Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Ngay khi David bật ra hai âm này, sự im lặng bị xua tan. Từ cổ họng anh bật ra tiếng hổn hển khi anh gần như chạy băng qua phòng. Emma nhìn theo bất lực khi chồng cô đứng trước mặt con gái mình, hai bàn tay anh vuốt ve phần trên cánh tay con bé khi anh nhìn xuống gương mặt nó, vẻ mặt anh vừa hoang mang vừa sung sướng. Nước mắt trào ra từ mắt anh và chảy tràn xuống má khi anh cố kéo thân hình cứng đờ của Tasha về phía mình.

Emma biết chắc anh đang nghĩ đến Caroline, nghĩ đến mọi chuyện trước kia khi anh, Caroline và Tasha cùng chung sống. Cô có thể hình dung ra cảnh tượng nếu cả hai bố mẹ có mặt ở đây để chứng kiến sự trở về của cô con gái bị lạc, họ sẽ cùng vui mừng như thế nào. Cô nhận ra rằng nước mắt cũng đang chảy tràn xuống mặt cô, và cô vội lau đi. Thật đau đớn khi David và Tasha đã phải lìa xa nhau lâu đến vậy.

Vẫn chưa hề có một lời giải thích về vụ tai nạn của Caroline, và cũng chẳng hề có một dấu vết của Natasha từ ngày đó đến nay. David từng kể cho Emma chuyện cả thị trấn đổ ra lùng sục ngược xuôi khắp các cánh đồng xung quanh hiện trường vụ tai nạn như thế nào. Trực thăng quần thảo trên đầu. Những lời kêu gọi giúp đỡ khẩn cấp được phát trên báo chí và truyền hình. Nhưng không hề có dấu hiệu gì cho thấy có bất kỳ ai khác trong chiếc xe đó. Chỉ có Caroline.

Và giờ Natasha ở đây. Trong bếp của họ.

David đã tự trách mình vì không chịu đến dự bữa tiệc gia đình. Thậm chí anh ấy biết Caroline không phải là một lái xe tự tin, đặc biệt lúc trời tối, nhưng anh vẫn khước từ lời khẩn cầu của cô ấy và ở nhà, với lý do bận rộn công việc. Không đúng như vậy. Chỉ đơn giản vì anh ấy không thích dành thời gian ở chỗ bố Caroline. Emma đã phải dành tất cả tình yêu thương và sự kiên nhẫn mới làm cho anh bắt đầu chấp nhận rằng anh không phải chịu trách nhiệm cho những gì đã xảy ra.

Lúc này, anh đang nói chuyện không ngừng với con gái mình, và Emma đưa mắt nhìn sang Natasha, cô bé dường như hoàn toàn không xúc động trước bất kỳ điều gì anh nói, ánh mắt nó trống rỗng, đôi mắt nó lảng tránh khỏi cha mình.

“Tasha. Ôi con yêu.” David lắc lắc đầu như thể anh không biết nói gì. “Chuyện này thật khó tin. Ba rất nhớ con - hơn hẳn rồi đây con sẽ biết. Con rất xinh đẹp - con giống hệt mẹ con - con có biết như vậy không?”

Run lên vì xúc động, anh lại cố kéo con bé vào vòng tay mình, nhưng khi Emma nhìn, cô thấy Natasha thậm chí càng gồng người hơn, đôi mắt nó nheo lại. Cô có thể nói rằng hàm răng con bé nghiến lại.

Vậy là, Emma cũng được thấy bản sao của Caroline - đường cong gò má của Natasha, hàng lông mi đen dài, mặc dù tóc con bé vàng óng, và đôi môi hồng thanh tú. Caroline thì lại đen, nhưng đó là một sự khác biệt không đáng kể. Bên dưới mái tóc hạt dẻ trên bức chân dung trong sảnh kia, người vợ đầu của chồng cô nhìn ra với ánh mắt y hệt như ánh mắt Tasha lúc này.

David vẫn rên rỉ những lời yêu thương, cố gắng làm cho Natasha đáp lại mình.

“David,” Emma nói khẽ. Cô bước lại và nhẹ nhàng đặt tay lên lưng anh. “Em biết việc này dường như rất lạ lùng với anh, nhưng Tasha có lẽ không nhớ kỹ về anh. Em nghĩ con có thể hơi sợ.”

David quay phắt đầu về phía Emma. “Dĩ nhiên nó chẳng sợ sệt gì. Nó biết anh là bố nó. Tại sao nó lại ở đây nào?” Cô có thể nhìn thấy nỗi đau bị Tasha chối bỏ trong đôi mắt màu xám của David và cô khó khăn lắm mới nhận ra anh chính là người đàn ông tự tin, thư thái rời nhà vào buổi sáng. Lúc này cơ thể anh căng thẳng, làn da anh toát lên sự lo lắng.

Gương mặt anh dịu lại thành một nụ cười khi anh quay lại phía Tasha và giơ một bàn tay khẽ khàng gạt tóc vương trên mặt con bé, nhưng nó lắc đầu để cho tóc lại rớt xuống và tiếp tục ngây nhìn chiếc bàn.

“Sao tất cả chúng ta không ngồi xuống nhỉ,” Emma nói. “Và chúng ta có thể nói chuyện với Tasha, tìm hiểu xem làm sao con lại tìm được đường về với anh và con đã ở đâu ngần ấy năm.”

“Nó đã trở về. Chỉ cần thế là đủ, còn nó đã ở đâu thì cứ đợi sau.”

Emma trân trân nhìn chồng mình. Đương nhiên không thể đợi. Sẽ sao nếu con bé đã bị cầm tù? Sẽ sao nếu nó đã bị lạm dụng? Kẻ nào đó ngoài kia đã giam giữ đứa trẻ này, và kẻ đó không thể vờ như sáu năm qua chưa hề xảy ra vậy.

David hướng dẫn Tasha đi tới bàn ăn ở bên kia phòng và kéo một cái ghế cho cô bé ngồi. “Ba ước gì mẹ con ở đây, Tasha. Mẹ chẳng hề biết ba đã lạc mất con, dĩ nhiên là vậy, nhưng mẹ sẽ rất vui với cả hai chúng ta ngày hôm nay.”

Tasha vẫn không nói, nhưng Emma bất ngờ trước ánh mắt con bé nhìn cha mình trong thoáng chốc. Có phải cô đã nhìn thấy sự giận dữ chăng?

“David, em xin lỗi - nhưng anh có nghĩ chúng ta có thể trao đổi một chút được không?” Cô mỉm cười với Tasha, nhưng chỉ nhận lại một ánh mắt lạnh lùng.

Gian bếp đột nhiên có cảm giác ngột ngạt và u uất, cho dù tất cả đèn đều sáng. Nó vốn vẫn luôn là một nơi ấm cúng thậm chí vào những ngày lạnh lẽo, u ám nhất, nhưng bầu trời tối đen cuối cùng cũng phải nhường chỗ cho trận mưa nặng hạt, lúc này đang gõ rào rào lên những ô kính lấy sáng chạy hết chiều dài căn phòng.

David quay đầu và nhìn Emma có phần hơi bối rối, nhưng anh biết cô đủ rõ để hiểu rằng cô sẽ không đề nghị nói chuyện với anh một cách vô cớ. Anh nhoài qua bàn và vuốt cánh tay Natasha.

“Một lát ba quay lại thôi, con yêu.”

Trong khi anh đi vòng qua bàn quầy tới chỗ Emma đang đứng, cô nghĩ về những lời sắp nói của mình.

“Nếu Tasha ở lại, chúng ta sẽ phải nghĩ đến một số quần áo cho con bé và chuẩn bị sẵn một căn phòng nữa. Em có thể thu xếp tất cả việc đó. Anh nghĩ sao?” Emma cảm thấy hơi xấu hổ trước tâm trạng rất cần thoát khỏi không khí ngột ngạt của gian bếp, đem Ollie tới chỗ nào đó an toàn nơi họ có thể thư giãn và hít thở dễ dàng hơn.

“Ý em là sao, nếu con bé ở lại?”

“David, dĩ nhiên chúng ta muốn con ở lại. Nhưng em không biết mọi việc như thế nào, và anh cũng vậy. Chúng ta thậm chí không biết làm cách nào nó tới được đây. Em không biết bên dịch vụ xã hội sẽ nói gì về chuyện này, vậy đấy.”

“Em gọi điện cho bên dịch vụ xã hội rồi à?”

“Không,” Emma cố nén cơn bực bội của mình. “Em chưa hề gọi cho bất kỳ ai. Em định gọi cho cảnh sát, nhưng…”

“Cảnh sát?” David ngoảnh sang Emma, và cô hơi ngại ngùng trước ngữ điệu của anh. “Tại sao em lại định gọi cho cảnh sát chứ?”

Emma nhắm mắt lại một giây.

“Có một cô bé trong bếp nhà em. Một cô bé em không hề biết, không chịu nói gì với em. Em đinh ninh nó bị lạc, hoặc gặp tai nạn, nhưng nó chẳng hề nói gì với em cả. Dĩ nhiên em nghĩ em cần gọi cho cảnh sát, nhưng Tasha đã giật lấy điện thoại, cho nên em không gọi được.”

“Con bé đã làm gì?”

Emma không đủ can đảm nhắc đến con dao, đang nằm vô hại trên bàn bếp. Cô đã phản ứng quá mạnh chăng?

“Giờ chẳng cần bận tâm chuyện đó. Nhưng chúng ta phải gọi cho họ. Con bé đã mười ba - và chỉ vậy thôi. Chúng ta không biết con bé đã bị tổn thương gì chưa. Chúng ta không biết làm thế nào hôm nay nó tới được đây, nó đã sống ở đâu, hay chuyện gì đã xảy ra với nó vào cái đêm kinh khủng sáu năm trước.”

David lùa những những ngón tay qua mái tóc vàng hoe của mình, gạt từ trán ra phía sau - một dấu hiệu căng thẳng thường thấy mà Emma nhận thấy quá rõ ở chồng mình. “Anh chỉ cần một chút thời gian với con bé, Em. Đề nghị như vậy có nhiều quá không?”

Emma không biết nghĩ gì. Có lẽ nếu Natasha là con của cô có thể cô đã cảm thấy giống như David. Có lẽ cô đang quá chú trọng đến việc tìm hiểu tất cả những gì đã xảy ra, chứ không phải mừng vì chuyện Natasha trở về, nhưng con bé vẫn đang là một người mất tích mà cảnh sát quan tâm.

“Nó là một đứa trẻ, anh yêu, và cảnh sát cần biết nó đã về nhà. Họ sẽ giúp chúng ta tìm hiểu chuyện gì xảy ra với nó, hiểu những gì chúng ta cần làm để giúp nó.”

David vươn tay kéo Emma lại gần.

“Anh biết em đúng. Anh chỉ sợ họ sẽ lại mang con bé đi. Nhưng anh sẽ không cho phép họ. Em gọi điện nhé? Anh muốn ở bên Tasha.”

“Dĩ nhiên em sẽ làm.” Cô ôm chặt chồng và cảm thấy cơ thể anh thả lỏng áp vào người cô. “Em sẽ làm ngay đây.”

Emma nhẹ nhàng buông David và quay người.

Tasha đang tựa vào cánh cửa dẫn vào sảnh với hai tay khoanh lại.

“Không cảnh sát,” nó nói, hai mắt nó như bi ve - sáng và cứng rắn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.