Chiếc bàn còn đầy tàn tích của ba bữa sáng chưa ăn đến, và căn phòng toàn mùi hấp dẫn của thịt hun khói vẫn còn nguyên trên đĩa chưa đụng đến. Nấu ăn là công việc mà Emma cảm thấy mình có thể làm để khiến cho thể xác cô bận rộn trong khi tâm trí cô quay như chong chóng. Chỉ ngồi không chưa bao giờ là việc cô thấy dễ dàng, và bất kỳ vấn đề nào trong quá khứ của cô cũng đều luôn dẫn đến việc cô phát huy được năng lực. Nhưng không chỉ như vậy. Khác với David, cô biết rõ rằng trò chuyện trong bếp sẽ bị nghe được, và cô có quyết tâm tác động đến Natasha bao nhiêu thì con bé cũng sẽ không nao núng khi nó biết cô bị nghe trộm. Mà cô khó có thể kéo nó được vào phòng tắm.
Cô đẩy ghế lùi lại và bắt đầu cầm lấy những cái đĩa.
“Để anh làm việc đó, Em,” David nói. “Anh xin lỗi chúng ta vẫn chưa thưởng thức bữa sáng của em. Anh nghĩ nếu anh cố nuốt gì đó cứng thì anh sẽ nghẹn mất.”
“Em băn khoăn không biết người ta cho Ollie ăn sáng với gì,” cô chỉ nói có vậy. “Em hy vọng họ hiểu những thứ trẻ con ở tuổi nó thích ăn. Cô có nghĩ họ biết vậy không, Natasha? Hay họ sẽ cho em ăn lạc rang muối, hoặc ăn cả quả nho còn nguyên hạt bên trong?” Cô nhìn con gái riêng của chồng vẻ châm chọc, con bé sáng nay trông nhợt nhạt. Nhưng con bé rất can đảm, cô phải thừa nhận vậy, khi Natasha ném về Emma cái trừng mắt đầy thách thức.
Emma đặt những chiếc đĩa xuống mặt bàn quầy với lực mạnh đến mức cô cũng lấy làm ngạc nhiên vì chúng không vỡ tan. Cô xoay người và dựa vào quầy, khoanh hai tay lại.
“Phải,” cô nói với vẻ bạo dạn hết mức có thể. “Chúng ta sẽ đi dạo. Tất cả chúng ta. Lấy áo khoác của hai người đi.”
“Cái gì?” Cuối cùng Natasha cũng có phản ứng. “Tôi sẽ không đi đâu hết. Bà không phải mẹ tôi. Bà không thể bắt tôi làm cái này cái kia.” Nói có gan lắm, Natasha, Emma nghĩ thầm.
“Sai rồi, Natasha. Tôi là người lớn, cô chỉ là trẻ con. Cô có khả năng làm được việc gì đó kinh khủng mà ngay cả trong những giấc mơ hoang đường nhất của tôi, tôi cũng không dám coi thường…” Emma mặc kệ cái nhìn hãi hùng của David, “… Nhưng cô sẽ không ngăn được tôi đi dạo một lát, và bố cô cũng sẽ đi với tôi. Nếu cô muốn theo dõi chúng tôi thì tốt hơn cả cô cũng nên đi theo, hoặc chúng tôi có thể ra thị trấn và gọi cho cảnh sát đấy.”
“Em, nhỡ có ai đó gọi đến thì sao?” David hỏi, rõ ràng đang thắc mắc xem cô đang chơi trò gì.
“Sẽ chẳng có ai gọi đâu, phải không? Họ sẽ gọi cho Natasha trên cái điện thoại chẳng bao giờ rời khỏi bàn tay phải nó kia cơ. Là cái em cho rằng nó đã tuôn vào nhà trong túi áo dạ của em cơ.”
Không cần đợi trả lời, Emma đường hoàng đi vào sảnh, quay trở lại cùng với ba chiếc áo khoác kích cỡ khác nhau. Cô thấy Natasha nghi ngại nhìn chiếc áo đỏ được ném cho nó.
“Mặc vào đi. Ngoài kia trời lạnh đấy, và cũng đủ nếu cô cần túi sâu, có phải không? Chúng ta cần đi lại - để lấy lại chút năng lượng. Nào, cả hai người.”
Emma mở cửa ra hiên sau, đút chân vào một đôi giày ủng cao su màu xanh lục và bước xuống lối đi, biết thừa rằng David sẽ đi theo cô.
Cô đợi ở chỗ lối đi chạy ra đường ngõ, và chắc chắn rằng chỉ mấy phút nữa là David và con gái mình sẽ lịch bịch xuất hiện ở góc nhà, trông như hai người miễn cưỡng đi bộ trong một cuộc dạo chơi ngày Chủ nhật.
Cô xoay gót và bước tới. Cô muốn họ đi xa khỏi căn nhà trước khi cô bắt đầu nói chuyện với Natasha. Cô đợi đến đầu một lối mòn dẫn qua cánh đồng tới một lối đi cũ dành riêng cho xe ngựa mà cô đã đi mấy lần. Natasha và David đã bắt kịp cô, và cô dẫn họ đi vào lối mòn.
“Cô thường đưa Ollie đến đây khi em còn bé xíu, cô nói như đang trò chuyện. “Cô thường cột em vào địu, nhưng để mặt em ngoảnh ra ngoài để em có thể nhìn được mọi thứ. Em rất thích. Cô cá rằng mẹ con cũng đưa con tới đây khi con còn bé. Có phải anh vẫn kể với em như vậy không, David? Rằng chị Caroline rất thích đi dạo cùng Tasha khi con còn bé không?”
Sau một lúc im lặng, David dường như đã nhận ra những gì cô đang cố làm.
“Cả nhà mình thường cùng đi vào dịp cuối tuần. Con còn nhớ không, Tasha? Và khi con có chiếc xe đạp đầu tiên con nhất quyết rằng con có thể đạp hết cả quãng đường. Ba mẹ nói đường mòn rất xóc không đi xe đạp được - nhất là xe lại lắp bánh giữ thăng bằng nữa, nhưng con chẳng để tâm, và ba phải đẩy con. Rồi bị đau lưng hàng tuần liền.” David nhìn Natasha và mỉm cười, để thể hiện rằng trong những lời của anh không hề có sự hối tiếc.
“Con nhớ được bao nhiêu về mẹ con?” Emma hỏi, như thể đây là một gia đình bình thường nhất ra ngoài đi dạo. “Hôm trước cô đã kể với con rằng cô đã gặp bà ấy - cô có thể thấy ba con yêu mẹ con rất nhiều.”
Emma không hề có kiến thức về tâm lý trẻ em nhưng cảm thấy rằng cô càng đề cập nhiều đến chuyện ba mẹ thì có thể Natasha càng cảm thấy có liên hệ cũng như cam kết với Ollie.
“Nhưng cô đứt liên lạc với họ khi cô sang Australia,” cô tiếp tục. “Rồi người yêu cũ của cô mất - cô chưa kể với con chuyện đó, phải không? Cô rối tinh lên. Thật kinh khủng khi ai đó con yêu thương qua đời, phải vậy không? Chắc con đã cảm thấy rất kinh khủng khi mẹ con mất. Con còn nhớ vụ tai nạn chứ?”
Mặt Natasha đanh lại. Nói cho cùng, nó vẫn chỉ là một đứa trẻ. Một đứa trẻ mất mẹ trong một vụ tai nạn khủng khiếp và sau đó được nuôi lớn bởi gã Rory đáng sợ. Bất kể mọi việc Emma vẫn muốn ôm lấy nó. Và cô làm vậy.
Tất cả chỉ kéo dài một giây, nhưng cô cảm nhận được Tasha ngả người về phía cô và sau đó mới đẩy ra và tiến lên đi trước họ. Emma để con bé đi một phút và sau đó cô cũng rảo bước theo, vậy là cô đi sóng hàng với Natasha, còn David hơi lùi lại phía sau trên lối mòn hẹp dần.
“Khi cô gặp ba con một năm sau khi con biến mất, ông ấy suy sụp hoàn toàn. Ông ấy rất nhớ mẹ con, nhưng ông ấy còn nhớ con hơn bất kỳ điều gì khác. Suốt hai năm, đó là điều duy nhất ông ấy nói đến. Ông ấy không biết chuyện gì đã xảy ra với đứa con gái bé bỏng của mình, và ông ấy trách bản thân vì đã không đi cùng con đêm hôm đó. Mẹ con trượt xe và mất, và con biến mất. Bà ấy không phải là người lái thạo, theo lời ba con. Có lẽ bà ấy bị mất tay lái - có phải vì con nói chuyện với mẹ con không? Có phải bà ấy ngoảnh sang nhìn con và lái xe chệch khỏi đường không? Có phải đó là những gì đã xảy ra không, Tasha? Bởi vì bà ấy yêu thương con nhiều đến mức nếu con cần mẹ con, bà ấy sẽ ngoảnh sang nhìn, cô chắc chắn vậy. Có phải vì thế mà con như thế này - vì con nghĩ mình đã gây ra vụ va chạm không?”
Natasha lầm bầm gì đó.
“Con nói gì cơ?” Emma hỏi.
Con bé ngước bộ mặt căng thẳng lên.
“Không phải do tôi,” nó hét lên. “Đó không phải là lỗi của tôi.” Nó xoay lại và trừng trừng nhìn David. “Hãy nói với bà ấy đó không phải lỗi của tôi.”
Chỉ trong một giây, cả ba người đứng im lìm, Natasha và David trân trối nhìn nhau, Emma nhìn gương mặt hốc hác của David, một nét căng thẳng hằn trên lông mày trái của anh. Cô phải phá vỡ sự căng thẳng này.
“Đó không phải lỗi của ai cả, Tasha. Cô chỉ đang cố hiểu chuyện gì đã xảy ra - mẹ con không điều khiển được xe như thế nào thôi.”
Emma chìa một tay về phía Natasha, nhưng con bé nhích tránh ra. Xoay lưng lại phía cha mình và bước ra thật xa khỏi cả hai người, nó cứ đi tới, đầu cúi gằm.
Emma cảm thấy mình đang chẳng đi đến đâu cả. Chắc chắn phải có chuyện gì đó cô có thể nói hay làm để tác động đến Natasha chứ? Cô hết sức tập trung tìm kiếm từ ngữ cho phù hợp để cô không bỏ lỡ khi con bé lên tiếng.
“Đó là lỗi của gã đàn ông. Gã đàn ông gọi điện thoại.”
Emma tiếp tục đi tới, không muốn làm gì để ngăn Natasha nói. Sau một hai giây, con bé tiếp tục.
“Có một chiếc xe nằm ngang đường, và mẹ muốn dừng lại. Rồi điện thoại của mẹ kêu. Tôi không nghĩ mẹ sẽ trả lời, nhưng mẹ lại làm vậy. Đột nhiên mẹ tăng tốc. Tôi nghe thấy tiếng mẹ hét vào điện thoại “Tại sao tôi lại không thể dừng lại? Có chuyện gì thế?” Rồi xe chao đảo - lăn trên đường. Mẹ hét lên cầu cứu - mẹ hét gọi cái người trên điện thoại, nhưng đã quá muộn.”
“Bà ấy đã hét lên điều gì, Tasha? Con nhớ chứ?”
“Dĩ nhiên tôi nhớ. Tôi nhớ mọi chuyện. Tôi có phải trẻ ranh đâu, và đó cũng không phải là buổi tối tôi chóng quên.”
“Vậy mẹ con đã hét lên điều gì?”
“Chỉ một cái tên thôi. Tôi không biết ông ta nói gì với mẹ, nhưng mẹ đã hét tên ông ta lên.”
Emma chờ đợi.
“Mẹ định dừng lại. Nếu mẹ dừng lại, mẹ sẽ không chết, đúng không? Nhưng cái người trên điện thoại làm mẹ sợ. Mẹ buông điện thoại và phóng rất nhanh, vòng tránh cái xe trên đường. Rồi mẹ hét lên gọi ông ta - nhưng đã quá muộn. Tất cả là lỗi của ông ta.”
“Con còn nhớ những gì mẹ con hét lên không?”
David trắng bệch.
“Dĩ nhiên tôi nhớ. Đó là một cái tên - ai đó tôi không biết, nhưng tôi căm ghét ông ta. Jack. Đó là những gì mẹ hét lên. Jack.”