Tom cố xua hình ảnh Jack với cái đầu cạo trọc và hàm râu dê ra khỏi tâm trí, nhưng đó là cả một cuộc tranh đấu. Nếu không vì dáng dấp cùng động tác xoa xoa đầu không lẫn vào đâu được của anh trai anh khi trả lời điện thoại thì Tom tin anh có thể lướt qua Jack trên đường phố mà không hề nhận ra. Chẳng còn đâu túm tóc đuôi ngựa lôi thôi dài thượt và hai gò má râu ria lởm chởm không cạo. Chỉ có đôi mắt biêng biếc rạng ngời là không lẫn được.
Jack đã lần lữa thêm một tiếng cho họ tìm Ollie và giải cứu Emma, và họ cần tận dụng từng giây.
Anh gọi cho Becky qua radio.
“Giờ chúng tôi đang đưa Julie ra khỏi nhà,” Becky nói, nhịp thở của cô ấy gấp gáp. “Tôi đang cố dìu ả đi, làm cho ả tỉnh lại. Chúng tôi cần dọn dẹp sạch sẽ trước khi McGuinness đến đây. Nhưng tôi nghĩ chúng ta đang có tiến triển. Ả đang lầm bầm gì đó.”
Tom có thể nghe thấy những tiếng làu bàu. Anh lại nghe thấy giọng Becky.
“Nào, Julie. Đứa bé đáng yêu mà cô trông nom ở đâu rồi?”
Tom nghe thấy lời nói líu ríu gì đó và sau đó là tiếng kêu đầy kinh ngạc của Becky.
“Nói lại xem nào, Julie,” cô nói, giọng cô gằn lên và như ra lệnh.
“Chết tiệt thật.”
Tom chờ đợi.
“Tom, ả nói ả cho Ollie uống một viên thuốc bởi vì thằng bé không chịu nín khóc. Thuốc Temazepam. Tôi đã hỏi ả nhiều lần và ả chỉ lắc đầu. Khoan đã, ả còn nói gì đó đây.” Ngừng lại một lúc và anh căn cứ vào âm thanh ở xung quanh, anh có thể nói rằng họ đã ra khỏi ngôi nhà, rõ ràng là đang cố kéo lê, hoặc khiêng Julie đi trong mấy phút còn lại trước khi chồng ả trở về.
“Ả nói Mel đã đón đứa bé. Chúng tôi đã hỏi Mel là ai và cô ta đưa thằng bé đi đâu nhưng chúng tôi không thu được gì. Giờ ả mệt lả rồi, và bất tỉnh suốt. Tôi không nhớ được bất kỳ ai có tên Mel trong bản danh sách đội Titan cung cấp cho ta, cho nên tôi chẳng có manh mối gì. Chúng tôi đang đưa ả vào khoang sau một chiếc xe tải và sẽ mang ả ra khỏi đây. Nhóm vũ trang sắp vào vị trí, nấp vào các chỗ tối. Họ bảo tôi đợi trong xe cho tới khi McGuinness quay về và Emma an toàn.”
“Được rồi, Becky. Cứ đúng như thế. Chúng tôi sẽ tìm kiếm Mel từ đầu này và thông báo cho cô biết. Chừng nào cô xong xuôi ở đó tôi cần cô tới ngay nhà Joseph. Có chuyện gì đó xảy ra với Natasha. Tôi không biết là chuyện gì, nhưng chúng ta cần tìm con bé tội nghiệp ấy. Không ai biết giờ nó ở đâu, và chúng ta không muốn thêm một cô gái nữa bị chết ngay trên tay chúng ta.”
Anh nghe được tiếng lầm bầm từ Becky, nhưng không có thời gian nói thêm bởi vì Paul Green đã lại gọi điện và Tom lại nghe thấy cái tên Blake. Chắc bọn họ đang thống nhất địa điểm bàn giao tiền. Tom ra hiệu với anh ấy rằng anh muốn nói chuyện với Jack, và khi Paul kết thúc, anh ấy chuyển điện thoại.
“Jack - thực tế anh sẽ phải bàn giao tiền để mua số vàng này à?”
“Không trừ phi anh buộc phải vậy. Anh không thể mạo hiểm để Guy nhận ra anh. Nếu hắn biết anh còn sống, hắn sẽ không ngừng lại - thậm chí từ trong tù. Hắn tin anh chết rồi, và cần phải giữ nguyên như thế.”
“Anh có tiền không?”
“Anh có một tài khoản bí mật, mà vài tháng trước anh đã tất toán. Cho nên có, anh có tiền.”
Tom không dám tin vào những gì anh đang nghe.
“Anh tất toán tài khoản à? Cái ở Thụy Sĩ phải không? Tôi lại cứ nghĩ bọn chúng tìm ra.”
“À - vậy là chú tìm được cái thẻ SD. Anh lại cứ hy vọng chú không tìm được.”
Giống như chiếc khóa bị khoan trong gian hầm, từng cái chốt lần lượt khớp vào vị trí trong đầu Tom và chẳng mấy nữa anh biết mình sẽ có thể xoay chìa khóa để hiểu được mọi việc. Rất gần rồi.
“Giờ quên chuyện đó đi. Tôi muốn anh nghĩ cho kỹ, Jack. Tôi cần anh nghĩ xem trước kia anh đã bao giờ nghe đến cái tên Mel chưa.”
Tom nghe thấy tiếng hít hơi ở đầu bên kia.
“Đùng để Mel dính vào vụ này, Tom. Đây không phải lỗi của cô ấy.” Giọng anh ấy gằn lên, đầy sắc thái bảo bọc.
“Cô ta là ai? Đừng có làm tôi thêm rối, ông anh - cô ta giữ Ollie.”
“Chúa ơi,” Jack lầm bầm. “Cô ta làm việc đó để làm quái gì chứ?”
“Cô ta là ai? Xin nói toẹt cho tôi biết bởi vì Julie đã cho Ollie uống một viên thuốc ngủ để thằng bé nín khóc đấy.”
“Thế này thì tệ quá. Julie lúc nào cũng ngu xuẩn, nhưng chú biết Mel là ai mà. Chú đã gặp cô ấy hai lần rồi, và không ưa gì cô ấy. Mel - chú biết đấy - Melissa.”
“Chết tiệt - bồ của anh sao? Ả đàn bà mà anh đá Emma để chạy theo là người của băng nhóm này à? Tôi không biết nói sao nữa, Jack.” Liệu anh đã bao giờ hiểu được con người này chưa, anh tự hỏi.
“Chú thật sự chưa hiểu mọi việc, phải không, chú em? Nhưng không sao. Anh có thể lần tìm Mel. Giờ bảo ai đó mang cho anh một chiếc máy tính xách tay và tín hiệu không dây di động - Green biết chỗ anh. Chú mang cho anh càng nhanh thì anh càng nhanh tìm được Ollie cho chú.”
Không giải thích gì thêm, Jack tắt máy.
Chỉ mất năm phút để đưa một máy tính xách tay cho Jack, và chỉ vài phút sau di động của Tom cho biết anh có một tin nhắn. Một địa chỉ của Melissa được gửi vào thư điện tử riêng của anh. Có vẻ Jack vẫn chưa hề giảm sút khả năng.
Tom kéo chiếc máy tính xách tay đã mở về phía mình. Những thứ lằng nhằng thường lệ đang ngập hộp thư điện tử của anh, nhưng khi nhìn thấy cái tên BLAKE anh biết cần mở cái nào. Và có địa chỉ, cùng một tin nhắn.
Mel là bồ của Guy, vẫn luôn là vậy, cho nên hãy dè chừng. Cô ta không nguy hiểm, nhưng đám tay chân của Guy thì khác, nếu chúng loanh quanh ở gần. Khả năng thành công lớn nhất của chú là dùng Emma. Mel có thể sẽ không giao đứa bé cho bất kỳ ai đó mà cô ta không biết - mà cô ta sẽ biết Emma là ai.
Mel đã thấy Guy làm một số việc tởm lợm, nhưng cô ta sẽ quyết định không để hắn giết đứa bé. Anh đoán đó là lý do tại sao cô ta đón Ollie. Nhưng đó chỉ là phỏng đoán. Chắc cô ta có kế hoạch, bởi vì Guy sẽ giết cô ta khi hắn phát hiện ra. Chúc may mắn, chú em.
Tom nhìn sang chỉ huy cấp chiến thuật của nhóm vũ trang. Anh ta đang đăm đăm nhìn chiếc màn hình hiển thị căn nhà McGuinness ở Salford, tất cả im ắng, chờ đợi, không nhìn thấy một người nào. Nhưng họ đều ở đó, ẩn kín trong bóng tối, theo dõi, chờ đợi lúc họ có thể quật McGuinness xuống. Anh có thể nhận ra xe của Becky, đậu dưới phố, ngoài tầm súng bắn.
Lúc Emma lên xe của McGuinness cả đội trong phòng kiểm soát đã chấp nhận rằng việc trao trả Ollie như kế hoạch sẽ chẳng bao giờ xảy ra. Băng nhóm kia không thèm tìm cách che giấu nhận dạng của Finn. Thậm chí bọn chúng còn dùng tên gã, và giờ - theo nhóm đang bám theo Range Rover - gã đang đưa cô về nhà mình. Tom biết rằng số phận của Emma đã được quyết định từ lâu trước khi cô đến nghĩa địa.
Bên trong chiếc Range Rover là cảm giác sợ hãi vì bị giam hãm. Không khí tê cóng, và Emma nghĩ cô có thể ngửi được cả sự sợ hãi của chính mình. Cô không biết họ đang ở đâu, nhưng tất cả những gì cô có thể nghĩ đến đều là về Ollie - đón nó trở về, ôm nó thật chặt.
Finn chỉ nói với cô đúng một lần trên đường đi.
“Sếp bảo tôi cô từng là bồ của Jack Douglas.” Gã cười nham nhở. “Gieo nhân nào gặt quả ấy, nhỉ? Rất tiếc gã chết rồi.”
Emma cau mày. Gã mỉm cười trước vẻ mặt của cô và nghiêng về phía cô. Cô có thể ngửi được mùi khói thuốc lá hôi rình từ hơi thở của gã.
“Tôi không có được cái hân hạnh tự tay giết gã,” gã nói, khuôn mặt gí sát mặt cô.
Cô ngoảnh đi đầy kinh tởm, và gã lại cười khả ố. Ý gã là sao? Làm sao gã biết Jack? Nhưng giờ cô không bụng dạ nào nghĩ đến Jack. Cô sắp đón Ollie rồi.
Hơi thở của cô trở nên nhanh và ngắn khi sự phấn khích của cô tăng lên. Giờ không còn lâu nữa.
Họ rời khỏi xa lộ; theo chỉ dẫn của Finn, Emma rẽ vào một đại lộ rộng rãi với những ngôi nhà bố trí lùi xa đường.
“Rẽ trái ở phía trước, sau đó đến lối thứ ba bên phải. Để xem Julie có trông con của cô an toàn không nào. Tốt hơn cả cô nên hy vọng cô ta không say xỉn và đánh rơi cái con tườu vào đầu thằng bé đi.” Gã cười khùng khục, nhưng Emma không buồn nghe nữa.
Julie ư? Đó là tên của người phụ nữ Tom nghĩ là giữ Ollie - nhưng anh ấy nói rằng họ không tìm thấy thằng bé. Finn sẽ làm gì nếu gã vào nhà và Ollie không ở đó? Emma không biết, nhưng cô cảm thấy đề phòng khả năng đón Ollie trở về tan thành mây khói, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
Tất cả việc này - mọi chuyện cô đã làm - chẳng để làm gì cả. Cô muốn rú lên, gào thét nỗi đau đớn của mình xả vào màn đêm. Cô có nên cảnh cáo gã - nói với gã rằng cảnh sát đã kiểm tra Julie và họ biết Ollie không ở đó không?
Và rồi bỗng nhiên cô nhận ra tất cả sẽ kết thúc như thế nào. Cô đã nghe đến tên Finn. Cô sắp rẽ vào lối chạy xe của nhà gã. Gã sếp đã bảo Finn “để sau đi”.
Gã sẽ không để cô đi.
Sao cô lại có thể ngu xuẩn như vậy chứ? Lẽ nào đây là hình phạt của cô vì đã báo cho cảnh sát?
Đã quá muộn để nghĩ đến những việc khác cô có thể làm, cho nên cô xoay vô lăng xe, đỗ trên lối chạy xe rất hẹp và tắt máy.
Cô cần kéo gã về với mình - làm cho gã nhận ra rằng cô không còn hợp tác với cảnh sát nữa - làm gì đó khiến cho gã tin tưởng cô.
“Finn,” cô lên tiếng.
“Câm mồm và ra khỏi xe.” Gã thọc mũi súng vào đùi cô như thể nhắc cho cô nhớ đến sự hiện diện của nó rồi đút tọt vào túi. Cô chưa kịp phản đối thì gã đã mở cửa và bắt đầu chui ra.
Emma biết cô phải nói gì đó với gã trước khi gã đi vào nhà. Cô cảm thấy mình sẽ an toàn hơn khi ở bên ngoài. Cô kéo tay nắm để mở cửa, sẵn sàng đuổi theo gã trên lối đi.
“Finn,” cô hét lên. “Có chuyện tôi cần nói với anh.”
Hy vọng duy nhất của cô là cô có thể nói chuyện phải trái với gã - làm cho gã trao lại Ollie để đánh đổi việc cô hợp tác với cảnh sát.
Gã quay về phía cô, tay gã luồn vào túi áo khoác.
Đột nhiên màn đêm yên tĩnh bị xé toang. Những âm thanh bùng lên ở mọi phía, và Emma cảm nhận được những cánh tay khỏe khoắn vươn ra và nắm lấy cô khi hai bóng đen xuất hiện từ phía sau bờ giậu và kéo cô ép xuống mặt đất.
Tất cả trôi qua chỉ trong vài giây. Lúc Emma được giúp đúng dậy, bốn người đàn ông đang vây lấy McGuinness, hai tay gã đã bị còng ra sau lung.
Đôi mắt đen của gã nhìn cô, và cô nuốt khan - từ ánh mắt hắc ám của Finn, cô hiểu được chuyện gì suýt xảy ra với cô.
Cô quay đi và nhìn thấy Becky Robinson sải bước qua đường về phía cô.
“Chị không sao chứ, Emma?” cô ấy hỏi, một tay nhẹ nhàng choàng quanh eo Emma.
Emma cảm thấy hai chân mình nhũn ra. Quá nhiều chuyện đã xảy ra và trong khoảnh khắc tồi tệ này, cô không nghĩ mình còn trụ được lâu hơn nữa.
Cô cảm thấy cái choàng tay của Becky siết chặt.
“Nghe này, chị Emma - Tom nghĩ anh ấy biết Ollie ở đâu. Tôi cần chị đi cùng viên cảnh sát này,” Becky chỉ một người đàn ông trung niên mà Emma không để ý. “Tom sẽ gặp chị ở đó. Tôi còn phải đến một chỗ khác, nhưng chị có chắc chị ổn không?”
Emma khó khăn lắm mới hiểu được gì đó qua câu đầu tiên của Becky, và cô lờ mờ gật đầu, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất.
Ollie.
Cô cố dồn sức mạnh xuống đôi chân, đứng thẳng và hít một hơi thật sâu.
Mẹ sắp đến rồi, con yêu.
Tom chạy khỏi phòng kiểm soát. Anh cần đến nhà Melissa, ngay kề khu vực thuộc thẩm quyền của anh. Chuyến đi của anh sẽ kéo dài hơn của Emma, nhưng giờ này buổi sáng, anh có thể đánh liều đi xuyên qua trung tâm thành phố.
Họ không còn nhiều thời gian. Jack đã nấn ná cho họ thêm một tiếng, nhưng gần nửa thời gian ấy đã trôi qua rồi.