Đến hai giờ sáng Tom mới nhét chìa khóa vào cánh cửa trước căn chung cư kiểu Edward của mình và khẽ khàng đi lên gác. Anh mở cửa vào phòng ngủ lớn, và thấy Leo nằm đó - đúng như anh hy vọng - đúng tư thế cô luôn nằm với chiếc chăn lông vịt kéo lên đến nách nhưng tay lại bỏ ra ngoài và đôi chân thò ra một bên.
Quyết định tắm trong phòng tắm chính thay vì phòng tắm đi kèm phòng ngủ để không làm phiền đến Leo, anh móc hết trong túi lấy ra chìa khóa, điện thoại và khẽ đặt lên chiếc tủ ngăn kéo. Rất muốn cởi hết quần áo, leo lên giường, và nhẹ nhàng đánh thức Leo khỏi giấc ngủ thanh bình của cô, anh muốn tắm nước nóng để gột sạch những vết bẩn trên người ngày hôm nay, và sau gần hai mươi tiếng trong cùng một bộ quần áo thì tắm một trận quả là việc làm rất cần thiết.
Anh đã có chút thời gian quý giá nghĩ về chuyện gì đó trong mấy giờ qua thay vì nghĩ đến bé Oliver Joseph. Tất cả những ý nghĩ về Jack tìm cách trỗi dậy đều bị đè sâu xuống. Và rồi còn phải nghĩ đến cái ngân hàng. Liệu có những điều bất thường gì với tài khoản của Jack? Anh sẽ dành số tiền nằm trong tài khoản đó cho hoạt động từ thiện, cho nên có lẽ chỉ là vấn đề giấy tờ, nhưng nó có thể cho anh thêm vài câu trả lời. Anh đã chuyển các bản sao công chứng hộ chiếu của mình cho ngân hàng để chứng minh rằng anh chính là người như mình nói, và anh sẽ cố gắng bố trí thời gian để gọi điện cho họ trong vài ngày tới.
Đầu óc ong ong nhưng cơ thể mệt rũ, Tom tắt vòi nước, lau khô người và trần truồng đi qua hành lang vào phòng ngủ. Anh kéo lại chăn và leo lên giường. Anh cần ngủ, nhưng anh còn cần Leo hơn và anh biết cô sẽ đón chào anh nếu anh đánh thức cô dậy. Cô sẽ xua đi những ý nghĩ về một đứa trẻ mất tích và một cô bé bị chết - chỉ cần một lúc thôi - và làm dịu tứ chi căng cứng của anh.
Khi ngủ Leo thật xinh đẹp. Khuôn mặt cô ngoảnh về phía anh, một cánh tay duỗi trên đầu. Anh cúi xuống và khẽ hôn lên miệng cô trong khi bàn tay anh luồn bên dưới chăn và chạm vào da thịt cô, ấm nóng và mời gọi.
Chẳng hề mở mắt, cánh tay cô rút xuống và ôm choàng lấy Tom, kéo anh về phía cô, và cô lật nghiêng người, đưa chân quắp lấy đùi anh.
“Chào anh,” cô thì thầm, bàn tay khẽ lần xuống dọc lưng anh, dừng lại chỗ hông.
Tâm trí Tom chẳng còn nghĩ đến gì ngoài Leo khi anh từ từ giúp cô tỉnh hẳn, cho cô có thời gian rời khỏi bất kỳ nơi nào cô đang ghé thăm trong giấc mơ của mình. Anh gạt tóc vương trên mặt cô và hôn cô lần nữa, rồi rúc mặt mình vào cổ cô để tìm xương quai xanh, nơi cô rất thích anh chạm vào, và cô khẽ rên bên tai anh.
Dần dần tiếng rên chuyển sang sắc thái khác, và anh cảm thấy hai vai Leo cứng đờ.
“Chết tiệt,” anh lầm bầm khi nhận ra tiếng điện thoại di động của mình rung trên chiếc tủ ngăn kéo. “Anh xin lỗi, Leo. Anh không bỏ qua cuộc gọi này được.”
Tom cảm nhận được hai mắt Leo dõi theo anh khi anh đi tới tủ ngăn kéo, và anh nghe thấy một tiếng rên chán nản.
“Quay lại giường đi, Tom. Giờ anh không rời em được.”
Anh không có lựa chọn nào khác. Nhưng đó không phải là một cuộc gọi. Là một tin nhắn.
Tasha đang sống với kẻ có tên Rory. Lái một chiếc xe máy lớn, không phải Harley. Gọi con bé là Shelley. Ollie không đi cùng hắn. Chắc chắn chuyện sẽ diễn ra vào ngày mai, tức là hôm nay rồi, tôi nghĩ vậy. Natasha có hỏi về cô gái bị chết, hỏi rằng đó có phải Izzy không. Không biết được gì hơn nữa. Emma.
Anh quay lại nhìn Leo, cả hai bàn tay ngửa lên trong tư thế vô vọng.
“Ai vậy?” Leo hỏi.
Tom lắc đầu. “Anh xin lỗi, anh không nói được. Nhưng anh phải đi.”
Cái cau mày của Leo chỉ kéo dài một hai giây.
“Đi đi,” cô nói, “Trước khi em nhảy ra khỏi giường và vồ lấy anh.”
“Anh xin lỗi,” Tom lại nói, vớ lấy quần áo và đi ra cửa.
“Và đừng có xin lỗi nữa,” là câu tạm biệt của Leo.
Tom khẽ khép cửa lại sau lưng và gọi điện.
“Becky phải không? Rất xin lỗi việc này. Văn phòng tôi, nửa tiếng nữa. Gọi cả đội nữa nhé, nếu được. Chúng ta cần xử lý nhanh.”