Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Một tia nắng rọi qua lớp mây đen, chiếu đúng cửa sổ gian bếp và xóa nhòa hình ảnh phản chiếu cứ như thể nó chẳng hề có ở đó. Những ngón tay Emma bấu chặt lấy gờ bồn rửa. Cô đã tưởng tượng chăng? Nhưng loáng cái mặt trời lại khuất bóng, bị xua đi bởi những đám mây dông bão và hình ảnh trong gương trở lại.

Nhìn đôi mắt với ảnh phản chiếu ma quái ẩn hiện khi ánh sáng ngoài trời thay đổi từ đen kịt sang xám, Emma lần theo bờ ráo nước của chạn bát, những ngón tay tìm kiếm một thứ vũ khí. Chẳng có gì ngoài một chiếc bát nhựa. Với tới ô đựng dao kéo, cô cảm thấy một cơn đau buốt và một thứ chất lỏng âm ấm khi các ngón tay cô nắm lấy lưỡi một con dao lóc xương sắc lẻm, và cô cứ lần theo chất thép xuống dưới để nắm lấy cán bằng những ngón tay ươn ướt, nhơm nhớp.

Sợ gián đoạn việc tiếp xúc bằng mắt dù chỉ trong một giây phòng trường hợp kẻ kia di chuyển - di chuyển lại gần cô hoặc Ollie, di chuyển ra khỏi tầm nhìn của cô hoặc lẩn vào phòng lớn, nơi cô sẽ buộc phải bám theo - Emma hít một hơi thật sâu và xoay tròn, tì mạnh lưng vào bồn rửa để có chỗ dựa vì hai chân cô đột nhiên mềm oặt.

Tim cô đập rộn và cổ họng cô nghẹn tắc vì căng thẳng đến không thể hét to được, cô nhìn sững cái kẻ trước mặt mình trong khi adrenaline được bơm khắp cơ thể cô, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu hoặc bỏ chạy.

Đó là một cô gái, còn nhỏ bé hơn một đứa trẻ.

Cô bé có vóc dáng mảnh mai với mái tóc vàng rối tung xõa xuống hai bờ vai chiếc áo khoác ngắn có mũ liền màu xám thẫm bẩn thỉu, hai bàn tay cô bé đút sâu trong túi áo. Đôi mắt mà Emma thấy phản chiếu trong ô cửa sổ đang thôi miên. To, hình ô van và có màu lục xám sâu thẳm của một đại dương đầy bão tố, đôi mắt ấy hơi do dự khi Emma khua dao. Nhưng cô bé không nhúc nhích.

Emma hạ dao xuống bàn quầy, nhưng vẫn nắm lấy nó. Cô không biết cô bé kia muốn gì, nhưng, vốn còn trẻ, Emma không tin tưởng cô bé.

“Cháu làm gì trong bếp nhà tôi?” cô hỏi. “Giờ ra đi, trước khi tôi gọi cho cảnh sát.”

Cô bé không nhúc nhích. Nó chỉ đăm đăm nhìn trả, đôi mắt nó chẳng hề rời khỏi khuôn mặt Emma. Trong đôi mắt ấy Emma nghĩ cô có thể đọc được sự thù hận, nhưng có lẽ đó là sự bối rối, hoặc sợ hãi.

“Ay, ay,” Ollie hét lên, không quen chẳng được ai chú ý đến. Đôi mắt chẳng hề dịch sang thằng bé dù chỉ một giây.

“Tôi sẽ không đề nghị cháu lần nữa đâu. Hoặc là đi ngay bây giờ, hoặc nói cho tôi biết cháu là ai và cháu đang làm quái gì trong bếp nhà tôi?” Emma nhắc lại.

Im lặng.

Cô bé đó vẫn đứng nguyên vị trí và đăm đăm nhìn Emma, nhưng đôi mắt nó hơi nheo lại, nhưng thể đang đánh giá cô. Trong một giây ngắn ngủi, nó nhìn con dao trong tay Emma.

“Cháu sợ à?” Emma hỏi. Cô không sao hình dung được điều gì khiến cô bé này mò vào nhà cô, xuất hiện chẳng từ đâu cả, nhưng cô chợt thấy rằng có lẽ đứa trẻ sợ điều gì đó hoặc ai đó. Nó đang chạy trốn chăng? Có lẽ nếu Emma dịu lại, cô bé có thể nói cho cô lý do tại sao nó lại ở đây.

Emma hít vài hơi thật sâu và cảm thấy nhịp tim mình chậm lại. Nếu cô bé định tấn công, chắc chắn nó sẽ làm việc đó ngay lúc này?

Nhoài người về phía trước, cô đẩy con dao ra xa hơn trên bàn quầy. Cô đưa ngón tay bị đứt lên miệng và mút, rồi rút một đoạn vải từ ống tay áo và quấn nó quanh vết thương đau buốt. Nhưng cô chẳng hề rời mắt khỏi cô bé.

“Tên cô là Emma. Sẽ chẳng có ai làm đau cháu đâu.” Cô không biết tại sao cô lại nói vậy, nhưng bất chấp ánh mắt dửng dưng của cô bé thì nói cho cùng, nó vẫn là một đứa trẻ. Chắc chắn cô không thể xem là nó có ý hại ai?

Cô bé chầm chậm rút hai bàn tay ra khỏi túi và Emma nhận thấy chúng tạo thành hai nắm đấm thật chặt, cánh tay nó cứng đờ và giữ thẳng. Và cô bé còn đeo găng. Cơ thể Emma căng lên - có lẽ đôi găng có nghĩa là nó không muốn để lại dấu vết gì cho thấy nó đã ở đây.

“Nào - cứ nói cho tôi biết điều cháu muốn.”

Mọi điều Emma nói đều gặp phải sự im lặng.

Cô bé trừng trừng nhìn Emma một lúc lâu hơn, và rồi đôi mắt nó lia quanh phòng như thể nó đang tìm kiếm gì đó.

Emma tận dụng thời gian ngắn ngủi được dứt khỏi ánh nhìn thôi miên của đôi mắt lạnh lẽo kia để quan sát cô bé cẩn thận hơn. Cô nhận thấy áo khoác của nó ít nhất cũng lớn hơn hai cỡ - như thể nó đã mượn của một người chị lớn hơn, hoặc thậm chí một người anh vậy. Áo buông quá đầu gối nó, còn ống tay áo buông quá cả cánh tay. Nó mặc chiếc quần bò màu xanh dương thẫm, nhàu nhĩ phía trên một đôi giày thể thao màu trắng bẩn thỉu. Nhưng bất chấp điều đó, cô bé có vẻ đẹp mong manh trái ngược hẳn với thái độ thù nghịch của nó.

“Xem nào, tôi không biết cháu là ai và tại sao cháu lại ở đây, nhưng trừ phi cháu nói rõ cho tôi biết nếu không, tôi e tôi sẽ phải gọi cho cảnh sát. Sẽ có ai đó đang nhớ cháu, rất muốn biết cháu ở đâu.”

Đầu cô bé quay ngoắt về phía Emma, và đôi mắt nó mở to. Nó liếc nhìn về phía cửa sau, và đột nhiên Emma lo rằng nó sẽ bỏ chạy. Hai phút trước, cô sẽ thở phào khi thấy nó bỏ đi, nhưng chắc chắn đã có chuyện gì đó với đứa trẻ này khiến nó tìm vào đây. Có lẽ đã có một vụ tai nạn và nó phải đi bộ tới đây? Có khi nó bị lạc.

“Sao cháu không ngồi xuống? Cháu có thể nói cho cô biết tên cháu không? Cô là Emma, còn đây,” cô xoay đầu, mỉm cười với con trai mình để làm nó an tâm, “Là Ollie.”

Đôi mắt màu lục chẳng để lộ ra chút ấm áp nào khi chúng dồn vào Ollie, đang tò mò nhìn cô gái và đập cái thìa nhựa lên cái ngăn chiếc ghế cao của nó.

Điện thoại di động của Emma ở trên gác, trong túi xách của cô, và cô bé kia đang đứng ở giữa cô và máy điện thoại trong bếp. Mặc dù Emma đã bỏ dao xuống, cô vẫn không muốn lọt vào tầm tấn công của cô bé trong trường hợp cô phán đoán sai về nó.

“Nào - ngồi xuống đi.” Emma giơ tay và chỉ vào chiếc bàn ăn ở đầu kia căn phòng. Cô bé chẳng hề nhúc nhích và Emma chầm chậm nhích dần qua nó mà không lại quá gần, hy vọng rằng mình có thể đến được chỗ điện thoại. Cô giữ cho giọng mình thật bình tĩnh và điềm đạm.

“Được rồi, giờ cô sẽ gọi điện cho cảnh sát. Sẽ chẳng ai làm hại được cháu, và cô không định gọi cho họ chỉ vì cô muốn cháu bị bắt do đã ở trong nhà cô. Cô chỉ muốn cháu được an toàn và được trở lại nhà mình. Cô thậm chí còn không biết liệu cháu có hiểu những gì cô đang nói không.”

Con bé lao bổ về phía điện thoại, giật tung nó khỏi đế và ném mạnh qua phòng. Nó xoay gót và chạy băng qua bếp, vồ lấy con dao trên bàn quầy ở chỗ cô đã bỏ lại. Nó dựa lưng vào tường, một bàn tay nắm lại thành nắm đấm bên hông, tay kia nắm chặt con dao, sẵn sàng đâm tới.

Emma cố kìm tiếng hét lên vì sợ hãi. Cô không được làm Ollie sợ.

Cô chùi hai bàn tay đột nhiên ướt đẫm vào ống quần bò và bước vòng qua bên kia bàn quầy, đứng giữa con dao và con trai mình, mắt cô xoáy vào mắt con bé. Mọi ý nghĩ tốt đẹp về sự an nguy của đứa trẻ này tan biến khỏi đầu cô khi cô nhận ra mình đã bị lừa. Cô không thể rời khỏi bếp để lấy điện thoại di động. Cho dù cô có vượt qua con bé, cô cũng không thể bỏ lại Ollie ở đây.

“Đi ra! Ra khỏi nhà tôi ngay bây giờ. Cháu làm con tôi sợ đấy,” Emma ra lệnh với tất cả sự tự tin mà cô có thể tập hợp được. Đây chỉ là một đứa trẻ, cô nhủ mình. Ở đây, mày nắm quyền kiểm soát cơ mà.

Emma đánh bạo liếc nhìn Ollie, rõ ràng đang rất bối rối. Ánh mắt nó cứ chuyển từ mẹ sang cô bé, đôi mắt biếc xanh của nó đầy vẻ sợ hãi khi không khí căng thẳng trong phòng vây bọc lấy nó. Emma chìa một tay ra và vuốt mặt thằng bé bằng lưng một ngón tay.

“Suỵt. Không sao, con yêu.” Cô không muốn quát con bé, nhưng cô muốn nó hãy rời đi. Cảnh giác từng cử động nhỏ nhất của cô bé, cô nhấc cái cốc uống nước của Ollie trên mặt bàn bếp và đưa cho thằng bé. Giờ cô bé không nhìn Emma. Đôi mắt nó đang lia quanh phòng, đôi mày nó hơi nhíu lại. Nó đang tìm kiếm một lối thoát chăng?

Emma nhìn Ollie, vẫn đang ngồi trên ghế nhìn cô gái kia, và cô cảm thấy cơn giận của mình bốc lên khi cô vuốt những lọn tóc vàng óng thưa thớt và đôi má bầu bĩnh ướt đẫm do nước mắt của thằng bé.

Sẽ chẳng ai được làm hại con của cô. Cô quả quyết rằng nếu con bé đến gần Ollie, cô sẽ đương đầu với con dao kia bằng hai bàn tay không của mình mà chẳng do dự một giây.

Cô không biết phải làm gì. David sẽ chưa về nhà trong mấy tiếng nữa, nhưng có lẽ con bé không cần biết điều đó.

“Xem này, tôi không biết tại sao cháu ở đây và cháu muốn gì, nhưng chồng tôi sẽ trở về bất kỳ lúc nào. Và tôi báo trước cho cháu…” Emma ngừng lại. Cô không muốn đe dọa nó. Cô không biết liệu cô bé này có bị tâm thần và có bị kích động bởi những lời nói bạo lực không. “Làm ơn, hãy nói chuyện với tôi.”

Tâm trí đầy tràn của Emma dượt lại mọi chuyện vừa xảy ra. Nếu con bé muốn tấn công, nó đã có vô khối cơ hội trước khi Emma nhận ra nó đang ở trong phòng. Nó đã im lặng, nét mặt nó trống rỗng, cho tới khi nó nghĩ Emma sẽ liên lạc với cảnh sát. Có vẻ nó muốn gì đó ở Emma, nhưng Emma không biết đó là gì.

“Tôi biết cháu không muốn nói chuyện với tôi, nhưng nếu tôi đưa cho cháu một mảnh giấy và cây bút, cháu sẽ viết tên cháu ra cho tôi chứ?” Emma hỏi khi chợt nảy ra ý tưởng. Cô chợt nhận thấy rằng có lẽ con bé không biết nói.

Nhẹ nhàng đẩy ghế của Ollie về phía sau một chút, thoát hẳn tầm của con bé, cô lấy một cuốn tập và một cây bút trên giá phía trên bàn bếp và đẩy qua bàn quầy về phía con bé.

“Nào, hãy viết tên cháu ra cho tôi. Tôi không biết gọi cháu là gì, và nếu tôi định giúp cháu tôi cần biết cháu là ai.”

Con bé trừng trừng nhìn lại Emma, phớt lờ giấy bút nằm ngay trước mặt nó.

Emma nhắm mắt lại vẻ thất vọng. Có lẽ David sẽ may mắn hơn, và nếu không được thì sẽ đến lượt cảnh sát thôi.

Cứ như thể việc nghĩ về chồng mình sẽ khiến anh ấy hiện ra từ hư không vậy, tiếng rung của một động cơ rất khỏe át hết cái không khí im lặng ngột ngạt khi chiếc Range Rover của David chạy vào. Thấy nhẹ người, cô không biết tại sao anh lại về nhà sớm vậy.

Vài giây sau, cửa trước đóng mạnh, và Emma rất muốn nhảy bổ ra sảnh để đón anh. Nhưng rồi cô lại sợ rằng nếu cô quay đi, con bé sẽ biến mất và không ai tin nó đã ở đây.

Tâm trạng nhẹ nhõm của cô dịu lại vì ngạc nhiên khi con bé quẵng con dao lên bàn bếp, kéo cuốn tập về phía mình và bắt đầu viết. Chỉ vài chữ cái, và nó xoay tờ giấy về phía Emma.

“Emma?” Cô nghe thấy David thả chìa khóa vào cái bát trong sảnh và nghe thấy tiếng bước chân anh đi về phía họ. “Emma? Có chuyện rất kinh khủng vừa xảy ra. Em đâu rồi?” Anh ấy gọi. Cô nghe thấy cả vẻ lo lắng trong giọng nói của anh khi anh sải bước về phía bếp.

Cô đăm đăm nhìn năm chữ cái như thể chúng chẳng có ý nghĩa gì cả. Nhưng chúng có ý nghĩa. Một cơn ớn lạnh chạy khắp cơ thể cô và hai cánh tay cô tê rần.

Mình phải báo cho David. Nhưng đã quá muộn. Anh ấy đẩy cửa mở và mắt anh ấy hướng thẳng về phía Emma.

“Em. Anh có chuyện rất sốc…” anh ấy bắt đầu nói. Mắt anh ấy đột nhiên bị hút về phía góc bếp. Anh ấy nhìn cô bé, và lông mày anh nhíu cau lại. Anh nhìn lại phía Emma trong lúc đi qua phòng, đầu anh nghiêng về một bên như thể đang hỏi cô một câu hỏi thầm. Cô biết lẽ ra cô nên nói, nhưng nhất thời cô không tìm ra lời nào.

“Ay, Ba. Ay,” Ollie hét lên.

Nhưng David không đáp lời con trai. Anh quay lại phía cô bé và dừng sững lại, miệng anh hơi há ra. Anh trân trân nhìn nó, không nói nên lời, và gương mặt anh cắt không còn giọt máu.

Cô gái trừng trừng nhìn lại, hai vệt đỏ thắm trên má nó toát lên một cảm xúc gì đó không hề thấy trong mắt nó. Không khí im lặng thật nặng nề, và Emma đột nhiên tin chắc rằng từ thời khắc này trở đi, cuộc sống của cô sẽ chẳng bao giờ trở lại như cũ nữa.

Cuối cùng, David cất lời, giọng anh chỉ hơn tiếng thì thào một chút.

“Tasha,” anh thốt lên.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.