Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
46

❊ ❊ ❊

Becky chạy ào qua sảnh, hổn hển nguyền rủa. Cô chỉ vừa mới vào bếp lấy một ly nước và giờ, qua tai nghe, cô nhận được một tin nhắn. Cô không thể đáp lại cho tới khi nào cô ra khỏi bếp - tránh xa máy nghe trộm.

“Thám tử điều tra Robinson đây,” cô hổn hển trả lời trong lúc đóng cửa phòng khách lại.

“Chúng tôi vừa bắt được gì đó từ một trong những con rệp tại nhà Slater. Donna Slater nhận được một cú điện thoại vài phút trước. Từ một máy di động, cho nên chúng tôi chỉ nghe được trọn vẹn cuộc gọi phía bên ả thôi - nhưng người phụ nữ đầu bên kia hét rất to, và chúng tôi đã lọc nhanh để có được một phần cuộc trò chuyện của ả.”

Becky cảm thấy phấn chấn hẳn. Họ sẽ không liên lạc với cô nếu không có gì.

“Cuộc gọi đến từ một phụ nữ khác, mà Donna gọi là Julie. Chúng tôi sẽ cố hết sức xâu chuỗi toàn bộ lại với nhau và gửi cho sếp, nhưng chúng tôi nghĩ sếp có thể muốn biết nội dung chính bây giờ.”

Becky nhịp nhịp chân vẻ nôn nóng.

“Người phụ nữ được gọi là Julie nói về một đứa bé, nói gì đó về việc không chịu ngủ. Ả nói - hay đúng hơn là hét - rằng không ai nói với ả chuyện có một đứa bé lại nhọc nhằn như vậy. Donna trả lời, “Ôi dào, là lần đầu thì lúc nào chẳng khó mà biết được cần làm gì khi bọn chúng khóc,” cho nên chúng tôi cho rằng ả Julie này vừa nhận một đứa nhỏ và đang xin lời khuyên từ ai đó có vẻ đã có khoáng mười đứa rồi.”

“Và…”

“Và sau đó Donna nói, “Đưa cho nó một cái bánh quy.” Bản thân tôi chưa bao giờ có con, nhưng ngay cả tôi cũng biết rằng không đời nào lại đưa cho một đứa trẻ mới sinh bánh quy cả.”

Máu đột nhiên tăng vọt khắp người Becky. Một người phụ nữ vừa “có” một đứa nhỏ, nhưng đứa bé này không phải là mới sinh - và họ nhắc đến nó như một bé trai. Quả là một sự trùng hợp quá lớn. Đó phải là Ollie.

Việc Tom để Emma được yên quả là tốt, nhưng suốt hai mươi tư tiếng qua cô đã chịu cảnh cô đơn rất nhiều, vẫn có một sự khác biệt lớn giữa việc thu mình trên một chiếc ghế trong phòng Ollie, nơi cô có thể cảm nhận được con trai mình vẫn quanh quẩn ở bên, và việc ngồi trong một căn phòng cô chưa bao giờ thấy trước đó, xung quanh là đồ đạc của một người khác. Cô cảm thấy lạc lõng, lẻ loi, cho dù Tom chỉ ngay ngoài cửa.

Cô bực bội chùi nước mắt. Cô không muốn nghĩ về nỗi đau của chính mình. Cô muốn tập trung mọi suy nghĩ vào Ollie - để nó biết cô nhớ nó và yêu nó nhiều đến thế nào.

Và giờ đây toàn bộ chuyện với Jack và sự dính dáng của anh ấy với Caroline khiến cô rối bời. Làm thế nào anh ấy lại biết gì đó sắp xảy đến? Tại sao lại có cảm giác rằng quá khứ và hiện tại đang va chạm nhau?

Emma đã mất một quãng thời gian dài để thừa nhận rằng cô sẽ chẳng bao giờ lại yêu ai như cô đã yêu Jack. Cái cảm giác hưng phấn khi anh trở về nhà sau một hai ngày đi vắng; sự say đắm trong tình yêu của anh với cô; những khoảnh khắc vui thú khi anh hấp tấp kéo cô đứng lên và nhảy cùng cô, ôm cô thật sát, hoặc dẫn cô quay cuồng khắp phòng, và cuối cùng ngặt nghẽo cười rồi đổ nhào lên nhau trên một chiếc ghế gần nhất - đó là những khoảnh khắc không bao giờ lặp lại.

Nhưng anh ấy đã làm cô rất đau đớn, và hơn bất kỳ điều gì khác, cô muốn một tình yêu điềm tĩnh hơn với David. Cô cảm thấy họ đã có điều đó cho tới tuần này. Giờ đây cả hai đều nhìn thấy một khía cạnh của người kia mà họ chưa bao giờ biết rằng có tồn tại. David chưa bao giờ ngờ cô lẻn ra khỏi nhà ban đêm để bám theo Natasha, và cô thì cứ ngỡ anh sẽ tích cực hơn, mạnh mẽ hơn. Có vẻ anh đã được chuẩn bị để trùng xuống - mặc cho mọi việc tự diễn ra và mặc định rằng rốt cuộc tất cả sẽ đâu vào đây.

Liệu họ có quay trở lại là cặp vợ chồng như trước kia không?

Cô không có thêm thời gian để nghĩ về điều đó, vì Tom xộc vào phòng, gương mặt mỏi mệt của anh bừng lên vẻ phấn chấn.

“Tôi vừa nhận một cuộc gọi từ Becky,” anh nói.

Emma đứng bật dậy, biết rằng đây sẽ là một tin tốt lành.

“Chị có nhớ Natasha đã nhắc đến một người gọi là Julie không? Chà, chúng tôi nghĩ rằng Julie có thể là người giữ Ollie.”

Emma nhắm mắt lại và nuốt khan.

“Nhưng chúng ta không biết ả là ai, thì làm thế quái nào chúng ta tìm được ả?” cô hỏi.

Chỉ có một câu trả lời.

“Chúng ta hỏi Natasha.”

Natasha nằm trên giường, trân trân nhìn trần nhà, khoảng tối sâu thẳm của trần nhà sáng lên trong một vòng tròn lớn của một ngọn đèn duy nhất trên chiếc bàn kê cạnh giường. Nó không thích bóng tối - không bao giờ kể từ cái đêm đó khi, chỉ trong khoảnh khắc, mọi thứ tối đen khi xe của mẹ nó lật nhào, đầu nó nện vào nóc xe, hai chân nó đung đưa. Điều tiếp theo nó còn nhớ được là bị lôi ra khỏi xe, miệng la hét. Một người đàn ông đã lắc nó cho tới khi nó phải ngừng. Dường như tất cả mọi người đều nói chuyện bằng những tiếng thì thào gấp gáp, tiếng của họ rất nhỏ. Người lắc nó có giọng trầm nhất trong số đó. Tiếng ông ta nghe như thể bị viêm họng hay ho vậy, bởi vì tiếng ông ta rè rè. Nó không nhớ được ông ta đã nói gì. Ngoại trừ một chi tiết - nhũng lời cứ lởn vởn trong đầu nó suốt từ lúc ấy.

“Mẹ nó chết rồi. Giờ nó chẳng ích gì cho chúng ta. Loại bỏ nó thôi.”

Sau đó ông ta đẩy nó cho một người đàn ông có mùi rất tởm - người mà giờ nó biết là Rory - và người này tống nó vào sau một chiếc xe.

Nó cứ nghĩ nó sắp chết, và suốt một thời gian dài, nó ước được như vậy bởi vì khi họ lôi nó ra khỏi xe, họ ném nó vào Hầm - để giấu nó đi, để bắt nó phải im lặng. Nó vẫn còn thấy cái vị tanh tưởi của gian phòng đó, cảm nhận được sự lạnh lẽo và nhớp nháp khiến nó phải rùng mình. Bọn họ nói rằng nó phải ở đó cho tới khi an toàn - nhưng nó không biết thế nghĩa là sao. Nhưng giờ thì nó biết. Nó phải ở đó cho tới khi nó tin mình là Shelley Slater, không phải Natasha Joseph. Nó phải quên quá khứ. Tất cả đã xong. Chấm hết.

Còn bây giờ nó ở đây - quay lại cái quá khứ cứ ngỡ đã lùi lại sau lưng nó. Nó là Natasha Joseph, hay là Shelley Slater? Nó không biết nữa. Và tương lai thì sao? Nó không thể ở đây. Bọn họ sẽ không để nó yên.

Nó cảm thấy cô độc, như thể nó bị vứt lại giữa một hoang mạc rộng lớn không hề có dấu hiệu của sự sống dù ở bất kỳ hướng nào. Có phần giống một bộ phim nó đã xem cùng vói bọn nhỏ ở nhà.

Có lẽ sẽ tốt nhất cho tất cả mọi người nếu nó chết rồi. Có lẽ đó là câu trả lời. Có lẽ đó là những gì Izzy cảm thấy vậy.

Người nó căng lên khi nghe thấy một tiếng gõ khẽ ở cửa.

Ông ta lại muốn gì nữa đây? Nhưng không phải là David.

“Cô Becky đây. Cô cần nói chuyện với cháu, Tasha. Cô vào được chứ?” Giọng Becky thì thào gấp gáp.

Natasha nhìn cái tay nắm cửa vặn xuống, biết chắc rằng chẳng ai có thể lọt qua cái tủ ngăn kéo mà nó đã đẩy tới sau cánh cửa.

“Cô không thể nói to được - con rệp trong phòng ngủ của ba cháu có thể bắt được tiếng của cô, nhưng là chuyện về Ollie. Các cô nghĩ có thể các cô biết em ở đâu và các cô cần sự giúp đỡ của cháu.”

Natasha nhổm dậy khỏi giường. Nó cảm thấy tê dại. Nó rất lo cho Ollie. Nó không muốn chuyện gì xảy ra với em, nhưng nếu cảnh sát tìm thấy em do nó thì Rory hoặc Firm sẽ đến tóm nó mất.

Nó dùng hết sức lực đẩy cái tủ ngăn kéo dịch ra và để Becky vào.

“Có chuyện gì sao?”

Becky bước tới và ngồi xuống giường, vỗ vỗ phần đệm bên cạnh cô ấy. Cô ấy vui vẻ và có hơi ngạc nhiên khi Natasha ngồi xuống.

“Cháu biết việc này quan trọng thế nào chứ?” Becky hỏi, quay sang Natasha và nắm lấy hai tay con bé trong tay mình. “Cháu đừng nói cho bất kỳ ai về những gì các cô biết - cháu hiểu chứ?”

Họ cứ nghĩ nó là một đứa ngốc sao?

“Chú Tom nói cháu có nhắc đến ai đó tên là Julie. Cháu biết gì về Julie?”

Miệng Natasha khô khốc. Nó chưa bao giờ gặp Julie, nhưng nó biết tất cả về mụ ta - những gì mụ ta làm và cách mụ ta quản lý các cô gái.

Natasha lắc đầu. Nó thật sự không muốn chuyện này xảy ra.

“Nào, Tasha. Ollie cần cháu giúp đỡ. Cháu cần quyết định xem cháu đứng về phe nào. Cô biết việc này rất khó khăn. Cháu rất sợ Rory Slater và đám người còn lại, và đúng là như vậy. Nhưng các cô không thể bảo vệ được cháu trừ phi các cô có thể tin tưởng cháu. Cháu là người của bọn họ, hoặc không phải. Sẽ là như thế nào đây?”

Natasha cảm thấy sức kháng cự cuối cùng của mình tan biến. Nó mỏi mệt. Nó đã mất cả đời sợ hãi - sợ làm gì đó sai ở nhà; sợ bị bắt quả tang đang lấy trộm đồ; sợ phải là Shelley Slater khi nó biết nó là Tasha Joseph. Giờ nỗi lo sợ lớn nhất của nó là Finn đang tới bắt nó.

Họ cứ nghĩ họ hiểu, nhưng họ chẳng hề hiểu. Họ không biết gì cả, và khi họ biết thì họ sẽ hiểu tại sao nó lại làm việc này - nhưng không có chỗ cho nó ở đây, hay ở bất kỳ nơi nào khác. Nó không biết phải làm gì, nhưng đột nhiên thấy dễ nhất là nó cứ làm theo nhũng gì bọn họ muốn. Nó không biết chuyện gì sẽ xảy ra với nó, nhưng có một điều nó biết rõ là kể từ khi Ollie đi mất, nó thấy nhớ em. Nhớ thằng bé gọi tên nó và tìm cách ôm lấy chân nó; nhớ việc được biết rằng em có mặt ở đó. Nó muốn em được an toàn. Và cách duy nhất nó có thể bảo đảm là giúp họ - đám cớm - ba nó - tất cả những người nó đã được dạy phải căm ghét. Nhưng Ollie vô tội. Có lẽ thằng bé là người duy nhất như vậy, nhưng chính Ollie là người lúc này nó đang đấu tranh cho.

“Cháu không biết Julie sống ở đâu,” nó nói khẽ. “Nếu đó là những gì cô hy vọng thì cháu thật sự không biết. Nhưng bà ta có hai cái nhà. Cháu nghe Rory nói với Donna như vậy. Bà ta có đám con gái làm việc cho mình - một số trên các phố, còn những đứa trẻ như cháu thì ở một trong hai nhà. Không phải cái nơi bà ta sống. Cháu không biết gì nữa đâu.”

Becky có vẻ thất vọng, nhưng siết nhẹ tay nó.

“Được rồi, nhưng nếu cháu nghĩ thêm được bất kỳ điều gì, hãy cho cô biết. Cháu có muốn xuống nhà không?”

Natasha lắc đầu và Becky quay về phía đầu cầu thang.

Vẫn còn có chuyện Natasha biết - điều gì đó có thể giúp ích. Nó rất muốn nói rồi. Điều đó tạo ra khác biệt gì chứ?

“Cô Becky - Julie có một xe tải bán bánh kẹp. Đó cũng là chỗ Rory nhận ma túy.” Nó cảm thấy nhói lên cảm giác gì đó như là niềm tự hào khi Becky ngoảnh lại và cười rất tươi với nó.

“Tuyệt lắm, Tasha. Rất tuyệt. Cừ lắm. Đi với cô. Chúng ta sẽ nói với chú Tom ngay bây giờ, và có thể chú ấy muốn hỏi cháu vài điều nữa. Được chứ?”

Đúng lúc đó David chạy vội lên gác tay huơ huơ điện thoại của Natasha. Nó đang đổ chuông. Không nói một lời, anh dúi nó vào tay Natasha và nó cảm thấy khổ sở ngay lập tức. Nó không muốn nói chuyện với ai cả. Không phải bây giờ, không bao giờ. Nhưng nó vẫn phải nói.

“A lô,” nó thì thào, hết nhìn từ David lại sang Becky trong lúc nghe. Nó tắt điện thoại mà không nói một lời và quay sang Becky, mặc kệ ba nó. Nó biết nếu nó cất lời, giọng nó sẽ vỡ òa, và nó nuốt khan, cố gắng ghìm lại. Những gì Rory đã yêu cầu không thể thực hiện được, và nó - Natasha - sẽ bị quở mắng vì đã không nói với gã. Nó có thể sẽ chết.

“Sao nào, Tasha?” Becky hỏi, và Natasha nhận ra đây không phải là lần đầu tiên.

“Tất cả sẽ diễn ra trong tối nay. Họ muốn nói với David sau mười phút nữa - nhưng họ cũng muốn bà Emma ở đó.”

Tom đang cân nhắc xem liệu có nên tiến hành hoán đổi đảo chiều* thì bộ đàm của anh kêu.

Hoán đổi đảo chiều (reverse swap) là việc hoán đổi các dòng tiền mặt giúp vô hiệu hóa các ảnh hưởng của một hợp đồng hoán đổi hiện tại. Thay vì hủy bỏ hợp đồng hoán đổi ban đầu, hoán đổi đảo chiều được sử dụng để giúp các nhà đầu tư tránh được những hậu quả kế toán và thuế tiêu cực.

“Becky à? Có chuyện gì vậy?”

Cô nhanh chóng cập nhật cho Tom mọi điều Natasha vừa nói với cô, kể cả nội dung cuộc điện thoại từ Rory Slater.

“Làm tốt lắm,” Tom nói. “Nếu Natasha nói đúng và Julie là cô ả có chiếc xe bán bánh kẹp thì tôi khá chắc chắn Paul Green của đội Titan từng nói với tôi rằng một tên làm nhiệm vụ chấp pháp của băng nhóm này có vợ điều hành một chiếc xe tải bán bánh kẹp. Nghe như thể đó không phải là việc duy nhất ả làm đâu. Tôi sẽ tìm hiểu bên Titan và hỏi xem liệu họ có địa chỉ gã chồng ả Julie là Finn McGuinness không. Sau đó tôi sẽ đưa đội bí mật tới đó. Chúng ta cần biết chắc rằng thằng bé ở đó trước khi chúng ta đột kích vào.”

Tom đi nhanh trở lại phòng khách. Emma bật dậy khỏi ghế, rõ ràng nhận thấy qua sắc thái khẩn trương của Tom rằng đang có chuyện gì đó.

“Chúng ta không có thời gian để đưa Emma trở lại nhà trước khi có cuộc gọi tới. Becky - cô sẽ phải huấn luyện David. Anh ấy sẽ phải bảo chúng rằng Emma đang ốm. Anh ấy phải kiên quyết đòi chúng nói cho anh ấy những gì cần phải làm và anh ấy sẽ giũ ra.”

Emma đứng ngay bên cạnh Tom, trông như thể cô muốn giật lấy bộ đàm khỏi tay anh và hét lên, “Sao cơ? Nói cho tôi biết đi!” Tom giơ tay lên và nắm lấy vai cô.

“Cô cần bảo anh ấy bật loa điện thoại lên. Anh ấy có thể lấy lý do là anh ấy cần rảnh tay để có thể viết ra những chỉ dẫn của chúng. Cô để bộ đàm của mình mở nhé - tắt tiếng bất kỳ cuộc gọi đến nào, và nhớ không được gây tiếng động nếu không con rệp trong bếp sẽ bắt được tín hiệu đấy - nhưng tôi muốn nghe xem bọn chúng yêu cầu điều gì.”

Tom kết thúc cuộc gọi và lập tức kiểm tra danh bạ của mình để lấy số di động của Paul Green.

Gương mặt Emma là sự pha trộn giữa hy vọng và sợ hãi, nhưng anh không có thời gian giải thích mọi chuyện cho cô được.

Viên sĩ quan đội Titan trả lời điện thoại ngay.

“Tom - mọi chuyện bên chỗ anh đang nóng lên à?”

“Đúng vậy - và để cho anh nắm được, tôi chỉ có thể cho biết rằng phía bên anh cũng đang diễn ra y hệt. Chúng tôi cần anh cho chúng tôi biết địa chỉ của gã Finn McGuinness - anh có thể cho ai đó bắt sóng bộ đàm tới Thanh tra Robinson không?” Tom chờ đợi trong khi Paul chuyển lời chỉ dẫn.

“Bên anh có chuyện gì rồi?”

“Nguồn tin mật của chúng tôi nói tối nay chuyện ấy sẽ diễn ra, nhưng anh ấy vẫn không thể nói cho chúng tôi biết chính xác “chuyện ấy” là gì.”

“Thế vai trò nguồn tin của các anh trong vụ này là gì?”

“Lúc này thì tôi không nói được. Rất xin lỗi - anh biết như thế nào mà. Nhưng tôi có thể nói rõ hơn với anh sau.”

“Được rồi, ở đây chúng tôi đang hy vọng đợi với một kênh mở để nghe những yêu cầu của chúng. Tôi sẽ gọi lại anh ngay khi chúng tôi biết thêm.”

Tom ngắt điện thoại, và vừa định cập nhật cho Emma đầy vẻ nôn nóng thì bộ đàm của anh phát tín hiệu cuộc gọi đến từ Becky.

Không ai nói gì, nhưng họ có thể nghe thấy tiếng điện thoại reo vang. Rồi một giọng nói.

“Tôi là David Joseph. Các anh muốn gì, và con trai tôi đang ở chỗ quái nào vậy?”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.