Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Đã có dạo, Tom không giữ quyền điều khiển và đồng ý để Becky lái xe đưa họ đến hiện trường, nhưng chỉ vài phút ở trên đường anh lấy làm tiếc với quyết định đó. Việc Becky lái xe bằng một tay và rõ ràng thiếu chú ý đến những lái xe khác chính là nguyên nhân bất hòa giữa họ kể từ lần đầu tiên họ gặp gỡ, và chẳng hề có gì thay đổi. Anh đã tìm cách kéo cô tới một khóa học lái xe nâng cao, nhưng cô không thấy điều đó là cần thiết. Như lời cô nói, cô chưa bao giờ gây tại nạn cả, và Tom chỉ có thể cho rằng đó là vì tất cả mọi người đều nhìn thấy cô lao đến và đơn giản là tránh khỏi đường của cô.

Bây giờ, khi họ phanh cho xe dừng lại trên một đoạn đường thẳng chạy dài phía sau vài chiếc xe cảnh sát khác, anh rất vui sướng được chui ra khỏi xe.

Đoạn đường hai bên có hàng cây được bài trí rất khéo che chắn một vài dinh cơ biệt lập khá rộng rãi khỏi tầm nhìn ở mé bên phải.

Bên trái, một khoảng rừng rậm rạp được tách biệt với vỉa hè bằng một bức tường vững chắc. Khoảng năm mươi mét phía trước, một sĩ quan mặc đồng phục đang đứng canh chỗ một cánh cổng lập là* kiểu cũ mở vào một con đường bẩn thỉu chật hẹp dẫn vào rừng. Một dải băng mỏng bảo vệ hiện trường đã được giăng ra.

Nguyên văn: Kissing gate. Loại cổng có một cánh di chuyển theo hình nan quạt giữa hai trụ của một kết cấu quây kín hình chữ U, chữ V hoặc bán nguyệt để ngăn gia súc qua lại. (Trừ những chỗ được chỉ rõ, các chú thích trong bản dịch này là của người dịch).

Không nói một lời, họ khoác trang phục bảo hộ vào và tiến về phía con đường.

Sau vài lời ngắn gọn với viên cảnh sát để xác định nhân thân, Tom và Becky bước hàng một dọc theo con đường bùn lầy, những bụi mâm xôi um tùm níu lấy ống quần dài của họ, cho tới khi họ đến một đường hầm vòm cung. Tom cho rằng có một tuyến đường ray cũ bị bỏ hoang chạy phía trên, và anh thấy Becky nhăn mũi khi họ bước vào không gian tối tăm và u ám. Dựa vào mùi hôi và rác rưởi vương trên đất, có vẻ đường hầm này thường xuyên được sử dụng cho những hoạt động không mấy lành mạnh, và khi lối họ đi đụng phải những vỏ chai vỡ và những lon bia rỗng, men theo khoảng chính giữa con đường để tránh một vài mảnh vụn không mấy dễ chịu vương vãi khắp chỗ tít đến tận vách tường, Tom nhìn quanh. Nếu cô gái bị giết, tại sao lại giết cô ấy ngoài chỗ trống mà không phải trong này, nơi ít có cơ hội bị nhìn thấy hơn? Nơi này đúng sắc thái hiện trường tội ác - và nếu không phải vụ án này, thì anh cũng tin chắc rằng đường hầm đã chứng kiến những hành động đồi bại.

Sau đường hầm, một sĩ quan khác đang đợi để chỉ cho họ hướng đi đúng, và ở phía trước, họ có thể nhìn thấy hai chiếc lều trắng, được dựng hai bên một cây sồi và được buộc với nhau để quây kín phần thân cây to. Đứng ngay bên ngoài dải băng bao quanh hiện trường, Tom nhận ra vóc dáng quá khổ của Jumoke Osoba, mà Tom vẫn quen gọi là Jumbo. Anh vui mừng thấy rằng - vì bất kỳ lý do gì - người này được chỉ định làm người quản lý hiện trường vụ án cừ nhất mà Tom từng gặp. Đã có thời, nụ cười có sức lan tỏa của Jumbo suýt biến mất.

Tom gật đầu tỏ ý cảm ơn.

“Chúng ta biết gì rồi, Jumbo?”

“Thiếu nữ - nếu cho đoán tôi xin nói cô bé khoảng mười hai, nhưng có thể lớn hơn một chút. Rất may cho chúng ta, một chuyên gia bệnh học của văn phòng Nội vụ đã có mặt ở khu vực, cho nên chúng ta không phải chờ đợi. Giờ anh ấy đang ở chỗ cô bé, và anh ấy có thể kể thêm với các vị. Mà đó là James Adams đấy, anh ấy biết điều mình nói, ơn Chúa. Trước khi chúng ta căng lều lên tôi có thể thấy cô bé đã ở đó ít nhất vài ngày - cho nên không phải là cảnh tượng dễ chịu đâu.” Anh ấy nhìn Tom vẻ cảm thông. “Các vị vào chứ?”

Tom gật đầu, và khi anh nhấc dải băng bao quanh để luồn qua bên dưới, anh quay sang Becky.

“Tôi không nghĩ việc này cần cả hai chúng ta, Becky. Cô nói chuyện với Jumbo. Anh ấy có thể bổ sung cho cô về bất kỳ điều gì chúng ta biết đến giờ.” Chẳng hề có gì che giấu nét mặt tỏ ra nhẹ nhõm hẳn của Becky. Cô ấy đã từng nhìn thấy những xác chết, nhưng trẻ con lại khác hẳn - đặc biệt lại đã chết một thời gian.

Khi Tom bước vào lều, mắt anh bị lôi về phía cái xác ngay trước mặt anh. Từ chỗ anh đứng, anh có thể thấy tình trạng thối rữa đã khá nhiều. Nếu tính đến thời điểm này trong năm mới chỉ là đầu tháng Ba và khá lạnh, thì cũng có nghĩa cô bé đã ở đây một thời gian, dựa vào cây sồi, được vùi một phần bên trong lớp lá đang thối rữa, chẳng hề mặc gì ngoài một chiếc váy ngủ màu trắng mỏng manh. Dưới chân cô bé là một đôi giày thể thao, già so với tuổi và bị nứt quanh đế. Thứ trông như một chiếc áo có mũ trùm màu xanh lam vun thành đống cách cái xác vài thước, và cổ chiếc váy ngủ bị xé toang.

Tom nhìn quanh, nhưng anh chẳng còn nhìn thấy gì thêm. Sẽ trông vào nhóm Jumbo và James Adams để thu thập bằng chứng, và công việc của Tom là tìm ra chuyện gì đã xảy đến với cô bé. Anh nói nhanh với chuyên gia bệnh học và để anh ta tiến hành công việc của mình.

Bước ra khỏi lều, Tom hít thật sâu một hơi không khí lành lạnh, sạch sẽ, nhắm mắt khoảng một giây trong lúc nghĩ về gia đình cô bé. Nếu cô bé đã được thông báo bị mất tích thì họ sẽ sớm nhận diện được.

Anh lần trở lại theo lối vào lúc trước, rất cẩn thận không chệch khỏi những phiến đá đặt chân và làm hỏng hiện trường. Từ thứ ngôn ngữ cơ thể của Becky, anh có thể nói rằng cô rất nôn nóng được nói chuyện với anh. Đầy hy vọng, nhóm ở căn cứ đang thực hiện công việc của họ và tìm ra tên của cô bé này.

“Cô tìm được gì rồi, Becky?” anh hỏi.

“Chẳng có gì. Một số không tròn trĩnh. Tôi vừa nhận một cuộc gọi nói rằng không có cô bé nào trong độ tuổi mười đến mười bốn được thông báo mất tích trong hai tuần qua. Cho đến giờ chúng ta vẫn trắng tay. Chúng ta sẽ phải tìm kiếm những đứa trẻ mất tích trong khoảng thời gian dài hơn khớp với hồ sơ và mở rộng tìm kiếm cho các lực lượng láng giềng.”

“Cô bé không thể mất tích lâu được, bởi vì tôi không nghĩ cô bé sống buông thả,” Tom nói, lắc lắc đầu. “Cô bé mặc một chiếc váy ngủ trắng, Chúa ơi. Có bao nhiêu đứa trẻ đường phố mặc váy đi ngủ? Anh nghĩ sao, Jumbo?”

Jumbo vẫn đang đứng yên lặng, lắng nghe cuộc trò chuyện.

“Chúng ta không tìm thấy tài sản cá nhân, nhưng cho tới khi chúng ta di chuyển cái xác, chúng ta không thể tìm kiếm xung quanh cô bé ngay được. Trong túi chiếc áo có mũ trùm cũng không có giấy tờ nhận dạng. Nhưng tôi đồng ý với Tom. Cô bé không phải trẻ em đường phố.”

“Cái áo có mũ trùm vẫn nằm trên đất, cách xa cái xác thế à?” Tom hỏi.

“Đúng ở chỗ anh nhìn thấy nó,” Jumbo trả lời. “Dĩ nhiên tất cả đã được chụp ảnh rồi, nhưng tôi đã để lại chỗ cũ khi tôi kiểm tra túi cho nên anh có thể thấy nó vẫn ở đúng chỗ.”

Bộ đàm của Becky kêu bíp và cô dịch sang một bên để cho Tom và Jumbo trò chuyện trong khi cô rút sổ tay ra và trả lời cuộc gọi.

“Nếu cô bé rời khỏi nhà tuần vừa qua hoặc đại loại vậy, thì rõ ràng không ai buồn báo cho chúng ta biết. Tôi phát ốm khi nghĩ đến tất cả những trường hợp trốn nhà mà thậm chí còn không được báo lại,” Tom nói. “Cha mẹ hay người chăm nom có thể mong đợi cô bé trở về sau vài đêm ngủ lang.”

“Vâng, và hầu hết những đứa trẻ này chẳng biết gì về việc có bao nhiêu kẻ săn mồi ở ngoài kia, đang đợi cơ hội bọn trẻ bị cô lập.”

Hai người đàn ông ngừng nói khi họ nghe thấy Becky lên giọng. Cô xoay lại và đi về phía họ.

“Sắc tộc của cô bé đã được xác minh chưa? Họ đã rà soát tất cả các cô gái, và chúng ta có một vài trường hợp bị mất tích mà có thể rất khớp. Tất cả tùy thuộc vào chi tiết sắc tộc.”

Tom nhìh Jumbo.

“James chắc chắn cô bé là người da trắng - mặc dù làm sao anh ấy có thể khẳng định điều đó thì tôi không rõ. Liệu trong đầu có nghĩ đến ai đó không?”

Becky nói vào bộ đàm lần nữa và cả ba đều nghe câu trả lời.

“Chúng tôi đang tra hết các vụ cũ - trẻ con bị mất tích đã nhiều tháng hoặc thậm chí vài năm. Chúng tôi tìm ra ba khả năng: Amy Davidson, Hailey Wilson và Natasha Joseph.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.