Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
41

❊ ❊ ❊

Mở khóa cửa nhà tắm, Emma bước ra phòng ngủ, thấy David đang đứng đợi mình.

“Emma,” anh ấy lên tiếng. Chết tiệt! Cô vẫn chưa nói với anh về những cái máy nghe trộm, không muốn làm cho anh quá hoảng hốt.

“Ôi anh yêu, chúng ta sẽ làm gì đây?” cô ngắt lời khi anh chưa kịp bắt đầu. Cô di chuyển thật nhanh qua phòng, kéo và ôm lấy anh, khẽ thì thào tiếng “Suỵt” vào tai anh.

Anh đẩy cô ra và nhìn cô vẻ ngạc nhiên khiến cô băn khoăn không biết liệu anh có còn tin cô nữa không. Nhưng anh không ngốc tí nào. Anh kéo vội cô vào vòng tay mình và cô bật ra một tiếng kêu bất ngờ khe khẽ, nhưng cô nhanh chóng chuyển thành một tiếng nấc. Cô cảm thấy miệng David áp sát tai mình.

“Anh không nghĩ mình còn hiểu được em.” Mấy lời ấy được nói ra khẽ đến mức cô không chắc mình nghe được đúng lời anh nói. Giọng anh nghe buồn, cô đơn, và cô rất muốn anh có thời gian để nghe cô giải thích. Cô đã nói dối anh, làm cho anh mù mịt và giờ cứ khăng khăng rằng anh phải nghe theo cô. Việc này khác xa mối quan hệ họ đã có.

Cô kéo anh vào phòng riêng và đóng cửa lại, ghìm tiếng thật nhỏ.

“Em xin lỗi, David. Mọi việc diễn ra quá nhanh và em biết anh không muốn em liên hệ với cảnh sát. Nhưng em không thể đứng im và nhìn mọi việc diễn ra được.”

“Thế em không nghĩ lẽ ra cần phải cùng quyết định sao?” anh hỏi, khá chừng mực.

Emma cố để hai vai thả lỏng một chút. Cô phải giữ bình tĩnh.

“Có thể - nhưng với anh mọi chuyện lại khác. Anh bị kéo theo mọi hướng - em không muốn gây áp lực thêm cho anh nhiều hơn những gì anh đã phải chịu. Nhưng điều quan trọng là, có máy nghe trộm trong bếp, phòng ngủ của chúng ta và phòng khách. Bọn chúng có thể nghe được mọi lời chúng ta nói đấy.”

David hơi lùi ra, trán anh nhăn lại. “Ý em nói là Tasha đã gài máy nghe trộm à?”

Emma gật đầu. “Tasha được nuôi lớn trong một gia đình tội phạm, tội nghiệp con bé. Toàn bộ việc này - bắt cóc Ollie, cài máy nghe trộm, ma túy - em ngờ rằng chẳng việc gì đủ sức làm Tasha sợ hãi cả. Nhưng con bé rất sợ hai gã - Finn và Rory - cho nên nó đã nói dối bọn chúng về chuyện bị bắt gặp trên máy quay an ninh. Đó là sai lầm rất lớn của nó và giờ con bé hoảng sợ. Nào, chúng ta cần khẩn trương lên. Chúng ta đang mất thời gian đấy.”

Cô đặt tay lên môi và mở cửa phòng tắm.

Cô đi nhanh tới một cái tủ ngăn kéo nơi cô biết cô có một chiếc áo len dài tay có khóa kéo màu xanh hải quân mà cô hiếm khi mặc đến vì nó quá rộng. Cô không muốn nhìn thấy vẻ ngơ ngác trong mắt chồng mình thêm một giây nào nữa, và anh đỡ cho cô phiền toái. Cửa khẽ đóng lại khi anh rời phòng, và nhất thời cô cho phép mình tận hưởng hai phút ngồi trên giường, cho đầu óc dịu xuống, và sau đó đứng lên theo chân anh. Cô dừng lại ở cửa.

Mặc dù tâm khảm và tinh thần chỉ nghĩ đến Ollie và sự an toàn của thằng bé nhưng Emma biết cô cũng sẽ phải nói chuyện với Tom về Jack. Tiết lộ của Natasha rằng có một người tên Jack đã gọi điện cho Caroline ngay trước lúc chị ấy mất vẫn đè nặng tâm trí cô. Cô với lấy hộp giày cũ trên nóc tủ quần áo. Mở ra, cô lục tìm xung quanh cho tới khi bàn tay cô tìm thấy thứ cô đang tìm kiếm và cô rút ra hai tập giấy, cẩn thận gập lại và nhét vào túi cùng với chiếc điện thoại.

Màn hai, cô nghĩ lúc đi xuống nhà, cố nuốt cảm giác sợ hãi nặng nề xuống.

Bếp im lìm, cô bước lại tủ lạnh và mở cửa tủ ra.

“Phải,” cô nói bằng giọng rất quả quyết. “Tasha nói sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra hôm nay cả. Nhưng chúng ta cứ hy vọng Ollie sẽ trở về vào ngày mai. Em phải tin điều đó. Em phải thuyết phục bản thân rằng nó đang ở chơi với ông bà vài ngày, hoặc em sẽ không thể thở được. Và chúng ta cần ăn. Chúng ta hết thực phẩm, hết sữa, hết mọi thứ rồi. Con sẽ không trở về một ngôi nhà toàn những người ốm yếu, vô dụng được. Chúng ta cần đi chợ.”

David trân trân nhìn vào mé trong cửa tủ lạnh, nơi một bình hai lít sữa vẫn gần đầy, và các ngăn chất đầy thực phẩm tươi mới mua ngày hôm trước.

Emma nhìn Natasha và gật đầu khích lệ con bé.

“Bà không thể ra ngoài được. Tôi đã bảo bà rồi, bà không được đi đâu mà không có tôi,” con bé nói, giọng nó nghe yếu ớt và không thuyết phục. Sẽ tốt hơn nếu Natasha không phải lên tiếng nữa.

“Vậy thì tốt hơn cả cô nên đi cùng tôi để theo dõi tôi, được chứ. Tất cả chúng ta sẽ đi, như thế cô có thể bảo đảm tôi không làm bất kỳ điều gì… các ông chủ của cô không thích.” Emma chợt nhận ra rằng cô đã suýt nói đến tên Rory và chỉ vừa kịp dừng lại đúng lúc.

“David? Đi nào. Anh cũng sẽ đi. Một gia đình ra ngoài,” cô nói kèm tiếng cười mỉa mai kết thúc bằng một tiếng nấc nữa.

David đi lấy chìa khóa.

“Không, chúng ta sẽ đi bằng xe của em. Em muốn lái xe. Em cần lái xe,” cô nói.

David nhún vai và thả chìa khóa của mình lên bàn trong khi Emma thúc giục họ ra khỏi cửa.

Trong xe là một sự im lặng nặng nề, và Emma thắc mắc không phải lần đầu tiên rằng sự im lặng này có thể thay đổi đến đâu về cấp độ và sắc thái. Sự im lặng này giữ một tiếng thét chói lói trong lòng. Còn đầu cô chỉ toàn nghĩ về Ollie, nhưng cô cố xua những ý nghĩ ấy đi - vuốt ve mái tóc mềm mại của thằng bé trong tưởng tượng, như cô vẫn làm thật - để tập trung vào những gì cần làm lúc này. Mang nó trở về.

Cô có thể đoán được những gì đang diễn ra trong đầu David. Anh cũng sẽ lo lắng về Ollie, nhưng những hình ảnh về cuộc sống của Natasha sáu năm qua đang ngày càng trở nên rõ nét, và anh phải đối mặt với thực tế rằng ngay cả Emma cũng đang nói dối anh.

Khi lần đầu họ đến với nhau, David và Emma đã công khai nói về những lần nói dối nho nhỏ mà họ đã sống trong mối quan hệ trước kia của mình và nhất trí rằng giữa họ sẽ không có một bí mật riêng nào. Theo cô nhớ, điều đó đã là sự thật. Cho tới khi Natasha bước vào bếp nhà cô. Kể từ lúc đó, Emma đã nói dối về những cảm xúc của mình và giữ bí mật với chồng mình.

Cô liếc nhìn cô con gái chồng qua kính chiếu hậu. Tasha ngồi thụp ở ghế sau, gương mặt nó phờ phạc, đôi mắt vẫn còn ám ảnh những hình ảnh về quá khứ và tương lai sắp tới. Đây là đứa trẻ cần đến mẹ hơn ai hết, và Emma ước gì cô có thể mời Caroline đến đây ngay lúc này.

Emma đã gọi cho Tom ngay khi chiếc xe rời khỏi nhà, làm đúng như anh nói và để điện thoại bật loa trên đùi. Anh dặn cô tới một siêu thị - không phải siêu thị họ vẫn tới, mà một nơi khác - rồi đỗ ở khu đông nhất trong bãi đỗ xe.

David không nói gì cho tới khi cuộc gọi kết thúc.

“Ai vậy?”

“Tom Douglas.”

“Douglas? Em trai Jack ư?”

“Anh ấy là một người bạn, David. Em gọi cho anh ấy bởi vì em nghĩ có việc đòi tiền chuộc, và Tom có nhiều tiền hơn bất kỳ ai khác em biết. Tiền của Jack. Chúng ta vẫn có thể chuộc Ollie về, anh biết mà.”

David nhìn cô, gương mặt buồn bã của anh nói cho cô biết điều đó không lấy gì làm chắc.

Đến siêu thị, Emma cho xe lùi vào một chỗ vừa đủ rộng cho xe đỗ và tắt máy.

“Giờ chúng ta đợi.”

Quanh họ những người đi mua sắm đẩy xe qua xe của họ, đầu cúi xuống tránh mưa, tay nắm tay trẻ con hoặc người đi cùng, hoặc có khi họ tự xoay xở một mình với một chiếc xe xe đẩy có lắp bánh.

Điện thoại của Emma nằm trên lòng cô, cứ vài phút cô lại liếc nhìn cho tới khi nó rung lên, không cần nhấc lên, cô trả lời cuộc gọi và bật chế độ loa ngoài.

“Tốt rồi, Emma - chọn chỗ đỗ tuyệt lắm, nhưng chị cần biết chúng tôi nghĩ bọn chúng cũng ở đây đấy.” Phía sau xe có tiếng kêu khẽ.

Tom nói tiếp. “Chúng sẽ bắt được tín hiệu GPS của Natasha qua điện thoại. Chúng tôi đang kiểm tra bất kỳ chiếc xe đáng ngờ nào có hai người trở lên tiến vào bãi đỗ xe. Chúng tôi đã chú ý đến một biển số. Chúng đang theo dõi, cho nên cả nhà cần rất khéo léo chỗ này, nhưng không cần phải sợ hãi. Chúng vừa rẽ lên đỉnh khu của chị đấy, và chúng biết chị ở chỗ nào. Cho dù chị làm gì thì cũng đừng nhìn vào từng xe đi qua. Việc chị chưa ra khỏi xe có thể khiến chúng băn khoăn, cho nên giờ ngoảnh sang nhìn nhau và bắt đầu tranh luận - về chuyện gì cũng được. Tôi sẽ báo cho chị khi chúng đi qua.”

Đó là một chỉ dẫn có lẽ không khó thực hiện, Emma nghĩ, khi cô nhìn gương mặt lạnh lùng của David. Cô biết anh đang thấy hối tiếc rằng anh đã đồng ý chuyện này.

Tasha còn thụt xuống sâu hơn trên ghế và Emma quay sang David, nói oang oang những điều vô nghĩa về tình trạng bừa bãi của khu vườn sau nhà - chuyện đầu tiên vụt đến trong đầu cô mà chẳng liên quan gì đến Ollie. Bọn chúng không nghe được, nhưng chúng sẽ nhìn thấy nét mặt cô. David im lặng đăm đăm nhìn cô, một vẻ sửng sờ trên gương mặt anh mà cô biết không phải là đóng kịch. Cô vẫn tiếp tục thêm hai phút thì nghe thấy giọng Tom.

“Chúng vừa đi qua. Trời đang mưa to,” Tom nói, “Cho nên mọi người có thể chạy vào siêu thị, nhớ đội mũ hoặc trùm mũ lên. Emma và Natasha đi thật nhanh ra phía sau, chỗ đó có lối vào nhà vệ sinh nữ. Đi theo hành lang, và sẽ có người đợi sẵn. David - anh nán lại một chút, chọn một chiếc xe đẩy và tìm đường ra phía sau như thể anh định đón họ.”

“Liệu bọn chúng có theo chúng tôi vào trong không?”

“Tôi không chắc - bọn chúng sẽ chỉ theo dõi xe của chị để đợi khi chị ra.” Tom dừng lại. “Mọi người ổn chứ?”

“Vâng,” Emma đáp. “Hẹn anh mấy phút nữa.”

Cô tắt máy và định mở cửa. David níu lấy cánh tay cô.

“Emma - em có chắc chúng ta đang làm đúng không? Anh không thích lắm.”

Cô không nói gì. Cô không chắc mình thấy thích việc này, nhưng nếu việc bắt giữ Rory đồng nghĩa với việc toàn bộ kế hoạch phá sản, thì cô không biết chuyện gì sẽ xảy đến với Ollie. Và cô sẽ không mạo hiểm điều đó.

Emma nở nụ cười trấn an nhất mà cô có thể làm được với chồng, mở cửa xe và xoay sang để tháo khóa cho Natasha ra khỏi vị trí con bé đang ngồi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.