Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
54

❊ ❊ ❊

“Mình làm việc này vì Ollie. Mình làm việc này vì Ollie.” Emma nhắc đi nhắc lại những lời ấy trong đầu lúc cô lái xe, uống vội một ngụm từ chai nước cô mang theo bên mình. Miệng cô khô khốc, nhưng da cô lại thấy nhớp nháp và lạnh ngắt.

Cô sắp đến đó rồi.

Mặc dù ghét cay ghét đắng việc này, nhưng cô cũng đã rà đi rà lại kế hoạch cùng với David, bảo đảm rằng cô hiểu mọi việc mình phải làm. Cô đưa cho anh ta bộ đàm của cảnh sát, chỉ cho anh ta cách sử dụng nó để gọi cứu viện nếu cần, dặn anh ta phải bảo đảm rằng anh ta và Natasha an toàn. Nhưng cô không tin anh ta chịu nghe.

Cô giữ vô lăng bằng một tay, sau đó đổi tay kia, chùi lòng bàn tay ướt đẫm của mình lên chiếc quần mặc khi bê hàng màu đen đã cũ. Điện thoại của cô được cất sâu trong một túi quần, và bật chế độ loa ngoài. Một chiếc đèn pin đeo trên đầu đặt trên ghế bên cạnh, điện nạp đầy đủ bằng một bộ pin mới.

Emma cho chiếc Range Rover chạy vào một ngõ hẹp dẫn tới cửa sau của tòa nhà nơi có gian hầm của công ty Joseph & Son, và đưa xe vào khu giao nhận hàng của hãng sản xuất quần áo bên cạnh.

Phố xá ở khu này của Manchester im ắng như tờ, mặc dù cô biết cách đó chưa đầy nửa dặm có rất nhiều hoạt động nhộn nhịp khi các câu lạc bộ đóng cửa và người ta chen nhau về nhà.

Con phố phía sau này không hề có đèn đóm gì.

“Mình đến rồi,” cô nói khẽ, lần tay xuống để mở cửa xe. Cô bước chân ra mặt đường nhựa ẩm ướt, hai bàn chân cô trong đôi giày thể thao sẫm màu không gây tiếng động gì. Cô đóng cửa xe nhẹ nhàng hết mức, nhưng tiếng lạch cạch nhỏ xíu dường như cũng vang vọng khắp những bức tường gạch tối thẫm, sát gần bên kia ngõ đến mức cô cảm thấy như bị bủa vây - mắc kẹt. Có một thứ mùi quần áo ẩm ướt tỏa ra từ đống vải vóc thải loại bỏ lại trong khu bốc dỡ hàng, ướt sũng vì trận mưa xối xả cuối tuần, nồng nặc mùi hôi của thứ mỡ ôi từ mấy cửa hàng bánh mỳ kebab bán suốt đêm trên phố chính.

Nếu cô cất tiếng nói, Tom và nhóm của anh sẽ nghe thấy tiếng cô qua điện thoại. Nhưng khi cô đã ra khỏi xe, anh sẽ không thể trả lời cô trừ phi đó là tình huống thật sự cấp bách. Bất kỳ điều gì cô nói to lên đều nghe phải giống như cô đang nói với chính mình. Tom không thể biết được nếu như âm thanh bị nhóm tội phạm nghe được.

Gã đàn ông nói điện thoại đã hướng dẫn cô cầm theo điện thoại của Natasha, và Emma biết bọn chúng có thể bật nó lên từ xa nếu chúng muốn và nghe được từng lời cô nói ra. Và dĩ nhiên chúng có thể theo dõi được vị trí của cô bất kỳ lúc nào thông qua hệ thống GPS.

Tòa nhà trước mặt cô đã hiện diện hơn trăm năm và từng nằm ở trung tâm của ngành công nghiệp dệt. Hiện nay nó là trụ sở của rất nhiều đơn vị, từ các công ty bảo hiểm đến các văn phòng luật sư, nhưng chỉ có công ty Joseph & Son nằm dưới lòng đất.

Khi Emma từ từ đến gần lối vào chung cô liếc nhìn xung quanh, vặn hông để nhìn một bên, sau đó bên kia. Cô chắc chắn Tom đã nói rằng bọn chúng sẽ theo dõi cô từ lúc cô rời nhà tới lúc cô vào bên trong, nhưng bằng cách nào thì không rõ. Một lối vào tối om, sâu thẳm dẫn tới cửa, và không hề có tí ánh sáng nào lọt được tới lối vào như cái hang này.

Cô đeo đèn pin lên đầu và bật lên.

Một lối đi bên phải dẫn tới những bậc thang xuống phòng nồi hơi. Cô cố không nhìn về phía đó, biết rằng ánh sáng ngọn đèn pin của cô sẽ không thể lọt tới nơi xa nhất, và cô sẽ không biết liệu có gì - hay ai đó - ở đó, đang theo dõi cô hay không. Cô ngó xuống. Ở góc tường là một chiếc túi len, như đã hứa.

Để lọt vào sảnh của tòa nhà cô phải nhập mật mã vào một bàn phím bên phải cánh cửa. Việc đó dễ thôi. Một vài tiếng lạch xạch và cô đã ở bên trong, đứng bên cạnh cánh cửa an ninh chính dẫn vào công ty Joseph & Son.

“Được rồi,” cô lầm bầm, như thể nói với chính mình. “Mình đã vào vị trí và sẵn sàng.”

Cô rút điện thoại của Natasha trong túi và kiểm tra thời gian.

Nó cho biết đã 03 giờ 00 phút.

Sáu mươi giây cuối cùng dài lê thê, từng giây lại như dài hơn giây trước đó. Liệu thời gian có bao giờ thay đổi không? Liệu cô có muốn nó thay đổi không? Cô định móc chiếc điện thoại kia ra để kiểm tra thì con số chỉ phút nhấp nháy.

03 giờ 01 phút.

Cô từ tốn nhập dãy số bảy đơn vị mà cô đã được cung cấp và nghe thấy một tiếng cạch. Cô đẩy cửa mở ra và bước vào lối đi tối om.

“Không có đèn đâu,” David đã dặn cô. “Đèn được cài chế độ thời gian phòng trường hợp có người vẫn để đèn bật lúc cuối ngày. Dùng đèn pin, trong bóng tối em vẫn ổn thôi.”

Thật quá dễ cho anh ta khi nói vậy. Anh ta đâu phải là người đứng đây với một cánh cửa thép cách ly mình với một dãy cầu thang dẫn xuống vực thẳm. Chùm sáng từ chiếc đèn pin trên đầu rọi vào khoảng tối chỉ được vài mét. Quá khỏi tầm đó là một sự im lặng đen ngòm.

Cô ngoái đầu sang một bên và há hốc miệng.

Cái gì vậy?

Quầng sáng rất bé của cô bắt được một hình ảnh phản chiếu từ một cánh cửa thép không gỉ - hắt một quầng sáng chói trở lại cô. Cứ như thể có người đang đứng đó - rọi đèn pin vào mặt cô. Cô tiến lại phía cánh cửa, và đoạn cuối sáng như gương của những chấn song dọc khiến cô lóa mắt trong khoảnh khắc. Chưa bao giờ có thứ gì trông giống một cái lồng với Emma như vậy - một cái lồng chứa một mối đe dọa còn lớn hơn bất kỳ loài dã thú nào. Đó là mối đe dọa của thứ chưa biết.

Qua khỏi cánh cửa này sẽ là gì nữa? Chuyện gì xảy ra nếu có ai đó ở đây, đợi cô?

Cô đẩy cánh cửa thép mở ra và bắt đầu lần xuống khoảng tối phía dưới.

Mặc dù không có bất kỳ hoạt động đáng chú ý nào nhưng những màn hình của ba chiến dịch vẫn được theo dõi sát sao trong gian phòng kiểm soát sáng lờ mờ. Đèn được chỉnh tối để những hình ảnh về đêm nhìn được rõ hơn, nhưng Tom vẫn không sao rời mắt khỏi cái màn hình chiếu cảnh phía sau công ty Joseph & Son. Anh không dám rời mắt đi cho tới khi Emma xuất hiện trở lại sau khoảng 54 phút nữa.

Trong lúc anh nhìn màn hình, có thứ gì đó chuyển động. Rất khó thấy, nhưng anh tin chắc mình đã nhìn thấy một bóng đen.

“Paul, đến đây một lát,” anh nói, giọng anh đầy vẻ khẩn trương khiến anh phải nhích sát vào màn hình hơn.

Anh nói với nhân viên điều phối trong lúc di chuyển.

“Anh chạy lại ba mươi giây mới nhất được không?”

Paul đi qua phòng và cả hai người chăm chú nhìn màn hình.

“Thấy chưa - đấy.” Tom rướn về phía trước và chỉ vào màn hình.

“Lại đi, Luke,” Paul bình tĩnh nói với nhân viên điều phối. Đoạn hình ảnh được chạy lại.

“Anh đúng rồi, Tom. Anh muốn xử lý thế nào?”

Nhưng cả hai người đều biết họ chẳng thể làm được gì, ngoài việc cảnh báo cho nhóm ứng trực.

Họ không thể báo cho Emma biết mà không khiến cho cả chiến dịch gặp nguy cơ, nhưng Tom tin chắc chắn rằng có kẻ vừa theo chân cô xuống hầm.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.