Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
44

❊ ❊ ❊

Co ro trong góc xe, hai chân co lên ghế và hai tay ôm chặt quanh người, Emma trông như thể khó lòng trụ vững.

Giọng Becky vang lên qua bộ đàm.

“Tất cả an toàn,” cô ấy nói. “David đi lấy xe và lái tới bên hông siêu thị như thể Emma và Natasha đang ở đó để tránh mưa. Chúng tôi vào xe, để David xếp đồ mua sắm lên cốp. Đám theo dõi chỉ thoáng thấy áo len màu xanh của Emma, và tôi còn trùm mũ lên cho nên chúng sẽ không thể biết đó là tôi.”

“Cảm ơn, Becky. Cập nhật tình hình cho tôi nhé. Tôi sẽ giúp Emma ổn định đã, sau đó tôi sẽ gọi cho cô - gặp ở chỗ hẹn nhé. Nhớ nhắc David về thiết bị nghe trộm trong bếp và phòng ngủ, nhưng tôi nghĩ sẽ an toàn nếu vô hiệu hóa cái ở trong phòng khách để các vị có chỗ mà nói chuyện. Theo lời Emma, họ hiếm khi sử dụng phòng đó, cho nên chẳng ai trông đợi nghe được tiếng gì từ đó đâu. Cô sẽ phải để David đóng kịch một chút khi mọi người về đó. Anh ấy cần nói, “Sao em không đi nằm đi” hay gì đó với cô, để không ai đợi nghe thấy giọng cô nữa. Sau đó chỉ việc di chuyển tới phòng ngủ một lúc để bọn chúng tưởng cô ở đó. Như thế cô thấy ổn chứ?”

“Không vấn đề gì, thưa sếp.”

Tom kết thúc cuộc gọi và quay sang Emma.

“Mọi thứ đều ổn, chị Emma. Becky biết cần phải làm gì, và sau đó chúng tôi sẽ đưa chị về với gia đình mình. Còn bây giờ tôi sẽ đưa chị tới nhà tôi.”

Tom tiếp tục im lặng lái xe cho tới khi anh rẽ vào nhà mình. Anh dẫn Emma đi nhanh vào nhà, tránh thời tiết đang chuyển từ trận mưa như trút nước thành cơn mưa lất phất lạnh buốt. Emma theo Tom vào bếp và ngồi trên một chiếc ghế đẩu ở đầu kia chiếc bàn quầy, chẳng buồn nhìn ngắm xung quanh.

“Chị lạnh không?” anh hỏi. Ngay khi họ rời khỏi siêu thị, Emma đã bắt đầu run. Dường như cô không sao ngừng được từ lúc đó tới giờ. Nhưng Tom không chắc cô đang run vì lạnh, hay vì lo lắng.

“Tôi ổn,” Emma nhìn Tom. “Chỉ là bất cứ khi nào tôi lạnh, nóng, ướt, hay đói, tôi đều nghĩ đến Ollie. Liệu nó có đủ ấm không? Chúng có cho nó ăn không?”

“Tôi biết. Thật kinh khủng. Nhưng điều quan trọng là chị cũng phải giữ cho mình ổn. Tôi lấy gì cho chị uống nhé?” Tom hỏi, bật máy pha cà phê lên. Anh cần một suất espresso đúp, bởi vì anh đã thiếu ngủ suốt bốn mươi tám giờ qua.

“Có thể dùng rượu gin và nước khoáng pha thuốc được không? Tôi thật sự cần thứ đó.”

Tom lục trong tủ chén, chắc chắn rằng anh có rượu, nhưng không dám chắc về nước khoáng pha thuốc. Cuối cùng, anh tìm được một chai nấp ở phía sau. Anh nghe tiếng sụt sịt cố kìm lại và anh biết rằng Emma đang khóc thầm. Tiếng cô khi cất lời nói nghe không đều, rời rạc.

“Tôi căm ghét Natasha, anh biết không. Với tất cả hơi sức trong người, tôi chỉ muốn giết chết nó. Nhưng càng biết về quá khứ của nó và tương lai mà nó đang trông đợi, tôi càng lo cho nó. Thật kỳ cục phải không? Nó đã bắt con tôi - nhưng giờ tôi lại muốn chiến đấu vì Tasha nữa. Tôi không muốn con bé quay trở lại cuộc sống ấy. Tôi sẽ không để điều đó xảy ra.”

“Chúng tôi cũng sẽ không để điều đó xảy ra. Chúng tôi sẽ tóm bọn người đã bắt nó - không sót một tên. Tôi chỉ mong chúng ta biết thêm một chút, và đó là lý do tôi muốn nói chuyện với chị. Tôi muốn chị nhớ từng chi tiết các cuộc trò chuyện của chị với Natasha và những gì chị nghe được khi con bé nói chuyện với Rory Slater.”

Tom đưa đồ uống cho Emma và nhìn vào mặt cô. Cô cắn môi và không nhìn vào mắt anh. Anh kéo một chiếc ghế đẩu khác.

“Sao nào?” anh hỏi. “Bất kỳ điều gì, cứ nói với tôi.”

Emma chờ đợi, như thể cô đang cố tìm từ cho đúng.

“Tôi không biết có liên quan như thế nào nhưng, theo Tasha, Caroline đã gọi tên một người đàn ông trước khi dừng xe. David và tôi đã nói về việc này, và theo anh ấy biết, Caroline chỉ biết một người có cái tên này. Tôi không hiểu được, và David cũng vậy, nhưng cái tên chị ấy thét gọi là Jack.”

Tom cảm thấy người mình nảy lên. Gần đây Jack đã xâm chiếm tâm trí anh rất nhiều với cái thẻ SD, ngân hàng ở Thụy Sĩ, bản danh sách tên và ngày tháng, chưa nói đến những gì David vừa kể với anh. Nhưng không hiểu sao có cảm giác đó như một bài tập trí thông minh. Sự thật là Caroline Joseph đã gọi tên Jack khi xe cô ấy sắp lăn lông lốc khiến cơ thể Tom thấy bừng bừng. Có thể là Jack nào đó - nhưng có bao nhiêu khả năng Caroline biết một Jack khác, người mà chồng cô ấy chưa bao giờ nghe nói đến?

Anh chỉ vừa hay nghe được lời Emma khi cô giải thích chuyện làm sao Caroline lại biết anh trai anh, nhưng anh nhớ rằng tên của David Joseph xuất hiện khi Leo nói về các khách hàng của Jack.

“Anh đang nghĩ gì vậy?” Emma hỏi.

Anh phải tập trung vào Natasha và Ollie.

“Tôi đang cố nghĩ xem trí nhớ của một đứa trẻ sáu tuổi thì chính xác đến đâu. Tôi không nhớ được nhiều quãng thời gian khi tôi sáu tuổi - còn chị?”

“Không, nhưng đấy là do đã hơn ba mươi năm rồi. Khi anh mười ba thì sáu tuổi không phải là quá lâu về trước. Và đó là một đêm đau thương với con bé.”

“Tôi nghĩ trí nhớ của nó dường như khá chính xác khi nó nói đám người kia trông như thể đang đi bằng đầu. Chúng tôi biết chiếc xe bị lật ngược - đó là tình trạng lúc dịch vụ cấp cứu đến đó.”

“Khi Tasha kể cho chúng tôi nghe câu chuyện, con bé còn nói gì đó. Nó nói nó nhớ Caroline nói, “Đang có chuyện gì vậy?” với người trên điện thoại. Dĩ nhiên, có thể nó nhầm nhưng nếu Caroline tỏ ra hoảng sợ thì rất có thể Natasha đã nhớ chính xác.”

Một bức tranh bắt đầu hình thành trong tâm trí Tom khi Natasha lần đầu tiên nói với anh về đám người kia, và điều này làm cho bức tranh càng tệ hơn nhiều. Anh không thích hình thù của nó tí nào.

Tom để Emma ổn định trong phòng khách cùng với món đồ uống của cô để anh có thể thực hiện một vài cuộc gọi. Anh muốn nói chuyện với cô và khai thác từ cô mọi thông tin mà Natasha đã chia sẻ, nhưng lúc này Emma nói cô thấy vui hơn với một tờ giấy ghi chú và cây bút chì. Cô sẽ cố gắng khắc họa lại từng thời điểm và viết tất cả ra.

Một cuộc gọi từ phòng tiếp nhận sự việc cho biết Rory Slater đã được phép về nhà, không hề có bằng chứng gì cho thấy gã có liên quan gì đó đến số ma túy do một thằng bé của gã mang theo. Cảnh sát đã lục soát nhà Slater và chẳng tìm thấy gì - không phải điều họ kỳ vọng. Bất kỳ điều gì đáng quan tâm đều đã được xóa sạch ngay lúc Rory và Rick không về nhà từ ga tàu. Nhưng họ lại có cơ hội đặt thiết bị nghe trộm trong căn nhà, và Tom cầu mong rằng sẽ có chi tiết gì đó lộ diện - điều gì đó cho họ manh mối xem Ollie ở đâu.

Becky cũng đã đề nghị điều tra viên Nic Havers quay lại nhà Silvia Briggs và lấy một mẫu DNA của cô ta. Họ có thể đẩy nhanh mọi việc, nhưng vẫn phải mất hai mươi tư tiếng mới có kết quả, lúc đó họ sẽ biết chắc chắn cái xác trong rừng là Isabella tức Izzy Briggs. Hai mươi tư tiếng - nếu họ gặp may. Nếu kết quả dương tính, nhà Slater sẽ bị thẩm vấn bởi vì Izzy đang sống với họ, và nếu khi đó họ không thấy Ollie thì tình hình càng trở nên phức tạp hơn nhiều.

Vụ việc này phức tạp và bất ổn đến mức Tom mong có Jack ở đây để vẽ cho anh một biểu đồ diễn biến. Lúc này anh trai anh chẳng hề xa rời những ý nghĩ của anh.

Khi anh quay lại phòng khách, Emma đang ngả lưng trên sô pha, mắt nhắm lại, tay nắm chặt tờ giấy, nhưng không phải giấy từ tập giấy ghi chú. Cô mở mắt và nhìn Tom.

“Nói về Jack làm tôi nhớ ra. Tôi có thứ để cho anh xem. Đây là hai bức thư tôi nhận được từ Jack - một bức khi anh ấy bỏ tôi, và bức kia khi anh ấy câu xin tha thứ ngay trước khi anh ấy mất. Tôi mang tới cho anh xem.”

Tom đứng im. Anh không biết liệu mình có muốn đọc mấy lá thư hay không. Tâm trí anh đã đủ chuyện nên không cần đè nặng nó thêm bằng những ký ức về Jack nữa. Emma đặt mấy lá thư lên bàn cà phê.

“Tôi đã in chúng ra rồi. Tôi biết anh ấy sẽ xóa sạch chúng khỏi máy tính của tôi ngay khi tôi mở và dành thời gian đọc - cho nên đó là việc đầu tiên tôi làm.”

“Chị nói anh ấy chấm dứt quan hệ với chị bằng thư điện tử à?”

“Chà, về mặt kỹ thuật thì không phải thư điện tử - anh ấy đột nhập vào máy tính của tôi.”

“Và chính xác thì làm gì?”

“Anh biết là Jack không hứng thú với những thứ như thư điện tử. Và nếu anh còn nhớ, anh ấy cực kỳ ghét sử dụng điện thoại.”

Sự thật là Tom rất nhớ. Bất cứ khi nào Jack không còn cách khác phải dùng đến điện thoại - di động hay cố định - anh ấy đều sẽ cầm bằng một tay và xoa xoa đầu mình bằng tay kia, như thế cực kỳ bối rối. Điều đó luôn là một nguồn tiêu khiển giữa Tom và Emma.

“Nếu anh ấy muốn gửi một tin nhắn cho tôi,” Emma nói, “Anh ấy sẽ viết gì đó và sau đó đột nhập vào máy tính để bàn của tôi và để lại một thư mục hoặc tệp tin ngay chính giữa để tôi không bỏ qua mất. Anh ấy thích tôi biết rằng anh ấy đã vào đó và có thể nhìn thấy bất kỳ thứ gì trên máy tính của tôi nếu anh ấy muốn làm vậy. Điều đó làm anh ấy thấy thú vị.”

Tom im lặng một lúc. “Chị đã kể với David chuyện này chưa?”

Emma trông bối rối. “Anh ấy biết Jack bỏ tôi bằng thư điện tử - kiểu như vậy - nhưng nếu ý anh nói đến chuyện đột nhập vào máy tính của tôi thì tôi không nghĩ vậy. Mà tại sao chứ?”

“Không sao.” Tom không muốn nói rõ những nghi ngờ của mình, kể cả với Emma.

Anh cầm lấy mấy lá thư và liếc xem lá đầu tiên. Lập tức anh nhận ra rằng đây là việc anh cần làm riêng và anh đang cố gắng nghĩ làm cách nào cáo lỗi mà không tỏ ra mất lịch sự thì Emma đã nhặt tập giấy ghi chú và cây bút chì lên và nói “Đi đi.” Anh không cần nói đến lần thứ hai.

Emma yêu quý,

Anh thấy thư này thật khó viết ra, nhưng anh không nghĩ anh có thể chịu đựng được cuộc nói chuyện này trực tiếp với nhau.

Mấy tháng qua, anh cảm thấy chúng ta đã tách xa nhau. Có lẽ đó là vì anh không còn làm việc trọn thời gian và có sẵn quá nhiều thời gian nữa, nhưng việc ở bên nhau 24/7 cho anh thấy rằng chúng ta có rất ít chuyện để nói với nhau. Chỉ khi em đi đến ở cùng gia đình mình một thời gian ngắn thì anh mới nhận thấy mình cảm thấy được tự do như thế nào nhờ sự vắng mặt của em. Và giờ anh ở xa em tại London, điều này càng thấy rõ hơn nữa.

Anh rất xin lỗi nếu điều đó nghe tàn nhẫn. Không có như vậy, và chúng ta đã có những khoảng thời gian tuyệt vời trong quá khứ. Nhưng tương lai của chúng ta thì không phải là một đôi.

Anh phải nói với em điều này lúc này, như chắc chắn em sẽ nhận ra vậy. Anh dã gặp người khác. Cô ấy là người phụ nữ có những giá trị giống anh, thích cuộc sống tự do mà giờ anh có và không phải lúc nào cũng tìm kiếm mục đích đáng giá tiếp theo để cống hiến. Cô ấy muốn vui vẻ giống hệt như anh, và với suy nghĩ đó trong đầu ngày mai bọn anh chuyển đến Monaco nơi anh có kế hoạch mua một căn nhà.

Anh hy vọng em có thể tha thứ cho anh vì nỗi đau anh chắc chắn đã gây ra, nhưng anh nghĩ em cần một người đàn ông nghiêm túc hơn anh.

Anh đã chuyển quyền sở hữu căn nhà của chúng ta sang tên em, và em có thể giữ lại nó tùy ý mình. Anh cũng đã xóa tên anh khỏi các tài khoản ngân hàng chung, và em được hưởng hết số tiền cũng còn kha khá trong đó. Em biết đấy, anh có tiền ở những chỗ khác và nếu em thấy mình cần gì về tài chính, đừng ngại liên lạc với anh.

Luôn yêu em nồng nàn.

Jack

Tom đọc lại lá thư. Anh không thể tin nổi Jack lại làm thế này với Emma. Dường như không đúng là anh ấy. Anh ấy chắc chắn sẽ kết thúc mọi việc bằng cách gây ra một vụ cãi lộn om sòm, để như vậy không phải là lỗi của anh ấy.

Tom mở lá thư thứ hai vẫn còn gấp nguyên, và nhìn thấy một nội dung ngắn hơn nhiều.

Em yêu dấu của anh,

Anh xin lỗi nếu thư anh gửi mấy tháng trước khiến em đau lòng. Em xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn. Em rất và đã luôn tuyệt vời.

Trong đời mình anh đã phạm nhiều sai lầm, và ngày đền tội cuối cùng cũng đã đến. Quyết định mà anh làm sẽ khiến nhiều người đau lòng, đặc biệt gia đình anh, nhưng họ còn có Tom. Đó là cách duy nhất thoát khỏi cảnh sống không chịu nổi này. Anh xin lỗi lại xảy ra thế này, nhưng thời khắc để anh rời khỏi cuộc sống này đã đến. Lần này là lời chào tạm biệt mãi mãi.

Xin hãy tha thứ cho anh vì tất cả những thất bại của anh, và hãy tìm lấy hạnh phúc của riêng em. Nếu có ai đó xứng đáng, em hãy làm vậy.

Jack

Tom cảm thấy cổ họng mình thắt lại. Chuyện gì đã xảy đến với anh trai anh để khiến anh ấy cảm thấy cuộc sống không còn đáng sống nữa?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.