Thanh Kiếm Và Lá Chắn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 65 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chín

❊ ❊ ❊

Bà Dietmar long trọng báo cho Weiss biết tin bà Maria Bücher sẽ tổ chức sinh nhật của mình vào ngày chủ nhật và mời cả hai cùng đến dự.

- Thật là một tin rất thú vị. - Weiss vui mừng nói.

- Nhưng bộ quân phục của anh…

- Tôi sẽ mặc quần áo thường dân.

- Nhưng bộ của anh màu lại sáng không hợp với buổi tiệc tối! - Bà Dietmar kêu lên và trách Weiss. - Không được nông nổi như vậy! Hơn nữa, bà Maria có con gái lớn, cô ta sẽ nghĩ gì về anh? - Nhưng rồi bà làm anh yên tâm ngay: - Thôi đừng buồn, Weiss! - Và bà mang từ trong phòng mình ra bộ quần áo của con trai bọc trong tấm vải trắng. - Ướm thử đi! - bà nói như ra lệnh. - Tôi tin là mặc bộ này vào anh sẽ như một hoàng thân.

Đúng là bộ quần áo của Friedrich rất vừa với Weiss. Bà đăm chiêu nhìn anh, và bảo:

- Lần cuối cùng tôi trông thấy Friedrich là nó mặc bộ quân phục phi công. Đó là bộ quần áo kinh khủng… - Sực nhớ lại chuyện trước mắt, bà vội nói: - đối với một thanh niên… Anh ngồi xuống đã, - bà mời anh ngồi và nghiêm giọng nói tiếp: - Weiss ạ, tôi phải nói để anh biết trước rằng bà Bücher là một phụ nữ thông minh. Tất cả chúng tôi đều kính trọng bà ấy, song còn một vấn đề mà anh cần phải biết Weiss ạ. Angelika, con gái bà Bücher là một cô gái kỳ diệu, anh sẽ thấy điều đó, nhưng vấn đề là ở chỗ, khi Angelika còn rất trẻ thì cha đại tá Joachim von Salz là trung tướng von Salz, ở cái tuổi đã quá thì rồi… mà, nói tóm lại có thể là một chuyện vô cùng ầm ỹ xảy ra, tòa án hình sự. Cô gái đã toan tự vẫn. Nếu như không có sự thông minh của người mẹ thì còn có thể xảy ra chuyện bất hạnh nữa. Trong cuộc họp gia đình của nhà von Salz, có mặt cả bà Maria Bücher, đã quyết định rằng, bà Maria, lúc đó mới chỉ là hầu gái trưởng trong gia đình trung tướng sẽ làm quản gia, còn em gái bà sẽ được sang tên sáu héc ta đất làm của riêng. Và ngoài ra cho tới lúc cô gái đến tuổi trưởng thành mỗi năm sẽ được nhận một khoản tiền nào đó. Bà Maria cũng đòi ông tướng này trao văn bản cho bà công nhận rằng Angelika là con hoang của mình. Văn bản này đảm bảo cho bà Maria một điều là khi mọi chuyện đã yên đi nhà von Salz không thể từ chối được trách nhiệm của mình. Còn việc coi Angelika là con hoang của mình thì tốt hơn so với việc đi công nhận những gì đã xảy ra.

Khi con trai trung tướng là Joachim ở trường quân sự về, ông bố báo cho con biết là anh ta có em gái. Tất nhiên, tin này rất không hay ho gì đối với Joachim, nhưng những chuyện như vậy thường xảy ra ở cả những gia đình có danh tiếng. Đành chịu vậy, nhưng gặp gỡ “em gái” thì Joachim không muốn.

Và, thế là bà Maria đã tỏ ra vô cùng thông mình và lịch thiệp. Sự thông minh, lịch thiệp của nữ giới khiến cho chẳng bao lâu Joachim nhận ra rằng: bà Maria hoàn toàn không xúc phạm đến danh dự dòng họ nhà von Salz và cũng không đòi hỏi có mối quan hệ họ hàng.

Ít lâu sau Joachim đồng ý làm quen với “em gái” mình và sau đó nhận Angelika làm phiên dịch riêng. Đại tá đối xử rất nghiêm chỉnh với Angelika, nhưng điều đó hoàn toàn không có nghĩa là đại tá không có cảm tình với Angelika. Joachim von Salz giữ một trọng trách trong cục tình báo không phải chỉ vì thuộc dòng dõi có tên tuổi mà vì đại tá là người có tài trong công tác ngoại giao ở Anh và Pháp.

Dừng lại một lát, bà Dietmar vẻ tin tưởng nói tiếp:

- Bà Maria là bạn gái của tôi, và lẽ ra tôi có thể không cần kể cho anh tất cả những chuyện đó. Ngoài ra ở đây, còn có một điểm nữa. Lúc ở nhà Friedrich và Angelika… tôi cảm thấy anh biết điều đó thì tốt hơn và tất nhiên quên đi, nếu… - bà mỉm cười, nếu như anh sẽ có những ý định đứng đắn nào đó. Anh hãy tự hiểu lấy. Tôi chân thành yêu quý Angelika - đó là một thiếu nữ tuyệt vời, mặc dù vẫn có cái rất kỳ lạ.

Câu chuyện cởi mở của bà Dietmar về tiểu sử của gia đình này, không phải giới thiệu mặt ưu thế của bà Bücher và con gái, còn mấy từ “những ý định đứng đắn” đã hơi trơ trẽn nói rõ nguyên nhân việc mời anh đến dự ngày hội gia đình này. Tính ích kỷ của bà Dietmar lộ rõ trong tình mẫu tử cũng không làm Weiss quá sung sướng (Friedrich của bà không cần người vợ như vậy) và dù sao Weiss cũng cảm thấy thích thú vì sự lựa chọn của bà Bücher lại nhằm trúng vào Weiss. Tức là anh đã có thể gây cho bà ta một ấn tượng về anh - điều anh đã đạt được khi chở bà ta từ nhà thờ về. “Công việc không đến nỗi tồi” - Weiss tự khen mình và đồng thời nhận thấy mình đã thầm nói những lời này với cách nói giống như người thầy huấn luyện anh nói. Đó là khi Belov làm bài, chứng minh rằng vì sao chính người Đức là dân tộc thượng đẳng và khẳng định những kết luận của mình bằng các đoạn trích trong những bài phát biểu của Alfred Rosenberg - nhà lý luận của chủ nghĩa phát xít Đức. Anh đã báo cáo theo hai kiểu: kiểu thứ nhất theo loại lính trơn, kiểu thứ hai của sĩ quan quốc xã.

- Và mặc dù quá ngốc nghếch, - người thầy cười bảo, - nhưng nói chung… rồi cất giọng tán thưởng: - công việc không đến nỗi tồi!

Và khi Weiss phàn nàn rằng hiện nay anh có cảm giác như là anh đã ăn quá nhiều bi thì người thầy cất giọng chê trách:

- Belov, anh phản ứng lại không đúng. Vì đấy chính là tư tưởng của chúng. Khinh bỉ thì xin mời, nhưng biết và hiểu đó là trách nhiệm của anh. Thiếu điều đó thì sống với chúng anh sẽ tỏ ra kém cỏi, và vì thế ở đó anh sẽ không có được triển vọng gì để tiến lên đâu. Và đừng có quên: Weiss là một thanh niên giản dị nhưng lại biết suy nghĩ độc lập. Để có quân hàm sĩ quan có thể đi theo con đường bẩn thỉu. - Rồi vội vã nói thêm: Theo quan điểm của chúng tôi, tất nhiên, chuyện này ở đó được coi là “chộp lấy cơ hội”. Người với người là chó sói, và vân vân…

h —★— THANH KIẾM VÀ LÁ CHẮN Trọn bộ 4 tập ebook©MotSAch —★— TVE-4U© NXB Văn Nghệ TP.HCM 1982
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vadim Kozhevnikov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.