Thanh Kiếm Và Lá Chắn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 65 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bốn Mươi Tám

❊ ❊ ❊

Đã đến thời kỳ Alexander Belov hoàn toàn và dứt khoát nhập vào nhân vật sĩ quan tình báo Đức Johann Weiss. Anh ta học được cách suy nghĩ và hành động đúng như Weiss phải suy nghĩ và hành động. Anh đã chiếm được niềm tin của những chỉ huy và lãnh đạo cao cấp của Cục tình báo Đức. Anh đã có thể xứng đáng với sự kính trọng của chúng không chỉ vì sự chấp hành xuất sắc các mệnh lệnh, mà còn vì có sáng kiến, mà đây là phẩm chất không phổ biến lắm trong hàng ngũ sĩ quan Đức. Dần dần anh đã có được không chỉ một niềm tin vào bản thân. Weiss đã có được danh tiếng vững vàng của một người có khả năng hoàn thành những nhiệm vụ phức tạp nhất, tỉ mỉ nhất mà vẫn giữ được vẻ khiêm tốn, vô tư và lòng trung thành lặng lẽ đối với những kẻ trao nhiệm vụ như vậy cho anh.

Nhưng giành được cảm tình của Landsdorff, kẻ mà anh đoán không lầm là một người có đầu óc xuất chúng, thật không đơn giản, phải dùng đến phương pháp phức tạp hơn.

Trước kia Weiss nhẫn nhục đồng ý với tất cả các phán đoán của Landsdorff. Bây giờ, mặc dù làm thế này không phải lúc nào cũng an toàn, anh vẫn cho phép mình, tất nhiên trong khuôn khổ nén mình kính trọng lão, bày tỏ những ý kiến riêng của mình khác với ý kiến của lão.

Thế là Weiss bắt đầu khôn ngoan và đồng thời kiên nhẫn làm cho Landsdorff tin rằng những thất bại tình báo của Cục tình báo Đức ở mặt trận phía Đông được giải thích nói chung không phải do việc lựa chọn điệp viên không được cẩn thận lắm hay việc đào tạo điệp viên đã có các sai sót.

Toàn bộ vấn đề là ở hoàn cảnh. Và trong cả các khu vực chiếm đóng lẫn vùng hậu phương, nhân dân Liên Xô được khích động bởi những chiến thắng mới đây của Hồng quân, đồng thời căm ghét hành động của các đơn vị SS, ngành Gestapo và quân đội Đức tới mức, về thực chất, tất cả người Nga đã trở thành gần như những nhân viên tình nguyện của ngành phản gián Liên Xô. Và trong những ngày như vậy ngay cả những điệp viên xuất sắc nhất của ngành tình báo Đức cũng bị thất bại nói chung không phải vì họ được đào tạo không chu đáo. Chỉ vì họ như là bị rơi vào tình thế của những người bỗng nhiên rơi vào giữa đám người của hành tinh khác mà mọi tập quán phong tục đều khác biệt, xa lạ tới mức không có khả năng thích hợp với họ được.

Weiss đã đưa câu chuyện mới đây về điệp viên Bayenne làm thí dụ. Tên khiêu khích có kinh nghiệm này, ngay từ những năm ba mươi đã lọt được vào một trong những tổ chức cộng sản ở Cologne, được đào tạo lâu và cẩn thận để quẳng sang hậu phương Liên Xô. Trong một quân y viện loại tốt nhất hắn được cung cấp khẩu phần đặc biệt để sau khi gầy đi rất nhanh, hắn trông như một tù nhân. Trong trại tập trung Bayenne thụt mất gần mười tám cân. Sau đó hắn bị đánh có gây tê để có bằng chứng về cơ thể. Và vì hắn mà bọn Đức đã tổ chức cuộc chạy trốn cả nhóm tù binh khỏi trại tập trung. Cùng với những tù nhân này, hắn an toàn chạy đến được doanh trại quân đội Xô Viết. Theo nhiệm vụ của tổ chức bí mật Đức trao cho, hắn đề nghị bộ chỉ huy Xô Viết in những phiếu thực phẩm giả và rải từ máy bay xuống vùng lãnh thổ Đức để phá rối việc cung cấp theo mức thực phẩm cho dân và gây nạn đói, thì đề nghị này của hắn lại đáng bị nghi ngờ. Sau đó cơ quan phản gián Xô Viết xác định ra Bayenne là gián điệp Đức.

Toàn bộ chiến dịch này được suy tính chỉ để làm cho nhân dân tăng thêm lòng căm thù người Nga, và thực tế thì bọn Anh đã rải các phiếu thực phẩm và hàng công nghiệp giả xuống nước Đức mong muốn gây hỗn loạn trong việc cung cấp thực phẩm cho nhân dân Đức. Chúng dự kiến rằng, trong trường hợp chiến dịch của Bayenne thắng lợi thì trách nhiệm về hành động khiêu khích này sẽ có thể đổ lên đầu người Nga. Nhưng các Xô Viết có một logic khó hiểu đối với đầu óc bọn Đức đã không nghe theo Bayenne.

Tất nhiên là về phần mình, Weiss đã thông báo cho Trung tâm về những âm mưu liên quan đến việc đưa tên khiêu khích Bayenne sang Liên Xô, việc Bayenne sẽ chuyển cho Bộ chỉ huy Xô Viết tấm bản đồ, trên đó đánh dấu một điểm ở một trong các khu rừng núi Đức, nơi tưởng như có trung tâm khoa học bí mật đang nghiên cứu loại vũ khí giết người mới, việc Bayenne cố tình gợi ý để máy bay ném bom Liên Xô tiến hành chuyến bay hàng loạt vào điểm này. Thực ra như Weiss đã dò hỏi được ở đó chỉ có trại an dưỡng bệnh lao cho thiếu nhi. Và “đơn đặt hàng” phá hủy địa điểm này lại chính từ tay bộ trưởng tuyên truyền Goebbels trao cho điệp viên tình báo Bayenne. Goebbels đã viết trước cho tờ tập san hàng tuần do hắn làm chủ bút “Das Reich” một bài báo vô cùng căm phẫn về hành động dã man kinh khủng của những người Bolshevik đã ném bom chỗ ẩn náu của trẻ em bệnh nhân Đức. Việc an dưỡng đường chống lao vẫn không hề bị động chạm đến đã làm cho Goebbels nổi giận.

Để trêu tức tính hiếu danh của Landsdorff. Weiss bày tỏ ý kiến của mình về vấn đề, do chiến tranh với nước Nga có đặc điểm kéo dài cho nên bây giờ cũng nên nghĩ đến việc thành lập một nhóm tình báo lớn để cài sâu lâu dài vào hậu phương địch. Để không bị vội vã vô ích, cần phải thành lập mạng lưới chi nhánh. Thêm vào đó tạm thời không làm điệp viên quá vất cả vì những cuộc tấn công phá hoại quá hấp tấp và sự cần thiết truyền đạt tin tức tác chiến, mà phải cho họ khả năng hòa hợp với hoàn cảnh thay đổi. Thậm chí nếu sự bất hoạt động của họ có kéo dài thì có được vốn điệp viên như vậy đối với ngài Landsdorff cũng chẳng khác gì ông đang có một tủ thép người đặt tại các nhà băng quốc tế đáng tin cẩn nhất mà chìa khóa sẽ do ông giữ.

- Tại sao anh lại suy nghĩ như vậy? - Landsdorff nghi ngờ hỏi.

Weiss đáp theo lối cao siêu:

- Thời gian sẽ phá hủy cả những đỉnh núi vĩ đại nhất, biến chúng thành các bãi sa mạc. Mà tôi thì thật không muốn bị thất bại trong cơn lốc của mọi hoàn cảnh khác nhau, trong bất kỳ trường hợp nào cũng không được rời khỏi tầm nhãn quang của ngài.

Landsdorff mỉm cười xiêu lòng.

- Sao đây, - lão nói sau khi suy nghĩ đôi chút, - ý định thành lập nguồn tin gắn liền với việc cắm dài hạn những điệp viên đáng tin cậy hơn cả vào lãnh thổ kẻ địch, thật là rất có ý nghĩa, - Hắn khen Weiss. - Ở anh không những chỉ có khả năng chiến thuật, mà dần dần còn có được cả lối suy nghĩ có tính chất chiến lược. Có lẽ tôi không bị anh lừa dối. - Rồi càu nhàu, lão nói: - Chứ còn như vấn đề thiếu tá Steinglitz nguyên là chỉ huy trực tiếp của anh - sự sáng trí của tôi cũng như mọi khi, không hề bị nhầm lẫn. Ông ta làm việc tầm thường và thô sơ quá. Trong chúng ta đã xuất hiện sự nghi ngờ rằng, viên giáo sư Ba Lan, nguyên đảng viên xã hội dân chủ, tiến sĩ y học Levinsky có tiếng tăm tốt trong nhân dân do tâm trạng chống Đức của mình. Tôi có ra chỉ thị đăng trên báo Warsaw xuất bản bằng tiếng Ba Lan bức thư của chỉ huy đội càn quét Wolf Huber, kẻ đích thân tham gia vào các vụ xử giáo bọn yêu nước người Ba Lan. Trong thư bày tỏ lòng biết ơn lão Levinsky này vì hắn đã cứu Huber khỏi bệnh lây nhiễm. Thế là nổi lên một vụ xúc phạm có tính quần chúng rất lớn đến danh dự đảng viên tự do này. Bọn Ba Lan tuyên bố cô lập lão ta. Và viên trí thức nóng tính này chút nữa thì tự tử.

Nhưng thiếu tá Steinglitz do trong người khó ở đã đến gặp Levinsky để viên doctor giúp đỡ thiếu tá chữa bệnh. Tất nhiên là Levinsky từ chối. Và Steinglitz không tìm được ra cách gì tốt hơn là bắn chết Levinsky. Đồ ngốc! Thế là làm hỏng chiến dịch mỹ miều như vậy của chúng ta. Tay tiểu tốt vẫn từng hợm danh là kẻ giữ danh dự sĩ quan!

Weiss bênh vực Steinglitz:

- Thiếu tá sẵn sàng bất kỳ phút nào cũng cống hiến thân mình cho quốc trưởng.

Landsdorff nói, môi chẹo đi:

- Trong vấn đề đó ông ta sẽ không gặp một trở ngại nào từ phía tôi cả. Ngược lại tôi sẵn sàng giúp đỡ một điều để mau chóng ra mặt trận thực hiện mục đích của mình.

•º•

Hai lần Weiss đến thăm nhà Brigitte với tư cách người quen cũ của Zubov.

Đứng trước mặt Belov trong vai một người đẹp trai ăn mặc đúng mốt và đã đứng tuổi, được nuông chiều bởi đầy đủ tiện nghi và sự chăm sóc âu yếm của vợ, ngay những phút đầu Zubov đã cảm thấy mình bị mắc cỡ và không thể nào tránh khỏi đôi chút lúng túng. Anh ngồi trong phòng làm việc kê đầy đồ gỗ nặng màu xám và rên rỉ:

- Mình đang sống tựa hồ như người ta thuê mình đóng vai không ra tên địa chủ, cũng không ra viên bá tước. Thời gian đầu ngày nào cũng đi xem chiếu bóng. Tìm kiếm những phim về cuộc sống thượng lưu. Còn bọn phát xít thì cứ theo đuổi một chính sách chẳng có cơ sở nhận thức nào cả. Đành phải đọc các tiểu thuyết lịch sử trước khi đi ngủ. Nhưng trong đó chúng viết về gì có quỷ mà biết được, còn tin tức sinh hoạt thì thật là dớ dẩn. Như vậy, cậu hiểu không, thế mà nắm được kỹ thuật của một tay quý tộc thực sự.

Chúng ta hãy nói về chiếc găng tay chẳng hạn. Đúng, đó chỉ là một vật tầm thường. Ấy thế mà có cả một khoa học cơ đấy, đi găng tay vào lúc nào, loại gì, ở đâu? Và không được lầm lẫn màu sắc. Lúc nào thì cần giữ trong tay một chiếc, còn lúc nào thì cầm cả đôi.

Mình đã biết sử dụng mọi dụng cụ ăn. Nhưng rồi tục tằn, nên lại quên mất. Chẳng hạn như anh đánh rơi chiếc đĩa xuống sàn nhà, thì hãy đợi lão già phục vụ nhặt nó ở sàn lên. Còn anh thì phải ngồi yên như con sư tử đá mặt người. Khi người ta đưa áo khoác cho cậu và mở cửa cho cậu đi ra, cậu chỉ cần gật đầu một cái cảm ơn. Người ta sẽ chăm sóc cậu như là chăm sóc thương binh trong quân y viện. Nét mặt cậu lúc đó phải giữ được vẻ kiêu hãnh tựa hồ trước mặt cậu không phải là con người mà chỉ là cái bù nhìn thôi.

Hoặc như là Brigitte kia kìa. Cô ta có tính cả ghen. Những phụ nữ quen cô ta thường đến chơi và bắt đầu tán chuyện hươu vượn, hễ chị nháy mắt ra hiệu một cái là lạy chúa, đi đứt! Nhưng mình lại im lặng hoặc nói về vấn đề gì đó nghiêm trang. Còn sau đó thì Brigitte quở trách mình là vô giáo dục. Mình nói với cô ta: “Thế em nghĩ sao, cười à?” Ngồi bắt chân chữ ngũ đến nỗi nhìn vào thấy bất tiện, thế là, cũng vấn đề… Mà chỉ một mình cô ta tỏ ra càn rỡ như vậy khiến mình cũng phải công phẫn. Lẽ nào có thể như thế được? Trong nhà người khác, lại ở chỗ bạn gái nữa. Mình quở trách. Thế là cô ta nheo mắt lại và nói “Té ra anh quá bị giày vò… Tội nghiệp thay cho “Brigitte”. Vì anh người ta đã quyết tâm tỏ lòng trung thành với người chồng quá cố như thế! Cô ta nhăn nhó tựa hồ như mình làm nhục cô ta hất nước! Thế, mình lúc đó phải làm gì?

Weiss nhếch mép cười, thông cảm khuyên:

- Thì dù sao cậu cũng có thể thể hiện sự nhạy bén trong khuôn khổ của người được phép.

Zubov nổi giận.

- Người được phép. Chính thế. Người được phép. Còn ở đây chúng tôi lại cho rằng: đã là chiến tranh thì tất cả đều được phép. - Anh thở dài. - Hễ các mụ ấy tụ tập lại là mình lại cảm thấy bị bao vây. Chẳng rõ chờ đợi cuộc tấn công từ phía nào. Nếu mình chuyển sang phòng ngự tích cực thì sau đó Brigitte lại phê bình mình là một kẻ lỗ mãng, không lịch thiệp, mình không biết cách đối xử, mình không hiểu sự đùa giỡn.

Nhưng nếu mình nói với mụ nào đó về một vấn đề gì nghiêm chỉnh, thế là chuyện ầm ĩ lên ngay. Họ ghen tuông. Cô ta cam đoan rằng: nếu người đàn ông ngồi nói chuyện tay đôi với người đàn bà về vấn đề nghiêm chỉnh, tức là anh ta dùng cách đó để ngụy trang những dự định nông nổi của mình. Còn nói trước mặt mọi người khác thì có thể tâng bốc cặp giò hay những chi tiết khác của bất kỳ mụ nào, - xin mời, tùy ý…

Với đàn ông, thật vậy, cớ dễ dàng hơn. Cậu hiểu không, mình rèn bản thân thành một tay kiêu hãnh đến mức thành một kẻ thích săn bắn. Người ta bảo đó là sự ham thích của mình. Đúng mình đã chạm trán một tên khốn khiếp. Hắn hầu như đã đi săn ở tất cả các nước. Nhưng mình đã cho hắn sửng sốt vì Brem.

- Thế nghĩa là thế nào?

- Nghĩa là, hồi còn đi học mình đã đọc sách. Mình làm nhục hắn bằng các câu chuyện chi tiết về thế giới động vật. Sau bữa cơm chiều bọn mình thường chơi bài với nhau. Nhưng cậu có hiểu không, mình rất đần nên đã bị thua. - Anh ta đề nghị một cách ai oán. - Cậu hãy nói với Elsa, hãy cho mình vay ít tiền. Lấy ở Brigitte mình xấu hổ lắm.

- Thế cô ta keo kiệt hay sao?

- Đâu có. Cô ta rất tốt. Nhưng thua bất kỳ bọn khốn nạn nào bằng tiền của cô ta thật không đẹp. Cô ta xuất thân từ gia đình bác sĩ, bị gả chồng cho một đại tá đứng tuổi. Đã có hồi bố cô ta lầm lạc với những người xã hội dân chủ. Thế là đành phải chuộc lỗi với bọn phát xít bằng con gái mình.

- Thế sao cậu lại xanh xao như vậy?

- Cứ khổ vì bệnh đau đầu thôi.

- Cậu sao thế? Bắt đầu rượu chè rồi à?

- Rượu chè cái gì ở đây chứ. - Anh buồn rầu giải thích: - Mới đây bọn mình bắn cháy một đoàn xe tải trên đường quốc lộ. Lúc đó chúng mình tưởng rằng có bọn hộ tống, nhưng té ra chỉ có các thùng đựng khí “Cyclone B”. Và thế là hít phải khí độc này.

- Quan hệ của cậu với Brigitte ra sao?

Zubov ngượng nghịu:

- Mình té ra không vững, bị nhiễm rồi. - Anh ta ai oán nói: - Nhưng dù sao chúng mình cũng là những người quốc tế. Không nên đánh giá tất cả những người Đức như nhau.

- Thế thì người đẹp của cậu ở đây có nghĩa lý gì?

- Nhưng, nếu cô ta chân thành, không sao cả.

- Tức là cậu yêu cô ta rồi chứ gì?

Zubov cúi gầm mặt xuống:

- Mình không biết, nhưng chỉ thương cô ta thôi, rất thương… Cậu biết không, trông cô ta bây giờ thật là hạnh phúc, dường như mình là món tặng phẩm suốt đời của cô ta vậy. Cô nói: Trên đời này cô ta không cần gì cả, chỉ cần ở bên nhau thôi. Tưởng tượng như mình là con người tốt tới mức không còn tốt hơn được nữa và không có ai được như mình cả! Còn mình thì sao? Đành phải đối xử với cô ta theo tinh thần đồng chí. Giảng giải đôi điều để cô ta không lạc hậu như vậy.

- Zubov này, cậu hãy cẩn thận đấy, đàn bà là loại người nham hiểm. Cậu sẽ còn sa lầy với sự cởi mở của bản thân đấy!

- Đâu có. Mình không nói với cô ta về chính trị, mà về cuộc sống…

Lần đầu tiên Weiss nhận thấy trên nét mặt gầy hốc hác của Zubov vẻ lo lắng, thất vọng, buồn rầu kín đáo. Nhưng tất cả cái đó lại không gắn liền với hoạt động chính của anh trong đó tính tự chủ, lòng quyết tâm sắt đá và tinh thần dũng cảm không bao giờ lìa bỏ Zubov.

Brigitte vào phòng. Trông cô ta thanh tú, mĩ miều, cân đối đến kỳ lạ. Khi cô ta dừng lại ở cách hai người một khoảng, cố giữ nụ cười thì hình như toàn bộ ánh sáng dội từ những chiếc cửa sổ hai cánh vào căn phòng rộng này chỉ nhằm vào một mình cô ta. Brigitte mặc đơn sơ, giản dị. Trên chiếc cổ trần không đeo đồ nữ trang nào cả, mà hồi này ở Đức vòng kiềng kim loại mạ vàng đã trở thành mốt mới rồi.

Brigitte tiếp Weiss rất nồng nhiệt.

- Chồng tôi toàn nói tốt về anh thôi.

Weiss nhăn mặt liếc nhìn Zubov. Zubov vội giải thích:

- Mình kể cho Brigitte nghe về những chiến công ngoài mặt trận của cậu.

- Tôi thực hiện nghĩa vụ bình thường của người lính thôi.

Sau bữa ăn sáng, cuộc nói chuyện có phần không thoải mái. Weiss nhận thấy rằng tính nhẫn nhục và sự gay gắt của những thói quen đối với bọn quốc xã lại không gây được cảm tình đối với Brigitte. Zubov thì hắn như cứ ngồi im. Weiss quyết định gác câu chuyện mà anh định đến để nói với họ lại. Khi rời nhà Brigitte rồi, anh lo lắng suy nghĩ về vấn đề những câu chuyện lãng mạn đa cảm này có thể sẽ biến chuyển bất lợi cho công việc chung của họ.

Một lần trong khi nói chuyện, Landsdorff cũng đã nhắc đến Olga và nói với Weiss rằng, cô gái Nga đang ở chơi nhà phụ thân nam tước, nếu đã nhìn được và thần kinh bình thường thì cần phải nhanh chóng đưa cô ta đi, vì rằng tất cả đã chuẩn bị xong để quẳng cô ta sang hậu phương Liên Xô.

Với Tikhon Lukich cũng vậy. Mặc dù sau khi mổ vết thương chưa lành hẳn. Gvozd cũng đã thuyết phục được Dietrich rằng không nên chậm trễ. Bằng hình thức này anh sẽ gợi được nhiều sự thông cảm hơn. Mà điều đó sẽ làm cho anh đỡ bộc lộ mình là người yêu nước và đang khao khát làm việc trong nhà máy quốc phòng.

Dietrich đối xử khá nhã nhặn với Gvozd. Hắn tự hào với Gvozd như với thành quả của ý đồ đặc biệt và xuất sắc của hắn. Hắn coi con người này như là phát minh của hắn - phát minh đó đã làm rạng rỡ tên tuổi Dietrich cũng như Messerschmitt, Junkers, Mannlicher, Mauser, Sauer, những kẻ đã phát minh ra các phương tiện giết người mang tên chúng để kỷ niệm, đã làm rạng rỡ tên tuổi chúng.

Nhưng phát minh ra người tàn tật “người anh hùng của chiến tranh”, một kẻ khủng bố phá hoại, thì cho đến lúc này không một kẻ nào, cả Canaris, Himmler lẫn bọn tiền bối của chúng đều không làm được. Giờ đây von Dietrich sẽ ghi tên tuổi của mình vào biên niên sử của các phương pháp mới tiến hành chiến tranh mật. Và điệp viên của hắn sẽ không bị lộ như công tước Windsor, kẻ mà sau khi được quẳng sang Anh và sau khi Henry VI bị bắt, quốc trưởng đã dự định đưa lên ngai vàng như là vị tể tướng, đúng là vẫn giữ nguyên tước vị dòng nhà vua do kính trọng các truyền thống quân chủ của người Anh.

•º•

Và Dietrich rất biết ơn Weiss khi anh khuyên không nên vội vã tiến hành phá hoại những cơ sở đã đánh dấu ở Liên Xô mà phải cung cấp cho Gvozd những giấy tờ và huân chương phù hợp, cố gắng để anh ta chiếm được địa vị cao ở đó và nhờ điều kiện này sẽ bảo đảm có một mạng lưới điệp viên tốt nhất ở Ural - trái tim công nghiệp của nước Nga.

Nina - Olga đã hoàn toàn bình phục. Bây giờ mắt cô đã hoàn toàn tốt và tâm trạng cũng khá hơn rất nhiều. Đã đến ngày Weiss mang xe đến nhà phụ thân nam tước để đón Nina về trường tình báo.

Thiếu nữ đã tính rằng, trong chuyến đi này Weiss sẽ cởi mở với cô, sẽ nói cô phải hành động ra sao, phải làm gì trước. Cô đã hy vọng rằng Weiss sẽ thay mặt Bộ chỉ huy Xô Viết trao nhiệm vụ cho cô. Nhưng Weiss lại hơi ít lời. Anh nói vẻ thành thạo lại hơi có vẻ nghiêm khắc rằng tạm thời cô phải thực hiện đúng đắn các lệnh của bọn phát xít. Những lệnh này gồm có việc đột nhập vào Ban tham mưu quân đội Xô Viết - Ban tham mưu nào thì cô sẽ được chỉ bảo - và phát hiện trong số các cán bộ tham mưu những người có lợi cho việc tuyển lựa.

- Còn về những việc của tôi với chị, Nina ạ, - Weiss nói để kết thúc câu chuyện này, - thì tôi sẽ báo mật hiệu cho chị sau một chút. Theo mật hiệu này chị sẽ đặt liên hệ với người của ta. Và hãy nhớ chị được trao công việc lớn. Chỉ đòi hỏi ở chị một điều: tự chủ. Có thế thôi. - Weiss nhìn vào mắt Nina. - Tôi phải báo trước để chị biết: nếu chị tỏ ra tự ý hoạt động, chị sẽ làm hỏng nhiệm vụ.

Sau khi đưa thiếu nữ về trường tình báo, Weiss trao cô cho mụ Aufbaum biên nhận. Khi còn lại một mình với đại úy Aufbaum, Weiss báo trước cho mụ biết rằng mụ sẽ phải mang tính mệnh ra trả nếu như nữ điệp viên này không được chuẩn bị sẵn sàng để bất kỳ lúc nào cũng có thể đưa đi làm nhiệm vụ bí mật. “Đặc biệt quan trọng”. - anh nói rõ thêm.

Lúc chia tay, Weiss vui lòng được biết, theo mật hiệu của anh, Aufbaum đã nhận vào trường bốn thiếu nữ lấy ở trại nữ Ravensbrück: một người Ba Lan, hai Nga, một Tiệp Khắc người Bratislava. Và khi ở phòng “Valia III” do Dietrich chỉ huy được biết rằng những người mới tuyển này đã được Weiss kiểm tra thì trong hồ sơ cá nhân của bốn người được đóng dấu ngay lập tức, chứng tỏ việc này đã có lợi đối với việc đào tạo trong trường tình báo. Các thiếu nữ đều có kỷ luật và hoàn toàn tỏ ra xuất sắc trong các giờ học vô tuyến điện.

h —★— THANH KIẾM VÀ LÁ CHẮN Trọn bộ 4 tập ebook©MotSAch —★— TVE-4U© NXB Văn Nghệ TP.HCM 1982
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vadim Kozhevnikov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.