Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
55

❊ ❊ ❊

Một trận gió mạnh thổi những hạt mưa từ cái cây trùm bóng phía trên rơi xuống cửa sổ phòng ngủ của Natasha. Những tiếng lộp độp nhè nhẹ của mưa là thứ âm thanh duy nhất trong ngôi nhà im ắng. Nó không tài nào chịu được việc phải ở trong cùng một căn phòng với David. Làm sao ông ta lại có thể tin rằng, sẽ không có chuyện gì tai hại đến với nó và mẹ nó khi họ bị bắt cóc và nhốt lại, thậm chí nếu chỉ trong vài tiếng chứ? Suốt nhiều năm nó cứ hy vọng rằng Rory nói dối về vụ tai nạn, nhưng đêm nay nó đã buộc phải nghe David đưa ra những lời biện bạch và nó đành phải chấp nhận rằng mọi việc mà nó được nói cho biết đều là sự thật.

Natasha vẫn nhớ rõ về mẹ. Nó nhớ mùi nước hoa của mẹ - thứ êm và thơm nức - và mẹ rất dịu dàng, nhút nhát so với những kẻ mà Natasha đã sống cùng kể từ khi ấy. Nó nhớ ngày đầu tiên của nó ở trường, khi mẹ phải rất cố gắng mới không bật khóc. Và rồi đến cuối mỗi ngày, mẹ sẽ đợi sẵn ở cổng trường - không phải đứng tán chuyện với những ông bố bà mẹ khác, mà lo lắng theo dõi cánh cửa cho tới khi Natasha bước ra, lúc ấy mẹ sẽ nhảy lên nhảy xuống tại chỗ, tay vẫy lia lịa với Natasha như thể hai mẹ con chẳng thấy nhau hàng tháng rồi. Mẹ nói, mẹ lúc nào cũng nhớ nó và đếm từng giờ cho đến lúc Natasha về nhà.

Không biết vì sao, nó biết rằng nếu mẹ nó không chết mà bị bắt cóc vào cái đêm đó, mẹ sẽ không bao giờ phục hồi. Có lẽ mẹ nó sẽ kết thúc giống như một người phụ nữ ngay con phố gần nhà Rory và Donna. Bà ấy không ra khỏi nhà suốt hai mươi năm, tất cả do những gì đã xảy ra với bà ấy - mặc dù không ai biết chuyện gì. Một vài đứa trẻ tìm cách lừa cho bà ấy mở cửa, nhưng bà ấy chỉ nhìn qua cửa sổ với khuôn mặt tròn buồn bã.

Làm sao David lại chẳng hề biết ông ta đã gây ra tổn hại lớn đến thế nào chứ?

Natasha nhìn mình trong gương, những giọt nước mắt lóng lánh trên mặt nó chẳng khác gì những giọt mưa đang chảy tràn trên cửa sổ. Nhất thời, nó hy vọng rằng Rory đã nói với nó toàn những điều dối trá - hay ít nhất thì David cũng đã cho nó một lời giải thích mà nó có thể chung sống cùng. Nó thậm chí còn cho phép bản thân tự hỏi xem ở lại đây thì sẽ như thế nào, với David, dì Emma và bé Ollie khi họ đưa được thằng bé trở về.

Nhưng đó chỉ là một giấc mơ trẻ con. Nó không dám chắc chuyện gì sẽ xảy ra với bố nó và dì Emma lúc này, và tất cả đều do nó. Nó đã hủy hoại cuộc sống của họ, như David đã hủy hoại cuộc sống của nó.

Nó biết nó sẽ không được phép ở lại - cho dù nếu người ta mong nó ở đây, nhưng lại không phải vậy. Nó không thể nghĩ được tại sao họ lại muốn chiến đấu vì nó - một đứa con gái vốn là đứa ăn cắp vặt lành nghề nhất khu tây Manchester, một đứa trộm cắp điện thoại di động, phân phối ma túy và bắt cóc trẻ em chuyên nghiệp. Thật sao?

Nó nghĩ đến những gì sắp xảy đến tiếp theo. Cảnh sát sẽ giải cứu Ollie, và sau đó tất cả bọn họ - Rory, Finn, Sếp - sẽ biết rằng nó đã phản bội họ. Họ sẽ biết rằng hoặc Emma hoặc David đã gọi cho cảnh sát, và nó đã không ngăn cản họ. Nó sẽ bị khiển trách. Thậm chí nếu nó nói nó không biết thì bọn họ cũng sẽ không tin nó. Và thế nào họ cũng sẽ nện cho nó khai ra sự thật. Khi đó sẽ chỉ có một kết cục mà thôi.

Natasha đứng lên khỏi giường và đi tới tủ ngăn kéo. Nó vớ lấy một cái túi giấy đựng đồ mà nó rất thích khi dì Emma mua cho nó một ít quần áo và bắt đầu nhét đồ vào trong. Nó dừng lại. Như thế là ăn cắp, và họ sẽ càng căm ghét nó hơn.

Nó từ từ bỏ quần áo của mình ra, gấp gọn lại, và xếp vào ngăn kéo. Ở dưới đáy tủ là túi quần áo lúc nó đến, và nó nhấc lên, từng cái một, lần đầu tiên nó cảm nhận được sự thô ráp của thứ vải rẻ tiền, ngửi được cái mùi cũ kỹ và nhìn thấy những vệt ố thẫm màu ở những vị trí mà những đứa trẻ khác đã mặc trước nó và đánh đổ thức ăn ra.

Nó đã sẵn sàng. Giờ đây nó chỉ việc đợi thôi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.