Đường đến trại thực nghiệm “O-X-247” đi qua một khu rừng tùng bách. Ở đây có một ngôi làng ở của nhân viên bao gồm các khu nhà bảo vệ và những ngôi nhà nhỏ của bộ phận chỉ huy. Còn trại thì nằm ở bên dưới thung lũng không có cây cối, trước kia là bãi cát.
Thung lũng trở nên lầy lội. Vì từ trên sườn dốc có những nguồn nước chảy xuống. Ở sát mặt đất mây mù ẩm thấp bốc mùi hôi thối. Làng ở của nhân trại giống như một khu nhà nghỉ mát - có bãi quần vợt che bằng lưới, có con đường cát nhỏ viền hai bên bằng những phiến gạch nung kỹ, những bồn hoa được che bằng các tấm rơm rạ đan lại. Có cả một bãi chơi cho trẻ em - hàng rào gỗ thấp với mô cát, những chiếc đu, những cây nấm nở rộ dưới ánh mặt trời, một bể bơi, bây giờ đã trở thành sân trượt băng.
Tên sĩ quan thường trực trong đơn vị SS bảo vệ bên trong dẫn Dietrich và Weiss vào nhà khách, nhã nhặn giải thích nhà vệ sinh ở đâu, rồi mở tủ, trong đó có những bộ quần áo ngủ và giày đi trong nhà bằng nỉ.
Những chiếc giường cao có hai thành vịn ở hai đầu. Trên những chiếc tủ con bên giường là cuốn kinh thánh bìa bằng simili đen, bên trong mỗi chiếc tủ này là chiếc bình sành dùng ban đêm và bộ đồ tháo giày, ủng. Cạnh giường là những tấm thảm nhỏ có nhiều lông. Sàn nhà bôi sáp bóng loáng gần như hút chặt lấy đế giày. Cửa sổ rèm che màu xanh và mành nặng với các dây bện.
Trong nhà vệ sinh có các thùng nước lạnh và nóng, những chậu sứ, khăn mặt bông. Xà phòng bọc giấy không in chữ, thuốc đánh răng, nước hoa, nước chanh tắm. Trong tủ thuốc con có các loại thuốc, mỗi loại đều có nhãn bằng chữ Latin và ngoài ra còn bằng chữ Đức ghi rất rõ trong trường hợp nào thì dùng loại này.
Khi hai người vừa ổn định xong chỗ ở thì tên lính hầu vào báo cáo rằng trung tá Franz Klein mời hai người đến chỗ ngài.
Không mặc áo đi mưa, hai người đi theo con đường cát nhỏ đến một ngôi nhà vách trát có dây leo làm cảnh màu nâu xám cuốn bên ngoài. Phía trên cửa ra vào có treo đôi sừng hươu lớn gắn liền với bộ xương mặt màu trắng, theo hình dạng nó làm nhớ lại tấm lá chắn.
Viên trung tá đón họ ở trong phòng khách có trang trí bằng các tấm gỗ sồi và bộ giá đèn bằng đồng. Viên trung tá mặc quần bó ống, đi giầy ủng và mặc chiếc áo choàng vải ca rô mềm dùng trong nhà. Rõ ràng là Klein đeo đuổi hai mục đích: muốn làm cho khách tỏ ra tự nhiên, thân mật và đồng thời tỏ ra cho khách biết rằng hắn coi việc mặc quân phục để đón tiếp những kẻ có cấp hiệu nhỏ bé này là không cần thiết. Dietrich và Weiss được dẫn vào phòng làm việc. Đó là một căn phòng trang hoàng bằng rất nhiều đồ gỗ cổ, phủ những tấm thảm nặng, rộng cả ở sàn nhà lẫn trên tường. Viên trung tá giới thiệu khách với hai sĩ quan: viên đội trưởng đội đặc biệt Flink, một tên béo tốt, đầu hói, bụng to và thiếu úy Reis, một thanh niên mỉm cười rụt rè, râu quai nón chéo. Rồi hắn giới thiệu tới giáo sư tâm lý Strumpfel, một viên đứng tuổi ngậm điếu xì gà to đen, mặc áo vest và quần kẻ sọc, nét mặt khinh bỉ của một người cha.
Bản thân viên trung tá cũng tỏ ra vô cùng duyên dáng và không có thái độ khách sáo. Hắn mặt đỏ, sống mũi gù, tóc bạc quăn, trái ngược hẳn với mốt quân đội, tóc không cắt ngắn mà để thành các bím quăn xõa xuống, cổ quấn qua loa bằng chiếc khăn quàng len cashmere màu rực rỡ. Hắn hút thuốc lá bằng chiếc bót dài làm bằng ngà voi.
Trong chiếc tủ cao đến tận sát trần nhà phân chia ra thành các ngăn hẹp có chứa các đĩa hát. Trên bục tủ làm bằng gỗ đỏ đặt chiếc máy hát đã mở nắp, rõ ràng là trước khi khách đến, ở đây đang nghe nhạc.
Một chiếc bàn nhỏ bằng kính có chai rượu, cốc, đĩa hạnh nhân muối và bánh mì khô đặt ở ngăn dưới. Nhưng ở đây không một ai để lộ ý thích đặc biệt của mình đến loại rượu cồn nên chỉ mới mở nút có hai chai rượu Ren nhỏ và nước suối.
Câu chuyện ngắt quãng lại được tiếp tục.
Klein khẳng định rằng, Goethe là nhà thơ vĩ đại nhất của mọi thời đại và mọi dân tộc không chỉ vì thơ của ông có tính triết học sâu sắc chung của con người mà còn vì nó có âm điệu tuyệt vời, đầy nhạc điệu. Klein luôn luôn nghe thấy trong thơ Goethe có những âm điệu giao hưởng hùng dũng say sưa.
Giáo sư thì nói rằng, mặt trội trong thơ tả thực không phải ở chỗ có âm điệu tuyệt vời, mà trước hết nó phải thể hiện sâu sắc những đỉnh cao của ý nghĩ. Và, nếu như Goethe lạc hậu về ngôn ngữ đi nữa nhưng ông đã tạo nên được nhân vật Faust thì cái vĩ đại của cũng là bất tử. Và hắn than vãn rằng thanh niên Đức, mặc dù là những người xã hội hăng hái, nhưng hiểu biết quá ít về các nhà cổ điển vĩ đại của mình. Quay sang Reis, hắn nói:
- Ông thiếu úy, tôi thật sung sướng nếu như ông phản đối ý kiến của tôi bằng cách nhắc lại dù chỉ vài dòng của nhà thơ vĩ đại của chúng ta.
Reis lúng túng trong giây lát, nhưng rồi vui vẻ và chân thành nói:
- Xin mời nghe “Horst Wessel”
- Ồ trình độ văn hóa của anh mới thật là không hoàn chỉnh! - Klein độ lượng mắng Reis. Hắn đưa mắt nhìn Weiss và rõ ràng, mong muốn chế nhạo viên binh nhất tình báo một cách sâu cay hơn, hắn hỏi: - Còn anh thế nào, anh thanh niên? Chắc rằng anh cũng sẽ đề nghị hát “Horst Wessel”? Như thế đơn giản hơn. Làm phiền lòng ông già Goethe đến mức nào?
Weiss nhún vai, trả lời đầy tự tin:
- Nếu ngài cho phép… - Và bắt đầu ngâm thơ:
Chỉ có ai vì cuộc sống và tự do;
Ngày lại ngày dám lao vào tranh đấu;
Mới xứng đáng;
Với tự do và cuộc sống!…
- Khá lắm! - Klein uể oải nói - Khá lắm! - Và như để hoan hô hắn đặt hai tay trước mặt.
Flink cau có nói:
- Đô đốc Canaris đang chọn cho mình những cán bộ giống như giáo hoàng La Mã đã làm: theo nguyên tắc hiểu biết rộng và tháo vát.
Dietrich bổ sung thêm:
- Và sự dũng cảm của cá nhân. - Hắn liếc mắt đầy ý nghĩa vào ngực mình có đeo tấm huân chương, rồi hất đầu sang tấm huy chương của Weiss, giải thích: - Những kiến thức nhiều mặt vẫn không cản trở binh nhất Weiss lập chiến công ngoài mặt trận.
- Nhân viên tình báo ở ngoài mặt trận, đó là điều mới lạ. - Flink ngạc nhiên nói.
- Thưa các ông - Klein cất giọng nói: - Bây giờ chúng ta còn đang nghỉ. - Hắn nâng cốc nước suối. - Chúc mừng các vị khách quý của tôi.
Vợ Klein vào phòng. Bộ tóc vàng óng của mụ được chải một cách cầu kỳ, còn trên nét mặt thì có lẽ đã vĩnh viễn tắt nụ cười hoan hỉ của người đàn bà xinh đẹp. Mụ đưa bàn tay trắng, ấm, thơm mùi nước hoa, đeo đầy nhẫn cho mọi người hôn.
Và ngay khi đó bế một đứa trẻ mặc đồ đăng ten có buộc nơ bằng lụa vào phòng. Tất cả đều tỏ lòng hâm mộ.
Vợ Klein nói:
- Đây là quà của chúng tôi tặng quốc trưởng. Chúng tôi đặt tên bé là Adolf.
Các vị khách đều hâm mộ, nói líu lô chắp ngón tay thành hình “con dê cái”. Sau khi tên hầu bế đứa trẻ ra, Klein mở chiếc cửa hai cánh vào phòng ăn, nói:
- Xin mời, miễn mọi nghi lễ, ở chỗ tôi đây xin cứ tự nhiên cho. Tôi xin lỗi trước vì bữa cơm hơi thanh đạm.
Weiss ngồi vào bàn ăn bên cạnh Reis. Thiếu úy là một thanh niên giản dị. Hắn thân mật tiếp vào đĩa cho Weiss phần nhiều hơn đủ các món ăn ngon và rượu cognac thì không rót vào cốc con mà vào chiếc cốc to xanh chỉ dùng để uống rượu ngọt trắng. Còn chính hắn thì cũng ăn rất khỏe. Tuy nhiên vẫn kịp báo cho Weiss biết vài điều. Như là việc phục vụ ở đây không khó khăn gì, và mặc dù Klein là một chỉ huy rất nghiêm khắc và cầu toàn, nhưng cũng có thể thu xếp ổn thỏa được với trung tá, chỉ cần phải biết phục tùng. Rằng Flink cau có như vậy không phải vì hắn khó tính mà chỉ vì bị loét dạ dày, khi không bị các cơn đau dày vò Flink lại là một ông chủ tốt bụng, một người rất ham thích môn croquet. Còn về giáo sư Strumpfel thì đây là một nhà bác học lớn, và chính ngài Heydrich đã đề giúp đủ mọi phương tiện cho giáo sư trong công việc. Và mặc dù ông ta là giáo sư, nhưng thực ra vẫn không bỏ lỡ cơ hội chơi bời vì ông ta đã đến đây cùng với người giúp việc trẻ. Phòng của cô ta ở ngay sát phòng ngủ của Strumpfel.
Trong bữa ăn chỉ có chủ nhân là nói nhiều hơn cả. Vợ Klein kể lại rằng ở đây, trên khu đất cát thật vất vả, mọi bồn hoa đều bị phá nát hết. Còn viên trung tá thì lại ca ngợi khu trại giữa rừng tùng bách, khí hậu ở đây rất tốt, xung quanh là phong cảnh đẹp, những người đến dây đều thân mật, nhã nhặn, và vì vậy mà ngay cả sóc cũng dám mò đến sát người. Để chuẩn bị cho mùa đông, hắn đã ra lệnh làm vài chục chiếc chuồng chim và hắn tin tưởng rằng đến mùa xuân ở đây sẽ có thể tha hồ thưởng thức âm nhạc và tiếng chim hót.
Sau bữa cơm, đàn ông trở lại phòng làm việc của viên trung tá. Mọi người uống cà phê hút thuốc và nghe nhạc. Reis đặt liên tiếp các dĩa hát của “Tannhäuser”. Klein nói rằng Wagner là nhạc sĩ vĩ đại nhất. Trong không khí no nê, uể oải vì buồn ngủ, Klein ngồi xuống divan với khách, và thân mật vỗ vào chiếc đầu gối nhọn quần chẽn ống bó chặt của Dietrich. Hắn nói rằng hắn sẵn sàng giúp đỡ mọi phương tiện cho Dietrich hoàn thành nhiệm vụ.
Lý lịch tù nhân hoàn toàn nằm trong tay Dietrich. Tên chỉ huy đội đặc biệt Flink sẽ bổ sung về bất kỳ đối tượng nào. Klein ngậm điếu thuốc lá trong chiếc bót dài bằng ngà voi, kể ngắn gọn rằng, ngay từ năm ba mươi ba, lúc mà trực thuộc mỗi trung đoàn SS có thành lập một trại tập trung hắn đã lành nghề trong vấn đề này.
Trong thời gian đầu các trại tập trung còn rất sơ sài. Trại viên gồm những người cộng sản, những người tự do chủ nghĩa, những nhà hoạt động công đoàn nói chung là phái tả, sự thủ tiêu vô tổ chức - tiến hành chủ yếu bằng con đường tự nhiên, do bệnh dịch và kiệt sức và do cả việc vi phạm các quy tắc trật tự nội vụ nữa.
Khả năng lưu thông của các trại tăng lên rõ rệt khi bắt đầu đưa hàng loạt dân Do Thái đến và kỹ thuật tiêu diệt người đặc biệt được áp dụng. Ở đây các công ty kếch xù, những kẻ làm ra thiết bị và chế tạo thuốc hóa học đã nói lên ý kiến của mình.
Và những thành tựu trong lĩnh vực này to lớn tới mức đã cho phép chủ tịch nghị viện Danzig là Rauschning hỏi quốc trưởng Hitler có ý định tiêu diệt toàn bộ dân Do Thái hay không. Nhưng Hitler trả lời: - “Không. Vì nếu thế chúng ta sẽ lại phải tìm kiếm kẻ nào khác nữa. Quan trọng nhất là luôn luôn có trước mặt mình một đối thủ bằng xương bằng thịt chứ không phải một ảo ảnh trần truồng”.
Lúc này, trong các điều kiện lịch sử hiện đại tất nhiên những điều đó đã không có ý nghĩa nữa vì rằng đã xuất hiện vật liệu mới. Và các trại tập trung khổng lồ được cung cấp rất đầy đủ đã được lập ra với khả năng lưu thông toàn diện và những khả năng hầu như không hạn chế như Dachau, Buchenwald, Ravensbrück, Sachsenhausen, Flossenbürg, Nijengamm. Chức năng của các trại tập trung này là trừng phạt, gây khủng khiếp, và cũng tiêu diệt cả những người không cần thiết đưa từ các vùng lãnh thổ mới đến.
Trước kia các trại thực nghiệm có đặc điểm một cơ sở học đường đơn thuần: đó là nơi tập dượt, tạo ra những phương pháp mới có hiệu lực, và là nơi học các phương pháp chỉ huy. Loại này như trại Flossenbürg là nhiều nhân viên SS đã lấy được những kinh nghiệm đầu tiên.
Trại thực nghiệm “O-X-247” nơi Klein có vinh dự làm chỉ huy trưởng phần nào lại khác với những trại đàn anh của nó, mà khác cả những trại tập trung giống nó ở nơi khác. Cùng với việc giải quyết những nhiệm vụ chung thì trách nhiệm của ban chỉ huy còn phát hiện, bồi dưỡng, đào tạo riêng một số kẻ để dùng chung vào các mục tiêu nhất định do các ngành SĐ, Gestapo, và tất nhiên Cục tình báo đưa ra.
Kết luận, Klein bảo rằng, giáo sư Strumpfel đã đóng góp nhiều ý kiến quý giá liên quan đến việc kiểm tra tâm lý những kẻ đề bạt cho các ngành đặc biệt.
Dietrich cảm ơn Klein, nhưng hắn nói bằng một giọng không kém ngạo mạn rằng hắn cũng đã được biết cặn kẽ về hệ thống trại. Tất cả những gì ở đây ngài trung tá kể lại thì bất kỳ nhân viên SS nào cũng đã biết rõ. Còn hắn thì lại muốn biết số lượng những kẻ mà ngài trung tá có thể giới thiệu sang cho Cục tình báo.
- Ồ, - Klein sôi nổi thốt lên. - Tôi sẽ không giới thiệu cho các ông một tên nào, ông bỏ qua cho! Đó là trách nhiệm của ông!- Hắn nhận xét một cách tinh quái: - Tôi là một người rất quan liêu. Lý lịch hồ sơ thì đã ở trong tay ông. Nhưng tôi xin báo trước: tất cả là trách nhiệm của ông. Còn bây giờ tôi trắng tay. - Hắn khua đôi tay ẻo lả làm một động tác vẩy bọt nước khỏi tay.