“Đi rồi.”
Âm thanh của hai chữ ấy âm vang trong đầu Emma, ong ong, nhưng chẳng có ý nghĩa gì. Ý nó “đi rồi” là sao? Cô cúi xuống để nhìn vào xe đẩy lần nữa, chắc chắn rằng cô không nhầm lẫn. Cô ngước mắt nhìn Natasha, và con bé nhìn trả lại. David đứng bất động một bên, trân trân nhìn con gái mình. Tất cả đều bất động - cứng đờ - như thể một phần trong hoạt cảnh kỳ dị nào đó.
Sự im lặng bị phá vỡ bởi một tiếng kêu đau đớn mà Emma biết xuất phát từ cổ họng mình, nhưng cô không có sức nào ngăn lại được. Cô nhào vào Natasha, muốn bóp nghẹt sự sống của con bé, nhưng Natasha sử dụng chiếc xe đẩy để tự vệ, xoay nó sang bên để ngăn Emma tiếp cận nó chỗ khuôn cửa để mở, đôi mắt lạnh tanh của nó đột nhiên rực lên.
David đứng chết sững, vẫn trân trối nhìn con gái mình, không cố bảo vệ nó cũng chẳng giúp Emma tới chỗ nó.
Bỗng nhiên, Natasha như lấy được sức mạnh và đẩy chiếc xe sang bên, giơ tay về phía Emma.
“Ngồi xuống,” nó quát át cả tiếng rít của Emma. “Nếu bà muốn gặp lại thằng bé con bà, thì ngồi xuống ngay.”
Emma không muốn nghe. Cô xô Natasha ra và chạy ra ngoài qua cửa sau, mắt cô cuống cuồng tìm kiếm khu vườn phòng trường hợp Ollie ở đó. Cô xoay người rất nhanh và chạy lao xuống lối đi, đầu ngoảnh từ bên này sang bên kia để xem con mình có ở đó, được giấu dưới một lùm cây không.
“Ollie,” cô gào lên, tuyệt vọng cố nghe giọng nói bé bỏng của nó hét lên đáp lại cô.
Chẳng thấy gì cả.
Cô lao qua cổng ra đường. Chẳng có ai. Không bóng một chiếc xe.
Ngõ, cô nghĩ. Chắc thằng bé ở trong ngõ.
Cô chạy dọc phần trước nhà, gọi tên con mình, thổn thức giữa những tiếng gào. Đường ngõ dọc bên hông vườn nhà họ cũng vắng tanh.
Emma ngồi khuỵu trên đường, hai cánh tay vòng ôm quanh cơ thể.
“Ollie,” cô lại gào lên, nín thở, lắng nghe tiếng con đáp lại.
Im lặng.
Cô không biết mình đã ở đó bao lâu, ngồi thu lu trong ngõ, cho đến khi cô cảm thấy hai cánh tay David ôm vòng quanh người cô. Anh nhẹ nhàng đỡ cô lên và dẫn cô trở lại phía nhà - phía Natasha.
“Nó đã làm gì vậy, David? Nó đã làm gì Ollie?”
David không có câu trả lời cho cô.
Emma muốn, hơn cô từng muốn bất cứ việc gì trong đời mình, giết ngay đứa con này của chồng cô, và khi David dẫn cô qua cửa, cô chồm vào Natasha, bàn tay cô như móng vuốt. David chộp lấy cánh tay khua khoắng của Emma và kéo cô lại phía anh, choàng tay anh thật chặt quanh cô trong khi cô thổn thức và gầm rít.
“Suỵt, Em. Chúng ta phải nghe nó đã. Nếu nó giấu thằng bé ở đâu đó, chúng ta cần nghe đã - như thế chúng ta mới có thể tìm thằng bé nhanh nhất có thể. Xin em, Em, ngồi xuống và nghe xem nó nói gì đã. Nào. Anh muốn tìm con chẳng kém gì em đâu. Nào, em yêu.”
David dẫn cô, vùng vẫy, run rẩy vì cảm giác lạnh bất ngờ, tới một chiếc ghế. Cô cảm nhận được từng cơn run rẩy chạy khắp cơ thể anh, lúc cô sụp xuống ghế ngồi, nước mắt giàn giụa. Cô cắn mạnh môi dưới, cố kiểm soát mình cho tới khi Natasha nói cho cô biết con cô ở đâu. Sau đó cô có thể đi đón nó. Cơn ác mộng này có chắc sẽ trôi qua sau vài phút nữa không? Cô lại kinh hãi trân trân nhìn Natasha - một con bé cô không nhận ra được - hy vọng tất cả chỉ là một trò chơi công phu nào đó.
David ngồi bên cạnh Emma, nắm lấy một bàn tay cô bằng cả hai tay anh, và Natasha chuyển sang bên kia bàn, hai mắt nó di chuyển liên tục từ David sang Emma, chẳng hề ở yên trên ai quá một giây.
“Con đã làm gì nào?” David hỏi, giọng anh nghe rất bình tĩnh, nhưng Emma nghe được cả sắc thái run run mà anh đang cố gắng kìm nén.
“Ollie vẫn an toàn, David. Cậu con trai quý báu của ông vẫn ổn. Có phải ông cũng thế này khi ông mất tôi không nhỉ?” Nó ngừng lại một giây, kèm một nụ cười méo mó. “Không - đừng nghĩ như vậy.”
Emma không sao làm được tiếng rít bật ra từ đôi môi căng lên của mình. Đây là những lời nói dài nhất họ nghe được từ Natasha, và giọng nói êm ái, hơi cao mang âm sắc Manchester của nó nghe đúng là giọng một đứa trẻ. Nhưng ngôn từ là ngôn từ của một kẻ ác ôn.
“Hãy nói với ba rằng con không làm hại em,” David nói, giọng mềm dịu, van lơn. “Em chỉ là một đứa bé. Con giấu em ở đâu đó rồi phải không? Con cần chúng ta làm gì nào? Nói cho ba đi, Tasha, rồi chúng ta có thể đi đón em.”
Natasha cười. Thực sự cười - nhưng đó là thứ âm thanh không hề chứa đứng sự hài hước.
“Nó không ở ngoài đâu, David. Tôi đã nói với ông rồi - nó đi rồi. Họ đón nó rồi.
“Gọi cho cảnh sát đi,” Emma nói với David mà không rời mắt khỏi cô con riêng của chồng.
“Natasha, ba là ba của con. Ba không chỉ là David - ba là ba của con. Dù có chuyện gì, hãy nói với ba và chúng ta sẽ giải quyết. Còn lúc này, chúng ta phải tìm em Ollie, và ba sẽ gọi cho cảnh sát. Ba sẽ bảo đảm con không gặp rắc rối. Được chứ, cưng? Chúng ta biết con đã có một quãng thời gian rất khó khăn, nhưng ba hứa chúng ta sẽ chấm dứt nó.”
Anh nhấc chiếc di động đang nằm trên bàn của mình lên - không rời mắt khỏi con gái.
Natasha chẳng nói gì khi David bấm màn hình điện thoại. Anh trừng trừng nhìn điện thoại, và bấm màn hình lần nữa, rồi ngước lên nhìn con gái mình, cái cau mày bối rối của anh khiến trên mặt con bé thoáng nụ cười.
“Không hoạt động đâu, David. Của bà cũng vậy, Emma. Tôi hiểu về điện thoại, thấy chưa. Tôi đã mất nhiều năm phá chúng, sửa chúng rồi. Cái ứng dụng ngớ ngẩn của các người chẳng làm gì được tôi đâu - tôi là chuyên gia rồi.”
Emma im lặng trân trối nhìn kẻ xa lạ trước mặt cô. Nhưng Natasha vẫn chưa nói xong.
“Và đừng nghĩ các người có thể lẻn vào phòng ngủ của mình để gọi điện. Điện thoại cố định cũng bị vô hiệu rồi - trừ cái ở đây. Các người có thể trả lời - trong trường hợp đám thám tử gọi - nhưng các người không thể gọi đi đâu. Công việc của tôi là bảo đảm các người không gọi được cho lũ lợn. Hiểu chưa?”
Hy vọng cuối cùng của Emma tan thành mây khói, đập tan luôn chút niềm tin ít ỏi của cô còn lại ở đứa con gái này thành những mảnh vụn, đâm vào từng bộ phận trong cơ thể cô như những mảnh kính vỡ. Đây không phải là một quyết định hấp tấp, một kiểu ganh tị từ đứa con gái mới trở về - việc này đã được lên kế hoạch cẩn thận.
“Giờ tôi là người duy nhất có điện thoại,” nó nói, giơ một chiếc di động mà Emma chưa hề nhìn thấy lên. Có phải đó là thứ nó để trong túi chiếc áo dạ hôm qua không nhỉ? Nhưng Natasha vẫn chưa nói xong.
“Tôi sẽ bảo các người những gì các người phải làm ngay khi họ báo cho tôi. Sau đó Ollie có thể trở về và tôi có thể về nhà. Ông hiểu chứ, David?”
David không nhúc nhích. Anh đặt điện thoại của mình xuống và trân trân nhìn con gái, khuôn mặt anh trơ trơ trong ánh đèn bếp sáng rõ.
Emma nhắm mắt và tập trung vào hình ảnh cậu con trai mình. Ollie. Trong lòng cô gào thét gọi con trai; âm thanh và hình ảnh xung quanh cô nhòa làm một và quay cuồng, không thể kiểm soát, khi cô cảm thấy mình ngã vào chồng, co rúm lại, bật lên một tiếng rên khẽ đầy tuyệt vọng vang khắp căn bếp.
Họ chẳng đi tới đâu cả. Suốt hai mươi phút họ gào thét, van nài, cầu xin, nhưng Natasha chẳng nói gì hơn những gì nó đã nói, và nó cũng chẳng còn để họ vào mắt nữa. Nó ngồi, mân mê điện thoại của mình, như thể đó là chỗ ẩn chứa câu trả lời. David đã thử giật khỏi tay nó, để xem ai trong danh sách cuộc gọi, nhưng nó cười nhạo anh là kẻ ngu ngốc, và anh đã phải lùi lại, mắt anh cay xè, khi dường như anh nhận ra mình đã gần như đi đến chỗ làm đau một đứa con của mình để cứu đứa khác.
Lúc này Emma đứng ở đầu kia gian bếp, giận dữ, tuyệt vọng, nỗi đau mất mát đang thi nhau trào lên trong lòng và trong tâm trí cô. Trong đời mình cô chưa bao giờ muốn làm đau bất kỳ ai cả, nhưng Tasha không phải là con cô và cô không biết liệu cô có thể kiểm soát được mình không. Cô rất muốn đứa con gái trong tầm mắt mình, nhưng nó cũng có thể tránh ra xa được. Cô cảm thấy rõ sự thôi thúc ghê gớm muốn túm lấy tóc Natasha và lôi nó, kêu gào đau đớn, ra ngoài để tìm Ollie - con của cô. Lúd này thằng bé đang cảm thấy thế nào? Nó có biết những gì đang xảy ra không? Nó sẽ biết mẹ nó không ở đó. Nó có sợ không? Và thằng bé đã rất nóng - cô lo rằng nó gặp chuyện gì đó. Bọn họ có để tâm không?
“Ollie!” Tiếng kêu bật ra từ sâu thẳm trong cô, tiếng rên da diết đau đớn mạnh đến mức không thể ghìm giữ trong người. Cô bước tới chỗ Natasha và, cúi xuống đến ngang hông, thúc toàn bộ phần trên của mình vào người con bé. “Ollie yêu quý mày, mày là đồ khốn nạn!” Emma gào lên - một cụm từ cô rất ghét ngay cả khi nó bật ra từ miệng cô. Nhưng thế chẳng là gì, chẳng là gì, so với những gì cô đang cảm nhận. Không một lời nào đủ mạnh. Cô áp lại gần hơn, hai tay duỗi về phía Natasha, bàn tay sẵn sàng vồ lấy con bé.
“Em, thôi đi,” David nói. “Sẽ chẳng ích gì. Nhìn mặt nó xem.” Rõ ràng là David đúng. “Tại sao con ghét chúng ta vậy, Natasha?” anh hỏi.
Nhất thời, ánh mắt nó dao động. Nó liếc nhìn Emma, nhưng khi nó nhìn lại David đôi mắt nó lại đanh lại.
“Ông không biết ư?” nó hỏi. Một nụ cười không chút đùa cợt hiện trên môi nó.
“Không - dĩ nhiên ba không biết. Hãy nói cho ba xem, vì Chúa,” David van nài.
Nó lắc đầu. “Ông có thể dắt mũi Emma - nhưng ông không lừa được tôi đâu.”
Emma đứng bất động và trân trối nhìn đứa con gái này - thái độ bình thản, sắt đá của nó không đúng với vẻ trẻ trung của nó. Nó đang nói gì nhỉ?
Cô không đọc được nét mặt của David. Trán anh nhăn tí và một khóe mắt giật giật.
“Anh cần bảo nó nói, David. Nó phải nói cho chúng ta biết đang có chuyện quái gì. Hãy giật cái điện thoại chết tiệt mà nó đang giữ khư khư kia đi.”
Natasha lắc đầu.
“Nếu các người lấy điện thoại, các người sẽ hối tiếc. Tôi phải gọi điện trong vòng một tiếng để cho họ biết tôi an toàn và rằng các người không làm hại tôi hay gọi cho lũ lợn. Nếu tôi không gọi, các người đừng hòng gặp lại Ollie - cho nên lùi lại đi, Emma. Ông nữa, David. Các người không biết mình đang gặp chuyện với ai đâu.”
Thật buồn, Emma biết nó đúng.
Nhưng nó lại không nói cho họ lý do. Tại sao lại có ai đó muốn làm hại Ollie chứ?
Emma không thể đứng thêm được nữa và chạy ra cửa. Cô phải ra khỏi đây.
“Cứ để bà ấy đi, David,” cô nghe thấy Natasha nói. “Dù sao bà ấy cũng không cần cho chúng ta.”
Chúa ơi, nó đang nói đến “chúng ta” là ai ở đây chứ?
Nơi duy nhất Emma muốn đến lúc này là phòng Ollie, nhưng khi cô bước qua cửa, cảm giác thật lạnh lẽo. Gần như thể căn phòng đón chào cô giống như chào đón vị chủ nhân thường lệ của nó, nhưng khi chỉ có mỗi Emma nó như chùn lại kèm một tiếng thở dài.
Emma cố gắng nghĩ đến mọi chuyện đã xảy ra từ lúc Natasha đến, nhưng cô không sao tập trung được quá hai phút mà tâm trí không hướng về Ollie. Cô chỉ muốn lại nghe thằng bé hét “Ay, ay”, và ôm ghì lấy thân hình bé bỏng mũm mĩm, ấm nóng của nó để cảm nhận hai má mềm như nhung của nó áp vào cô.
Cô ngồi trên chiếc ghế bảo mẫu của mình, hai cánh tay ôm chặt quanh người, mỗi bàn tay đặt trên một bờ vai như thể đang cùng an ủi và trấn an chính mình, nhớ lại tất cả những buổi tối cô đã ngồi đây bên cạnh con trai mình.
Cô phải làm gì đó. Cô không biết là gì, nhưng cô không thể cứ ngồi đây và chẳng làm gì cả, biết rằng con của cô đang rất nhớ mẹ giống như cô nhớ nó.
David nói rằng họ phải nghe Natasha nói và làm bất kỳ việc gì nó bảo. Cuối cùng, đó là cách duy nhất. Nhưng với Emma thì không. Cô không thể đứng ì ra và hy vọng rằng việc này sẽ đâu vào đấy. Bọn họ, cho dù “bọn họ” là ai, muốn gì chứ? Cô và David không có đủ tiền để trả cho một khoản tiền chuộc lớn, nhưng nếu họ muốn tiền thì cô sẽ tìm kiếm ở đâu đó.
Emma đột nhiên ngồi thẳng lên. Cô biết có một người có tiền, số tiền mà nhiều năm trước anh ấy liên tục tìm cách trao cho cô nhưng cô từ chối, bởi vì khi đó nói chuyện với anh ấy sẽ rất đau lòng và cô quá kiêu hãnh nên không thể chấp nhận những gì có cảm giác như một khoản đền bù chuộc lỗi.
Chỉ cần cô liên lạc được với anh. Nhưng bằng cách nào?
Emma ngả người ra ghế và nhặt con gấu túi mà cha cô gửi tặng Ollie nhân sinh nhật đầy năm của thằng bé. Nó thích con gấu này và thỉnh thoảng ngồi trên sàn trò chuyện với con gấu trong cuộc trò chuyện rất trẻ con, đầy hứng thú và lạ lùng của nó.
Trong nỗi đau, vẫn có một ý nghĩ bám riết lấy cô. Cô nhìn con gấu; có gì đó cô cần nhớ ra, gì đó liên quan đến chuyến đi của cô tới Australia cùng David chỉ ngay sau khi họ kết hôn.
Đột nhiên cô đứng lên, gần như chạy băng về phòng ngủ của mình. Cửa không có khóa, nhưng cô không thể mạo hiểm để Natasha lọt vào, và cô thậm chí không dám chắc liệu David có đồng ý với những gì cô sắp làm không. Cô không quan tâm. Cô cúi xuống và xoay một cái chặn cửa bằng gỗ đã cũ, chèn nó bên dưới cánh cửa đã đóng lại. Cô chợt nhận ra rằng đêm đó họ sẽ không cần để cửa mở để cô có thể nghe ngóng tin Ollie, chẳng bao giờ hoàn toàn tin tưởng được người trông trẻ. Làm gì có Ollie.
Cô ghìm một tiếng rên đau đớn chỉ chực bật ra khỏi môi cô. Tập trung nào, Emma. Mang nó về.
Cô leo lên một chiếc ghế và với lên nóc tủ để lấy một hộp giày cũ. Nhảy xuống, cô lật úp nó trên giường và ở đó là - chiếc điện thoại di động dùng sao thanh toán mà cha cô đưa cho cô để cô gọi ông khi họ ở Australia mà không quá tốn kém. Cha cô rất ghét lãng phí tiền bạc. Cô không biết liệu thẻ SIM còn hoạt động không, hoặc liệu còn tiền không, nhưng mới chưa đến ba năm kể từ chuyến đi của họ và cô không tin họ đã dùng hết sạch số tiền trên đó. Cô bấm nút bật, nhưng chẳng có gì xảy ra cả.
Ngớ ngấn, ngớ ngẩn. Dĩ nhiên pin cạn sạch sau chừng ấy thời gian. Cô lục hết cả đống những thứ linh tinh nhét đầy trong hộp. Chỗ nào đó, phải có một cái sạc. Nếu chúng cần tiền - cô sẽ kiếm cho ra. Lúc này cô không cần phải kiêu hãnh nữa. Cô chỉ hy vọng và cầu mong rằng ông ấy vẫn còn giữ số di động cũ.