Weiss đến phòng xoa bóp.
Ở đây mọi việc diễn ra như không có chiến tranh gì cả. Nhân viên phục vụ được đào tạo nghiêm ngặt luôn nhã nhặn và chu đáo phục vụ như mọi khi. Yên tĩnh, lặng lẽ, các phòng làm việc và áo choàng sạch sẽ không có vi trùng. Sau khi làm thủ tục giáo sư mời Weiss đến phòng riêng để “kiểm tra sức khỏe”.
Stutthof gầy đi hốc hác, mặt trông càng mệt mỏi đáng thương hơn.
Weiss báo cáo những gì được biết trong những ngày qua.
Giáo sư lặng lẽ nghe, thỉnh thoảng ghi dấu vào cuốn sổ nhỏ rồi hỏi:
- Hết rồi chứ?
- Chỉ những điều chủ yếu nhất thôi.
Giáo sư nói:
- Bọn Hitler đã nhất trí trong ý định của chúng là thủ tiêu các trại tập trung và cả tù nhân ở đó, thủ tiêu như để làm mất tang chứng, mất người làm chứng buộc tội chúng. Chiến thuật thường tình của bọn tội phạm là như vậy. Ngoài ra, Hitler đang tính toán rằng, hành động vô cùng dã man này sẽ buộc bọn quốc xã, những tên sợ trừng phạt phải lẩn trốn vào bí mật và tiếp tục chiến đấu. Còn về dự định của một số tên cầm đầu quốc xã dùng hàng trăm hoặc hàng nghìn người được thả để chuộc lại tội lỗi đã giết hàng triệu người thì đó chỉ là hành động tráo trở sai lầm. Nhưng cần phải lợi dụng hành động này để giải phóng một số tù nhân nhiều hơn số ghi trong danh sách. Nhiệm vụ chủ yếu của chúng ta lúc này là loại trừ việc thủ tiêu người hàng loạt. Và đó là chỉ thị của Trung tâm. Tôi có thể báo, - ông hơi mỉm cười, - các tài liệu của anh về số cơ sở mật của các tổ chức phát xít khủng bố bí mật đã được Trung tâm nghiên cứu, kiểm tra. Và theo các tài liệu này, các nhóm tác chiến của cơ quan phản gián ta được đưa đến những vùng đã chỉ. Bằng cách này đảm bảo được an toàn cho quân đội Liên Xô trong các vùng hậu phương địch. - Nhếch mép cười. - Trong khi đó viên xoa bóp của Himmler có nhận được lời góp ý của tôi về các vấn đề chỉ liên quan đến y học. Viên này vẻ tin cậy cho tôi biết rằng hắn có được nghe Schellenberg và Muzy nói chuyện với nhau bằng điện thoại. Schellenberg nói với Muzy rằng chính hắn đã mấy lần giúp đỡ các gia đình Do Thái và cả những kẻ kết hôn hỗn hợp. Hắn còn đảm bảo rằng tự liệt mình là người “đáng nghi ngờ” theo quan điểm trật tự tổ chức đảng và có quyền hành trong bộ máy nhà nước. Bọn phát xít đang dự định từ bỏ chủ nghĩa phát xít với hy vọng an toàn tính mệnh. Chúng sẽ phản nhau và sẵn sàng cống hiến tất cả cho cái vật giả mạo cứu tinh tựa như “sự đáng nghi ngờ của mình” nên xét điều đó.
Có tiếng gõ cửa.
- Xin mời. - giáo sư nói.
Một thiếu nữ mặc quần áo của đơn vị nữ phụ trợ ngành quan sát phòng không đi vào phòng. Một cô gái người cân đối, lộng lẫy, vẻ ác cảm, kiêu căng hiện ra trên nét mặt hống hách, lạnh nhạt như búp bê.
- Đây là Nadia của tôi! - Giáo sư nói bằng tiếng Nga và gật đầu về phía Weiss đề nghị con gái: - Làm quen đi!
Đôi vai nhô của thiếu nữ như ngay lập tức bị thụt xuống, nét mặt biến đổi như ngay lập tức được thay bằng một vẻ khác hẳn, rụt rè, đáng yêu và hơi lúng túng.
- Anh đấy à? - Cô thốt lên và đỏ mặt đưa tay cho Weiss bắt. - Thế mà tôi vào, nhìn thấy - một tên Đức. - Cô nói say sưa nhìn Weiss - Thế tức là anh như vậy?
Weiss lúng túng, quay mắt nhìn đi nơi khác.
- Thôi, xin đủ cho, các anh chị thanh niên! - Và sao đó giáo sư nổi giận và yêu cầu con gái. - Báo cáo đi!
Thiếu nữ ngồi xuống chiếc ghế sao cho có thể nhìn thấy rõ cả cha và cả Weiss. Cô bắt đầu nói, đưa mắt tươi cười nhìn Weiss nhưng bằng một giọng khô khan và nghiêm nghị khiến cho tưởng rằng một người khác đang nói những lời này.
- Chiến dịch mang tên mật “Volke” đặt kế hoạch ném bom lãnh thổ Đức bằng các đơn vị không quân Đức. Máy bay ném bom sẽ được ngụy trang thành không quân đồng minh. Căn cứ của các máy bay này đã đánh dấu trên bản đồ. Mục tiêu ném bom còn chưa rõ. Có dự kiến là các trại tập trung, vì kế hoạch này được Himmler và Kaltenbrunner duyệt y.
- Đấy, thấy không, - giáo sư nói, - Kaltenbrunner ngăn cản Himmler thả mấy trăm người ra khỏi trại tập trung, Himmler cũng ngăn cản Kaltenbrunner làm chính cái đó, chúng đang cắn xé nhau để không tên nào có khả năng thừa trước đồng minh. Và trong khi đó cả hai tên nhất trí thảo ra kế hoạch tiêu diệt một loạt hàng chục vạn người. - Ông cúi xuống, xoa đầu gối, nhăn mặt. Rồi tuyên bố, nghiêm khắc nhìn Weiss: - Nhiệm vụ của anh - phát hiện ra chính những trại nào bị đánh dấu tiêu diệt bằng máy bay. Thứ hai - tôi không phản đối vấn đề nhập anh vào nhóm tác chiến sẽ có nhiệm vụ ngăn cản tại chỗ việc này. - Ông đứng dậy: - Xong!
Weiss nhìn thiếu nữ và rụt rè mỉm cười.
- Xong, - giáo sư nhắc lại.
Cô gái xin cha:
- Con có thể tiễn đồng chí được không?
- Lại còn thế nữa! - Stutthof nổi giận: - Không còn bé bỏng, tự biết đường đi rồi.
- Sao cha! - Thiếu nữ van nài thốt lên.
- Cha đã nói - không được. Và nói chung - chẳng có gì…
- Sao lại chẳng có gì? - Thiếu nữ bướng bỉnh hỏi lại. - Thế nếu chúng con cùng đường đi?
- Anh biết đấy, - giáo sư nói, tay đẩy anh đi ra cửa, - hãy từ chối đi! - Rồi nhìn con gái từ đầu đến chân. Ông cất giọng phàn nàn: - Con cũng ở nhóm tác chiến, hãy chịu đựng một chút - đến căn cứ sẽ gặp nhau thôi…
•º•
Hoặc là do cái sạch bóng loáng của một ngày trời trong xanh hoặc là do cái nhìn âu yếm thoáng qua của người thiếu nữ Xô Viết, hoặc chỉ là vì sự tự nhiên anh có cảm giác sung sướng khó tả trước cuộc sống, nhưng Weiss cảm thấy anh không còn bị dày vò vì tình cảm cô độc nữa.
Anh cảm thấy mình như một phần nhỏ bé của thế giới bao la được con người tạo ra vì con người, và trong tâm trạng trong sáng, kỳ lạ đó anh đến nhà Heinrich.
Heinrich đang rầu rĩ. Anh quẳng cho Weiss mấy tờ giấy trên có in chữ gì đó.
- Đọc đi! Lấy ở phòng riêng của Willie Schwarzkopf đấy!
Weiss ngồi xuống bên bàn và bắt đầu đọc.
“Ban hành chính quản trị SS
MẬT
Trình thủ tướng SS
Thưa thủ tướng! Những răng vàng của bọn tù nhân đã chết theo lệnh của thủ tướng được trao cho Ban y tế. Số vàng này được ở đó sử dụng để làm các bộ răng giả cho người của ta. Trưởng ban SS đã có số vàng dự trữ trên 50 kilôgam, số vàng này đủ để bịt răng cho số yêu cầu dự định bằng kim loại quý trong khoảng năm năm.
Do các nguyên nhân an toàn, cũng như để sử dụng đúng mức, tôi coi thu nhặt số vàng lớn hơn cho mục đích này là không hợp lý.
Vậy đề nghị cho phép sau đây số mảnh răng vàng của bọn tù bị chết sẽ đưa vào nhà băng quốc xã.
Thừa hành trách nhiệm: Franz, lữ trưởng - thiếu tướng quân SS”.
Tờ thứ hai in:
“Danh sách các vật phẩm bằng đồ dệt đã cũ rách đưa ra khỏi các trại Auschwitz và Lublin theo lệnh của Chánh ban hành chính quản trị SS.
Quần áo cũ của nam: 92.000 bộ
của nữ: 26.000 bộ
Đồ lót nữ bằng lụa: 3.900 bộ
Tổng cộng: 34 toa xe lửa
Giẻ rách: 400 toa xe lửa
Đệm giường và gối: 130 toa xe lửa
Tóc phụ nữ: 1 toa xe lửa.
Sao y nguyên bản - Đội trưởng SS”
Nhìn Weiss, Heinrich kêu lên:
- Và tiếp theo toàn loại như vậy! Weiss, tôi không chịu nổi nữa. Tôi sẽ giết hắn!
- Nếu cậu làm như vậy, - Weiss khô khan nói, - cậu sẽ là thủ phạm trong cái chết của hàng trăm hàng ngàn người. Chú cậu hiện nay là nguồn tin cho chúng tôi, mà nhờ các tin này chúng tôi sẽ có thể cứu sống được hàng chục vạn người… Chờ một chút, - anh giữ Heinrich lại, - bây giờ mọi việc sẽ rõ. Cậu hãy nói, có các lệnh gửi cho Willie về việc cắt lương thực cho các trại tập trung nào đó không?
- Có, hình như vừa mới đây ở Dachau, Lindsberg, Mühldorf và còn ở đâu đó nữa.
- Cậu hãy xác định chính xác! Vấn đề là ở chỗ, hiện giờ chúng đang chuẩn bị chiến dịch tiêu diệt tù nhân. Những trại đã đánh đấu đầu tiên đang bị cắt lương thực. Cậu hiểu chưa?
- Rõ!
- Hôm nay liệu có thể xác định được không, khoảng đến chiều.
- Được.
- Thế thì xong.
- Chờ một chút, - Heinrich đề nghị, - Nhưng thế đã “xong” đâu. Sao cậu thích cái từ “xong” thế! Cần phải làm cái gì chủ yếu để cứu người.
- Việc đó trao cho các nhóm tác chiến rồi.
- Còn tôi?
- Cậu cái gì? Cậu đang làm một việc rất lớn.
- Không được, - Heinrich phản đối. - Không được. Tôi cũng phải có mặt ở nơi cậu đến. Hứa chứ?
- Thôi được, - Weiss nói: - Việc đó chúng tôi còn xét.
•º•
Weiss không nhận ngay ra Zubov: một người gù gù, râu tóc lờm xờm, mặt đen xạm, gò má nhô hẳn lên đang đi trên một phố tới địa điểm gặp mặt. Nghe Weiss nói xong, Zubov tươi tỉnh hẳn lên.
- Người à? Có ngay! Cả bốn người Đức, cũng loại bị giam ở trại ra. - Nói thêm hơi có lỗi: - Lúc không bận công việc mình vẫn đi tác chiến với họ. Loại người biết chiến đấu.
- Có vũ khí chứ?
- Chứ sao nữa? - Zubov nói. - Còn có thừa để bán nữa.
- Thế thì, từ lúc này - Weiss cười, - phải lặng hơn nước thấp hơn cỏ… Nhưng ở tư thế báo động cấp một.
- Rõ!
Weiss đặt tay lên vai bạn:
- Anh bạn già, hãy cứng cỏi lên nào.
- Mình thấy khó quá, - Zubov phàn nàn. - Giá như sống không phải trong nhà cô ta. Hình như, mình thấy Brigitte ở khắp mọi nơi… - Than thở như đau răng. Rồi đề nghị: - Có thể rẽ vào một chút chăng?
- Không nên.
- Tức là phải chịu đựng?
- Đúng!
•º•
Rõ ràng sau buổi nói chuyện với Bernadotte đã thấy rõ sự hoàn toàn không có hy vọng gì vào mọi dự định đưa Himmler lên ngôi quốc trưởng mới, Schellenberg không còn coi trọng gì cái “nhóm đặc biệt” trong đó có Weiss nữa. Và mặc dù nhóm này hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bí mật đưa các nhân vật thoát khỏi trại tập trung theo danh sách của Bernadotte và Muzy, nhưng nhóm bây giờ vẫn bị ghép vào cùng với nhóm SS khác, chịu trách nhiệm hoàn toàn chỉ thảo kế hoạch và kỹ thuật bắn giết tù nhân, kể cả công nhân nước ngoài ở trong các mục tiêu mật.
Làm việc trong nhóm chung rộng lớn này Weiss có thể làm quen với danh sách các tên toàn quyền SĐ đến các trại tập trung để lãnh đạo chung kế hoạch tác chiến. Các chiến sĩ tác chiến phải rút gọn số các tên thuận buồm xuôi gió đến nơi quy định.
Ngoài ra, do sử dụng các giấy tờ in sẵn, các mẫu con dấu chữ ký, những tín hiệu mật các loại mà Weiss lấy được, đã thảo ra các lệnh bãi hoãn “di chuyển trại” trong một thời gian nhất định hoặc tiếp theo lệnh đặc biệt. Các lệnh này được giao thông viên đưa đến các trại. Họ là người Đức trong nhóm tác chiến hay loại người biết tiếng Đức, một cách hoàn thiện.
Thường thường những lệnh như vậy do các sĩ quan SS hay quan chức Gestapo mang đến. Tức là sau khi đến trại, các chiến sĩ tác chiến không thể bỏ đi ngay, như quy định cho lính thường. Để không gây nghi ngờ, họ phải ở lại một thời gian sử dụng thái độ mến khách của Ban chỉ huy trại. Nhưng mỗi giờ ở lại trại đều đe dọa cái chết…
Mười hai tên ủy nhiệm SĐ phải bay đến các vùng miền tây Đức trong ba ngày và chỉ huy việc tiêu diệt các trại tập trung ở đó sao cho không còn để lại một dấu tích gì.
Stutthof được Weiss báo tin này, một ngày sau mới nói với anh rằng đồng minh đã được báo trước và máy bay chiến đấu của đồng minh sẽ ở trên không. Nhưng nếu máy bay vận tải Đức chở bọn ủy nhiệm SĐ vẫn thuận buồm xuôi gió hạ cánh được, thì việc ngăn cản tiếp từ mặt đất sẽ không có khả năng.
Ngay sau khi đồng minh đổ bộ vào miền Tây, các đội đặc biệt “commando” bắt đầu săn lùng tài liệu nghiên cứu khoa học, cả những nhà nghiên cứu, các phát minh và các tài liệu kỹ thuật. Chúng không có các chỉ thị khác. Cuộc săn lùng tài liệu và người này mang cái tên “Peiper-Clips” và mặc dù trong số các “commando” có những nhóm rõ ràng, có thể ngăn chặn được việc chém giết ở các trại tập trung, nhưng chúng không được lệnh làm việc này. Phải làm thế nào?
Weiss nói:
- Chúng ta không thể ghép ai vào số hành khách của chuyến bay đặc biệt được. Danh sách do Himmler và Kaltenbrunner ký. Nhưng thành phần chuyến bay được lập nên chỉ một ngày trước khi bay, và mọi người không biết nhau. Có thể làm như sau: Tôi sẽ đến sân bay gặp tên Gestapo trực ban và cùng với hắn tiến hành kiểm tra danh sách người đi. Tôi sẽ nghi ngờ một tên trong bọn chúng và truất khỏi chuyến bay. Nếu cần, tôi sẽ lắp trực ban với Dietrich. Tên này sẽ nói điều tôi nói với hắn.
Thời gian hạn chế, trực ban sẽ lo lắng và nếu lúc đó có người của ta ở gần được đào tạo đặc biệt, tôi sẽ kiểm tra giấy tờ của người này, theo tôi sẽ không bị phản đối gì. Các thành viên chuyến bay đều có dù. Người này có thể mở cửa máy bay và nhảy ra sau khi đặt được mìn. Tôi thấy không có đường nào khác.
- Nhưng người này phải là phi công, nếu không anh ta sẽ tự lột mặt nạ của mình.
- Đúng, tất nhiên rồi, và tôi đã nói: được đào tạo đặc biệt cơ mà.
- Nhưng chúng ta làm gì có loại đó.
- Có thể, trong nhóm của Zubov.
Khi Weiss hỏi Zubov về điều này, Zubov phấn khởi tuyên bố:
- Thì chính mình đã học trong trường hàng không đặc biệt, đã tự mình bay được, không cần chỉ đạo viên, chỉ chút nữa là thành phi công rồi.
- Và không đủ một chút này à?
Zubov bị cụt hứng.
- Phải, cậu biết không, người ta vu oan cho tôi càn bậy hàng không, lái máy bay lớp Chkalov trước thời hạn. Tóm lại gặp nạn vì chuyến bay là sát đoàn xe lửa. - Nhếch mép cười huênh hoang. - Hành khách trên tàu thích thú, vẫy khăn tay qua cửa sổ tàu, mình chỉ nhìn một mắt.
- Này, cậu nghe đây, chuyến bay này, cậu hiểu không…
- Xin chào! - Zubov cắt ngang, - Mình vốn người bất tử. Hơn nữa mình đã nhảy dù hơn hai chục lần rồi, đó là đảm bảo chủ yếu của mình. Đừng lo, mình sẽ sống huy hoàng cho mà xem.
Nadya kiếm được giấy tờ cho Zubov. Khi chuyển cho Weiss, cô nói:
- Chỉ cần có ảnh khác. Còn giấy tờ khá thế này. Nhưng nếu có thể hãy trao trả ngay hôm nay: vì tôi phải để trả chúng vào chỗ cũ.
- Nhưng nếu không thể được?
Nadya ngước mắt lên, khẽ nói:
- Thế thì bố sẽ vô cùng đau khổ, sau khi chúng tôi đã mất mẹ.
Khi được biết chiến dịch giao cho Zubov đảm nhiệm, giáo sư không hài lòng nhăn mặt:
- Tôi không nghi ngờ gì vào khả năng hàng không của đồng chí Zubov, nhưng càn bậy trên “U-2” đó là một chuyện, còn lái chiếc máy bay vận tải lớn. - đó lại là chuyện khác. Tôi kiên quyết phản đối.
- Thế nếu cho làm thợ máy trên máy bay?
- Đồng chí ấy không biết kết cấu máy bay Đức. Sẽ làm hỏng thôi!
- Đồng chí hãy nghe. Làm xạ thủ trên máy bay?
- Có thể, thế được đấy.
Và giáo sư kết luận bằng một giọng hoàn toàn khác:
- Cái tốt nhất là Zubov có kinh nghiệm nhảy dù. Nếu đưa người khác đi - tức là sẽ phải chết.
•º•
Tất cả đều đơn giản hơn Weiss chờ đợi rất nhiều.
Sau khi gọi các nhân viên chuyến bay đến chỗ Gestapo trực ban kiểm tra phụ, sau khi xác định theo thẻ quân nhân kẻ nào là xạ thủ trên máy bay, Weiss vẻ ngờ vực nhìn tên này và rất tập trung giữ cho mặt có nét tìm kiếm độc ác.
Tên người thấp, chắc khỏe mà anh nhìn, sau khi tiến lại sát anh, thở ra một mùi nồng nặc của rượu trắng khiến Weiss cảm thấy phấn khởi.
- Đồ con lợn! - Weiss quát. - Đồ lợn hèn nhát. Rượu chè be bét trước khi bay. - Và quay sang tên Gestapo trực ban, anh nói: - Đây là một sự cẩu thả đầy tội lỗi của các ông. - Sau khi ra lệnh cho đám nhân viên chuyến bay bỏ đi, anh hỏi: - Ông định làm gì?
- Tôi gọi người khác ngay bây giờ.
- Cần bao nhiêu thời gian cho việc đó?
- Hai mươi phút thôi, không quá đâu.
- Máy bay phải cất cánh sau mười hai phút nữa. Có các máy bay chiến đấu đi hộ tống nó, và chắc đã cất cánh rồi. Ông đã phá vỡ nhiệm vụ có tầm quan trọng quốc gia đặc biệt.
Tên trực ban đứng nghiêm, mặt tái xanh, môi khô hẳn đi, hắn liếm môi.
Zubov mặc quân phục hàng không đi vào, vai đeo ba lô. Anh chào. Weiss quát Zubov:
- Tại sao không có người đi kèm? Giấy tờ? - Anh xem xong giúi cho tên trực ban, khinh bỉ nói: - Ông thật quá may mắn. - Nháy mắt với hắn: - Tôi ngờ rằng đã trách mắng ông vô ích: đúng là ông biết lo xa hơn, và người này của ông đã đến không phải sau hai mươi phút, mà ngay lập tức. - Anh vỗ vai tên trực ban: - Biết làm việc đấy, hả?
Trực ban liếc qua giấy tờ rồi ra lệnh cho Zubov:
- Lên máy bay!
Zubov nói:
- Nhưng, thưa ngài thiếu úy, tôi được giao trách nhiệm bay chuyến sau.
- Bước, không được tranh cãi!
Zubov bỏ đi. Anh bỏ đi, giấy tờ đút vào túi.
Nếu như hôm nay không trao trả giấy tờ cho Nadya thì Stutthof, sau khi mất vợ ở đây, ngày mai, mà có thể ngay đêm nay sẽ mất nốt con gái.
Weiss đề nghị tên trực ban đi với anh đến máy bay. Tên trực ban ghi vào sổ là xạ thủ trên máy bay bị truất khỏi chuyến bay và thay bằng tên khác.
Hành khách đã ở trong cabin. Không nhìn thấy Zubov. Tên Gestapo nhìn đồng hồ, hắn được đề nghị lên máy bay.
Weiss ở lại một mình và đã định đi theo tên trực ban để tìm Zubov, nhưng Zubov đã hiện ra bên cửa máy bay, tay giữ túi dù. Anh quẳng dù xuống sân bay và kịp chuyển giấy tờ của mình cho Weiss.
Weiss vô cùng hạnh phúc và sung sướng vì giấy tờ của Zubov đã ở trong tay anh. Anh ngạc nhiên nhưng lúc đầu không quá coi trọng việc Zubov quăng dù xuống và sau đó còn quẳng ba dù khác.
Tên Gestapo chỉ vừa xuống khỏi máy bay thì thang lên xuống được đưa ra, cửa máy bay đóng xầm kín chặt lại, và máy bay với những cánh quạt trong suốt gầm rú chạy theo đường bay, lấy tốc độ mỗi lúc một nhanh hơn. Rời khỏi mặt đất xong, máy bay liền lấy ngay độ cao.
Trên đường quay trở lại Weiss hỏi tên Gestapo đi cùng:
- Tại sao lại quẳng dù xuống? Thừa hay sao?
- Không, - tên Gestapo nói, - không phải thừa. Chỉ vì đại tá trưởng nhóm rất hồi hộp khi biết rằng một nhân viên trong nhóm bị truất khỏi chuyến bay vì không đáng được tin cậy. Và yêu cầu tất cả nhân viên phải quẳng dù đi. Ông ta cho rằng như thế đảm bảo hơn vì phi công sẽ không bỏ máy bay nếu bị máy bay chiến đấu của địch đến tấn công. Mọi người sẽ phải cố gắng cứu máy bay đến phút cuối cùng, và tức là cả hành khách! - Hắn tán thành: - Điều này có logic của nó. Tôi chỉ còn biết thi hành lệnh kiên quyết của ông ta.
Weiss nhìn bầu trời mênh mông, bao la như vô tận. Anh cảm thấy một sự tuyệt vọng không khắc phục nổi, một sự trống trải như vừa mất cuộc sống riêng của chính mình. Và xung quanh tất cả đối với anh đều như chết rồi.