Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
37

❊ ❊ ❊

Những âm thanh duy nhất là tiếng chim hót, tiếng một chiếc máy kéo xa xa và tiếng bì bõm của ba đôi ủng trên lối mòn đột nhiên trở nên sình lầy. Không ai nói gì từ sau tiết lộ bất ngờ của Natasha rằng mẹ nó đã hét gọi cái tên Jack, và mỗi người đều chìm trong suy tưởng.

Emma không biết David đang nghĩ gì, nhưng cô có thể đoán được. Tại sao Caroline lại gọi tên một người đàn ông khác ngay khi cô ấy va chạm? Jack này là ai? Ngay lúc cô đang băn khoăn chuyện đó, Emma đã cảm thấy một cơn ớn lạnh bò dọc sống lưng. Jack không phải là một cái tên thông dụng. Nhưng nếu đó là Jack của cô, thì tại sao anh ấy lại gọi điện cho Caroline? Anh ấy đã nói gì?

Cô có thể thông cảm với sự bối rối thấy rõ của David; chính cô cũng cảm thấy sững sờ. Vụ tai nạn của Caroline xảy ra chưa đầy một tuần trước cái chết của Jack và chỉ mấy ngày trước khi cô nhận được lá thư tự sát của anh ấy. Đấy là chưa kể cô nhận ra ngay như vậy khi lá thư đến tay. Lời lẽ gợi ý rằng anh ấy đang chìm đắm trong một trạng thái tự thương cảm gì đó, và cô rất kinh sợ cái cách anh ấy đối xử tệ bạc với cô suốt những tháng trước đó đến mức cô không coi đấy là một lời kêu cầu sự thông cảm với tất cả những sai lầm anh ấy đã gây ra trong đời. Cô đã quyết định anh ấy không đáng nhận được bất kỳ sự cảm thông nào từ cô. Anh ấy không mong gì được chuyện đó.

Và rồi anh ấy mất, và cô biết lẽ ra cô nên làm gì đó khi cô nhận được lá thư - gọi cho Tom, gọi điện cho Jack để nói về chuyện đó - bất kỳ điều gì. Sự căm ghét của cô đối với cách hành xử của anh ấy với cô không có nghĩa là cô muốn anh ấy bị hại.

Nhưng cô chưa bao giờ hiểu được gì về Melissa, kẻ đột nhiên xuất hiện, và ở cùng Jack suốt sáu tháng cuối cuộc đời anh ấy. Cho đến hôm nay, Melissa vẫn là một nan đề trong mối quan hệ của họ mà cô lảng tránh. Vụ tự sát của anh ấy là một nan đề nữa.

Emma chìm trong suy nghĩ của riêng mình nên nhất thời cô chẳng để ý đến những gì ngay lúc này. Cô ngó Natasha, hai mắt con bé thoáng chút do dự, và Emma cảm thấy có chút hy vọng. Cô vẫn cảm thấy như thể có ai đó thọc một tay vào ngực mình và dứt trái tim cô ra khỏi lồng ngực, nhưng vẫn có một chút hy vọng mong manh lởn vởn trong ý thức của cô.

“Em ổn chứ, Em?” David hỏi.

Cô liếc sang nhìn, vượt hẳn phía trên đầu Natasha, và gật đầu.

“Anh có nghĩ chính là Jack của em không?” cô nói, biết rõ câu trả lời trước cả khi anh đáp.

“Anh không nghĩ được có thể là ai khác, nhưng anh không biết tại sao anh ta lại gọi cho Caroline.”

“Quan hệ của họ thế nào?”

Đầu David quay phắt lại. “Sao cơ?”

Emma nhắm mắt lại một giây. Cô đã diễn đạt câu đó rất tệ và lẽ ra nên biết rằng David sẽ chỉ nghe thấy mấy từ “quan hệ” mà thôi.

“Ý em là, làm sao chị ấy lại biết anh ấy, và làm sao chị ấy lại biết anh ấy rõ đến mức có số điện thoại của chị ấy?”

Trông có phần hơi nguôi nguôi, David bước đi vài thước rồi mới trả lời. Nếu hóa ra Caroline có quan hệ với Jack thì anh sẽ rất suy sụp - và cô cũng vậy.

“Em biết là anh ấy giải quyết an ninh máy tính làm việc cho anh, phải không nào?” anh nói sau một lúc, rồi quay lại phía Emma.

“Dĩ nhiên - đó chính là do em giới thiệu với anh và chị Caroline tại mấy sự kiện từ thiện. Nhưng em không hề nghĩ chị ấy và Jack lại thân thiết - nói về chuyện trao đổi số điện thoại ấy.”

“Không hề, anh cũng vậy,” David lầm bầm.

“Chị Caroline gặp anh ta trước hay là anh nhỉ?”

“Là anh. Anh đến một hội thảo về an ninh internet. Anh ấy là diễn giả chính, và anh thấy ấn tượng. Cho nên khi anh cần nâng cấp hệ thống làm việc của mình vài tháng sau đó, anh gọi cho anh ấy.”

Natasha vẫn đi tới, đầu cúi gằm, chìm trong suy tư riêng của nó. Họ để mặc nó với những lo lắng của mình một lúc.

“Thế còn Caroline?” Emma ngập ngừng hỏi.

“Cô ấy thường ghé qua văn phòng vài lần mỗi tuần - thường xuyên hơn. Sau khi Tasha đi học, Caroline thấy mình có phần thừa thãi. Cô ấy không phải là người tham gia nhiều tổ chức, nếu em hiểu ý anh là gì. Cô ấy không thích đi tập gym hay gì đó kiểu như vậy, và cô ấy nói ở nhà suốt ngày khiến cô ấy chán. Cho nên cô ấy vào thị trấn, ngó nghiêng các cửa hiệu và tới văn phòng trong khoảng một tiếng hay đại loại vậy. Jack thường cứ vài ngày lại gọi để kiểm tra công việc mà nhóm của anh ấy đang triển khai, nhưng đó là trước vụ tai nạn của Caroline. Lúc cô ấy mất, Jack đã bán công ty của mình, và bọn anh không nhìn thấy anh ấy suốt vài tháng ở các sự kiện xã hội. Anh đoán sau khi em và anh ấy chia tay, anh ấy không còn hứng thú với những việc ấy nữa. Anh không nghĩ ra tại sao anh ấy lại có số di động của Caroline.”

Emma ngẫm nghĩ một lúc.

“Nếu cho em đoán, em sẽ nói rằng trong lúc anh ấy làm việc cho anh, anh ấy đã tận dụng cơ hội để lấy tất cả số điện thoại của anh. Anh ấy là người chuyên tích trữ thông tin. “Dữ liệu là vua” anh ấy thường nói vậy. Cho nên em không ngạc nhiên chuyện anh ấy có số của chị ấy. Em thấy ngạc nhiên hơn ở chỗ cảnh sát không lần ra cuộc gọi ngược lại cho anh ấy.”

“Họ biết cô ấy đã nhận một cuộc gọi ngay trước vụ tai nạn nhưng họ nói với anh cuộc gọi ấy từ một số di động không đăng ký.”

Emma lắc đầu. Tình yêu của Jack dành cho việc giữ bí mật đôi khi rất kinh khủng. Mất một lúc, trong khi cô nói với David về Jack, nhất thời Emma cảm thấy mừng vì nhãng đi mọi chuyện, nhưng mất không lâu cái cảm giác trống rỗng nhói buốt trong ngực cô lại quay lại. Caroline và Jack đều đã chết. Họ được thương nhớ, nhưng nỗi đau mất họ chẳng là gì so với tâm trạng lo sợ của cô dành cho Ollie.

Phía trước, Natasha đột nhiên thọc tay vào túi áo dạ và rút điện thoại di động ra, áp vào tai. Cả David và Emma đều cùng chạy vụt lên một lúc.

Con bé xoay người về phía họ, giơ một tay lên làm hiệu “dừng lại” rất rõ ràng, và đưa một ngón tay lên môi.

“Chào ông, Rory,” con bé nói, nhìn xuống chân mình.

Nó từ từ ngẩng đầu lên và trân trân nhìn Emma và David. Hai mắt nó mở to, và con ngươi nó giãn ra.

“Finn,” nó nói. “Tôi…”

Họ nghe rõ sắc thái gay gắt của một giọng nói từ cách xa hai mét, mặc dù họ không nhận rõ từng lời. Ngữ điệu của một kẻ đang giận điên lên.

“Finn, tôi không nói gì với họ hết. Tôi chưa hề nhắc đến Rory.”

David bắt đầu đi tới, tay anh chìa ra để lấy chiếc điện thoại từ Tasha, nhưng con bé lắc đầu quầy quậy.

“Tôi xin lỗi, tôi đã không nói với Rory họ nhìn thấy tôi rồi. Tôi biết lẽ ra tôi nên làm vậy, để ông ấy có thể thay đổi lộ trình. Tôi xin lỗi - tôi đã nghĩ ông ấy sẽ nổi điên với tôi.” Giọng Tasha chùng xuống lí nhí như tiếng thì thầm, và hai mắt nó đã rân rấn lệ.

“Không, Finn, không. Tôi hứa - cảnh sát chẳng biết gì về đứa bé. Xin đừng làm hại Ollie, Finn.” Mấy lời cuối cùng thì thào khẽ đến mức kẻ gọi cũng không chắc đã nghe được. Nhưng đó là lời nài xin từ đáy lòng.

Tasha nghe thêm vài phút nữa, kết thúc, cuộc gọi và khuỵu gối. David nắm lấy con bé, đỡ nó ngồi xuống bờ đất bên đường.

“Sao vậy, Tasha? Có chuyện gì? Finn là ai, và hắn muốn gì?” Đó là tất cả những gì Emma có thể làm để tránh không lắc con bé. Cô vươn người nắm lấy hai vai Natasha, nhưng khi cô nhìn thấy đôi mắt của con bé, đen láy với nét sợ hãi, hai tay cô khẽ buông xuống và xoa xoa cánh tay Natasha.

“Tôi không biết giờ họ sẽ làm gì tôi. Bà nói đúng - những gì bà nói tối qua. Lẽ ra tôi nên nói với Rory về máy quay an ninh. Finn nói Rory bị cảnh sát thẩm vấn.”

“Tốt rồi,” Emma nói, “Trông gã đúng là một tên khốn kiếp tởm lợm. Chắc chắn như thế là việc hay đấy nhỉ?”

“Sao cơ?” David rõ ràng không hiểu họ đang nói về chuyện gì, nhưng cả Emma và Natasha đều mặc kệ anh. Giờ không phải là lúc giải thích dài dòng.

“Đương nhiên chuyện đó không hay ho gì. Giờ bọn họ không tin tôi nữa. Thế có nghĩa là tôi có thể sẽ chết. Giờ mọi thứ có thể rất tệ, bà không thấy ư? Và tất cả đều tại tôi.”

“Thế còn Ollie?” Emma hỏi. “Chuyện này có ý nghĩa thế nào với Ollie?”

Natasha lại lắc đầu. “‘Làm thay đổi mọi thứ. Họ không biết có còn an toàn để tiếp tục công việc không. Nếu chuyện không ổn, tôi chết chắc. Finn còn phải xem ông chủ nói gì đã. Tôi không biết ông ấy là ai - ông ấy như một bóng ma. Tôi không nghĩ đến cả Rory đã được biết.”

“Thế “công việc” là gì, Tasha?” Emma hỏi. “Chúng ta không thể đưa họ một ít tiền và đón Ollie về sao?” Nhưng Tasha chẳng hề nghe.

“Lẽ ra hôm nay là xong việc. Bà có thể đón Ollie về và tôi có thể về nhà.” Đầu nó gục xuống và nước mắt lã chã rỏ xuống hai ống quần bò.

Emma quỳ xuống con đường bùn lầy. “Không ai muốn con đi đâu cả, Tasha. Chúng ta chỉ muốn Ollie trở về. Nhưng chúng ta cũng muốn con nữa. Chúng ta sẽ không bỏ con.”

“Ôi, các người sẽ bỏ thôi. Có thể các người không nghĩ thế, nhưng các người sẽ làm thế.”

Emma ngước lên nhìn David, gương mặt anh trong ánh nắng nhàn nhạt hiện rõ những nếp nhăn hằn sâu đến mức trông anh già hơn đến hai chục tuổi. Cô quay sang Natasha và đặt hai tay lên vai con bé.

“Chuyện đó sẽ không xảy ra, Tasha. Chúng ta sẽ không để con đi.”

Toàn thân Natasha rung lên bần bật vì nước mắt, và hai tay nó bịt lấy mắt.

“Rồi các người sẽ làm vậy thôi. Các người vẫn không hiểu gì, phải không? Tôi biết các người cần Ollie, và tôi biết không ai cần tôi cả. Ngay cả Rory cũng không cần tôi - chỉ cần những gì tôi có thể làm cho ông ấy thôi.”

David cũng khuỵu gối xuống bùn. “Ba không biết con và dì Emma đang nói về chuyện gì, nhưng ba biết một điều. Con luôn được yêu thương rất nhiều và cần rất nhiều, Tasha. Đến giờ vẫn thế.”

Natasha buông tay khỏi hai mắt và trong khoảnh khắc nét mặt nó đanh lại.

“Không đúng thế, phải không? Tôi chỉ là một con tốt trong ván cờ thôi. Rory vẫn nói như vậy. Mà tôi cũng chỉ là như vậy - một con tốt.”

Đầu Emma quay cuồng với từng lời được nói ra, nhưng lúc này điều duy nhất cô muốn nghĩ đến là Ollie. Cô nhìn David khi anh kéo con gái lại phía mình. Trong một thoáng, Natasha dựa vào người anh - nhưng bằng một cú xô đột ngột, đẩy anh ra.

“Đừng.”

David trông như thể bị bắn, một sự pha trộn cảm xúc mà Emma không sao giải mã được đang làm nét mặt anh méo xệch.

“Ít nhất mình cũng làm được một việc đúng,” Tasha lẩm bẩm. “Ít nhất cảnh sát không biết chuyện Ollie. Sau đó thật sự mình sẽ chết.”

“Ba nghĩ con đang hơi bi quan quá, con yêu,” David nói. “Sẽ chẳng ai làm hại được con khi con ở bên chúng ta.”

Natasha nhìn anh. “Tôi cứ nghĩ các người, tất cả mọi người, phải hiểu biết nhiều hơn thế chứ.”

Emma bước rời khỏi cả hai người. Cho dù có chuyện gì đang diễn ra giữa Natasha và cha nó, điều đó chẳng làm được gì để giúp cho Ollie, và cô không hơi đâu tranh luận về điều đó lúc này.

Cô đút tay vào túi và cảm nhận được cái khối chắc nịch chính là chiếc điện thoại di động của mình - vật cô coi là sợi dây cứu mạng của mình.

Lúc này sự tiếp xúc lạnh lẽo làm các ngón tay cô nhói buốt, và cô không thể không tự hỏi liệu có dẫn đến một bản án tử hình - dành cho Natasha, và thậm chí có khi cả cho Ollie.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.