Con đường như trải dài bất tận trước mặt Tom khi anh đi bộ thật nhanh, đầu cúi gằm, trở lại phía anh đậu xe. Ở ngoài trời, anh cảm thấy bị phơi mình ra, không sao tập trung được ý nghĩ khi anh cố chấp nhận tất cả những điều Emma đã nói với anh. Anh biết mình nên tập trung vào đứa bé bị mất tích, như đã thỏa thuận với bản thân. Chỉ vài phút - chỉ có vậy - cố gắng điều chỉnh và thích ứng mọi điều anh từng nghĩ về cái chết của Jack với sự thật.
Emma đã quay lưng rời đi sau khi cô tung ra cái tin ghê gớm ấy, nhưng Tom níu lấy cánh tay cô và giữ cô lại đó - có lẽ không được công bằng xét theo mọi chuyện mà người phụ nữ tội nghiệp đang cố gắng giải quyết.
“Tôi biết lúc này việc này không mấy khiến chị bận tâm, Em, nhưng còn chuyện gì khác chị có thể kể với tôi không? Anh ấy đã nói gì?” Tom như nghe được cả sự tuyệt vọng trong giọng nói của chính mình. Tự sát chưa bao giờ là điều anh thấy dễ giải quyết trong công việc của mình cả. Nó nói lên một mức độ tuyệt vọng nằm ngoài nhận thức của anh. Ngay cả vào những thời khắc trống trải nhất của đời mình, anh vẫn tìm cách giữ lấy chút hy vọng rằng mỗi ngày, mỗi việc sẽ dần tốt đẹp hơn.
Emma vươn tay về phía trước và đặt một bàn tay cô áp lên ngực Tom, khiến anh thấy ngượng vì cô lại có vai trò như người đi an ủi trong khi cuộc sống của chính cô đang gặp rắc rối.
“Jack nói anh ấy đã phạm nhiều sai lầm trong đời và rằng ngày đền tội cuối cùng cũng đến. Anh ấy đã có quyết định mà anh ấy biết sẽ gây đau đớn, nhưng theo anh ấy thì đó là cách duy nhất để thoát khỏi một thực trạng đã trở nên không sao chịu đựng nổi. Tôi rất tiếc, Tom.”
Tom rất muốn giữ Emma lại và hỏi cô thêm nhiều câu hỏi, nhưng khi nhìn mặt cô - nỗi lo lắng cho anh pha lẫn với nỗi tuyệt vọng và sợ hãi về đứa con mình - đã kéo anh trở về với hiện thực.
“Cảm ơn đã kể cho tôi biết,” anh nói, ôm lấy bàn tay cô trong tay mình và nhẹ nhàng nhấc ra. “Thật quá nhiều thứ để đón nhận, nhưng sẽ có lúc dành cho việc đó khi chúng ta đưa Ollie trở về. Đi đi, Em. Quay lại với David và giữ liên lạc. Chúng ta sẽ tìm Ollie và đưa cháu về nhà. Tôi biết một cảnh sát đưa ra lời hứa hẹn là không đúng, nhưng tôi sẽ thay trời đổi đất để mang con của chị về cho chị.”
Sau một cái ôm nhanh lần cuối, họ chia tay, Emma đi bộ trở lại phía nhà mình, còn Tom di chuyển theo hướng ngược lại để ra khỏi khoảnh rừng nhỏ ở mé kia sau đó vài phút.
Giờ đã nhìn thấy xe của anh, và động tác đi bộ nhanh của anh biến thành động tác chạy bộ chầm chậm cho tới khi anh có thể bấm điều khiển từ xa để mở cửa xe và leo lên ghế lái. Cảm giác như đến được thánh địa, một nơi anh có thể tập trung được suy nghĩ của mình.
Tom nhoài về phía trước, đầu anh tì lên hai cánh tay gập ngang trên vô lăng.
“Tại sao thế, Jack?” anh lầm bầm.
Với tất cả những hành xử bất thường của Jack, anh ấy có vẻ hài hước ranh mãnh, và thường xuyên “lấy cuộc sống làm trò cười”, như chính lời anh ấy vẫn nói. Bất chấp thành công cùng tài năng thấy rõ của anh ấy, Tom vẫn biết có một khía cạnh tăm tối hơn ở anh trai mình và mặc dù anh chưa hề hiểu được khía cạnh ấy, nhưng anh luôn tin rằng Jack thiếu tự tin. Anh ấy thường châm chọc gọi Tom là “Mũ Trắng” - khi anh ấy không gọi anh là “cậu em bé bỏng” - bởi vì anh ấy luôn nghĩ Tom là một đứa con ngoan trò giỏi - thái cực đối lập với Jack.
Nhận ra rằng mình sẽ không thể nhanh chóng hiểu được động cơ tự sát của Jack, Tom ngả người ra sau, đầu tì lên chỗ tựa, và nhắm mắt lại.
Cho dù là gì thì tại sao anh ấy lại không đến và kể cho mình biết nhỉ?
Lúc này hỏi câu hỏi đó chẳng ích gì. Anh sẽ chẳng bao giờ biết được.
Mở mắt ra, anh lại nhổm về phía trước và nhét chìa vào ổ điện. Giờ là lúc nghĩ đến đứa bé - tập trung vào người đang sống chứ không phải người đã chết.