hiệu từ ngôi nhà đến nơi nhận, cho phép họ lần ra nơi bố trí thiết bị thu nhận. Nhưng đây không phải là bọn nghiệp dư và họ sẽ phải triển khai các kỹ thuật chống theo dõi cho chính mình.

Anh cần biết liệu bên ngoài ngôi nhà có bị theo dõi không. Mặc dù các cánh đồng quanh Đồng Cỏ Biếc không có quá nhiều chỗ cho kẻ theo dõi ẩn nấp, nhưng Tom biết quá rõ rằng với một công việc như thế này, một kẻ nào đó có thể nằm hàng tiếng ngoài cánh đồng ngô dán mắt vào một ngôi nhà, cho nên anh đã triển khai một máy bay lên thẳng có thiết bị dò hồng ngoại để quây cả khu vực. Tin khá ổn.

Không có kẻ nào nấp trên các cánh đồng.

Chiếc Golf màu đen của Becky trườn vào hốc thụt ngay sau chiếc BMW màu xanh dương đã sử dụng năm năm của Tom - chiếc xe anh dành riêng cho công việc - và cô vội vã đi tới cửa bên xe anh và leo lên.

“Ngoài kia lạnh khiếp luôn. Là Emma chứ không phải tôi, sẽ đi bộ tới gặp anh đấy nhé. Anh định đợi trong xe à?”

“Làm gì được may mắn thế,” Tom nói. “Nếu cô ấy bị phát hiện leo lên một chiếc xe hơi, thế là hết. Tôi sẽ gặp cô ấy trong khu rừng cuối đường.”

“Ngoài kia trời đang tối dần. Cô ấy thật can đảm, dám đi vào một khu rừng tối tăm một mình?”

“Tuyệt vọng mà, tôi nghĩ vậy. Tôi không nghĩ cô ấy bận tâm đến chuyện tối tăm hay lạnh lẽo đâu. Mà cô thấy gì rồi?”

“Chẳng có gì. Mấy chiếc xe duy nhất quanh đây có vẻ chạy qua do công việc bình thường và cũng chẳng có nhiều xe. Tôi đã ghi lại tất cả số xe rồi. Giờ tôi định kiểm tra một lượt đây. Nhưng không có xe đỗ lại, chẳng có gì đáng lưu ý cả. Rõ ràng bọn chúng rất tin tưởng vào công nghệ và Natasha để nắm quyền kiểm soát.”

Becky liếc nhìn Tom và anh có thể nhận thấy vẻ quan tâm hiện rõ trên mặt cô.

“Anh thấy vụ này ổn chứ, Tom? Thật tệ khi chúng ta không biết nạn nhân, nhưng với anh chắc việc này thật khó khăn. Emma như thế nào?”

Tom ngó ra ngoài cửa sổ, tránh nhìn Becky.

“Cô ấy là người rất có ảnh hưởng đến ông anh loạn óc tôi. Và rồi anh ấy đá cô ấy.”

Tom không nói thêm về việc Emma đã hỗ trợ anh khi cuộc hôn nhân của anh với Kate tan vỡ vài tháng trước khi Emma chia tay với Jack, hay việc, sau nhiều năm cô ở bên anh trai anh, Emma bắt đầu cảm thấy giống như người chị mà anh chưa bao giờ có được.

“Cô ấy là người cho đi, nói thế cho dễ hiểu. Luôn sẵn sàng giúp người khác, nhưng lại thấy rất khó tiếp nhận gì từ người khác. Tôi rất tiếc bọn tôi đứt liên hệ - đặc biệt lúc này.”

“Nhưng lần này cô ấy đã tìm tới anh, phải không nào? Tôi lo rằng anh không thể vô tư trong vụ này đấy, Tom. Philippa có biết hai người gần gũi đến mức nào không?”

Tom quay lại phía Becky và nheo mắt. “Tôi không gần gũi với cô ấy. Cô ấy là người tôi từng biết, đó là lý do cô ấy có thể liên lạc với tôi. Tôi chẳng có mối quan tâm cá nhân nào trong vụ này, ngoài việc bảo đảm rằng một cậu bé được mang trả về cho mẹ nó. Chỗ này chúng ta thống nhất với nhau chứ, Becky?”

“Tôi hiểu,” Becky nói. “Nhưng nếu anh phải nói chuyện như thế với ai khác, anh cần tỏ ra thuyết phục hơn rất nhiều đấy.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.