Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
66

❊ ❊ ❊

Guy dùng súng ra hiệu cho Tom dẫn đường. Có một cánh cửa bên trái sảnh, đèn hắt ra từ mép cửa, và Tom đẩy cửa mở ra.

Ngồi trên một chiếc ghế tựa thoải mái quay về phía một bếp lửa cháy rừng rực là một phụ nữ trẻ đang ôm một cậu bé con ngủ say. Ollie.

Người phụ nữ hơi xoay đầu lại, cho Tom nhìn thấy nét mặt nhìn nghiêng của mình. Cô há hốc miệng kinh ngạc khi Guy bước vào phòng, khẩu súng của hắn chĩa vào đầu Tom.

“Guy,” cô nói, rõ ràng nén nỗi sợ hãi của mình xuống. “Em không nghĩ anh đến.”

“Rõ rồi,” hắn trả lời. “Cô làm cái quái gì với thằng bé thế, Mel?”

Tom nghe rõ sự ngạc nhiên và cáu kỉnh trong giọng Guy, và Mel quay lại phía bếp lửa nên Guy không nhìn thấy sự hoảng hốt mà Tom thoáng thấy trong mắt cô.

Cô nói mà không nhìn Guy, sắc thái thách thức giảm bớt sự thuyết phục do giọng run run của cô.

“Julie bảo em anh sẽ không trả đứa bé. Cô ta xỉn, cho nên em đón nó. Em sẽ không để nó cho Finn. Hắn là đồ quỷ dữ.”

“Cô rời khỏi nhà à?”

Tom nghe được trong giọng Guy đầy sự ngờ vực.

“Trời tối. Không ai thấy em. Chỉ có Julie, và cô ta đã nhìn thấy chồng mình ra tay trước đó rồi.”

Tom không biết chuyện này là về việc gì, nhưng anh im lặng.

“Cô đúng là đồ chó đẻ ngu ngốc, Mel.” Giọng nói hờ hững của Guy có gì đó còn hăm dọa hơn cả khi hắn quát lên. “Tôi cứ nghĩ cô đã học được bài học của mình sáu năm trước rồi chứ. Đây là Tom - em trai Jack - và gã rất tởm. Nhưng tôi đoán cô biết cả rồi, phải không? Đội kỵ binh còn ở phía sau bao xa, Tom?”

Tom nhún vai. Anh chưa để lộ gì cả, nhưng việc này vẫn có khả năng sẽ xảy tai hại.

“Khỏi cần bận tâm, người của tao sẽ nói cho tao biết khi bọn chúng đến gần. Tại sao cô lại liên hệ với Tom, Mel?”

Giờ Guy chĩa khẩu súng vào Mel, vẫn đang ôm Ollie sát vào ngực, nhưng Mel nhìn qua Guy, ra phía cửa.

Tom dõi theo ánh mắt của cô, và nhắm mắt lại rất nhanh đầy sợ hãi.

“Để cô ấy yên, Guy. Tao bảo Tom chỗ tìm cô ấy đấy.”

Guy xoay phắt về phía giọng nói, chĩa súng vào người đàn ông đứng ở cửa.

“Chào cậu em,” Jack nói, nhìn Tom với một nụ cười buồn.

“Jack Douglas,” Guy thì thào, mắt hắn nheo lại. Hắn huơ huơ khẩu súng ra hiệu cho Jack di chuyển đến cạnh Tom, nhưng Jack vẫn đứng yên. “Ai mà ngờ được chứ. Quay lại để gặp Mel à? Tao đoán mày mắc nợ cô ta một thứ.”

Guy nhếch mép cười với người tình của mình.

“Chẳng có gì là lỗi của Mel hết,” Jack nói. “Tao lừa cả cô ta.”

“Nhục lắm, Jack. Sau khi làm tanh bành việc của chúng tao, mày không bao giờ biến đi được nếu không có sự giúp đỡ của Mel. Nhưng cô ta đã phải trả giá chuyện đó, phải không, em yêu?”

Tom nhìn Mel, vẫn đang trân trân nhìn bếp lửa. Anh rất muốn vồ lấy Ollie từ tay cô ta và chạy ra phía cửa, nhưng anh biết sẽ chẳng ích gì. Không thể khi Guy vẫn đang vung vẩy khẩu súng.

“Giờ cô ta không bao giờ rời khỏi nhà, mày có biết điều đó không Jack?” Guy nói. “Không rời nhà từ cái ngày cô ta giúp mày bỏ trốn. Hãy cho Jack xem những gì anh ta làm với em đi nào.” Guy vẫn giữ nguyên giọng điệu thích thú. Mel không hề xoay đầu.

“Tôi không muốn phải ra tay với cô đâu, Mel. Cho Jack xem đi.”

Mel chầm chậm xoay đầu để mé trái mặt cô nhìn thấy được. Từ ngay phía dưới mắt trái cô chạy xuống đến cằm là một vết sẹo nham nhở, màu hồng nâu, kéo mắt cô lệch xuống và làm mí mắt bên trong của cô lộ hẳn ra, ướt át và hồng hồng.

“Mày là thằng khốn kiếp,” Jack nói.

“Chỉ là một hai cú đấm thôi mà. Finn khâu cho cô ta đấy.”

Tom biết rõ mà không cần hỏi rằng vết khâu này được thực hiện mà không hề có thuốc gây mê và nhất thời, anh cảm nhận được sự đau đớn của Mel khi mũi kim xuyên qua da thịt cô ta. Cô ta không phải vô tội, nhưng đây quả là hành vi tàn bạo khủng khiếp.

“Tao sẽ xử lý Mel sau. Còn bây giờ, chỉ có hai chúng mày.” Giọng Guy thay đổi hẳn. “Quỳ xuống, cả hai thằng.”

“Sao không chuồn đi trong lúc còn kịp, Guy?” Jack hỏi, không rời khỏi vị trí.

Guy mặc kệ anh ấy, giơ súng lên và chĩa vào Tom.

Trước sự hốt hoảng của Tom, Jack bước đến trước mặt anh và bắt đầu di chuyển về phía Guy, chỉ dừng lại khi họ mặt đối mặt.

Guy mỉm cười và ấn nòng súng vào đầu Jack.

“Mày quên mất rồi, tao đã chết,” Jack nói, mắt anh ấy nhìn xoáy vào mắt Guy. “Mày không thể giết một người chết.”

Tiếng súng nổ vang rền trong không khí buổi sớm mai yên ắng khiến cho những con chim đầu tiên của ngày mới, vốn đang đợi cất tiếng hát bản hợp xướng du dương chào bình minh của chúng, bay loạn xạ vào những hàng cây trơ trụi. Và Emma cảm thấy như thể một lưỡi dao nhọn đâm xuyên qua trái tim cô.

Cô lao mình ra khỏi phía sau những lùm cây nơi cô đang nấp kể từ lúc Tom tiến vào ngôi nhà, và chạy ngược theo lối dành để lái xe. Tâm trí cô dồn hết vào một điều - Ollie.

Hai chân cô giẫm mạnh, cảm giác đau rất lạ chạy lan khắp chân khi trạng thái căng cứng cố cưỡng lại và rồi không chịu nổi nên co rút. Đầu cúi gục, cô bật khóc đầy đau đớn, nhưng vẫn cứ chạy, tập tễnh, kéo lê một bên chân với phần cơ bắp chân cứng như đá tới cánh cửa trước đen sì của cái nhà kho đứng biệt lập. Cô đẩy cửa mở ra và cố lao tới trước, về phía căn phòng im ắng bên trái mình - căn phòng duy nhất có ánh đèn.

Một tay ấn chặt để áp chế cơn đau nhói bên sườn trái, cô văng mình tới ngưỡng cửa.

Với Emma, như thể cả căn phòng tối nhòa đi, thứ ánh sáng tươi tắn duy nhất tỏa ra từ bé Ollie vừa cất tiếng khóc, rõ ràng bị đánh thức bởi tiếng súng nổ. Cô gần như chẳng để ý đến hai người đàn ông nằm trên sàn trong một vũng máu. Cô chỉ để mắt đến con mình, và đến người phụ nữ đang ôm chặt Ollie bằng một tay, và tay kia huơ huơ khẩu súng, nòng súng vung vẩy quanh phòng trong bàn tay run bắn của người phụ nữ.

“Xin đừng làm hại con tôi,” cô hét lên. “Hãy bắn tôi, nhưng đừng làm hại con tôi, xin hãy làm ơn.”

Cô nhìn thẳng vào người phụ nữ và há hốc miệng kinh ngạc. Đã có chuyện gì với khuôn mặt khốn khổ của cô ấy vậy? Nhưng người phụ nữ giữ Ollie, và lúc đó đấy mới là điều quan trọng.

“Đưa khẩu súng cho tôi, Melissa.”

Tom. Ơn Chúa.

Không một lời phản đối, Melissa xoay ngược khẩu súng, và đưa nó cho Tom. Với cả hai tay được tự do, cô ấy ghì chặt Ollie một lần cuối và đứng lên rồi trao thằng bé cho Emma.

“Bé thật đáng yêu, chị Emma. Tôi rất xin lỗi vì mọi việc.” Cô ấy lại ngồi xuống như thể hai chân oằn xuống, trên gương mặt cô ấy là vẻ bàng hoàng.

Nhưng Emma chẳng nghe được cô ấy nói. Ollie đã nín khóc khi nó nghe thấy giọng của mẹ, và Emma níu chặt nó trong lòng mình. Chặt đến mức thằng bé khẽ bật lên tiếng “ay” phản đối, và rồi cô vừa cười vừa khóc cùng lúc. Cô nâng bổng nó lên để có thể nhìn làn da mềm mại, hai gò má xinh xắn bầu bĩnh và mái tóc tuyệt đẹp của nó. Ollie giơ một tay về phía những giọt nước mắt của Emma và dùng mấy ngón tay lau đi. “Mẹ mẹ mẹ” nó nói khẽ, một nụ cười toe toét bừng nở trên mặt nó.

Cô lại kéo Ollie sát lại và nhìn đến chỗ Tom đang xốc một thân hình từ dưới sàn lên, vật nằm ngửa ra. Bên dưới thân hình đó, máu me be bét, là Jack. Không còn mái tóc bờm xờm và hai gò má râu ria tua tủa, trông anh ấy khác hẳn, nhưng đồng thời, rất quen thuộc.

Emma như ngộp thở, chắc chắn anh ấy đã hi sinh thân mình vì Ollie.

Rồi Tom chìa một tay ra và mắt Jack mở bừng - đầu tiên nhìn em trai mình và sau đó nhìn đến Emma cùng Ollie, mắt anh tìm mắt cô, để biết chắc rằng cô vẫn ổn.

Anh ấy nắm lấy bàn tay chìa ra và Tom kéo anh ấy đứng lên.

“Chúa ơi, Guy nặng hơn vẻ bề ngoài,” anh ấy làu bàu.

“Đừng bao giờ làm gì ngu ngốc như vậy nữa, Jack. Nếu không phải là nhờ Mel, thì giờ anh chết toi rồi. Mà trời ạ, anh định làm cái gì vậy?”

“Chú quên à, Tom - như anh nói với Guy, anh đã chết rồi. Hắn sẽ giết cả hai chúng ta. Hắn suýt giết chết anh khi đè nghiến lên anh đấy thôi. Nhưng ít nhất nếu hắn bắn anh, chú vẫn có một hai giây để quật ngã hắn.”

Tom thở hắt ra và lắc đầu.

“Để sau, Jack. Chúng ta cần đem bé Ollie ra đã. Melissa - Julie nói ả cho thằng bé uống một viên thuốc ngủ. Cô có biết gì về chuyện đó không?”

Emma xoay đầu lại nhìn trừng trừng vào Melissa, người cô cứng đờ vì căng thẳng. Melissa như bàng hoàng, trân trân nhìn cái xác của Guy, trên môi thoáng nở một nụ cười. Cô ấy nói mà chẳng hề ngẩng đầu lên.

“Không sao. Cô ta cho thằng bé uống trước lúc tôi đến đó. Có lẽ thằng bé khóc vì nó khát - cô ta không nghĩ ra việc cho thằng bé uống nước. Miệng nó khô khốc, và viên thuốc mắc lại dưới lưỡi nó khi cô ta nhét thuốc vào. Tôi đã móc ra rồi, và đã dùng khăn giấy lau hết thuốc đọng lại. Rồi cho thằng bé uống đủ nước. Nó có buồn ngủ, nhưng giờ thì nó ổn rồi.”

Mel vẫn trân trân nhìn cái xác Guy, như bị thôi miên.

“Cảm ơn cô,” đó là tất cả những gì Emma có thể nghĩ ra để nói.

“Tôi vẫn nghĩ chứng ta cần đưa Ollie đến bác sĩ,” Tom nói. “Tôi sẽ đưa Emma ra ngoài và giao cô ấy cho một sĩ quan có thể trông nom cả hai mẹ con cho tới khi xe cấp cứu đến đây.” Họ nghe thấy những tiếng còi tiến lại gần, và tiếng phành phạch đều đều của một chiếc trực thăng trên đầu.

Tom quay sang Jack và Melissa.

“Tôi không muốn để hai người lại, nhưng ưu tiên đầu tiên của tôi là Ollie. Tôi sẽ mất hai phút. Ở yên đây nhé - cả hai người.”

Emma bước về phía cửa, tay ôm chặt Ollie. Nhưng mắt cô nhìn Jack, như xoáy vào anh, cố gắng đọc những gì trong đầu anh, cố gắng cho anh thấy những gì trong đầu cô, và trong lòng cô.

“Jack,” cô nói thật khẽ.

Mắt anh ấy dịu lại khi anh ấy khẽ lắc đầu gần như không ai nhận thấy được và hơi hất cằm như thể bảo cô hãy đi. Cô phải đi, vì Ollie, nhưng vẫn còn quá nhiều điều để nói.

Lúc Tom khép cửa lại sau lưng cô, Emma cảm thấy chắc chắn rằng cô lại mất Jack lần thứ ba trong đời, và lần này là lần buồn nhất.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.