Tuyết trắng sạch như bông. Bầu trời sáng sủa, trong xanh như một ngày hè. Những cây thông thân hồng, lá nhọn xanh mượt bám trên ngọn các cành nhiều nhánh. Không khí giá lạnh như nước nguồn, những tia nắng mặt trời nhiều màu sắc lấp lánh trên lớp vỏ tuyết.
Weiss cho xe chạy với tốc độ rất nhanh không phải vì anh vội vã trở về trang trại của nam tước phu nhân với cô gái được anh bảo trợ, mà xe chạy như bay như thế mới đáp lại đúng tâm trạng của anh. Cuộc gặp gỡ với Gvozd đã làm anh rất xúc động.
Tikhon Lukich sau khi được Tổ quốc kéo trở về, đã trở nên khác hẳn. Nét mặt anh thay đổi, vẻ tin tưởng bình tĩnh bao trùm con người vai rộng của anh, sức sống đã lóe lên trong con mắt trước kia lờ đờ như chết. Sự thay đổi trong Gvozd thật kinh ngạc khiến Weiss thấy lo lắng: liệu có gây nghi ngờ cho bọn Đức không?
Weiss thấy khuôn mặt Tikhon hiện ra trước mắt anh, đôi mắt Tikhon bừng lên tia sáng hạnh phúc từ nội tâm. Tâm hồn Weiss cũng tràn đầy hạnh phúc: anh đã thực hiện được nghĩa vụ tình báo của mình, trả lại cuộc sống cho một con người tưởng như đã phải đổi mạng.
Anh sẵn sàng mỉm cười với những cụm tuyết nằm trên cành thông bám chắc vào các chùm lá nhọn và vì thế trông giống như những con nhím trắng đang bò trên cây. Anh rất muốn được sờ nó, vuốt ve chúng.
Anh muốn mỉm cười với cây cối cùng loại với những cây mọc ở quê anh, sờ vào lớp vỏ bong ra của chúng, lớp da gỗ khô bốc mùi nhựa nguyên chất, hăng hăng.
Mọi cái xung quanh đều làm Weiss sung sướng. Anh hạ kính bên cửa xe xuống, thở hít không khí băng giá. Và cùng với làn không khí kỳ diệu này, mọi ký ức đã trở lại với anh…
Anh nhớ lại trạm “Bắc cực” trôi đầu tiên của Liên Xô, nhớ những ngày đoàn thám hiểm một mình trên tảng băng vỡ lênh đênh giữa đại dương và tính mạng của họ đang bị đe dọa. Lúc đó Sasha Belov không bỏ đi đâu cả, ngồi lì bên chiếc máy thu thanh làm lấy và tìm kiếm tín hiệu trong không trung, nghe ngóng những câu hỏi lo âu bằng đủ mọi thứ tiếng trên thế giới về các nhà thám hiểm Bắc cực Liên Xô dũng cảm này. Toàn thế giới đang lo lắng cho số phận bốn người Xô Viết đang tiếp tục dũng cảm làm việc trên tảng băng mỏng manh, mỗi giờ một nhỏ đi dưới chân họ.
Trong sự lo lắng này của mọi người trên trái đất có một sự nhất trí chung đẹp đẽ mang tính người. Hình như không thể có chuyện có lúc nào đó họ lại cho phép lôi cuốn nhau vào cuộc chiến tranh tàn khốc. Ngày nay tất cả sẽ trở nên tốt đẹp hơn, sẽ quý trọng cuộc sống của mỗi người hơn.
Chính lúc đó, cơ quan phụ trách của Goebbels không những chỉ nghiêm cấm việc thông báo qua báo chí về đoàn thám hiểm Bắc cực của Liên Xô, mà còn không cho nhắc đến Bắc cực nữa. Vì thế sự lo lắng của người ham thích vô tuyến điện của Đức, những lời chất vấn vô tận của họ về vấn đề người ta có kịp cứu các nhà thám hiểm Bắc cực ra khỏi lớp băng đang tan vỡ hay không; sự lo lắng ấy thật vô cùng cảm động và làm xao xuyến lòng người, vì mật thám có thể đàn áp bất kỳ ai trong họ.
Weiss nhớ lại cả phiên tòa phát xít, nhớ lại giọng nói kiêu hãnh, tố giác vang lên toàn thế giới của chủ nghĩa cộng sản - giọng nói của Georgy Dimitrov. Hàng triệu thanh niên Xô Viết cũng đã sẵn sàng như Dimitrov lao vào cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa phát xít và, nếu cần, cống hiến cả đời mình để cứu loài người khỏi họa dịch hạch nâu.
Và trong mơ ước, lúc đó Sasha Belov đã thấy mình như một chiến sĩ đi giải phóng nhân dân Đức khỏi quyền chuyên chế phát xít.
Phải trở thành chiến sĩ tình báo… Anh tưởng tượng hoạt động của người tình báo là một chiến công lớn. Anh không thể dự kiến được rằng, chủ yếu, đó là một công việc chịu đựng vô bờ bến, thận trọng mà kết quả của nó phụ thuộc vào hàng nghìn những việc nhỏ bé thông thường. Vì rằng những việc nhỏ bé này có thể dẫn anh tới chỗ chết. Vì chính cách buộc dây giày cao cổ, lẫn thói quen giúp đỡ những người xung quanh một cách tự nhiên đều có thể làm cho kẻ thù để ý.
Người tình báo không bao giờ được quên rằng, tính tham lam, khát vọng lời lãi cá nhân - đó là bằng chứng tốt nhất và đáng tin cậy nhất để làm người ở cái xã hội mà trong đó mỗi kẻ đều vì mình; không có ai vì mọi người cả.
Cần phải có thời gian, thời gian để hiểu toàn bộ bản chất thực của anh, hiểu bản chất của một tình báo Xô Viết phải được che đậy đến mức nào để những người xung quanh khỏi biết, phải biết mức hạn chế tối thiểu được quy định nghiêm ngặt như thế nào. Một sai sót nhỏ bé nhất sẽ đe dọa tính mạng người tình báo. Để hoạt động trong phe cánh của kẻ thù, sự giả tạo của người tình báo phải có sức sống tuyệt vời, có sự thật hiển nhiên của mỗi chi tiết vô cùng chính xác. Mỗi việc làm có tang chứng nhỏ bé nhất ở đây đều bị trừng phạt bằng cái chết.
Đấy, tại sao Weiss không cho phép mình chìm đắm trong sung sướng và giữ bàn tay ấm áp của Tikhon Lukich trong tay mình là như vậy.
Cần phải nghĩ về Olga. Cô gái này là ai, tại sao lại tự nhận là người khác, đã dự định làm gì, có nguy hiểm gì ẩn giấu trong con người này?
Anh phải tìm ra tất cả những điều đó và phải tìm ra với sự giúp đỡ của mụ già hay bốc đồng, biến mụ già vợ nam tước này thành tình báo của anh. Nhưng để mụ già trở thành công cụ dễ bảo trong tay Weiss, mụ phải tin ở anh như tin một người đồng bào trung thành của mụ. Ngoài ra chỉ có thể được nam tước phu nhân ủng hộ trong trường hợp làm cho mụ tin được rằng tất cả những điều này sẽ mang lại cho cả cá nhân mụ lợi ích thực sự nào đó. Mụ không thuộc loại người hoạt động do bị kích động vì mong muốn giúp đỡ vô tư cho bất kỳ ai, dù đó là quốc xã cũng vậy.
Weiss đã đoán đúng rằng, khi niềm nở tiếp xúc nữ tù nhân Nga theo đề nghị của nhân viên Cục tình báo, phu nhân đã nghĩ đến việc giúp đỡ tình báo Đức bao nhiêu thì cũng nghĩ đến lợi lộc cá nhân mình bấy nhiêu, nghĩ đến việc con gái đại tá Liên Xô sẽ có lợi cho chính bản thân mụ. Ai mà có thể biết được mọi chuyện sẽ còn xoay vần ra sao… phu nhân rất kinh hoàng trước thất bại ở Moskva.
Do những nguyên nhân này mụ đã bảo trợ cho hai mụ già danh giá người Ba Lan thuộc dòng dõi hầu tước lâu đời. Những người này được họ hàng của mình đã bỏ sang Anh đưa sang Đức.
Nhưng ngoài khoản vốn chính trị tương lai, phu nhân còn sốt sắng và thành thạo quan tâm đến việc đảm bảo cơ sở vật chất của mình mai sau nữa. Và tên cố vấn quốc xã - doctor Joachim von Kluge đã giúp đỡ mụ tới mức tối đa, mặc dù không phải là vô tư trong vấn đề này.
Lúc đã đứng tuổi, bá tước von Kluge còn kết hôn với một nữ phi công nổi tiếng vì bị cám dỗ bởi cái vinh dự của những “nữ thần không quân Valkyrie của quốc xã” cũng như những đường nét căng nổi của tấm thân cô gái. Người con gái này sau khi trở thành vợ tên cố vấn quốc xã, được sự giúp đỡ của bọn quốc xã hâm mộ mình đã tổ chức việc buộc tội chồng là vô đạo đức và trên cơ sở đó ly dị chồng, lấy đi một phần lớn của cải của von Kluge. Nhưng vì còn thương hại người chồng cũ đã bị mụ làm cho điêu đứng, mụ đã nhờ bọn bạn bè quốc xã thu xếp cho von Kluge một chức quan tước trong đảng. Chức vụ này được trả lương không nhiều lắm, nhưng nó mở ra những triển vọng để làm giàu bằng các phương pháp rất đặc biệt. Hắn có đủ mánh khóe để lợi dụng những phương pháp này mặc dù cũng chẳng cần phải thông minh lắm để làm việc đó.
Tên cố vấn đã trình bày cho nam tước phu nhân nghe về bản chất công việc của mình:
- Nhiệm vụ của chúng tôi là cung cấp lương thực cho dân cư các vùng chiếm đóng với khối lượng sao cho không để mất tình cảm thực tế. Dạ dày chứ không phải đầu óc điều khiển con người. Tổ chức đúng sự thiếu thốn lương thực, điều đó quan trọng hơn cả một trận đánh thắng. Hàng binh đoàn mật thám cũng sẽ không thể trấn áp nổi sự kháng cự một cách có kết quả như gây ra cái đói này - cái đói làm tiêu tan cả thể lực lẫn trí lực để kháng cự.
Đội quân chiến thắng có khả năng bằng các phương pháp rất thô thiển thu hồi được những kho tàng quốc gia của các nước bại trận. Nhưng mà trong tay nhân dân, vẫn còn những của cải quý giá to lớn mà dùng các biện pháp quân sự không thể đoạt được. Và ở đây chỉ có thiên tài về kinh tế và tài chính của dân tộc thắng trận mới có thể giải quyết được.
Để phân phối đúng đắn, điều hòa và công bằng nguồn thực phẩm có hạn trong tất cả các tầng lớp nhân dân các nước bị chiếm đóng, phải thực hiện chế độ phát phiếu. Quản lý chế độ này là chính quyền lấy từ trong thành phần dân tộc này ra. Nhưng vì trong các nhà máy in phiếu thực phẩm lại thuộc quyền chúng ta quản lý, chúng ta có khả năng trên cơ sở hợp pháp theo những tấm phiếu này nhận một khối lượng lớn lương thực dành cho nước đó và gửi về cho dân, lúc này đã bằng cái gọi là “cho dân” rồi. Bằng cách đó chúng ta sẽ thu hồi được những của cải mà dân họ cất giấu, không cần phải áp dụng các biện pháp bạo lực, mà trên cơ sở hoàn toàn tự nguyện.
Trong một số vùng công nghiệp Pháp, số trẻ em tử vong đã tăng lên bốn lần so với trước chiến tranh. Ở Bỉ cũng thấy có hiện tượng như vậy. Trẻ em chết vì không đủ thức ăn. Vì thế giá thực phẩm ở chợ đen rất cao.
Nhưng nếu bọn đầu cơ người địa phương lợi dụng sự khốn khổ của đồng bào mình, chúng ta sẽ xử bắn chúng không hề thương tiếc để chiếm lấy cảm tình của dân cư đang bị đói.
Tất nhiên là chỉ có những kẻ sinh ra ở đấy bị đàn áp, tên cố vấn nhắc lại, và đó là sự thật.
Chẳng hạn như tên cố vấn này đã giúp cho nam tước phu nhân với số hoa hồng nhất định tiêu thụ ngoài chợ đen tất cả những gì có trong trang trại của mụ, những khoản cung cấp bắt buộc cho quân đội. Hắn còn giúp nam tước phu nhân mua vét những tác phẩm nghệ thuật quý các loại, gọi đùa chúng là “của hồi môn”. Những lời lẽ này của hắn có thể chứng minh rằng, nếu như khối lượng của hồi môn này đáng kể thì tên cố vấn sẽ coi là được vinh dự kết hôn với cô dâu luống tuổi này.
Nam tước phu nhân giới thiệu Weiss với người chồng tương lai của mình.
Tên cố vấn chân ngắn, béo phì, đầu hói, đôi má tròn phính khiến cho người ta có cảm giác như là lúc nào hắn cũng đang thổi bếp. Đây là một tên vui tính, yêu đời, thích những câu chuyện bâng quơ.
Khi phu nhân bỏ hai người đàn ông lại với nhau, tên cố vấn đã định thận trọng tìm hiểu xem Weiss có những quan hệ gì với cô bạn đường của mình - cái cô gái Nga này, người được phu nhân rất chú ý quan tâm.
Weiss trả lời ngắn gọn rằng anh đang thực hiện một nhiệm vụ rất quan trọng của Bộ chỉ huy tối cao và kết quả của nó lại phụ thuộc một phần lớn vào phu nhân.
Cảm thấy vẻ lạnh nhạt biết kiềm chế của Weiss, tên cố vấn bèn lái câu chuyện sang đề tài khác.
Miệng ngậm điếu xì gà đen to, nó là thuốc chữa bệnh của lão, một phần hắn khổ vì bệnh suyễn, tên bá tước này bèn thả mình vào những phán đoán mênh mông dài dòng về các vấn đề chung.
- Chiếm được một nước - đó mới chỉ là mở đầu của sự chinh phục. Để làm bước hai, bước quyết định, cần phải có không phải sự dũng cảm, mà là sự làm việc hăng say của đầu óc suy nghĩ có tính quốc gia. Thấm nhuần thiên tài của các giới thành thạo công việc Đức, chúng tôi - những quan chức quốc xã, biến các nhà máy của Pháp, Bỉ, Tiệp, Hà Lan không chỉ thành những nơi cung cấp vũ khí cho quân đội quốc xã. Chúng ta đã xây dựng lại năng lực sản xuất của chúng. Vì vậy hiện nay mỗi nhà máy chỉ sản xuất những chi tiết nhất định, sau đó đưa sang lắp ráp ở Đức. Chúng ta không để cho những máy móc này chế tạo ra những sản phẩm đã hoàn chỉnh ngay mà tung chúng sang khắp châu Âu, chuyên môn hóa các xí nghiệp để chế tạo chỉ một loại chi tiết nào đó, một phần của chiếc máy nào đó. Và nếu những xí nghiệp này tách rời nước Đức, chúng sẽ không sống nổi.
Ngày xưa, lúc còn là học sinh trường võ bị, chúng tôi đã giao thiệp với các thiếu nữ nhẹ dạ để làm việc tính toán kinh tế tổng hợp như vậy. Chúng tôi xé phiếu cho vay ra làm nhiều mảnh và để ghép chúng lại, người con gái đành phải chú ý đến tất cả những ai có các mảnh phiếu này. Phương pháp đó chúng tôi đã áp dụng với nền kinh tế châu Âu - Hắn nhếch mép cười, vẻ kẻ cả nói thêm: - Tôi phải đưa thí dụ này ra để ông hiểu bản chất những cố gắng của chúng tôi. Và, tôi đảm bảo với ông rằng, tất cả những cái đó giữ được nền kinh tế châu Âu lệ thuộc hơn là sự có mặt của các đơn vị chiếm đóng của chúng ta ở đó.
Weiss thận trọng nói:
- Tôi cảm thấy, mặc dù có sự nhìn xa thấy rộng của ông, nhưng trong lời nói của ông vẫn phảng phất đôi chút không tin tưởng.
Tên cố vấn liền phản đối:
- Thế ông cho rằng, chúng tôi, thế hệ già Đức, coi kinh nghiệm của cuộc đại chiến thứ nhất rất đáng buồn với chúng ta hay sao? Ông lầm rồi, ông bạn đáng yêu ạ. Các ông còn trẻ, quá tự tin ở mình và không chịu tiếp thu kinh nghiệm lịch sử. Thí dụ như đối với các ông trại tập trung chỉ là phương pháp giết hại các chủng tộc thấp kém, còn trên một triệu công nhân nước ngoài chỉ là nô lệ để sản xuất vũ khí. Đối với thế hệ già chúng tôi thì điều đó có cái gì to lớn hơn.
- Cái gì vậy? - Weiss hỏi.
Hạ mí mắt râm xuống đôi mắt lồi, tên bá tước ngả người ra lưng ghế bành mềm mại và chậm rãi cất giọng buồn ngủ, hờ hững:
- Đối với chúng tôi bọn tù chính trị đó là vốn người rất bảo đảm mà chúng ta có thể luôn luôn thả ngược lại được.
- Bằng cách nào?
- Trong các điều kiện chín muồi những người Đức chín chắn sẽ giữ bọn con tin gàn dở lại, không tàn sát. Chỉ thế thôi.
- Thế tại sao, tôi dám bạo dạn hỏi, vấn đề này lại làm cá nhân ông quan tâm thế?
Tên cố vấn mỉm cười tự mãn đáp:
- Bởi vì, tôi là một người đáng tin cậy của một số nhân vật cao cấp quốc xã, và trong khi có mặt ở lãnh thổ thống sứ theo nhiệm vụ từ trên giao, tôi chú ý xem kẻ nào trong số tù nhân ở các trại tập trung là có giá trị. Với số này tôi có thể đổi được một số tiền khá lớn cho những kẻ cần đến chúng. Và tôi cho rằng ông - một nhân viên tình báo, ông có thể giúp tôi được việc gì đó theo hướng này thì tốt quá. Bởi vì ông đang làm việc gì đó cũng tương tự, nhưng trong phạm vi nhỏ hẹp của mình mà thôi. Đại úy von Dietrich, người tôi đã gặp gỡ trao đổi, có giới thiệu cho tôi những mặt xuất sắc của ông.
Weiss cúi đầu và tuyên bố sẵn sàng giúp tên cố vấn tất cả những gì anh đủ sức làm.
- Tôi đành chịu đựng những khó khăn với Ban chỉ huy trại. Tôi đành phải đứng ra như một đại diện Hội chữ thập đỏ để chiếm cảm tình của tù nhân, làm cho chúng cởi mở. Tôi định cung cấp cho những tên nào có giá trị đặc biệt một xuất ăn đủ để kéo dài sự tồn tại của chúng. Nhưng các đại biểu Gestapo theo chủ nghĩa giáo điều của ta vẫn cứng nhắc giết hại số người được tôi tin cậy không khách sáo gì cả. Tôi cho rằng họ hấp tấp như vậy vì họ chỉ quan tâm tới những món bưu phẩm nhỏ bé mà tôi - như một thiên thần hào hiệp - trao cho từng tù nhân.
Hắn nghiêm giọng nói với Weiss:
- Đối với thanh niên các ông, sự tàn sát và tiêu diệt người Do Thái ở Đức là biểu hiện tất nhiên của bản tính chủng tộc. Nhưng chúng tôi, các nhà kinh tế, nhìn nhận sự kiện này từ các quan điểm không phải của tình cảm, mà của lý trí. Quốc xã đã nhận được hàng tỉ mark tiền vàng không thuộc dòng họ Aryan, số tiền này vượt quá số tiền mà Mỹ và Anh cho chúng ta vay. - Vỗ tay vào chiếc đầu gối đầy mỡ của mình, hắn tuyên bố: - Thế đấy, ông bạn đáng yêu của tôi ạ, thế nào là ý chí thực sự trong sự biểu hiện tuyệt đối của nó. - Rồi hắn nói tiếp, rất khôn ngoan: - Thanh niên các ông đang rèn luyện hệ thống thần kinh của mình trong các trại tập trung bằng cách tập bắn những người nửa sống nửa chết, còn chúng tôi những người Đức chín chắn, đành phải đào bới trong những chiếc thây hấp hối này: cần phải kiếm vàng và ngoại tệ cho quốc xã.
Để chọc tức tên cố vấn, Weiss hỏi:
- Thưa ông bá tước, ông muốn nói đến những chiếc răng vàng và hàm răng bịt của số người đã chết? Thế thì tôi xin đảm bảo với ông rằng, để làm việc đó đã có những người chuyên môn với chiếc kìm trong tay rồi.
Tên cố vấn không giận hoặc là không cần thiết phải tức giận. Lời lẽ Weiss không hề chọc tức hắn.
Hắn giải thích ý nghĩ của mình:
- Ý tôi muốn nói đến chính những tù nhân, hay đúng hơn, là một số trong bọn chúng. Những kẻ có họ hàng đã kịp sang cư trú ở các nước phương Tây, mang được khá nhiều tiền của và đã có những đóng góp đáng kể vào các nhà băng của Mỹ, Anh, Thụy Sĩ. Ý định của tôi - đã báo cáo với thủ tướng Himmler - là phải vượt lên trên những thành kiến chủng tộc, đề nghị những ai đang sống xa hoa phung phí ở các nước phương Tây hãy quan tâm đến những đồng bào bất hạnh của mình, chuyển những món tiền tương ứng cho các nhân viên phản gián của ta.
Weiss thành thạo hỏi:
- Tóm lại, ông đề nghị buôn bán tù nhân chứ gì?
Tên cố vấn khinh bỉ nhăn mặt:
- Theo cách nói của những người thành thạo công việc thì điều đó không nói như thế. Chúng tôi nói, sự bồi thường hao phí cho việc nuôi sống những người không làm lao động sản xuất do việc cần thiết phải cải tạo họ theo các điều kiện đặc biệt. - Tò mò nhìn Weiss bằng đôi mắt cóc mọng nước, tên cố vấn nhắc nhở: - Đại úy Dietrich giới thiệu ông cho tôi sau khi tôi đã hỏi mấy lần. Thì ra ông hiểu biết rất rõ về tất cả mọi chi tiết của chế độ trại tập trung và với tư cách là người giúp việc của đại úy Dietrich, ông đã thăm nhiều trại tập trung. Do đó, tôi đề nghị - không phải cho không, tất nhiên thôi, mà theo sự thỏa thuận hoàn toàn có tính chất công việc - ông hãy sử dụng gián điệp của ông trong các trại để phát hiện những tên có họ hàng sống sung túc về vật chất ở nước ngoài.
- Tôi cho rằng, - Weiss trịnh trọng nói - về vấn đề này ông nên báo cáo cho Ban chỉ huy của chúng tôi, và khi có lệnh phù hợp, tình báo của chúng tôi sẽ thi hành nó vô điều kiện.
Tên cố vấn lại nhăn mặt.
- Ông hãy hiểu cho, - hắn nói vẻ hơi bực tức, - đó là ý định riêng của tôi. Tôi đã trao đổi với một số nhân vật cao cấp trong hàng ngũ lãnh đạo quốc xã, và họ đã tỏ ra chú ý đến điều này. Nhưng nếu chiến dịch đã định này bị lộ ra ngoài dưới bất kỳ hình thức nào, ngay cả hình thức mật lệnh đi nữa thì có thể những người khác cũng chú ý đến nó, và khi đó dù số tiền thu được có lớn đến thế nào đi nữa, nó cũng không đáng kể so với số người chú ý tới và sẽ trở nên quá nhỏ bé.
- Vì vậy “chiến dịch” này có tính chất công việc buôn bán thuần túy gắn liền với lợi ích của một số người nhất định?
- Nếu không, - vẻ tự hào tên cố vấn nói, - người ta có thể buộc tội nhà nước chúng ta, như ông vừa nói, về việc buôn người. Mà, ông bạn của tôi ạ, cái đó là sự quay ngược trở lại thời trung cổ đen tối. Ngoài ra, ông cũng phải nhớ rằng, chiến dịch này mang đặc tính nhân đạo: chúng ta trả lại cha mẹ cho trẻ em, hoặc trẻ em cho bố mẹ chúng. Đồng thời ông cũng đừng quên chú ý theo dõi các trại trẻ em. Và hãy chú ý vấn đề sau đây: chúng tôi có rất nhiều ảnh trẻ con mà bố mẹ chúng - những người có nhiều tiền của - đang cố tìm kiếm. Việc sinh sống trong trại, theo tôi hiểu phần nào, đang chất đầy lên vẻ ngoài của trẻ em trong trại một vết hằn nhất định và một số nét giống với ảnh chụp đang bị mất đi. Ông hãy xét đến điều đó. Ngoài ra, tâm lý và trí nhớ của con trẻ trong các điều kiện của trại kém bền vững hơn của người lớn. Vì thế, đứa trẻ nào trông giống ảnh, nhưng dẫn chứng của nó không trùng với các tài liệu về quá khứ của nó thì phải làm cho nó tin chắc chắn vào các tài liệu này, để lúc trao đứa trẻ cho bố mẹ nó thì sẽ không có nghi ngờ gì đó xảy ra ngay ở bố mẹ nó.
Nhận thấy trong mắt Weiss có điều gì đó làm hắn hoàn toàn không thích thú, tên cố vấn nghiêm nghị nói:
- Tôi thấy cần thiết phải nhắc ông rằng những người quan tâm đến chiến dịch này có những khả năng không hạn chế để thủ tiêu bất kỳ kẻ nào đáp lại một cách ngạo mạn niềm tin, thí dụ như tôi vừa nói với ông.
Và rồi rút ví lấy ra một tấm giấy mẫu in sẵn, sạch sẽ đã đóng dấu và có chữ ký ở dưới đưa cho Weiss xem.
- Nếu chúng ta có được tiếng nói chung, - tên cố vấn nói, - thì ảnh ông sẽ được dán vào góc tấm thẻ này. Và cứ cho như là ông được cấp chức đại đội trưởng - ngang với thượng úy. - Rồi hỏi: - Chắc rằng ông đã được rõ lệnh tối nghiêm của quốc trưởng về việc phong cấp bậc sĩ quan theo thứ tự chỉ áp dụng cho quân nhân ngoài mặt trận? - Rồi cương quyết đảm bảo: - Tất cả những việc này sẽ được thi hành theo trật tự hoàn toàn hợp pháp.
Weiss đứng lên:
- Thưa ông cố vấn quốc xã, xin cảm ơn ông đã tin cậy. Rất sung sướng được phục vụ ông.
- Mà ông là một tay khá lắm, thượng úy Weiss ạ. - Tên cố vấn vỗ vào vai Weiss. - Đại úy Dietrich đã đánh giá ông rất đúng. Ông là người nói thách không quá giá có thực.
Mặc dù lời tán tụng này có tính hai mặt của nó, trong trường hợp này Weiss vẫn coi đó là sự đánh giá cao các ưu điểm của anh và một lần nữa anh mỉm cười biết ơn tên cố vấn.
•º•
Sự có mặt của viên cố vấn đã đính hôn không gây ấn tượng gì cho vẻ ngoài cũng như cho phong cách của nam tước phu nhân.
Mụ thấy không cần thiết phải dùng đến các biện pháp trang điểm để cứu dỡ: như đánh phấn cho lấp các vết nhăn, đánh hồng đôi má khô đét, tàn tạ. Và mụ ăn mặc vẫn cẩu thả như mọi khi. Cả nét mặt cũng không hề thay đổi, vẫn khắc nghiệt và thâm độc như cũ.
Mụ nói vẻ không hài lòng về Olga:
- Cô gái này tưởng tôi có vinh dự gì đó về sự có mặt của cô ta ở đây. Hãn hữu mới trả lời đôi ba câu. Cứ ngồi, mắt chằm chằm nhìn một điểm. Tôi đã đề nghị đi xem lâu đài, nhưng cô ta từ chối. Tôi đã cho cô ta xem cuốn gia hệ của tôi. Cô ta láo xược tuyên bố rằng, ở nước Nga, những cuốn gia hệ chỉ được các nhà chăn nuôi gia súc coi trọng để nuôi gia súc làm giống. Tôi đã kìm mình với cô gái Nga này như vậy không phải để mọi cố gắng của tôi trở nên vô ích.
- Mọi công lao của phu nhân sẽ được Cục tình báo đánh giá, - Weiss nhắc.
- Thế thì Cục tình báo các ông có thể làm được gì cho tôi? - Nam tước phu nhân khinh bỉ nói. - Giá như kiếm được cho tôi cái trang trại khác thu hoạch được nhiều hơn. Dù sao tôi cũng phải tự lo cho bản thân. - Mụ ra lệnh cho Weiss: - Hãy đến chỗ cô gái do ông bảo trợ đi. Cô ta đang ở trong phòng khách ấy.
Cô gái quay mặt lại vì tiếng mở cửa và mắt không chớp, nhìn một cách kỳ lạ về phía nào đó gần Weiss. Cái nhìn của cô gái không bộc lộ gì ngoài sự chờ đợi. Cô hỏi:
- Thế nào?
- Có chuyện gì xảy ra với chị?
- Ồ, ông đấy à! Olga nói câu đó như không nhìn thấy người nào đã vào phòng, và chỉ sau khi Weiss hỏi, cô ta mới nhận ra anh.
Weiss đề nghị đi dạo chơi trong vườn. Nhưng Olga cương quyết từ chối.
- Tôi tha thiết đề nghị, - Weiss kiên quyết nhắc lại lời đề nghị của mình.
- Nhưng nếu tôi không đồng ý, ông sẽ bắt buộc tôi chắc?
- Phải, tôi đành phải thế. Tôi cần phải trao đổi với chị một lát.
Weiss lấy áo bành tô cho Olga ở phòng ngoài và đưa cho cô. Khi xuống cầu thang Olga phải vịn lan can. Weiss muốn lịch thiệp nhường cho cô gái đi trước, nhưng cô gái dừng lại và đứng đó cho tới lúc Weiss chịu bước đi trước mới thôi.
Olga lững thững bước trên con đường xuyên giữa hai hàng cây sạch sẽ sau khi tuyết tan. Không nhìn xuống đất, cô ta bước bừa vào các vũng nước như cố tình muốn làm ướt chân. Nét mặt cô gái thật kỳ lạ, lo lắng đau khổ, tập trung suy nghĩ.
Khi Weiss rẽ xuống con đường nhỏ ở bên cạnh, Olga vẫn tiếp tục đi theo con đường cũ như cái máy. Weiss gọi. Cô ta đi về phía anh, tay vịn vào khóm cây nhỏ.
Weiss đứng lại và khi Olga đến gần, anh phủi tay một cái rất nhanh trước mặt cô. Olga không giật mình, thậm chí không nheo mắt, mí chỉ hơi động đậy.
Weiss biết rằng không chỉ một số lớn tù nhân các trại tập trung bị mất thị giác trong một thời gian nào đó vì đói mà cả những người bị Gestapo dùng các biện pháp hỏi cung đặc biệt cũng như thế. Những khoảng thời gian mù như vậy đến một cách bất chợt.
Rõ ràng là Olga không nhìn thấy Weiss hoặc cũng có thể vừa mới phân biệt được ra anh như nhìn qua sương mù, có lẽ cô cảm thấy anh đang chăm chú nhìn mình. Cô vội vã quay trở lại.
- Nina! - Weiss nói rành rọt và nắm lấy vai cô, quay mặt cô về phía mình. - Nina, - anh nhắc lại, - tôi đã biết tất cả về chị.
Cô ta co rúm người lại và bỗng nhiên vùng ra khỏi tay anh, vấp một cái rồi chạy đi theo con đường nhỏ.
Weiss đuổi kịp.
- Sao thế? - Anh ra lệnh, - Đừng có làm chuyện ngu ngốc!
Anh đã suy nghĩ kỹ bản tin của Trung tâm về “Olga” này, và điều anh vừa kết luận là duy nhất đúng với anh.
Anh nói với cô gái giọng bình tĩnh, tin tưởng:
- Olga đã sơ tán theo trường đại học về Sverdlovsk. Còn chị là Nina. Bố chị còn sống, và không ai trừng phạt ông ấy. Bây giờ điều tôi chú ý duy nhất là chị khai mình là Olga với mục đích gì. Nếu chị nói thật ra thì tốt quá. Rất nhiều vấn đề giữa chị và tôi sẽ phụ thuộc vào điều đó.
- Nhưng nếu tôi sẽ không nói gì?
- Tùy chị thôi, - Weiss nói. - Trong trường hợp đó chị có thể cứ đóng vai mà chị đã tự nhận.
- Nhưng tôi là ai bây giờ chứ?
- Theo như tôi biết, là tình báo Đức. Một nữ phản quốc, có đúng không.
- Xin hãy nghe đây, - cô gái khẽ nói, - ông muốn làm cho tôi tin rằng ông không phải loại người Đức như tất cả bọn khác?
- Cứ cho là như thế…
- Có thể, ông chỉ là…
- Chị đừng có đoán! - Weiss khuyên.
- Thôi được, - cô gái nói và bổ sung thêm vẻ đau khổ: - Thực ra, bây giờ tôi cũng chẳng còn gì để mà mất.
- Chính thế đấy, và nếu bộ chỉ huy được biết rằng, chị hầu như không còn nhìn thấy được gì nữa thì tất nhiên, người ta sẽ đưa trả chị về trại vì không còn lợi ích gì. - Weiss thẳng thắn nói thêm: - Ai cần người mù làm gì?
Thế là Weiss được nghe thiếu nữ kể như sau:
Phải, đúng là cha cô có nhận Olga, con gái đại tá bị quản chế - về nhà mình.
Sau đó, khi chiến tranh bùng nổ, Nina trở thành huấn luyện viên cứu thương trong đơn vị mà cha cô là chính ủy. Rồi cô bị bắt. Một tên phản quốc nào đó khai báo với bọn Đức rằng cô hoàn toàn không phải là con gái chính ủy. Hắn quả quyết thế vì rằng ngoài mặt trận chính ủy đối xử với cô rất nghiêm khắc, hoàn toàn không theo tình ruột thịt. Hơn nữa, qua một người nào đó tên phản quốc này còn được biết rằng chính ủy đã nhận nuôi con gái một đại tá bị quản chế. Thế là hắn nghĩ ra rằng, Nina không phải là con gái chính ủy, mà là con gái đại tá bị quản chế. Hắn khai báo cho bọn Đức như thế, đồng thời còn nói thêm rằng, bố cô gái nguyên là trưởng ban tham mưu, một nhà hoạt động quân sự lớn.
Trong các cuộc hỏi cung, lúc đầu Nina phủ nhận những điều đó. Nhưng về sau các đồng chí đã khuyên chị không nên chống lại bọn Gestapo, tự nhận mình là người mà bọn chúng thừa nhận chị, là Olga, và ký tên vào tất cả các giấy tờ.
Cô đã đến trường tình báo với hi vọng rằng, nếu được tung sang hậu phương Liên Xô thì ngay lập tức sử dụng vũ khí trong tay thủ tiêu tên cùng đi rồi bỏ chạy.
Khi kể xong, thiếu nữ nói rằng, bây giờ Weiss có thể trao cô cho Gestapo, hoặc thủ tiêu cô theo ý thích, Weiss không trả lời ngay.
Weiss đang dao động. Liệu Nina có tin anh không? Liệu cô có thể vượt qua nỗi niềm sung sướng khi được biết anh là ai hay không? Cái niềm sung sướng mà như Weiss đã biết theo kinh nghiệm của bản thân - đôi khi khó giấu hơn cả sự thất vọng đau khổ nhất.
Weiss cố tạo ra vẻ thờ ơ nói:
- Tôi nghĩ chị chỉ là người giả tạo thôi. Nhưng tất cả những chuyện đó không liên quan đến tôi. Tôi được trao nhiệm vụ đi kèm chị trong thời gian chị nghỉ. Và chỉ có thế. Xin hãy nhớ: buổi nói chuyện này giữa chúng ta coi như không có. Tất cả vẫn như cũ. Chị là Olga. Còn về con mắt của chị thì xin đừng lo, ta sẽ tìm thầy thuốc và sẽ chữa trong thời gian còn lại.
- Nhưng đúng ông không phải là người như ông tự nhận? - Cô gái nói giọng trang trọng.
- Chị nói sao, - chị cho rằng trong người Đức chúng tôi không có những người đứng đắn hay sao? - Rồi nói giọng mơn trớn: - Và, ngoài ra, chị cũng rất xinh đấy, nói thực là khiến tôi có những cảm tình đặc biệt, nhã nhặn đối với chị.
- Cảm tình! Thiếu nữ khinh bỉ nói. - Ông hoàn toàn không phải người như thế.
- Vậy thế nào?
- Thế ông muốn tôi trở thành người thế nào?
Weiss đặt tay lên vai thiếu nữ và đề nghị:
- Xin hãy làm người như chị đã tự nhận. Có thể thế được không?
Thiếu nữ gật đầu.
- Và hãy cố gắng tỏ ra nhã nhặn hơn với nam tước phu nhân. Thực chất bà già cũng không đến nỗi là mụ phù thủy ác độc đâu. Chị vẫn còn cần đến sự mến khách của bà ta.
- Thế ông không muốn nói gì với tôi hơn nữa vào lúc này à?
- Muốn, nhưng không thể được.
Thiếu nữ khóc nức lên:
- Sao lại thế, - Weiss bực tức nói, - Chị còn có ích gì cơ chứ!
- Thì chỉ một chút có được không? - Thiếu nữ đề nghị. - Đồng ý đi!
- Chúng ta không thể làm gì được, - Weiss nói. - Chúng ta không thể cho phép mình cái gì cả. Hiểu không? Weiss lấy khăn tay của mình lau mặt cho thiếu nữ. Rồi ra lệnh: Mỉm cười đi! Nào, đừng có thảm thương như thế. Hãy mỉm cười càn rỡ vào! Như là chị đã biết làm thế rồi. Thôi, nào, không sao, sẽ đâu vào đấy cả.
- Chỉ xin hỏi một câu, - thiếu nữ nói. - Chỉ một…
- Thì nói đi. Chỉ một thôi.
- Rạp chiếu bóng “Udarnik” ở đâu?
- Trên đường phố Serafimovich. - Weiss dũng cảm trả lời.
- Anh biết không, - thiếu nữ nắm chặt tay Weiss nói, - bây giờ tôi thật là sung sướng!
Weiss bực tức cắt ngang lời:
- Thôi xin đủ cho. Xin đủ!
Khi hai người về đến nhà, thiếu nữ nhã nhặn nói với nam tước phu nhân:
- Phu nhân có cái trang trại tuyệt thật, chỉ tiếc là bị bỏ hoang thôi. Các con đường không được dọn tuyết làm cho tôi ướt cả chân. - Và dao động đôi chút, cô nói thêm: - Tất nhiên, tiếc rằng tôi còn chưa xem xét được kỹ tất cả! Mắt tôi nó làm sao ấy!
Sau khi nam tước phu nhân dẫn thiếu nữ lên gác để thay quần áo. Weiss đề nghị tên cố vấn gọi bác sĩ chữa mắt đến. Anh nói rằng sẽ chịu mọi phí tổn liên quan đến thời gian nữ gián điệp lưu lại nhà nam tước phu nhân, vì rằng anh được xuất một khoản tiền riêng cho vấn đề này.
Nam tước phu nhân quay lại hỏi:
- Sao cô ta lại bị thế?
Weiss giải thích:
- Chuyện bình thường thôi, vì trong khẩu phần ăn ở trại không có vitamin.
Tên cố vấn nhận xét vẻ phẫn nộ:
- Thực chất, kẻ địch của chúng ta quá càn bậy vì bắt chúng ta nuôi tù binh khi mà trách nhiệm này phải đặt lên đầu các cường quốc đang chống chúng ta.
Không ngần ngại, Weiss đáp:
- Nhằm mục đích gây thiệt hại cho nền kinh tế của đối phương, về phía mình, chúng ta cũng đã đặt lên đầu chúng trách nhiệm nuôi tù binh Đức.
- Ông có đầu óc thật thông minh, - tên cố vấn thận trọng nhếch mép cười.
Weiss làm ra vẻ không hiểu ý chế giễu. Quay sang nam tước phu nhân, anh nói:
- Con gái viên đại tá Liên Xô rất khâm phục thái độ mến khách của phu nhân và đề nghị chuyển lời rằng, dòng họ nhà cô ta tất cả đàn ông đều đã tham gia quân đội, vì thế cuốn gia hệ của phu nhân đã gây cho cô ta lòng ngưỡng mộ. Cô ta đề nghị thứ lỗi cho lời bông đùa không biết cách của mình.
- À, vừa rồi ngài Landsdorff có gọi điện cho ông, - không kém vẻ kính trọng, tên cố vấn nói. - Tôi đã hứa đảm bảo với ngài Landsdorff rằng mọi chuyện với cô gái do ông bảo trợ đều ổn thỏa cả. Tiện dịp tôi cũng đã trao đổi với tướng Landsdorff về công việc đang làm tôi lưu ý. Ngài Landsdorff có đề nghị chuyển lời rằng sẽ không phản đối nếu ông giúp đỡ tôi một thời gian. - Hắn nháy mắt. - Ông thấy không, ngay cả những nhân vật cao cấp và hiểu biết rộng cũng ủng hộ tôi trong việc này.
- Tôi cũng đã tin trước điều đó. - Weiss kính cẩn cúi đầu chào.
•º•
Lái xe đi đón bác sĩ, Weiss rẽ vào chỗ Elsa và được tin thêm do Trung tâm thông báo về cô gái. Những tin này đúng như những điều cô gái đã kể với anh. Cả những nét bề ngoài của Nina cũng phù hợp. Trung tâm khuyên Weiss hãy “bắt mạch” nhân viên cũ của công ty “Đồng hồ, con dấu, đồ dùng quang học”. - thợ khắc Babashkin, người đang làm giấy tờ giả cho điệp viên trong “Ban tham mưu Valia”.
Trong thời gian tới Weiss sẽ nhận được thư của con gái Babashkin gửi cho cha cô ấy.
Sau khi khám bệnh cho Olga, bác sĩ nói rằng nếu chữa ráo riết và được ăn uống tốt, mắt cô gái sẽ bình phục trong vòng hai tuần lễ.
Mặc dù là quân nhân, bác sĩ vẫn nhận tiền thưởng của Weiss. Vì vậy ông đã thay thuốc Đức bằng thuốc Thụy Sĩ, quý hơn và công hiệu hơn.
- Nhưng cái chính, - bác sĩ nói, - bệnh nhân cần thiết không chỉ thuốc thang mà còn cả ăn uống và yên tĩnh nữa.
Sự mù lòa của cô gái Nga đã gây được lòng thương cảm của phu nhân nam tước. Mụ già bép xép bỗng trở nên đa cảm. Mụ muốn rằng cô khách của mụ không phải lo lắng vì cảnh không lối cứu chữa của mình, mà phải ngoan ngoãn phục tùng hoàn cảnh. Điều đó sẽ làm cho phu nhân thương cảm thiếu nữ, đồng thời cảm thấy có lòng thương xót dễ chịu và tỏ ra trước tên cố vấn mặt khó hiểu, đúng là điều này từ trước tới nay chưa từng có đối với hắn.
Phu nhân tuyên bố:
- Olga sẽ ở lại với tôi cho đến khi nào chữa khỏi bệnh.
Olga chìm đắm trong những hồi ức cảm động. Cô kể rằng, hồi còn nhỏ có lần cô đã khóc sướt mướt sau khi cứu sống chú lợn mới sinh mà người quản gia được lệnh dìm chết.
Olga cũng đã gây được cảm xúc dễ chịu gần như vậy cho cả tên cố vấn.
Sau bữa cơm tối hắn huênh hoang bàn luận về nghĩa vụ của người theo đạo thiên chúa, hắn trích dẫn kinh thánh, và mắt hắn ướt nhoèn khi theo dõi những động tác vụng về của người thiếu nữ. Sự mù lòa của cô đối với chúng là một cái gì đó đẹp đẽ, cảm động, cái mà theo truyền thống phải gây được lòng thương cảm.
Giữ được Olga ở trại, tất nhiên phu nhân cũng đề nghị cả Weiss lên chơi chỗ mụ.
Mụ rất thích vai trò người đỡ đầu độ lượng của cô gái mù lòa.
Sáng dậy, Weiss nhận thấy vì sao đó mụ nhìn anh bằng con mắt ngờ vực và đề phòng. Với vẻ cởi mở bất lịch sự, sau khi dẫn anh ra một phía, mụ dứt khoát báo trước rằng, mụ sẽ không chịu trách nhiệm trước bất kỳ vụ mưu hại nào trong nhà mình có liên quan đến cô gái.
Một ngày nặng nề kéo dài.
Mọi người ăn tối dưới ánh nến trong nhà ăn rộng không có lò sưởi, ẩm ướt như dưới hầm nhà. Tường có các tấm thảm màu đã bong đường thêu, các tấm gỗ sồi khắc và những cửa sổ cao, vòm nhọn với các hình quốc huy trên kính màu đã làm cho căn nhà ăn này có dáng dấp của chiếc nhà thờ bỏ hoang.
Bữa ăn tương đối thanh đạm.
Để an ủi, phu nhân nhắc cố vấn rằng quốc trưởng không hút thuốc cũng không uống rượu và khuyên tất cả ăn bắp cải băm viên và uống nước suối.
Tên cố vấn lầm bầm nói:
- Sinh mệnh của tôi thật quá nhỏ bé, tới mức không định kéo dài nó bằng giá của mọi sự thiếu thốn như vậy, - rồi mạnh dạn đưa tay với bình rượu.
Phu nhân để Olga ngồi bên cạnh. Cắt thịt cho cô và khuyên cô ăn nhiều vào.
Theo dõi cô gái, Weiss nhìn thấy cô biến dạng một cách kỳ lạ. Nét mặt trở nên bình thường và cô mỉm cười, Weiss đã lo lắng về biểu hiện sung sướng này, nhưng bấy giờ nó không còn là mối nguy hiểm: có thể coi đó là lòng biết ơn vì thái độ mến khách đến xúc động và sự quan tâm chăm sóc của phu nhân.
Tên cố vấn liên tiếp rót đầy cốc cho mình, tâm trạng vui lên và nghiêng người về phía Weiss hắn kể:
- Tôi còn nhớ, năm một nghìn chín trăm ba mươi, tôi đến thăm Goering. Lúc đó ông ta sống ở Schöneburg, trong một căn nhà tư sản lớp trung. Người vợ đầu của ông ta, một phụ nữ xinh đẹp, khổ sở vì bệnh đau tim, đã thết tôi món canh đậu đựng bằng chiếc đĩa sứ giá một mark rưỡi. Còn bây giờ ngài Goering đã là ông chủ consortium và nổi tiếng là người sành ăn nhất. Chỉ riêng bộ đồ ăn bằng vàng của ông ta cũng đáng giá bằng cả một trang trại lớn. Như ông thấy đấy, làm chính trị có thể mang lại lợi lộc không kém các hoạt động tài chính.
Nam tước phu nhân đã nói đúng. Sự giản dị của quốc trưởng trong việc ăn uống thì ai cũng rõ. Người tìm thấy niềm sung sướng hoàn toàn trong chuyện khác. Tôi còn nhớ, ngày trước lúc giành được thắng lợi quân sự của quốc trưởng ở châu Âu, trong cuộc bán đấu giá ở nhà một tay chơi đồ cổ nổi tiếng, một phụ tá của người đã đưa giá bức tranh của Defregger lên chín vạn mark tiền vàng. Là con người vĩ đại, quốc trưởng đã cho phép mình chỉ bỏ vốn vào những tác phẩm nghệ thuật bất diệt, giá những tác phẩm ấy vượt quá giá trị tài sản của nhiều nhà công nghiệp lớn. Và khi quốc trưởng tuyên bố trước công chúng rằng người không có số tiền gửi ở nhà băng thì đó là người nói thật: vì mỗi nhà băng do lợi ích phồn thịnh riêng đều coi bất kỳ việc giúp đỡ tài chính nào cũng là vinh dự lớn.
Phải, quốc trưởng yêu say mê nghệ thuật. Chính người đã chỉ bảo cho các nhà hội họa về phần kỹ thuật, nội dung và phong cách. Họ phải thấm nhuần những lời chỉ bảo ấy nếu muốn mọi người mua các tác phẩm của họ. Thẩm mỹ âm nhạc của quốc trưởng cũng rõ ràng và vững vàng như trong hội họa. Người thường bắt biểu diễn lại hàng chục lần “Meistersingers” của Wagner cho chính người thưởng thức. Người đánh giá cao âm nhạc quân đội. Nhưng tiết mục “người đàn bà góa vui tính” của Lehar gây cho người niềm vui sướng đặc biệt. Người thấy thực sự vô cùng thích thú bản nhạc này. Những người thân cận của quốc trưởng rất đỗi quan tâm đến việc nghiêm cấm mọi người không được bép xép trước mặt quốc trưởng rằng vợ Lehar là người Do Thái. Nói thế sẽ như một bi kịch đối với quốc trưởng, một thất bại lý tưởng của người.
Nhưng quốc trưởng khâm phục nhất là tài năng tài chính và công nghiệp của nhà hoạt động vĩ đại nhất của quốc xã mà phương châm của họ giống như phương châm được khắc trên tấm lá chắn của nam tước Werner von Weslingen thế kỷ 14: “Ta, công tước Werner von Weslingen, lãnh tụ của một phái lớn, kẻ thù của thượng đế, của lòng nhân từ và thương xót”.
Tài năng của những người Đức vĩ đại, giỏi việc mặc áo trào, chiếm lĩnh các địa vị lớn của nền kinh tế thế giới đã làm quốc trưởng sung sướng.
Thí dụ như “IG. Farbenindustry”, cái loại hợp kim tuyệt vời này của các hãng độc quyền và những cartel đã chiếm được quyền kiểm soát và ảnh hưởng đến công việc nghiên cứu cũng như sản xuất của các công ty hóa chất và luyện kim chủ yếu trên thế giới.
Ngay trước chiến tranh nhờ các giấy đặc quyền và bằng các con đường khác chúng ta đã giành được quyền kiểm soát về mặt sản xuất nhiều sản phẩm quan trọng dùng để tiến hành chiến tranh. Nhưng chúng ta cũng đã không dừng lại ở đó. Chúng ta tiếp tục tiến lên để bảo vệ các lợi ích công nghiệp của mình. Khi các công ty Đức ghi giấy đặc quyền tại chính phủ các nước ngoài thì một số mặt quan trọng của quá trình đã được che giấu còn các công thức thì được trình bày để nếu nhà bác học nước ngoài nào đó định thu lấy sản phẩm tổng hợp theo các phương pháp của chúng ta thì sẽ bị nổ tung lên.
Chẳng hạn phương pháp sản xuất sơn là Salzman và Kruger đặt hàng theo số 12.096 đã gây nên thiệt hại cho các nhà bác học xuất sắc nước ngoài. Những người đã chết như chọn bãi mìn làm nơi đi dạo chơi.
Von Kluge trang trọng nói với Weiss:
- Đối với ông, một nhân viên tình báo trẻ, ông cũng cần hiểu rằng, so với những thắng lợi trong các chiến dịch tương tự của các consortium lớn nhất của chúng ta, sự hoạt động của ngành các ông dường như có vẻ không làm cho đô đốc Canaris tức giận bằng các vụ đột nhập của bọn cướp biển, trong khi đó thì chúng tôi những người mặc áo trào đen đã lặng lẽ chiếm các lục địa trong các vụ giành giật về kinh tế chỉ bằng một loạt các hiệp định của những cartel.
- Thế thì ông đã thắng được gì trong các cuộc giành giật đó? - Weiss tò mò hỏi.
Tên cố vấn hất tay vẻ bực tức:
- Chắc ông có nghe nói về sự phá sản của hãng phim “Febus” ngay từ những năm trước chiến tranh? Ngài Canaris đã hùn vốn vào đó hàng triệu đồng và buộc tôi cũng trở thành hội viên hãng này.
- Thế ông đã nhẹ dạ gia nhập à?
- Hoàn toàn không. Chỉ vì ông Canaris lúc đó có những tài liệu liên quan đến một số mặt hoạt động trước đây của tôi. Rồi với hình thức tế nhị nhất ông đã đề nghị tôi nhận lại những giấy tờ làm tôi chú ý. Thế là tôi bỏ một số tiền lớn vào công ty này.
- Tức là ông Canaris đã buộc ông mua lại những giấy tờ đó?
- Không, đó chỉ là phương pháp hợp lý nhất và tế nhị nhất để giữ gìn mối quan hệ thân thiện giữa chúng tôi thôi.
- Và bây giờ ông vẫn là bạn của đô đốc?
- Tất nhiên rồi. Đó là con người trong sạch như pha lê. Cả khi ông ta bị vỡ nợ cũng vẫn không cho phép mình đưa những giấy tờ không tốt đẹp ấy cho tôi xem, mặc dù ông vẫn giữ bản sao. Ông ta dũng cảm chịu đựng thất bại. Và theo lời giới thiệu của ông là trong thời gian lạm phát tôi đã tham dự vào các nghiệp vụ tài chính của cụ già Thyssen.
- Ông quen biết ngài Gerd không?
- Có, đó là một người đứng đắn hiểu biết công việc, đã đi theo con đường đúng đắn vì biết kết hợp lợi ích của công ty của bố vợ mình với chính sách của đảng quốc xã. Kinh nghiệm công tác trong Cục tình báo nhất định sẽ làm cho trình độ hiểu biết kinh tế của Gerd nâng cao hơn. Ông ta có thể làm quen với phương pháp hệ và các cách theo dõi lực lượng kinh tế phương Đông.
Trong suốt bữa ăn tối hầu như chỉ có tên cố vấn nói. Phu nhân và Olga hầu như im lặng và cũng không nghe câu chuyện bên bàn ăn của đàn ông.
Mười giờ thì phu nhân bảo Olga đi nghỉ và ra lệnh cho Weiss đưa thiếu nữ lên phòng riêng của cô gái.