Thanh Kiếm Và Lá Chắn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bốn Mươi Sáu

❊ ❊ ❊

Trong những ngày này, Weiss thường xuyên đến thăm nhà nam tước phu nhân và sung sướng vì sức khỏe của Olga khá lên trông thấy. Theo lệnh của Weiss cô đã chiếm được cảm tình của mụ già bằng sự khiêm tốn và biết ơn của mình.

Weiss cũng đã gặp gỡ cả với ngài Schmidt. Anh đặc biệt chú ý đến hắn sau khi Elsa cho biết rằng theo các kết quả thăm hỏi của chị thì thương gia Schmidt không có một phòng buôn bán nào ở Hamburg cả. Hắn cũng không có tên trong danh sách đặt điện thoại dài hạn.

Các bạn Ba Lan báo cho Elsa biết rằng tên địa chủ - mà hiện nay Schmidt đang ở nhà hắn và được tiếp đãi nồng hậu - có liên hệ với các giới chính khách hải ngoại của Ba Lan ở London và họ hàng của hắn hiện đang ở lại đây, có khả năng, Schmidt là điệp viên của chính phủ này.

Weiss trao cho Zubov nhiệm vụ theo dõi Schmidt, còn Elsa thì anh đề nghị trao đổi với anh về bản tin có liên quan đến liên quan đến việc sản xuất sản phẩm tổng hợp mới của Đức. Elsa sẽ nhận các tin tức về chất này để chuyển cho Trung tâm ở những người mà Weiss chưa biết. Các tin tức của Zubov đến tương đối nhanh. Một người trong nhóm của Zubov đã bắt được hòm thư mật của Schmidt. Hắn chuyển tin tức cho một nhân vật tin cậy. Các giấy tờ này được chụp ảnh, và trong đó Weiss tìm thấy một bức thư nhỏ chứng minh mối liên hệ trực tiếp của viên lãnh sự Anh với Gerd.

Và thế là có được các tài liệu này, Weiss quyết định đến thăm ngài thương gia Hamburg đáng kính.

Việc anh đến làm Schmidt rất vui. Thực ra thì hắn định giấu niềm vui của mình bằng cách uể oải chào Weiss bằng các động tác lười nhác như là hắn đang say sưa nghỉ thoải mái và khách đã đánh thức hắn. Nhưng trong phòng khói thuốc sặc sụa. Trên mẩu xì gà trong hộp gạt tàn thuốc lá còn đang bốc khói, còn trên chiếc bàn làm việc thì Schmidt vừa vội vã quẳng chiếc áo khoác tấm lên. Đôi mắt hắn sớt lóe lên và lòng trắng hơi hồng lên như người vừa trải qua một đêm mất ngủ.

Schmidt bắt đầu đun ấm cà phê bằng đèn cồn, đặt cô nhắc và rượu trắng Đức lên bàn. Ngả người lên ghế bành, và đặt chân lên ghế tựa xong, hắn đề nghị Weiss cũng làm theo hắn, bởi vì, như hắn nói: “Những người Hy lạp cổ đại rất coi trọng kiểu nằm ăn”.

Weiss hỏi rằng Schmidt có nhớ Hamburg không.

- Tôi đang lo ngại về phòng thương mại của mình.

- Công việc của ông có lớn lắm không?

- Tôi chưa bao giờ muốn làm giàu, chỉ muốn độc lập về tài chính thôi. - Schmidt trả lời loanh quanh.

- Chắc rằng điều này cũng hay đấy, phải có nhiều tiền?

- Thế ông chưa bao giờ thử à?

- Tôi đang định thử xem sao.

- Bằng cách nào?

- Ông sẽ nói sao, nếu như sẽ giúp ông một việc nhỏ thay cho bạn tôi?

Schmidt ngờ vực ngước lông mày:

- Một việc nhỏ.

- Nhưng rất quý giá.

- Đúng là “rất” chứ?

- Bạn tôi, người mà tôi đề nghị giúp ông một việc gì đó, nói với tôi rằng sự giúp đỡ sẽ rất giá trị.

- Nhưng ông đã chẳng nói với tôi rằng, ông muốn giúp tôi một việc nhỏ?

- Ồ, ông lại nghĩ thế, - Weiss trịch thượng nói: - Vậy thì xin mời: bạn tôi chuyển tới ông rằng ngành an ninh vô cùng chú ý tới những người trong thời kỳ chiến tranh chỉ chú ý đến các phát minh quốc phòng.

- Bạn ông nói thế?

Weiss nói vẻ qua loa đại khái:

- Bạn tôi có chức vụ không lớn lắm, vì vậy tôi cho phép mình không trích dẫn ý kiến anh ta nguyên văn từng từ.

- Bạn ông đang làm gì?

- Nếu điều đó làm ông đáng chú ý thì ông sẽ có khả năng gặp riêng bạn tôi.

- Ở đâu?

- Tất cả chuyện đó thuộc vào vấn đề, ông sẽ đánh giá sự giúp đỡ của bạn tôi thế nào!

- Này, anh thanh niên! Xin hãy nghe đây! - Schmidt nói, - hãy bỏ các chuyện dọa dẫm tố giác tôi bằng người bạn của anh đi! Đồng thời chuyển lời cho bạn anh rằng “Nếu ông ta làm việc ở Gestapo,” - thương gia Schmidt đang thu thập các mảnh báo cắt của Đức về các nhà phát minh yêu nước, và về những điều tôi đã nhắc tới trong câu chuyện giữa tôi và anh đã được đăng trong tờ báo “Das Reich”. Anh làm được chứ?

- Tất nhiên - Weiss nói. Và cất giọng phấn khởi: - Thưa ngài Schmidt, xin cho phép cạn cốc chúc mừng thành tích của ngài! - Chân thành nói thêm: - Cuối cùng thì tôi rất sung sướng là ngài đã thủ tiêu mọi bóng đen những ngờ vực của tôi.

- Ngờ vực ở điều gì?

- Ngài hãy tưởng tượng xem, - hồn nhiên mỉm cười, Weiss nói: - Tôi đã nghĩ rằng ngài là điệp viên của Anh.

Ngả người ra trên ghế bành, Schmidt cười vang lên đến nỗi chiếc bụng đầy mỡ của hắn rung lên dưới làn áo vest đan.

- Ôi, trời ơi! - Schmidt rên rỉ, - Tôi là gián điệp Anh! - Dừng lại thở rồi buồn rầu nói: - Đối với một nhân viên Cục tình báo Đức, sự suy nghĩ viển vông kiểu này, và tôi có thể nói, rất không có cơ sở, thật là một sai sót nghiêm trọng.

- Nhưng tôi tin rằng trường hợp sai sót hài hước này sẽ chỉ ở trong chúng ta?

- Thôi được, mặc xác anh, tôi hứa với anh như một vật kỷ niệm về lão già Schmidt. - Hắn chạm cốc với Weiss. - Dù sao anh cũng là một thanh niên đáng yêu. Đáng yêu vì sự cởi mở. Và tôi có thể thêm vào - vì lòng dũng cảm.

- Tại sao lại dũng cảm?

- Chứ sao nữa! Đến chỗ gián điệp Anh và tuyên bố rằng ông ta là gián điệp Anh.

Weiss nhếch mép cười tinh quái.

- Thế thì ở đây ông nhầm rồi, thưa ông Schmidt. Ông không chú ý đến việc là lúc nào tôi cũng để một tay trong túi. Và trong đó tôi có… - Và Weiss đắc thắng để khẩu “Sauer” lên bàn.

Schmidt bắt đầu khâm phục.

- Không, điều đó thật đặc biệt! Tức là tôi đã để tính mạng treo trên sợi tóc? - Hắn thú nhận: - Mà ông biết không chuyện đó còn chưa bao giờ xảy ra với tôi.

- Làm thế nào được… - Weiss ngượng nghịu nói: - Phải cảnh giác thôi.

- Đúng, - Schmidt đồng ý. - Bây giờ thì tôi đã thấy ông không phải là người ngây thơ như vậy. - Nâng cốc: - Chúc sức khỏe ông!

Sau đó họ bịa ít chuyện về nam tước phu nhân.

- Phu nhân lo lắng về những người chủ cũ trang trại của bà ta lại nhập quốc tịch Anh. - Weiss nói, - Sợ rằng, nếu Đức không thắng Anh thì những chủ thực sự của trang trại sẽ có lúc bị đưa ra tòa.

- Nhưng tạm thời bà ta đoán rằng, - Schmidt mỉm cười phản đối, - không quân Anh, như ông biết đấy. Không ném bom vào các tài sản riêng của mình ở nước ngoài.

- Điều đó tôi chưa được biết, - Weiss nói. - Ông biết điều đó.

Nhưng Schmidt không muốn coi lời anh nói có ý nghĩ gì.

- Tôi coi trọng việc hùn tiền mình vào các phát minh mới, - hắn nói: - Dễ mang theo. Và vững chắc như ngoại tệ đứng giá.

- Nhân tiện, - Weiss nói. - Dù sao tôi cũng mang đến cho ông cái gì đây. Có lẽ đó không phải là cái mảnh cắt trong báo.

- Thật à? - Schmidt lười nhác kéo dài giọng - Hãy đưa xem nào, kỳ lạ đấy.

Weiss rút trong túi áo khoác phong giấy nhận được ở Elsa và đưa cho Schmidt.

Hắn cắm đầu vào đọc.

Weiss để nguyên súng trên bàn, đứng dậy đi lại trong phòng, anh kéo rèm ra, ngoài vườn trời đã tối. Ở tầng dưới chỉ có một cửa sổ sáng ánh đèn và ánh sáng này dội xuống con đường cát nhỏ.

- Hãy nghe đây, ông nhân viên Cục tình báo Đức! Ông đã đem đến cho tôi những tài liệu rất quan trọng về các phát minh quân sự, vì dự kiến rằng tôi là tình báo Anh. Điều đó có nghĩa gì?

- Đúng, ông không phải là tình báo, - ngoảnh lại nhìn hắn qua vai mình. Weiss đáp. - Tôi đã cho nhà công nghiệp Đức đáng kính xem những tài liệu này rồi.

- Nói láo.

Schmidt vẫn đứng, đặt tay lên súng lục của Weiss. Và mặc dù nói bằng giọng căm tức nhưng nét mặt căng thẳng của hắn nói lên vẻ chiến thắng hơn là vẻ căm tức.

- Thôi được, - Weiss nói giảng hòa - Tôi muốn làm ơn cho ông. Còn bây giờ trả giấy cho tôi. Và ta sẽ uống - Anh tiến lại bên bàn.

- Không. - Schmidt nói - Mọi chuyện sẽ không thế.

- Vậy thế nào?

- Tôi đoạt được giấy tờ của anh và sẽ trả cho anh tiền bảng Anh. - Cất giọng ra lệnh: - Hãy ngồi xuống ghế kia và viết giấy biên nhận.

- Thì tất nhiên rồi, - Weiss nói. - Tôi đã chuẩn bị xong. - Anh ngồi xuống bên bàn và hơi quay người lại. - Nhưng tôi hy vọng, khoản tiền sẽ bốn dấu chứ?

- Viết đi, - Schmidt nhắc lại, và đọc: “Tôi, người nào đó, đã nhận một nghìn bảng Anh vì bản tin chuyển cho Cục tình báo Anh”. Và ghi ngày tháng hôm nay bên cạnh chữ ký của mình.

- Câu chuyện đùa mới ngốc nghếch làm sao cơ chứ? - Weiss lầu bầu nói.

- Viết đi! - Schmidt lại nhắc, đứng lại phía sau lưng Weiss, tì nòng súng “Sauer” vào gáy anh.

- Đừng có đè thế, đau tôi.

Schmidt tin rằng Weiss đã thi hành chính xác mọi yêu cầu của hắn, bèn chỉ súng lục sang bàn thức ăn:

- Thôi, bây giờ anh có thể ngồi sang kia và nâng cốc mừng thắng lợi chung của tôi và anh.

Weiss ngoan ngoãn phục tùng và, tay run lập cập lúc rót đầy cốc cho mình, anh làm đổ cả mấy giọt cognac xuống khăn bàn.

- Xin đủ cái trò nhút nhát ấy đi! - Schmidt khinh miệt nói. - Bây giờ thì đã muộn rồi. Có sợ hãi thì phải sớm hơn, trước khi anh quyết định đến gặp tôi cơ.

- Tôi hiểu, - Weiss ngã lòng nói lúng búng, ngước đôi mắt thiểu não buồn rầu nhìn Schmidt. - Tôi đang ở trong tay ông.

- Đấy, bây giờ thì anh thật là người thông minh. Nghĩa là còn chưa mất khả năng suy nghĩ. Và bây giờ hãy nghe đây và nhớ lấy.

Schmidt thông báo tỉ mỉ và chính xác cho Weiss bằng giọng ông thầy, nhiệm vụ của hắn là gì. Khi hắn nói xong Weiss hỏi có phần chán ngán:

- Và tất cả chỉ có thế?

- Phải.

- Và chỉ thế mà ông được quẳng sang đây?

- Thôi, đó không phải việc tôi với anh bàn luận.

Weiss đứng thẳng người. Mặt anh trở nên đanh thép. Và bỗng nhiên anh ra lệnh cho Schmidt:

- Thôi, ngồi xuống! Và hãy thôi cái trò vung vẩy trước mặt tôi khẩu súng không đạn. - Anh rút túi lấy ra khẩu súng lục thứ hai. - Còn khẩu này, - anh nói - mới đủ bộ. Và khi bắn không kêu to nếu như ông để ý đến hệ thống giảm âm. Cũng hãng sản xuất “Sauer”, nhưng nhằm nhiệm vụ đặc biệt, không phải cho mặt trận - Anh khẽ mắng: - Không tốt ông bạn ạ, ở đó ông thế nào… Có lẽ, làm việc lâu rồi, và bỗng nhiên, kết thúc đáng buồn thế này. Ông có vợ con, họ hàng chứ? Sao lại im lặng? - Anh khóa móc tay vào đôi tay duỗi ra của Schmidt. Rồi giải thích - Đó là nhằm các mục đích bảo vệ sinh mệnh của ông thôi. Nhỡ ông sẽ cắn vỡ ống thuốc độc và lìa về thế giới bên kia, làm mất những tang chứng quý giá của chúng tôi.

Schmidt im lặng. Weiss trói hắn vào lưng chiếc ghế bành nặng, khóa cửa lại và bắt đầu khám xét cẩn thận từng ly từng tí một trong căn phòng.

Nét mặt Schmidt trở nên xám xịt, thái dương tuôn ra những giọt mồ hôi. Weiss rót cognac, cầm cho hắn uống rồi hỏi:

- Tại sao ông lại không bình tĩnh thế? Vì người Anh nổi danh về thái độ lãnh đạm của mình cơ mà. Ông thật đang làm tôi vỡ mộng rồi.

Anh chẳng tốn công lắm cũng tìm ra chiếc đài phát thanh kiểu Anh trong tủ sách. Sau khi xem xét chiếc đài, anh chuyển sang chiếc bót thuốc lá của Schmidt. Anh cẩn thận bẻ gãy từng điếu xì gà một và trong một điếu anh tìm thấy tờ giấy mật mã mỏng. Sau đó ngồi xuống cầm lấy quyển kinh thánh và chú ý lật từng trang. Trên từng dòng lời hát kinh có các vết nhấp nhô trên giấy rất khó nhận ra. Anh nói giọng quở mắng:

- Dù thế nào ông cũng là kẻ bảo thủ. Tại sao ông lại dùng chữ thánh làm mật mã.

Anh mở vali của Schmidt. Lấy đôi giày cao cổ mới đế bằng cao su dày ra, anh ngửi rồi lấy ngón tay ấn vào, khen ngợi:

- Thế là nó đây rồi, cái chất nổ bằng sơn nổi tiếng của các ông đây rồi. Khôn ngoan thật. Phương pháp giữ gìn thế này là chuyện mới đấy. - Và lại tiến về phía tủ sách. Giữa các trang sách có kẹp các công trái Anh loại nhiều tiền. Cuối cùng thì Schmidt mở mồm:

- Hãy cầm lấy tiền cho bản thân. Tôi cho rằng anh đã kiếm được chúng đấy.

- Ông cứ bình tĩnh, tôi không quên đâu. - Weiss nói. Rồi ngồi đối diện với Schmidt, anh hỏi, mắt nhìn vẻ thử thách: - Muốn uống rượu nữa chứ?

Schmidt gật đầu.

Weiss rót nửa cốc con. Schmidt nhếch mép cười.

- Sao anh lại tiếc không cho tôi, cognac của tôi chứ.

- Tôi không muốn ông say khướt, - Và hỏi vẻ thành thạo: - sẽ cho các tài liệu cần thiết về bản thân ông chứ?

- Không - Schmidt cắt ngang.

- Tức là ông coi việc diễn thuyết trong giảng đường, nơi người ta đã nhào luyện ông bằng tất cả các phương pháp dễ đạt được là tốt hơn chứ gì?

- Tôi coi là như thế.

- Thì dù sao ông cũng sẽ nói chứ?

- Không.

- Ông còn chưa biết, chúng tôi có những phương pháp công hiệu như thế nào…

- Tôi sẽ chết có danh dự, như một sĩ quan quân đội của Hoàng đế.

- Sĩ quan gì ở đó kia chứ! Một điệp viên quèn. Hơn nữa, chúng tôi cũng không cho ông chết sớm như vậy đâu. Chúng tôi có những thầy thuốc xuất sắc; họ sẽ quan tâm đến việc kéo dài tối đa sự tồn tại của ông dù thịt xương và một số bộ máy cơ thể ông có ở trong tình trạng trái tự nhiên thế nào đi nữa.

- Té ra anh là một tay hiểu biết nhiều.

- Ông có thể không nghi ngờ, là những người hiểu biết xuất sắc công việc này sẽ giải quyết việc ông.

Schmidt mệt nhọc thở, nhưng không thốt một lời.

Weiss nói giọng hòa giải:

- Hãy nghe đây, cuối cùng, ơn trả ơn. Ông sẽ không báo cho người của chúng tôi là ông có bao nhiêu tiền mặt. Còn đáp lại sự khiêm tốn đó của ông, tôi sẽ báo về cái chết của ông theo địa chỉ ông cho biết và vì tôn kính lòng kiên cường của ông tôi sẽ ghi dấu: Đã hy sinh có phẩm giá. Như thế chắc ông hài lòng.

- Thôi được, - Schmidt đồng ý. - Hãy nhớ lấy Wilson, Douglas, Manchester Zeit Hill, một trăm mười tám, bà En Douglas. Xin nói rõ thêm: Đó là mẹ tôi.

- Ông không có ai ruột thịt nữa à?

- Những người làm nghề của tôi không gánh nặng chuyện vợ con. Làm thế thật như là ích kỷ.

- Mà ông dường như là người có lương tâm đấy!

- Thú vị thật, ông sẽ nói sao nếu như ở vào địa vị của tôi?

- Phải, - Weiss đồng ý. - Chính tôi cũng thấy thích nếu được biết thì lúc đó tôi nói gì với ông.

- Chúng ta sẽ không thay đổi địa vị chứ? - Douglas đề nghị vẻ hài hước.

- Tôi cho là tôi sẽ còn có khả năng đó.

- Xin chúc cho nó chóng thực hiện. - Douglas lầu bầu.

- Khi ông bị xử tử, mẹ ông sẽ được nhận tiền trợ cấp chứ?

- Vị tất đã được, - Douglas cau có nói. - Nhưng dù sao thì cũng không nhanh chóng đâu. Vì Cục tình báo Đức sẽ không gửi giấy báo tử chính thức về tôi. Còn những chỉ huy Cục tình báo Anh trong khi chưa nhận được những tin chính xác sẽ có cơ sở cho rằng, sau khi thất bại tôi đã mua cho mình cái sống bằng giá phản bội.

- Thế tại sao ông không thực sự đi sang thông đồng với chúng tôi?

- Tôi là người Anh.

- Còn chúng tôi là người Đức.

- Các ông là phát xít.

- Còn ông là người dân chủ?

- Tôi không mong muốn bàn luận với ông điều liên quan đến nhân dân tôi.

- Và trong suốt thời gian dài, khi người ta sẽ biến ông thành khúc bít tết đẫm máu, ông cũng sẽ cho rằng khúc bít tết này loại ngoại hạng, vì nó làm bằng thịt một người Anh chắc?

- Anh phải biết, - Douglas tức giận nói, - tôi đã ngấy việc ba hoa với anh rồi. Hãy gọi các điệp viên của anh đến.

- Tôi không cần ông khuyên. - Weiss nói. - Và ông hãy mừng là tạm thời ông còn có khả năng ngắn ngủi ngồi trên chiếc ghế bành thoải mái.

- Phải, tôi có nghe nói, là các ông bắt tù nhân ngồi lên các chai đựng sâm banh, như là hồi nào dân châu Á bắt tù nhân ngồi lên cọc nhọn.

- Ông có thể đề nghị để đối với ông, các chai đựng sâm banh Pháp thay bằng các chai đựng whisky Anh được đấy.

- Sao anh cứ kéo dài làm gì? Anh còn muốn gì ở tôi? - Douglas giận dữ kêu lên.

- Tôi muốn biết mục đích ông có mặt ở đây. - Và Weiss đề nghị: - Ta hãy bình tĩnh nói chuyện. - Đưa xì gà vào mồm Douglas, anh bật lửa. Dừng lại đôi chút, anh nói: - Khi ông mong muốn tuyển lựa tôi, tôi sẽ nói bằng phương pháp rất tầm thường, thì rõ ràng tài liệu kỹ thuật sản xuất các chất tổng hợp mới ở một trong các xí nghiệp hóa học Auschwitz làm ông chú ý. Đúng thế không?

- Đúng, tôi nhận chỉ thị tối quan trọng: đoạt bằng được ở đây tài liệu kỹ thuật, thế thôi, và không làm gì khác nữa.

- Vì đó là chiến dịch phức tạp, và chính phe ông sẽ phải trả giá không rẻ.

- Tức là tài liệu đáng giá đó. Còn tôi thì người ta hứa là sẽ trả cho các tài liệu của hãng “Farben” một món tiền rất lớn, có thế thôi. Anh rõ chứ?

Sau một phút im lặng, Douglas buồn rầu nói:

- Tôi thật chưa bao giờ lại ở vào địa vị ngốc nghếch như thế này. Chà, giá như tôi có thể bắn chết được anh để không có nhân chứng về vụ lầm lẫn đáng buồn trong tiểu sử đời tôi.

- Ông trọng danh dự đến thế kia à?

- Tôi là người nhà nghề. Tôi có khái niệm riêng về danh dự.

- Gây vụ giết người để giữ bí mật ý kiến của một tình báo lỗi lạc?

- Sao lại lỗ mãng như vậy? Chỉ loại trừ thôi. - Hắn hỏi: - Chắc rằng anh đến đây không phải chỉ có một mình?

- Tất nhiên. Tôi đã áp dụng các biện pháp để ông cảm thấy hoàn toàn được an toàn đối với tôi.

- Và anh không coi việc thủ tiêu tôi là hợp lý?

- Ồ, ông nói lạ! - Weiss trách nhẹ: - Lẽ nào có thể đa nghi như vậy? - Anh đề nghị: - Nếu ông có tâm trạng quá căng thẳng như vậy thì thôi ta vĩnh biệt nhau ngay bây giờ vậy.

Douglas dao động.

- Và ông sẽ chia tay tôi chỉ đơn giản như vậy?

- Nhưng vì đúng là ông đang làm việc ở đây không để làm hại người Đức chúng tôi, mà để mang lợi ích cho các công ty của mình đang lưu ý đến các phát sinh của Đức. Ông hầu như không có hại. Tạm thời tôi sẽ để ông được yên. Nhưng, có khả năng, ông sẽ còn có lợi cho tôi. Hãy ngồi yên, tôi sẽ mở khóa tay cho ông. Không được cử động cơ thể vô ích. Hãy nhớ là ông đang ở trong tay tôi.

Một lát sau Weiss ra khỏi thì cửa đóng lại.

Ngày hôm sau Weiss được biết là ngài Schmidt cấp tốc bỏ Warsaw đi rồi! Đúng là các việc khẩn cấp của công ty gọi ông ta về.

h —★— THANH KIẾM VÀ LÁ CHẮN Trọn bộ 4 tập ebook©MotSAch —★— TVE-4U© NXB Văn Nghệ TP.HCM 1982
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vadim Kozhevnikov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.