Tom đang cố gắng tập trung vào công việc của mình và anh thật sự cần lấy lại sự tập trung. Anh cứ nghĩ mãi về cái thẻ SD và bảng tính. Rốt cuộc, đêm hôm trước anh cũng đã nói cho Leo biết về tệp tin bảo vệ bằng mã khóa; anh không biết tại sao nó lại khiến anh lo lắng, nhưng nó cứ day dứt chẳng khác gì một chỗ ngứa ngáy mà anh không thể gãi được.
“Ôi, lạy Chúa,” anh lầm bầm, kéo chiếc điện thoại lại gần mình và nhấn số máy nhánh của Becky.
“Becky - làm ơn cập nhật đi nào. Văn phòng tôi nhé.” Mà tại sao anh lại kéo Becky vào việc này, anh không biết nữa. Anh hít một hơi thật sâu.
Gương mặt vui vẻ thường thấy của Becky trông ưu tư rõ khi cô ló đầu ở khuôn cửa.
“Vào phòng an toàn chứ?” cô hỏi, hơi đỏ mặt như thể cô thấy hối hận vì sắc thái có phần đùa giỡn của mình.
Tom mỉm cười xin lỗi, và Becky kéo một cái ghế tới rồi ngồi xuống.
“Vâng, chúng ta hiện đang ở đây,” cô nói, mở tập hồ sơ cô mang theo bên mình. “Người ở địa phương đã tìm ra cậu bé Natasha nói chuyện cùng ở nhà ga và họ chẳng tìm được gì ở cậu ta. Họ đã hỏi tại sao cậu ta cầm ba lô con bé bỏ lại trên ghế và cậu ta nói cậu ta cầm để hỏi mẹ xem cần làm gì. Nhà ga đó không có người trực, nên cậu ta chẳng biết đưa nó cho ai. Nhưng cậu ta nói cậu ta có gặp một số bạn bè trên đường về nhà, cho nên cậu ta đã vứt nó đi rồi.”
“Đương nhiên là thế. Chắc chắn cậu ta không nhớ chính xác ở đâu.”
“Nhân viên địa phương nghĩ cậu ta nhận lệnh từ ai đó, nhưng phán đoán của họ là cậu ta không biết kẻ nào. Họ nghĩ bọn trẻ đang phân phối ma túy gai dầu trồng đâu đó ở Manchester. Ồ, và việc này không phải ngẫu nhiên. Nó có tổ chức hẳn hoi.”
Tom đã ngờ ngợ tình huống là như vậy, và anh cố nén tiếng thở dài. Tội phạm có tổ chức và nghiêm trọng là một thực tế thường nhật khiến cho đất nước tiêu tốn hàng tỉ mỗi năm, gây ra thiệt hại ghê gớm cho cộng đồng và con người thông qua bạo lực, sử dụng ma túy và lạm dụng tình dục trẻ em. Anh căm ghét nó, và tất cả những kẻ tham gia vào, ghét cay ghét đắng.
Becky đang nhìn anh rất chăm chú, và anh cố thể hiện nét mặt bình thường, ra ý rằng cô cứ tiếp tục.
“Chúng tôi cho Natasha xem bức ảnh một thằng bé khác trên tàu - sếp nhớ nó chứ? Thằng bé trông giống Tom Cruise thời trẻ và gương mặt hơi bầu bĩnh trước khi anh ta sửa cằm ấy. Con bé không chỉ nhận ra nó, mà việc chúng tôi có bức ảnh thằng bé và chúng tôi nhìn thấy con bé mỉm cười với nó dường như còn làm con bé sợ nữa. Cảnh sát giao thông nghĩ họ có thể có manh mối về thằng bé. Người ta đã nhìn thấy nó trước kia rồi. Thấy rõ là có một lời nhắn được trao đổi giữa nó và Natasha. Nếu nó cùng trong hội thì chúng ta hy vọng có thể tìm ra một mắt xích và biết được Natasha ăn khớp với bức tranh tổng thể như thế nào. Nhưng tất cả những thông tin mới mẻ này khiến tôi suy nghĩ.”
Becky nhổm về phía trước và tì tay lên bàn Tom.
“Cách hiểu hợp lý nhất về những sự kiện sáu năm về trước là người ta tìm thấy Natasha sau vụ tai nạn - một cô bé kháu khỉnh - và có kẻ quyết định giữ con bé. Vậy tại sao giờ lại để con bé ra đi? Có phải con bé trốn thoát khỏi kẻ đã giam giữ nó không, hay họ muốn loại bỏ nó? Tôi vẫn đang dò hỏi trong giới, nhưng ma túy khiến cho vụ bắt cóc ban đầu có ý đồ thâm độc hơn nhiều, phải không nào?”
Tom ngã ghế ra sau để lắng nghe quan điểm của Becky, ánh mắt anh xoáy vào một khoảng tường màu be trống trơn, tâm trí anh hoàn toàn nghĩ về Natasha Joseph.
“Cần phải thực tế, Tom, liệu có khả năng cô bé con này, vào một đêm đông tối tăm trên một con hẻm ở vùng quê, tình cờ bị thành viên của một nhóm tội phạm có tổ chức nào đó đem đi không? Một băng nhóm thừa tinh quái để sử dụng trẻ con làm đối tượng phân phối ma túy cho chúng chăng? Sao nào - không lẽ tối hôm đó chúng có một cuộc vui và ngẫu nhiên gặp con bé? Tôi nghĩ chắc chúng gặp may hết sức.”
Tom mỉm cười. “Cô nói đúng, nhưng cũng có thể là một gã người địa phương nào đó tìm thấy con bé. Một kẻ ở dưới đáy của tổ chức chăng? Có lẽ gã nghĩ sử dụng được con bé - đòi tiền từ ông bố để trao trả con bé an toàn. Như thế cũng rất hợp lý, mặc dù với tất cả những hoạt động của cảnh sát lúc đó, chúng sẽ phải đợi một thời gian mới có cơ hội thành công.”
“Tôi chỉ có thể nói rằng, nếu con bé sống với kẻ nào đó có liên hệ với tội phạm có tổ chức ở bất kỳ mức độ nào thì chắc chắn cuộc sống rất tệ. Sếp có nghĩ con bé thật sự thanh thản thoát khỏi nơi đó không? Nếu vậy, có vẻ nó đang gặp nguy hiểm ở nhà mình.” Becky ngừng lại. “Nhưng tôi vẫn trở lại cái buổi tối xảy ra tai nạn. Sẽ sao nếu chúng ta bỏ qua mất chi tiết rành rành? Sẽ sao nếu nó là một mục tiêu?”
“Tôi đã nghĩ đến chuyện đó rồi, nhưng mục tiêu cho cái gì chứ?”
Becky nhún vai. “Lúc này thì chưa rõ. Cho dù chuyện gì đã xảy ra và kẻ nào đã giữ con bé, chúng ta cũng cần biết liệu là họ thả con bé hay nó tìm cách trốn thoát. Nếu nó trốn chạy, bọn chúng sẽ lùng sục con bé. Còn nếu nó đang tiêu thụ ma túy cho chúng, nhiều khả năng con bé biết quá nhiều. Chúng ta cần nghiêm túc xem xét xem, liệu đứa trẻ này có gặp nguy hiểm không.”
Cuộc thảo luận của Tom và Becky cuối cùng cũng phải đột ngột dừng khi Becky nhận ra đến lúc giao ban buổi tối. Tom đi cùng cô và ngồi ở cuối phòng tiếp nhận vụ việc, quan sát cô trình bày bằng chứng về cô bé bị chết, cung cấp cho đội những hướng dẫn về các bước tiếp theo.
Cô ấy rất cừ. Tỉ mỉ, và luôn sẵn sàng lắng nghe các ý kiến của thành viên trong đội của mình.
Tom lặng lề rời khỏi phòng trước khi cuộc họp kết thúc, để cho Becky chút thoải mái. Chỉ còn vài việc anh có thể làm nốt trong buổi tối hôm đó, cho nên anh cầm áo khoác và gọi cho Leo để báo anh đang trên đường.
Tom đã phải mất một thời gian dài mới có đủ can đảm để bắt đầu một mối quan hệ mới sau khi cuộc hôn nhân của anh thất bại, nhưng sau đó anh chuyển đến căn nhà gỗ ở Cheshire của mình và phải lòng Leo Harris - cô em của người hàng xóm kế bên. Tom mỉm cười trước ý nghĩ ấy. Rõ ràng, anh đã lựa chọn người phụ nữ sợ cam kết, khó khăn nhất ở miền bắc xứ Anh. Có những lúc có cảm giác như thể cô ấy sẽ chẳng bao giờ tin anh hoàn toàn, và anh luôn không thấy chắc chắn mình có thể sống chung với điều đó, nhưng bố Leo từng sống với hai bà vợ trong nhiều năm, và có thể hiểu rằng cô thấy khó có niềm tin vào một người đàn ông.
Tối nay họ sẽ gặp gỡ tại căn hộ của Leo bởi vì cô đang viết một luận văn chuyên ngành tâm lý của mình, cho nên Tom đã đồng ý đến và nấu bữa tối cho cô, ở lại vài tiếng với cô rồi để cô tiếp tục công việc của mình.
Anh đã ghé siêu thị trên đường tới chỗ Leo và mua nguyên liệu để làm một món xào nhanh, và khi anh đi vào căn hộ, anh đã nghĩ, không phải lần đầu tiên, Leo khéo chọn căn nhà của cô ấy làm sao. Không gian mở rộng rãi trong một nhà kho cũ được hoán chuyển, khu vực nấu nướng, ăn uống, thư giãn và làm việc đều được pha trộn với nhau qua những bức tường gạch để trần và sàn gỗ bóng láng.
Leo đang chăm chú với màn hình máy tính nhưng cô vẫn ngoảnh sang nhoẻn cười với Tom. Cô dợm đứng lên khỏi ghế nhưng anh đã bước lại cúi xuống hôn cô.
“Cứ tiếp tục công việc em đang làm đi. Anh sẽ sắp xếp bữa tối. Em có muốn uống gì không?”
Leo vươn một cánh tay và choàng quanh hông Tom, kéo anh lại gần hơn. Cô tựa một bên má vào eo anh.
“Anh là cứu tinh của em, anh biết điều đó chứ?” cô nói.
“Xem nào, bởi vì anh đã làm cho em nhận ra rằng không phải tất cả đàn ông đều xấu xa chăng?”
Tom nhẹ vuốt tóc cô.
“Không,” Leo phát mạnh vào mông anh. “Bởi vì anh cho em ăn - không có anh em chỉ sống bằng bánh mỳ nướng và sữa chua thôi.”
“Hả - chà, nếu thế tốt hơn cả anh nên quen như vậy. Em định giải lao bây giờ hay đợi tới khi đồ ăn sẵn sàng?”
Leo đẩy bàn phím ra xa và vươn vai.
“Em nghĩ em sẵn sàng giải lao rồi, và có chuyện em muốn nói với anh đây.”
Tom nhướng mày.
“Em sẽ nói. Anh nấu nướng.” Leo đứng lên và bắt đầu đẩy Tom về khu bếp, kiếm một chỗ ngồi chỗ bàn quầy ăn sáng.
Anh lấy một chai bia trong tủ lạnh, và giơ một chai về phía Leo, nhưng cô lắc đầu.
“Em mà uống thì chẳng bao giờ hoàn thành được bài luận của mình mất. Nhưng em muốn nói với anh về Jack và cái thẻ SD.”
Những ý nghĩ Tom đang cố gạt sang bên lại bắt đầu xâm chiếm tâm trí anh, và nhất thời anh thấy bực với Leo vì làm hỏng cả buổi tối. Anh gần như ước gì mình đã không nói với cô về tệp tin.
“Đừng làm mặt như thế, Tom. Em biết anh đang cố tảng lờ chuyện này. Giờ ta đã tìm thấy thứ gì đó rất có thể thú vị nhưng anh lại đang cố nhét nó trở lại cái hộp có đánh dấu “khu vực cấm”.”
Tom mở chạn và bắt đầu lục tìm xì dầu, nhưng anh không trả lời.
“Anh chưa tìm ra ư? Cho tới khi nào anh giải quyết được vấn đề này và tìm ra những gì ai đó đang tìm kiếm trong số giấy tờ của Jack, nếu không nó sẽ vẫn lởn vởn trong tâm trí anh. Chúng ta cần giải cho được câu đố - tìm ra sự thật - và rồi anh có thể giải quyết nó. Gạt bỏ nó không phải là giải quyết nó.”
“Ôi trời ơi, Leo - giờ em đang xem anh như một trường hợp nghiên cứu của em đấy à? Anh là một kiểu hiện tượng tâm lý à?”
“Ồ, chán thật. Dĩ nhiên không phải thế. Em đang nghĩ đến anh. Anh biết thế mà.”
Tom cảm nhận rõ sự bực bội của Leo, và cô đúng. Anh chẳng nói gì và chờ đợi, biết rằng cô chưa kết thúc.
“Được rồi - nói cho em biết khẩu lệnh đi. Anh hay ai trong đám kỹ thuật của anh có biết cách phá mã không?”
Tom mỉm cười. Nếu Jack muốn tạo ra gì đó không thể xâm nhập được thì không ai có thể phá được. Nhưng anh đang không thành thực với Leo. Anh đã có ý niệm rất rõ ràng xem khẩu lệnh có thể là gì - chỉ là anh không chắc mình muốn mở tệp tin, vì những lý do thậm chí anh không giải thích được với bản thân. Là gì đó liên quan đến cái tên Silver Sphere.
Leo đang nhìn anh rất gần.
“Anh không nói gì với em ư?” cô hỏi.
Tom đẩy chỗ cà rốt anh đang thái ra xa và đặt tay lên bàn bếp.
“Jack có một phương pháp với khẩu lệnh. Đơn giản, nhưng hiệu quả. Anh ấy đã dạy anh nhiều năm trước, mặc dù có thể anh ấy đã thay đổi cách anh ấy thực hiện mọi thứ trước lúc anh ấy mất. Nhưng anh đoán cũng đáng thử xem sao. Anh từng sử dụng một phiên bản rồi - nhưng có tự cải biến một chút.”
Leo nhìn anh, miệng hơi hé ra và hai mắt mở to, như muốn nói: “Anh đã định nói với em chuyện này chưa nhỉ?”
“Được rồi,” Tom nói. “Lẽ ra anh nên nói đến việc này từ trước, nhưng anh phải cố nhớ xem phiên bản của Jack hoạt động như thế nào.”
Leo đợi khoảng mười giây. “Vâng - anh cứ nói tiếp đi,” cô nói.
“Em chọn tên của tệp tin hoặc của website đang đòi khẩu lệnh - trong trường hợp này là SILVERSPHERE - tất cả viết thành một từ. Sau đó em thay từng chữ cách quãng nhau bằng một biểu tượng hoặc một con số. Anh không chắc anh còn nhớ được hết không, nhưng khẩu lệnh sẽ bắt đầu bằng chữ cái đầu tiên - chỗ này là một chữ S viết hoa - và sau đó là một biểu tượng thay cho chữ I - mà anh tin chắc là một dấu chấm than. Sau đó là chữ L hoa, và anh nghĩ anh ấy dùng dấu nhỏ hơn thay chữ V. Nhưng anh không nhớ được anh ấy dùng gì thay cho chữ R. Chữ H chắc chắn là dấu thăng - ôi không, chúng ta không cần chữ đó. Chúng ta cần chữ P. Anh nghĩ rằng đó là ký hiệu đồng bảng. E là đồng euro - nhưng không sao nhớ được là gì trước khi có ký hiệu euro.”
“Em e rằng anh làm em rối chỗ dấu nhỏ hơn,” Leo nói.
Tom bước tới bàn và cầm một cây bút lên.
“Được rồi, như thế này,” anh nói.
S!L<E?S£H€R€
“Hay ở chỗ là, em có thể có khẩu lệnh khác nhau cho mọi địa chỉ, nhưng em không bao giờ quên mất nó là gì - chừng nào em nhớ được các biểu tượng, dĩ nhiên là vậy.”
“Nếu thế là xong rồi à?” Leo nói.
“Rất tiếc là không. Anh không sao nhớ được anh ấy dùng cái gì cho chữ R. Nó phải là một biểu tượng chuẩn, hoặc sẽ không sao nhận ra được.”
Tom trân trân nhìn bàn phím của Leo một lúc, tâm trí dượt qua từng biểu tượng có thể.
Anh móc cái thẻ SD ra khỏi túi quần, cắm vào máy tính của Leo và bấm vào biểu tượng tệp tin.
“Anh nghĩ anh biết nó là gì,” anh nói, giọng anh khẽ và ngập ngừng. “Anh nghĩ R có thể là một dấu đóng ngoặc đơn.”
Anh nhập khẩu lệnh, nhấn ENTER và chờ đợi.
Sai. Khẩu lệnh bị từ chối.
“Chán quá. Anh tin chắc nó là một dấu ngoặc đơn.” Tom nói, gõ gõ mấy ngón tay lên bàn. Anh nhìn bàn phím lần nữa.
“Anh có một ý,” anh nói, nhanh tay đổi khẩu lệnh. Anh nhấn ENTER, và một bảng Excel mở ra trên màn hình.
“Tuyệt. Là một dấu ngoặc lượn sóng, không phải dấu thường,” anh lầm bầm, trong khi màn hình hiển thị trang đầu tiên của tệp tin.
Honegger, Wyss & Cie
Tài khoản số 53696C76657220537068657265
Đó là một trang tiêu đề, và nó chẳng có ý nghĩa gì với Tom cả. Nhưng có một tab riêng và anh bấm lên đó. Trang thứ hai hiển thị ba cột - ngày tháng, tên và con số. Có một ký hiệu đồng bảng bên trên cột con số.
Leo tì hẳn vào vai Tom.
“Kéo xuống một chút,” cô nói. Anh biết cô đang tìm thứ gì. Tổng số.
Dưới đáy cột con số, bên dưới ký hiệu đồng bảng, có một con số hơn bốn triệu một chút. Ngày tháng cuối cùng trong danh sách là bốn ngày trước lúc Jack qua đời.
Leo nhìn Tom và nhún vai, vẻ chú ý của cô tan biến. “Vì anh đã hưởng toàn bộ số tiền của Jack, nên em đoán đây chỉ là một hồ sơ một phần số tiền đó. Không thú vị như chúng ta nghĩ,” cô nói, và đi vào bếp để lấy chai bia của Tom.
Tom mở một cửa sổ tìm kiếm và gõ cái tên Honegger, Wyss & Cie. Câu trả lời không làm anh ngạc nhiên. Một ngân hàng Thụy Sĩ. Điều đó giải thích tại sao không có tên tài khoản - chỉ có số. Và theo kinh nghiệm của Tom, người ta chỉ đánh số tài khoản khi họ che giấu gì đó.
Và Leo đã nhầm về tài khoản này. Tom chưa bao giờ thấy nó trước đó cả. Nó không có trong di sản của Jack, cho nên ngay cả luật sư của anh ấy cũng không biết gì về nó.
Anh che giấu cái gì vậy, Jack?
Tom nhìn bản danh sách tên tuổi và cảm thấy da mình lạnh toát.
Người đầu tiên là Bentley. Số tiền hai nghìn năm trăm bảng, thời gian là tháng Mười một năm 1982.
Đột nhiên Tom biết đích xác Jack đang che giấu gì; đây là một bí mật mà anh trai anh đã chôn vùi rất sâu.