Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
43

❊ ❊ ❊

Emma nhìn thấy Tom liếc đồng hồ. Cô biết thời gian rất ngắn, nhưng anh bắt đầu tỏ ra lo lắng.

“Natasha, thật sự cháu giúp được rất nhiều, nhưng chú cần nói chuyện với ba cháu và cô Emma một lát. Chú không định giữ bí mật gì với cháu, nhưng sẽ tốt hơn nếu có vài việc cháu không biết phòng trường hợp Rory hay Finn liên lạc lại với cháu. Có được không?”

Natasha ngậm chặt môi trên và quay đầu ngó sang Emma với hai lông mày đầy vẻ lo lắng.

“Tom, tôi không chắc có nên để Tasha ở một mình không. Tôi đi cùng con bé được chứ?” Emma hỏi.

“Không cần đâu - Becky ở dưới sảnh. Cô ấy sẽ để mắt đến con bé. Cho tôi một giây thôi.”

Tom xem một tờ giấy dán trên điện thoại bàn và bấm một phím số. Trong lúc anh đang nói, Emma quay sang Natasha.

“Ở cùng cô Becky con sẽ ổn thôi, Tasha. Tất cả chúng ta đều chăm nom con, cô hứa đấy.”

Đôi mắt Natasha mọng lên chỉ trong một giây rồi con bé ngó đi chỗ khác và hít mấy hơi thật sâu. Emma nhìn Tom. Anh đang quan sát Natasha và anh khẽ lắc đầu như thể nỗi buồn của đứa trẻ này cũng đang đâm nhói vào tim anh.

Không khí dịu bớt khi Becky đẩy cửa mở và mỉm cười nhìn quanh phòng, nét mặt của cô ấy là sự cân bằng giữa mối quan tâm đến tình hình và sự tự tin thoải mái rằng mọi việc sẽ ổn thỏa. Cô ấy dẫn Natasha ra hành lang trong lúc đề nghị sẽ bố trí gì đó cho nó uống, và căn phòng trở lại yên ắng khi cánh cửa khép lại.

Tom lại đi thẳng vào vấn đề.

“Được rồi. Đây là những gì chúng ta sẽ thực hiện. Chị Emma - khi chúng ta rời khỏi đây, chị sẽ đi cùng tôi. Becky sẽ đổi áo với chị, và cô ấy sẽ đi sau cùng với David và Natasha.”

Emma cảm thấy hai mắt ầng ậng nước và cô ngửa đầu ra sau, cố không để nước mắt trào ra. Cô biết rằng nếu cô cứ để mặc, cô sẽ khóc và sẽ để mất khả năng kiểm soát mình. Cuối cùng khi cất lời, cô nghe được cả sắc thái suy sụp trong giọng nói của chính mình.

“Anh nói với tôi anh sẽ giúp mà, Tom. Làm sao anh phải tách tôi khỏi gia đình mình lúc này chứ? Nếu chúng biết rằng Becky không phải là tôi và việc đó làm hỏng mọi chuyện thì sao?”

“Chúng ta cần người lọt vào nhà chị, Emma, chỉ khoảng ba hoặc bốn tiếng thôi. Không hơn đâu.”

“Tại sao?” cô hỏi, môi mím chặt.

Tom nhìn thẳng vào cô, mắt anh khóa chặt mắt cô.

“Chúng ta cần đánh giá rủi ro. Nếu là tôi, tôi sẽ đưa cả ba người tới một nơi an toàn ngay lúc này và bắt đầu thương lượng để mang con chị an toàn trở về. Nhưng tôi để Natasha và David về nhà vì chúng tôi nghĩ khả năng tốt nhất cho Ollie là nếu chị tỏ ra đang làm theo mong muốn của chúng. Becky sẽ nghĩ ra kế hoạch tốt nhất để bảo đảm an toàn cho tất cả.”

Emma biết mình đã bị thuyết phục. Cô cũng đã cảm thấy cô đơn - không có Ollie, không có David, và thật ngạc nhiên là ý nghĩ không có Tasha vụt đến trong tâm trí cô.

“Becky cũng cần nói chuyện với Natasha - để biết chắc rằng giờ đây con bé về phe chúng ta, không phải phe chúng. Chúng ta không có thời gian để biết chắc điều đó khi cứ ngồi trong căn phòng này, và chúng ta không thể mạo hiểm tính sai được.”

Emma không dám chắc. Động lực khiến Tasha đến đây là sự sợ hãi - nhưng không rõ liệu con bé có cảm thấy an toàn khi giúp họ không, hay lại khuất phục những mong muốn của các ông chủ. Ít nhất cô cũng hiểu các luật lệ của băng nhóm, và về căn bản Emma tin chắc cô còn thiếu gì đó. Có gì đó Tasha đang cố nói cho cô biết, nhưng không được. Giá như cô biết được đó là gì.

“Lúc này anh có cần tôi ngay không, Tom? Tôi biết chúng ta đang không còn nhiều thời gian, nhưng tôi muốn tự mình giải thích cho Tasha tại sao tôi không cùng về. Tôi không muốn con bé nghĩ rằng còn ai đó bỏ rơi nó.” Emma thoáng nhìn thấy David cau mày, nhưng cô chỉ tập trung vào Tom, cầu mong rằng anh sẽ đồng ý.

Anh gật đầu. Ơn Chúa.

“Cửa thứ hai bên phải, Emma. Chúng ta ra khỏi đây sau năm phút nữa.”

Emma đứng lên và, trước sự ngạc nhiên của cô, Tom dẫn cô tới cửa. Anh giữ cho cửa mở và hơi tiến ra hành lang.

“Chị ổn chứ?” anh hỏi. “Tôi cũng cần chút thời gian với chị đây. Tôi sẽ giải thích sau.”

Emma không rõ ý anh là gì, nhưng cô gật đầu và bước dọc theo hành lang, biết rằng Tom đang nhìn theo, để bảo đảm cô an toàn tới được cần phòng nơi Becky và Tasha đang đợi.

Tom cảm thấy rằng cuối cùng họ cũng đã có được phần lớn bức tranh. Caroline và Natasha, hoặc có thể chỉ mình Caroline, là mục tiêu vì lý do nào đó. Chiếc xe mà Natasha nói chặn trên đường đã chạy mất lúc cảnh sát tới đó, và đám người kia - nghe hơi hướng thì lần này cũng vẫn là bọn chúng - nấp sau bờ giậu. Có thể đó là một vụ cướp xe hơi đòi tiền chuộc bị sai kế hoạch, nhưng Tom không nghĩ như vậy.

Sau đó Caroline chết và đám kia gặp vấn đề. Cho dù bọn chúng muốn đòi tiền chuộc hay gì đó khác thì cũng đã có một người chết và cảnh sát lùng sục khắp địa bàn, nên mọi việc phải đình lại. Và chúng còn lại với Natasha, người đã nhìn thấy tất cả. Nó không còn là một đứa bé con - nó có thể kể lại với cảnh sát đích xác những gì đã xảy ra.

Thật khó nói được David Joseph cảm thấy gì về tất cả chuyện này. Anh ấy xanh mét và mệt mỏi, hai mắt trông đầy vẻ kinh hãi, như thể trong đầu anh ấy đang sống lại từng giây của vụ tai nạn, nhưng Tom vẫn chưa quyết định được xem đánh giá anh ấy như thế nào. Có lẽ giờ không phải là thời điểm tốt nhất để gặp anh ấy, xét tất cả những gì xảy ra mấy ngày qua, nhưng lòng Tom lại mách bảo anh rằng có gì đó ẩn bên dưới bề mặt - một nỗi sợ hãi vượt xa những gì hiển hiện. Anh có thể nhận thấy nét hấp dẫn của người đàn ông này - tầm cao trung bình, vóc dáng mảnh khảnh, mái tóc sáng màu như của trẻ con và những đường nét rất ưa nhìn - nhưng anh vẫn không xác định được ẩn sâu dưới vẻ bề ngoài có còn là sự quyến rũ nữa không.

Anh ta có tốt với Emma không? Anh hít một hơi thật sâu và từ từ thở ra. Đó đâu phải là việc của anh nhỉ.

Tom lại ngồi xuống và nhổm về phía trước.

“Còn một lý do nữa cần Becky về cùng với anh, anh David. Cô ấy có một việc nữa cần làm - cùng với anh. Anh biết thế nào là một vụ bắt cóc “ném đá giấu tay” chứ?”

“Vâng, người ta bắt cóc một người để bắt người khác làm gì đó cho họ - việc gì đó phi pháp. Phải vậy không?”

“Chính xác. Anh có một công ty ký gửi an toàn - Joseph & Son - phải không?”

David gật đầu.

“Đó là mục tiêu chắc chắn nhất đấy, và tôi muốn anh nói hết với Becky xem người ta có thể lên kế hoạch lọt vào như thế nào và họ có thể nhắm vào cái gì.”

Tom khá chắc chắn rằng đây không phải là một vụ bắt cóc “ném đá giấu tay” nhằm vào Joseph & Son, nhưng anh không nghĩ nói ra ý nghĩ đó lúc này sẽ giúp ích gì.

“Không thể như vậy được,” David nói - trong tâm trí Tom, câu đó có sắc thái hy vọng nhiều hơn là tin chắc. “Họ không thể lọt vào được - ít nhất, họ cũng không thể đột nhập. Không có khả năng. Và cho dù họ làm thế thì họ cũng không biết được cái gì nằm trong hộc nào. Chắc chắn họ nhắm đến thứ gì đó khác.”

Mặc dù có vẻ như đây là mục tiêu hiển nhiên nhất của băng nhóm tội phạm nhưng dường như David vẫn quyết liệt bác bỏ đó là một khả năng.

“Chúng ta không loại trừ gì cả. Nhưng nói nhanh, tại sao anh lại nghĩ không thể như vậy?”

“Đó là hệ thống an ninh tốt nhất có thể mua được bằng tiền. Tất cả được điều khiển bằng máy tính - các cửa đều được khóa hẹn giờ. Ngay cả tôi cũng không lọt vào được.”

“Anh lắp đặt hệ thống an ninh này bao lâu rồi?” Tom hỏi.

“Khoảng chín năm, nhưng phần mềm thường xuyên được cập nhật. Chính công ty cũ của Jack, anh trai anh làm việc đó - Jack đích thân giám sát cho tới khi bán xong. Tôi cam đoan với anh, nó cực kỳ tối tân. Tôi đã học được bài học đó từ lâu rồi.” David ngước mắt lên như thể chính mình rất ngây ngốc.

“Ý anh là sao?”

“Mới đầu khi tôi tiếp quản việc kinh doanh từ bố tôi, tôi được mời tới một hội thảo an ninh máy tính. Jack tổ chức. Trước đó tôi chưa gặp anh ấy, nhưng anh ấy rất thuyết phục và truyền cảm hứng mạnh mẽ. Tôi quyết định chúng tôi không có khả năng mời anh ấy. Tôi đúng là ngu!”

“Tiếp đi,” Tom giục.

“Vài tháng sau khi tôi dự hội thảo, chúng tôi bị tấn công mạng. Một buổi sáng tôi đến văn phòng, và có một tệp tin nằm chính giữa màn hình máy tính của tôi. Không phải thư điện tử - là một tệp tin văn bản như thể tôi đã lưu nó ở đó. Tôi mở ra, và bên trong là một danh sách hai mươi khách hàng đầu tiên của tôi với đầy đủ tên tuổi, địa chỉ, số hộ chiếu - cùng số hộc an ninh của họ. Ở dưới cùng là một tín nhắn bảo tôi rằng tôi đã bị đột nhập máy tính; các khách hàng của tôi sẽ được thông báo trừ phi tôi trả tiền. Tin nhắn bảo tôi viết ra các chi tiết tài khoản ngân hàng mà tôi phải trả tiền vào, bởi vì chỉ trong năm phút mở tin nhắn, nó sẽ biến mất. Và đúng như vậy. Báo cảnh sát chẳng ích gì. Tôi không có thời gian và bằng chứng khi màn hình đã sạch sẽ.”

Tom cảm thấy cổ họng thắt lại.

“Anh còn nhớ tên tài khoản không?”

“Đó không phải là một cái tên. Là một dãy số. Chậc - cũng không hẳn - tôi nghĩ là có vài con chữ nhưng chủ yếu là số.”

“Anh vẫn còn dãy số đó chứ?”

David hơi thở hắt ra qua đôi môi mím lại. “Không. Tôi muốn đốt bỏ. Tôi giữ nó một thời gian, phòng trường hợp có lúc dùng đến, nhưng cuối cùng tôi đã xé bỏ. Và sau đó đi thẳng tới chỗ Jack và tự kiếm lấy phần mềm an ninh tốt nhất có thể mua được bằng tiền.”

Tom biết anh cần hỏi thêm, nhưng anh không thể làm được. Và anh thật sự không cần làm vậy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.