Ngày thứ hai.
Bầu trời bên ngoài cửa sổ phòng ngủ của Ollie đã sáng bạch với ánh nắng buổi sớm, mặc dù những đám mây đang tụ lại, sắc ảm đạm đang hằm hè vần vũ phía chân trời.
Emma trân trân nhìn vô định ra vườn. Hôm nay sẽ là một ngày khá hơn, cô quyết định, cho dù cơ thể cô cảm thấy nặng trĩu và phờ phạc sau giấc ngủ chập chờn. Nhưng cô sẽ phải chống chọi với chuyện đó.
Gia đình cô cần cô.
Cô đã mất cả đêm ngồi trên ghế trong phòng Ollie, rất sợ bỏ mặc thằng bé một mình. Ít nhất cô đã bắt đầu buổi đêm trên ghế. Mặc dù cuối cùng, cô đành nằm dài trên thảm ngay trước cũi thằng bé. Nếu cô thiếp ngủ, cô không muốn ai bước qua mình, tiếp cận con cô.
Khi cô thấy Tasha lom khom trên cũi thằng bé đêm qua, cô đã hét lên với con bé đầy sợ hãi. “Con làm gì thế? Sao con lại vào đây?”
Natasha trân trân nhìn cô mà chẳng hề nhúc nhích mất một lúc - đôi mắt nó trống rỗng. Sau đó nó bước qua Emma và bình thản quay về phòng mình, nơi nó lại nhốt mình bên trong. Suốt thời gian còn lại của đêm ấy, Emma luôn cảnh giác trước tiếng động nhỏ nhất, nhưng cái giây phút kinh hãi kia không hề lặp lại, và con của cô bình yên ngủ cho tới tận cách đây một lúc.
Emma quay sang bế Ollie ra khỏi cũi và đem thằng bé tới ghế bên cửa sổ, ấp cơ thể nhỏ bé ấm nóng của nó vào mình. Cô choàng hai cánh tay khá chặt quanh con trai mình và hôn lên đỉnh đầu nó. Thằng bé sẽ làm gì trước tất cả chuyện này? Ollie vốn quen với một cuộc sống không hề có sự căng thẳng nhưng giờ đây nó có thể cảm thấy sự lo lắng của mẹ, toát ra từ lỗ chân lông của cô. Emma cảm thấy nước mắt lại bắt đầu trào ra từ mắt cô và bực bội lắc đầu. Phiền muộn sẽ không giúp gì cho ai cả.
Cô ép hai vai trùng xuống, cử động các ngón chân nhằm cố thả lỏng các cơ ở chân và hít vài hơi thật sâu.
“Tích cực lên nào,” cô thì thầm.
Bất chấp những sự kiện của đêm hôm trước, cô phải cố gắng hành xử như thể chẳng có gì xảy ra. Cô tin chắc mình đã hoảng hốt không cần thiết. Có lẽ con bé chỉ đơn giản muốn ngắm nhìn cậu em trai bé bỏng của mình. Emma cần xử lý mọi việc cho đúng - vì tất cả mọi người.
Cô nhấc mình khỏi ghế và mang Ollie xuống nhà bằng địu. “Thế hôm nay sẽ có gì nào, chàng Ollie bé bỏng của mẹ?” cô nói, mỉm cười thật tươi với nó.
Cô dừng lại bên ngoài phòng Natasha và gõ cửa.
“Tasha, Ollie và cô sẽ xuống nhà ăn sáng. Ba con đang tắm. Con có muốn ăn món trứng bác không?”
Cô im lặng chờ đợi, rất ngạc nhiên khi cửa mở và Natasha bước ra. Nhìn thấy con bé vẫn mặc y nguyên những gì nó mặc hôm trước khiến cho Emma nhớ rằng cô cần mua một ít quần áo cho cô bé, và có lẽ vài thứ để trang hoàng cho phòng ngủ của nó.
Gương mặt Natasha trống rỗng, nhưng hai mắt nó thì mỏi mệt và đỏ ngầu.
Con bé đã khóc chăng?
Đó là lỗi của mình. Chỉ vì mình đã quát con bé. Emma cảm thấy máu trào lên hai má và xoay về phía Ollie để che đi cảm giác bối rối có phần hối lỗi.
“Con chào chị Tasha đi, Ollie.”
“Tassa, Tassa, ay, ay,” Ollie nói, cười tươi với cô chị cùng cha khác mẹ của mình và khua khua hai tay trong không khí. Con bé ngó lơ đi chỗ khác.
Emma cảm thấy hai mày của cô cau lại trước thái độ dửng dưng của cô bé và cố ép mình phải hành xử thật tự nhiên khi cô đi vào bếp.
“Tiếc quá - em chưa biết nói âm sh. Được rồi - nước quả cho Ollie, và cô đoán con cũng thích một chút,” Emma nói, quyết định rằng lúc này chính sách hay nhất không phải là đòi hỏi phải có sự đáp lại.
Cô rót nước quả vào cốc của Ollie và thêm một ít vào một chiếc ly cho Natasha.
“Ngồi xuống bàn đi, Tasha. Cô sẽ mang bữa sáng tới cho con khi nào xong.”
Cô quay về phía tủ lạnh, lấy ra vài quả trứng và bỏ hai lát bánh mì vào lò nướng, động tác hoàn toàn tự động vì tâm trí cô còn ở nơi khác.
Emma đã nói lại với David về cảnh sát, và cuối cùng cô cũng đã tìm cách thuyết phục được anh gọi cho họ. Lúc anh mới thức dậy, David đã hỏi cô ở đâu suốt đêm. Cô biết nếu cô nói sự thật với anh lý do tại sao cô lại ngủ trong phòng Ollie, anh sẽ nói cô đã hành động thái quá, cho nên cô bảo anh cô lo Ollie bị sốt, và như thế sẽ dễ hơn là quấy rầy David mỗi lần cô thức dậy kiểm tra con trai.
Đó là nói dối. Cô chưa bao giờ nói dối chồng mình cả.
Cô cảm thấy ánh mắt Tasha nhìn cô và ít nhiều cảm thấy cô bé có thể đọc được mọi ý nghĩ của cô. Mắt con bé hơi nheo lại như thể nó căm ghét Emma đến từng tế bào trong cơ thể. Phải chăng nó hận cô vì đã thế chỗ mẹ của nó? Emma cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Nếu con bé khinh ghét họ đến vậy, sao nó lại về đây?
David chọn đúng lúc đó bước vào bếp, gắng hết sức nhoẻn một nụ cười vui vẻ, và đi thẳng tới chỗ Natasha.
“Chào con yêu,” anh nói, cười tươi với con gái. “Thật tuyệt được thấy con đã thức và đang ăn sáng. Con ngủ ngon chứ?” Anh choàng tay quanh vai nó, nhẹ kéo nó về phía mình để có thể hôn lên đỉnh đầu nó. Natasha gắng hết sức bình sinh chống lại, và khi David buông nó ra, lực phản kháng của cô bé khiến nó hơi nhào sang bên, cánh tay nó khiến chiếc ly văng đi.
Natasha bật dậy khỏi bàn.
“Đừng có chạm vào tôi,” nó nói khẽ, đôi mắt nó rừng rực và hàm răng nghiến chặt. “Tôi không thích.” Đá mạnh chiếc ghế sang một bên, nó ra khỏi bếp, đóng sầm cửa phía sau lưng.
Emma không biết phải làm sao, nhưng cô không sao chịu được khi nhìn thấy nỗi đau trong mắt David. Cô biết rằng anh đã làm cô bé ngạt thở, nhưng lẽ nào cô lại trách cứ anh? Cô đợi một lúc.
“Em lên gọi nó nhé?” cô hỏi, giữ cho giọng mình nhỏ nhẹ và bình thản. “Chúng ta hứa không liên lạc với cảnh sát nếu không nói với nó, nhưng mọi việc sẽ rất tệ nếu chúng ta không báo. Anh muốn làm gì đây, anh yêu?”
David lắc đầu.
“Dĩ nhiên, em nói đúng. Anh sẽ đi và nói với nó. Nhưng anh sẽ khóa cửa trước để nếu con bé quyết định chạy trốn thì nó sẽ phải đi qua đây. Và anh sẽ ngăn nó lại. Anh không biết làm gì khác, nhưng giờ anh không thể để mất nó lần nữa.”