Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
31

❊ ❊ ❊

“Chết tiệt,” Emma lầm bầm khi cô mở cửa hậu. Chắc hẳn Natasha đã vào nhà lối này và khóa lại. Điều đó quá rõ khi Emma nghĩ về việc này. Cô ngồi xuống trên một chiếc ghế băng cũ ọp ẹp trong vườn, đợi tim mình bớt đập thình thịch để cô có thể tập trung nghĩ xem cần làm gì lúc này.

Sẽ sao nếu gã nhìn thấy mình?

Bám theo Natasha đúng là mạo hiểm, nhưng giờ cô đã có một cái tên. Không có họ, nhưng Rory là một cái tên lạ và cô cầu mong nó có ý nghĩa gì đó với Tom. Chắc chắn vậy. Đó là đầu mối duy nhất họ có.

Cô bắt đầu rùng mình.

Con đang ở đâu, Ollie yêu quý của mẹ? Con có đủ ấm không?

Nỗi đau âm ỉ vì mất mát đã biến thành một cơn đau dữ dội, và cô vòng tay ôm chặt quanh cơ thể mình, đu đưa người để cố làm dịu bớt nỗi đau, một tiếng rên khe khẽ bật ra từ đôi môi khô nẻ của cô. Cô nhẩm đi nhẩm lại từng lời cô nghe được, tất cả những gì cô biết, tự hỏi liệu cô có bỏ qua mất manh mối nào không, điều gì đó dẫn dắt cô đến chô Ollie, cho tới khi tâm trí cô trở nên trống rỗng, tê liệt.

Emma không biết cô ngồi bên ngoài bao lâu, nhưng cô không thể ở ngoài này cho tới sáng. Giờ cả cơ thể cô run lên không sao kiểm soát nổi, và cô sẽ chẳng giúp được gì cho Ollie nếu cô để mình bị ốm.

Cô không biết mình làm cách nào vào được trong nhà. David đã nói với cô rằng có một chiếc chìa khóa dự phòng giấu đâu đó phòng trường hợp họ tự nhốt mình bên ngoài, nhưng cô không sao nhớ được nó ở chỗ nào.

Trong cô tràn ngập một cảm giác vô vọng, và cô vươn tay thử cánh cửa sau lần nữa. Nó bật mở ngay khi cô chạm đến.

Gì vậy?

Cô chắc chắn là nó bị khóa. Chắc những ngón tay tê cóng của cô chưa ấn tay nắm xuống đủ mạnh.

Cô đẩy cửa hẳn ra, và bước vào gian bếp ấm áp, hất đôi giày ra để cho hệ thống sưởi dưới sàn làm ấm đôi chân tê cóng của cô lên chút ít. Cô không bật ngọn đèn nào lên cả. Những ánh đèn pha sáng quắc rọi cả chùm sáng vào vườn và Natasha có thể đã nhìn thấy.

Emma biết cách lần sờ để đi lại quanh bếp; cô lần tới chỗ siêu nước và bật lên. Ngọn đèn báo sáng xanh khi siêu nước sắp sôi, hắt đủ ánh sáng cho Emma nhìn thấy những cái cốc trên giá phía trên. Cô nhấc một cái xuống và xoay về phía tủ lạnh.

Cái cốc rớt khỏi tay cô, vỡ tan thành từng mảnh trên sàn gạch lát. Natasha đứng ngay sau lưng cô, cách chưa đầy một mét, đôi mắt xanh xám của nó phản chiếu hai đốm sáng xanh hắt ra từ siêu nước, một ngón tay áp lên môi.

Tim Emma đập rộn trong lồng ngực. Nước sôi và ngọn đèn báo tắt phụt, khiến gian bếp chìm trong bóng tối. Một bàn tay vươn ra và nắm lấy tay áo Emma, kéo cô qua cửa bếp ra hành lang. Cửa bếp đóng lại thật khẽ.

“Lạy Chúa, Natasha - cô làm gì ở đây trong bóng tối vậy?” Emma thì thào, giọng cô khàn đặc.

“Tại sao bà theo tôi?”

“Cô nói gì thế? Tôi muốn một chút không khí trong lành nên tôi đi ra ngoài mấy phút. Cô không thể muốn tôi ngủ ngon khi cô đã bắt cóc con tôi được, phải không?”

Natasha đứng chỉ cách mặt Emma vài phân, chút ánh sáng từ đầu cầu thang vẽ những hình xám xịt nhợt nhạt trên hai má con bé, nhưng lại để mắt và môi nó đen sì.

“Bà có biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu bà bị tóm được ngoài đó, đang theo dõi chúng tôi, đang nghe không? Bà có biết hắn sẽ làm gì nếu hắn thấy bà không?”

Emma lắc đầu, “Hắn còn có thể làm gì tồi tệ hơn những gì hắn đã làm chứ?”

Natasha áp mặt mình sát vào mặt Emma hơn nữa.

“Hắn sẽ giết bà, đồ ngu,” con bé thì thào.

Emma trân trối nhìn nó.

“Bà không hiểu, phải không? Lũ này ra lệnh đánh người ta vì dám xúc phạm vợ chúng, và bà đã nghe hắn thừa nhận bắt cóc con bà. Bà nghĩ hắn sẽ làm gì?”

“Mà sao cô phải bận tâm chuyện đó, Tasha?” Emma hỏi, cô chợt nhận ra cách hành xử ngu ngốc của mình.

“Tôi chẳng quan tâm. Nhưng nếu hắn giết bà, sẽ có một nhân chứng. Là tôi. Và chúng không thích nhân chứng. Quá rắc rối.”

Emma quay lưng đi về phía bếp, không muốn Natasha nhìn thấy sự sợ hãi hiện trong mắt cô. Cô nói mà vẫn quay lưng lại phía con bé.

“Và hắn ta sẽ nghĩ sao nếu biết cô nói dối hắn? Sao cô không nói với hắn rằng cảnh sát đã thấy cô trên máy quay? Tôi đoán hắn cũng chẳng thích gì chuyện đó, phải không?”

Im lặng, chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ trong sảnh.

“Hãy nhớ, tôi đã cứu mạng bà. Tôi sẽ không làm thế nữa đâu.”

Emma cảm thấy có sự chuyển động nhẹ sau lưng mình và biết rằng Natasha đã rời đi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.