Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
36

❊ ❊ ❊

Cả nhóm ngồi trong văn phòng của Tom, nồng nặc mùi hôi vì có quá nhiều người và quá nhiều cốc cà phê uống dở nằm la liệt khắp mọi bề mặt trống. Rory Slater không có ở chỗ đánh cá ngựa, nhưng cuối cùng họ cũng dò được gã và cho người theo dõi gã với hy vọng gã sẽ liên hệ với những ông chủ của mình. Điện thoại nhà của gã đã bị theo dõi, nhưng hiện không có tín hiệu di động nào phát ra từ căn nhà. Cho nên lúc này tất cả những gì họ có thể làm là quan sát và đợi.

Họ cũng đã tìm hiểu tất cả các mối liên hệ đã biết của Slater, nhưng hướng điều tra đó chẳng hé lộ được bao nhiêu. Như lời Becky nói, những người họ tìm ra đều là “loại rẻ rách tầm thường”, nhưng không kẻ nào trong số đó có khả năng dàn dựng vụ này - bất kể “vụ này” là gì.

Mũi của Becky dính chặt vào màn hình máy tính, và Tom nhận thấy cô dụi đôi mắt mỏi mệt vài lần rồi. Kinh nghiệm cho anh biết chẳng có gì tệ hơn việc cứ chong chong nhìn một cái màn hình khi chỉ được ngủ một chút.

“Tìm được cô ta rồi,” cô thì thào, với chính mình hơn là với bất kỳ ai khác. Dù giọng cô rất nhỏ, nhưng những người còn lại trong phòng đều ngoảnh về phía cô.

“Donna Slater có một người em gái - Sylvia Briggs. Hai con gái, một con trai. Một đứa con gái mười ba, và tên con bé là Isabella. Tôi nghĩ tôi cần ghé thăm Briggs.”

“Cừ lắm, Becky.” Tom đưa mắt nhìn những người còn lại trong phòng. “Tất cả chúng ta đều biết ở đây hiểm họa là gì, cho nên hãy xúc tiến thôi. Và hãy nhớ, mặc dù tôi rất muốn nghĩ rằng không ai trong bộ phận này ăn tiền của một nhóm tội phạm có tổ chức, nhưng với mạng sống của một đứa trẻ đang bị đe dọa thì chúng ta đều không được giả định gì cả.”

Văn phòng của Tom vắng vẻ trở lại, anh tì khuỷu tay lên bàn và tì cằm lên hai bàn tay khum khum. Hơn bất kỳ điều gì khác, anh chỉ muốn lôi gã Rory Slater vào một phòng thẩm vấn và tẩn gã cho tới khi gã thừa nhận nơi Ollie đang bị giữ. Nhưng anh không nghĩ Rory biết. Thằng bé sẽ được giao cho một kẻ trung gian. Rory chỉ là một phần của một bộ phận rất nhỏ trong một tổ chức lớn hơn.

Tom ngoảnh sang máy tính để kiểm tra thư điện tử. Dĩ nhiên chẳng có gì về Ollie Joseph trên đây cả, nhưng anh còn những vụ khác phải nghĩ đến. Và anh còn có cả ngân hàng Thụy Sĩ để gọi lại. Nhất thời, anh chưa thể làm được gì để giúp Ollie, còn Becky thì có vụ cô bé bị chết phải giải quyết.

Anh dừng lại một lúc. Hôm nay là thứ Bảy, nhưng rồi anh nhớ đến tin nhắn - gọi cho tôi bất kỳ lúc nào - và anh ngờ rằng với những khách hàng cá nhân có đủ tiền thì sẽ được quyền tiếp cận ngân hàng cả bảy ngày một tuần.

Anh kiểm tra điện thoại di động tìm số anh đã dùng lần trước và bấm gọi.

“Xin chào. Tên tôi là Tom Douglas. Cho tôi nói chuyện với ông Charteris?” Tom đợi máy một lúc trong khi cuộc gọi của anh được chuyển tiếp.

“Ông Douglas, chào ông. Tôi xin phép được kiểm tra an ninh một chút với ông được chứ?” Tom hy vọng anh còn nhớ được “từ cần ghi nhớ” mà anh đã gửi để anh có thể đoán ra chữ cái thứ ba và thứ tám.

“Được rồi, ông Douglas. Cảm ơn ông đã gọi lại cho chúng tôi. Như tôi đã đề cập trong tin nhắn của tôi, khi tài khoản được mở mọi chi tiết của một người thụ hưởng trong trường hợp anh trai ông mất đã được cung cấp, và thực tế chính là tên của ông hiện diện trong hồ sơ. Dĩ nhiên, nếu không ai biết có một tài khoản chỗ chúng tôi thì dễ hiểu là chúng tôi không được thông báo rằng chủ nhân đã mất. Tôi rất tiếc với mất mát của ông.”

“Cảm ơn ông. Ông nói có một vài điểm khác thường với tài khoản mà các ông muốn thảo luận phải không?”

“Vâng. Ông có nghĩ anh trai ông có thể cung cấp chi tiết của tài khoản này cho ai đó khác ngoài ông không?”

Tom ngẫm nghĩ một lúc. Emma sẽ nhiều khả năng nhất, nhưng cô ấy sẽ nhắc đến nó khi anh tìm cách đưa tiền cho cô ấy mấy năm trước. Melissa là một khả năng nữa. Cô ta sống cùng Jack khoảng sáu tháng trước khi anh ấy mất, và cô ta chạy chọt khắp nơi để khẳng định quyền sở hữu một số tài sản của Jack bởi vì cô ta nói cô ta “được hưởng” nó. Nhưng nếu cô ta được hưởng bốn triệu thì Tom không chắc cô ta có tiếp tục tìm cách giành nốt số tiền còn lại của Jack không. Anh không biết giờ cô ta ở đâu. Anh chưa bao giờ được cung cấp các thông tin liên hệ của cô ta và cũng chưa hề gặp lại cô ta kể từ khi Jack mất. Mọi chuyện giải quyết đều qua luật sư của cô ta - một tay quá khôn lanh rất hợp với công việc anh ta đang làm và Tom không tin mình có thể thắng được.

“Tôi không nghĩ được ai cả. Sao ông hỏi vậy?”

“Chà, tôi lấy làm tiếc phải nói với ông rằng tài khoản đã bị đóng. Số dư bị rút vài tháng trước - chính xác là tháng Chín - chuyển tới một tài khoản ở quần đảo Cayman. Dĩ nhiên tôi có thể cung cấp được chi tiết giao dịch, nhưng tôi không nghĩ việc đó giúp ích cho ông.”

Khốn kiếp. Một hệ thống ngân hàng nữa với các luật bí mật.

Có vẻ Tom đã đúng. Bất kỳ kẻ nào đột nhập vào nhà anh dịp hè chắc đã đánh cắp chi tiết truy cập của tài khoản ở Thụy Sĩ và xóa dấu vết.

Anh định hỏi thêm Charteris nhưng điện thoại nội bộ của anh đổ chuông. Cáo lỗi và hỏi xem có tiện để gọi lại không, anh tắt máy và trả lời điện thoại.

“Tom Douglas đây,” anh trả lời lơ đễnh, tâm trí anh dượt qua các khả năng nhằm phát hiện xem ai đã lấy tiền của Jack.

“Tom, chúng ta cần nói chuyện. Văn phòng tôi, một tiếng nữa.”

“Philippa, lúc này tôi hơi bận chút. Có đợi được không?” anh hỏi. Đôi lúc, cái kiểu cậy quyền của Philippa làm anh khó chịu, mặc dù hầu hết các lần anh đều chấp nhận rằng bà ấy là cấp trên.

Nhưng hôm nay anh còn những việc khác phải bận tâm hơn là bực dọc với Philippa.

“Không. Không đợi được. Tôi nhận một cuộc gọi từ trưởng nhóm hành động ở Titan. Một tiếng nhé.”

Điện thoại ngắt. Thế quái nào mà Đơn vị Tội phạm có tổ chức Khu vực Tây Bắc lại muốn gặp anh nhỉ?

“Tiêu rồi,” Tom lẩm bẩm.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.