Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
53

❊ ❊ ❊

Khi Tom đến phòng kiểm soát ở Salford West, không khí có vẻ căng thẳng nhưng được cố nén lại. Các chuyên gia điều phối ngồi trước máy tính, im lặng và chăm chú tiến hành công việc của họ. Nhưng bất chấp sự bình thản bề ngoài, Tom biết rằng mọi người trong phòng đều đang cảm thấy ruột gan thắt lại dưới gánh nặng trách nhiệm của mình.

Một dãy màn hình chạy dọc một bức tường cho thấy hoạt động đồng thời, và người chỉ huy cấp độ chiến thuật của đơn vị có vũ trang đang hướng dẫn cho nhóm tác chiến trên mặt đất tại nhà Finn và Julie McGuinness.

Nhưng chưa ai nghe thấy tiếng của một đứa bé cả.

Hai màn hình được bố trí để theo dõi hoạt động ở khu vực công ty Joseph & Son. Một nhóm sẽ ứng trực phòng trường hợp Emma gặp phải bất kỳ rắc rối gì.

Ba màn hình xa hơn đang cho thấy những hình ảnh của một địa điểm mà Tom không nhận ra. Paul Green chăm chú nhìn những màn hình ấy, và Tom nhận ra chắc chắn chúng phải có liên quan tới chiến dịch của đội Titan.

“Chúng ta đang ở đâu thế?” Tom hỏi, hướng về phía Paul Green và chỉ vào mấy màn hình.

“Một nghĩa địa ngay gần khu M60. Chúng chọn khéo lắm. Không có máy quay an ninh nào và chỉ có vài người qua rất nhanh. Đây là nơi chúng tôi tin hàng sẽ được giao cho khách mua, và tin báo là tên trùm chắc chắn cũng đến. Hắn không tin ai hết, có vẻ như vậy.”

“Chúng không nói với Emma cô ấy phải đi đâu sau khi cô ấy rời khỏi hầm, cho nên tôi phỏng chừng người báo tin của anh tiết lộ cho anh chỗ này phải không?”

“Đúng vậy. Tôi hy vọng anh ta không xỏ mũi tôi vụ này. Nhưng tôi không nghĩ vậy.”

Tom đột nhiên cảm thấy rất cần biết thêm. Đây không chỉ là vì Emma - mặc dù cô ấy và Ollie là ưu tiên của anh - mà điều này còn có liên hệ chặt chẽ với những sự việc sáu năm trước, và anh rất muốn biết vai trò của Jack khi đó là gì. Rõ ràng anh ấy biết gì đó vào cái đêm Caroline chết, và Jack đã thiết lập hệ thống an ninh tại Joseph & Son đầu tiên, công ty anh ấy được chọn vì hệ thống bị tấn công bởi một kẻ để lại tin nhắn trên máy tính của người khác.

Trong đầu Tom không còn nghi ngờ gì về nguồn tiền trong tài khoản bí mật - và giờ trống không - của anh trai mình đến từ đâu. Mối liên hệ giữa các nguồn tiền của anh ấy và khách hàng của anh ấy quá rõ. Anh ấy đã đột nhập vào hệ thống máy tính của người khác và sau đó bán cho họ dịch vụ của mình, và Tom biết đích xác Jack sẽ giải thích chuyện đó như thế nào.

“Nếu anh làm được vậy thì ai đó cũng có thể làm được.” Tom như nghe thấy tiếng anh trai nói vậy ngay lúc này. Nhưng Jack không cần phải đánh lừa mọi người. Anh ấy có thể làm việc đó một cách hợp pháp bằng việc chỉ ra những điểm yếu trong hệ thống của họ.

Tiếng Jack lại vang đầy trong đầu anh. “Như thế họ sẽ không tin anh. Họ sẽ nghĩ anh chỉ là một thằng khốn gian manh, và họ sẽ tới gặp người khác ngay. Đừng có khờ thế, Tom.”

Tom không sao hiểu được làm thế nào Jack lại biết rằng Caroline và Natasha sẽ bị bắt cóc. Hay tại sao, khi cảnh báo cho Caroline, Jack lại rời khỏi tổ quốc ngay ngày hôm sau. Vài tiếng sau, anh ấy chết.

Quá nhiều sự trùng hợp, và Tom không thích trùng hợp. Có phải Jack bị giết? Có phải anh ấy bị sát hại vì vai trò của anh ấy trong vụ việc - vì đã cảnh báo Caroline Joseph?

Paul Green cắt ngang trạng thái mơ màng của anh.

“Tom, chúng ta có khoảng nửa tiếng cho tới khi Emma phải rời nhà. Anh có năm phút để tôi cung cấp cho anh những gì chúng tôi biết về băng tội phạm này không?”

Tom bước tới một cái bảng trắng thể hiện tất cả những thông tin có thể giúp cho cuộc điều tra của họ.

“Anh có biết băng này lên kế hoạch vượt qua hệ thống an ninh để đưa Emma vào hầm không? Theo lời David Joseph nơi đó bảo đảm - nhưng rõ ràng là không phải như vậy, Tôi cho rằng nó đã bị thâm nhập.”

Paul Green gật đầu.

“Tôi đồng ý. Emma sẽ không thể vào trong trừ phi ít nhất hệ thống an ninh ở cửa chính bị phá, nhưng sẽ hoàn toàn là vớ vẩn nếu vào hầm mà không hề biết mình đang tìm kiếm cái gì, cho nên chắc chắn họ biết chính xác thứ ở trong hộp.”

“Anh có nghĩ nhóm tội phạm có tổ chức này có cả tin tặc riêng của chúng không?” Tom hỏi.

“Không - tôi nghĩ chúng sẽ quảng cáo tìm một người. Thế giới mạng phi pháp thời nay chịu trách nhiệm rất nhiều việc - một thiên đường của tin tặc với nhiều công việc hơn là số người có thể hoàn thành những việc ấy. Nhưng đây là một công việc thực sự chuyên môn - chúng sẽ cần một nhân vật hiếm có, và tôi đoán chúng đã tìm được anh ta - hoặc cô ta.”

“Vậy là tay tin tặc không phải là người đưa tin của anh à?”

“Không. Không phải.”

Tom lờ mờ có cảm giác bất an. Anh biết đội Titan sẽ giải quyết mọi việc rất ổn, nhưng nếu người báo tin bị phát hiện, anh ta sẽ chết.

“Tôi nghĩ có lẽ anh cần biết một chút về nhóm này. Anh biết về một trong những gã tay chân ở cấp thấp rồi - Rory Slater. Có rất nhiều tên như hắn. Chúng ta biết ít nhất là hai tên làm nhiệm vụ chấp pháp - Finn McGuinness là tên tích cực nhất - và chúng tôi cũng biết rất nhiều mảng làm ăn của Julie McGuinness. Chúng tôi sẵn sàng xử lý ngay khi chúng tôi tóm được gã trùm sò.”

Paul Green chỉ vào ảnh của từng tên khi anh nhắc đến bọn chúng.

“Thường thì chúng ta không sao có được ảnh của tên trùm. Hắn khá kín đáo và thực tế rất giỏi cải trang. Nhưng chúng tôi có được ảnh này khi hắn đi qua hệ thống an ninh tại sân bay Manchester.”

Paul Green chỉ vào bức ảnh một người đàn ông cao lớn mặc áo choàng sẫm màu - lịch sự, phong cách, chiếc áo khoác rất hợp trên đôi vai rộng của hắn. Tom nhìn mặt gã đàn ông và chậm rãi đi về phía chiếc bảng trắng cho tới khi anh chỉ cách vài phân.

“Chúa ơi,” anh thì thào. Đây không phải là điều anh mong đợi, nhưng anh không thấy ngạc nhiên. Có cảm giác như thêm một mảnh ghép nữa, nhưng anh không biết nó khớp vào đâu.

“Anh có biết hắn không?” Paul Green hỏi. “Tên hắn là Guy Bentley.”

“Có thể giờ hắn được gọi như vậy,” Tom nói, “Nhưng trước kia hắn là Ethan Bentley. Bố hắn là chủ Khách sạn Bentley.”

“Thực tế đúng vậy. Họ làm ăn rất khấm khá, cho tới khi ông ta chết khi khách sạn bị cháy rụi - hầu hết người ta tin do bàn tay của Guy, nhưng chưa bao giờ được chứng minh. Cung cấp các cô bé, cậu bé, ma túy - bất kỳ thứ gì khách hàng của hắn muốn. Nhưng Guy khôn ngoan hơn nhiều. Hồ sơ của hắn ít đến mức gần như chẳng có gì. Nhưng thế quái nào anh lại biết một tay như Guy Bentley chứ?”

“Hắn biết anh trai tôi, anh Jack.”

Green nhìn Tom.

“Có phải cũng chính là ông anh đã lắp đặt hệ thống an ninh tại Joseph & Son không? Anh ấy chết vài năm trước phải không?”

Tom gật dầu, không nói được gì. Bởi lẽ việc này làm tăng thêm gì đó rất khó chịu, và nếu những suy tính của anh là đúng thì rất có khả năng kẻ chịu trách nhiệm về cái chết của Jack chính là kẻ mà bộ mặt lúc này đang trừng trừng trên bảng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.