Khi Weiss về tới xưởng ô tô, ở đây anh sống trong một căn buồng nhỏ, tường là những tấm gỗ mỏng ghép lại - anh gặp chi hội trưởng Papke trong phòng mình. Hắn cùng đến với một công nhân đóng gói để giúp anh thu xếp đồ đạc. Weiss mỉm cười chào hỏi lễ phép cám ơn.
Ngay trên nền nhà là một chồng sách dày, trong đó có cuốn “Cuộc đời tôi” của Hitler, có nhiều tờ kẹp dấu nhô ra ngoài rìa sách.
Papke đưa bàn tay mập mạp, ngón tay ngắn ngủn cầm lấy cuốn sách này.
- Đây là một dẫn chứng thú vị nói rằng anh có cái đầu không đến nỗi tồi. Nhưng có một quyển sách cũng cần mang theo đối với mọi người Đức trong cả cuộc đời mình. Tôi còn chưa trông thấy.
Weiss lật đệm giường lấy quyển kinh thánh và lặng lẽ đưa cho Papke. Hắn lật mấy trang nhận xét:
- Tôi còn chưa thấy anh thật chăm chú đọc cuốn sách thiêng liêng này.
Weiss nhún vai:
- Ngài thứ lỗi cho ngài chi hội trưởng đối với thanh niên Đức chúng tôi thì học thuyết kết quả Quốc trưởng cũng thiêng liêng như những thánh kinh quý báu hình như ngài không tán thành điều đó?
Papke nhíu lông mày:
- Tôi có cảm giác anh đã chuẩn bị báo cáo ngay điều đó đối với viên sĩ quan SS đầu tiên khi vừa vượt biên giới thì phải?
Và mặc dù tất cả những người Đức sống ở Riga gồm cả Weiss nữa đều biết rằng chi hội trưởng Papke trước kia là nhân viên SS, về điều này hắn cũng không giấu giếm. Weiss phật ý phản đối:
- Thưa ngài Papke ngài thật uổng công định gây cho tôi ấn tượng kỳ lạ về hoạt động của SS. Nhưng nếu tôi có vinh dự được làm việc gì đó ích lợi cho Quốc xã, tôi sẽ dốc hết mọi khả năng tôi có thể đáp lại lòng tin cao cả đó.
Papke nghe một cách hờ hững. Sau đó hình như không làm hắn thích thú, hắn bàng quang hỏi:
- À Heinrich chuẩn bị đến đâu rồi Anh ta đã kịp nhận đủ giấy tờ của cha mình chưa?
- Ngài muốn nói đến những giấy tờ riêng của ông Schwarzkopf hay là nói chung tất cả? - Weiss rành mạch nhắc lại, - Những giấy tờ gì có thể lấy được ở nhà giáo sư Goldblatt?
- Cứ cho là như thế! - Papke nói.
- Weiss thở dài, giang hai tay ra:
- Tiếc rằng ở đây có những khó khăn đơn thuần về mặt pháp lý. Tôi thấy Heinrich nói thế.
- Thế Heinrich dự định sau đây sẽ làm thế nào?
- Tôi cảm thấy hiện giờ Heinrich chỉ chú ý có một điều là được gặp chú mình. Ngài Willie Schwarzkopf. Còn những vấn đề khác anh ta không hề quan tâm đến.
- Thật là tiếc, Papke không hài lòng lắc đầu, nhưng hắn vội nói thêm ngay. - Rất tiếc, thật đáng buồn là chúng ta không thể gây được ảnh hưởng tích cực cho Heinrich. Có lẽ phải thanh toán với chú ta vậy.
Weiss nói lấp lửng:
- Tôi có ý nghĩ, lúc đầu, thiếu ta mong muốn Heinrich ở lại đây.
- Để làm gì?
Weiss mỉm cười.
- Tôi cho rằng để làm gì đó có lợi cho quốc xã!
Papke tức giận nói:
- Ở Heinrich hoàn toàn không thích hợp với vai trò đó. Tôi biết rõ để nhằm mục đích đó đã, có những người được chọn phù hợp. Và rồi bực mình Papke thốt lên - Lẽ nào ngài thiếu tá lại không hài lòng về những người mà chúng tôi dự định.
- Tôi không thể biết được điều đó. - Weiss nói, rồi hỏi lại bằng một giọng tinh quái - Ngài nghĩ sao nếu như thử bảo Heinrich hỏi ngài Willie Schwarzkopf xem ý kiến của ngài đối với những người được lựa chọn như thế nào? - Rồi anh vội vã giải thích - Tôi nói điều này là vì tôi biết ngài Funk, như ngài đã biết, lại không có cảm tình lắm với ngài. Nếu có điều gì không hay xảy ra với ngài, vị tất ông Funk có những biểu hiện tỏ ra buồn phiền thực sự.
Papke cau có công nhận:
- Điều đó tôi biết. - Bỗng nhiên hắn mỉm cười và nói một cách cởi mở đầy cảm tình.
- Này anh bạn trẻ, anh cũng thấy đấy, chúng ta chưa về tới nước Đức quốc xã, còn chưa thực hiện nghĩa vụ của mình trước quốc trưởng, thế mà đã cản trở nhau hoàn thành nghĩa vụ đó. Mà tại sao lại như vậy? Mỗi người đều muốn cắn một miếng to hơn, mặc dù chỉ có số răng nhất định. - Papke mỉm cười với vẻ tin cậy. - Nói thực ra lúc đầu tôi đối xử với anh cũng không tốt lắm, vì có một số căn cứ. Nhưng bây giờ a đã làm tôi thấy rõ, những điều tôi lo ngại chỉ là vô ích.
- Thưa ngài chi hội trưởng, tôi cũng rất tiếc.
- Tiếc gì?
- Vì rằng mãi bây giờ ngài mới thấy rõ việc trước kia ngài không tin tôi thật không có căn cứ gì cả.
- Chuyện đó chính anh có lỗi.
- Nhưng thưa ngài Papke, tôi có lỗi ở điểm nào?
- Anh rất dao động trước khi quyết định hồi hương!
- Thưa ngài Papke, lúc đó tôi không muốn mất việc ở chỗ ngài Rudolf Schwarzkopf, vì tôi luôn luôn được trả rất hậu.
- Phải, chúng tôi đã kiểm tra các khoản thanh toán của anh với Schwarzkopf. Anh đã kiếm được kha khá ở chỗ kỹ sư. Và chúng tôi hiểu tại sao anh lại đặt chuyện về nước của mình phụ thuộc vào chuyện về nước của nhà Schwarzkopf.
- Đúng thế. Tôi định kiếm thêm đôi chút. Tội gì tôi phải đi ăn xin ở bên nước nhà?
Papke cau mặt.
- Chúng tôi đã kiểm tra sổ tiết kiệm của anh. Anh đã nhận toàn bộ số tiền của mình trước ngày anh trao giấy đề nghị hồi hương. Và anh đã sử dụng số tiền tiết kiệm của mình một cách đúng đắn. Anh là người biết lo toan. Tôi cũng biết việc đó. Tôi sung sướng là chúng ta nói chuyện có ích với nhau. Nhưng có điều là cho đến ngày anh khởi hành tôi còn muốn nói chuyện thêm với anh đôi phút.
- Tôi sẵn sàng hầu ngài, thưa chi hội trưởng. - Weiss dập gót giày nói.
Papke ngồi vào thùng mô tô ba bánh của người công nhân đóng gói. Anh ta là một người có vẻ kín đáo và có tư thế quân sự rõ ràng.
Weiss mệt mỏi ngồi xuống giường, lấy tay xoa mặt, như muốn làm mất cái vẻ khúm núm, mà anh vừa tiễn chi hội trưởng ra tận cổng xưởng. Khi anh bỏ tay xuống nét mặt anh trông mệt mỏi, buồn rầu và lo lắng thiểu não.
Cẩu thả đạp chân lên chồng sách trong đó có cuốn “Cuộc đời tôi” và Kinh thánh, anh ngồi lên chiếc bàn con làm bằng gỗ ghép. Weiss bật chiếc lò sưởi điện đặt trên bàn mặc dù trời vẫn ấm. Từ ngoài xưởng có tiếng chân người. Weiss vội đứng lên và đi vào nơi làm việc. Một người đàn ông đứng tuổi mặc áo mưa đen đang đợi anh. Đó là chủ nhân chiếc xe đạp máy mới trao cho anh sửa chữa.
Weiss nói với người khách hàng ngày mai có thể nhận được xe.
Nhưng người khách không bỏ đi. Anh ta chăm chú nhìn Weiss từ đầu đến chân, rồi bảo:
- Tôi được biết ông cụ thân sinh của anh là thầy thuốc phải không?
- Vâng, y sĩ.
- Ông cụ hiện giờ ở đâu?
- Cha tôi chết rồi.
- Cụ mất lâu chưa?
- Năm 1920.
- Thế chôn cụ nhà ta ở đâu?
- Cha tôi chết vì bệnh sốt thương hàn. Ban phụ trách bệnh viện đã thiêu xác cha tôi để đề phòng bệnh dịch.
- Nhưng tôi tin rằng anh cũng còn nhớ được chút gì về cha anh?
- Vâng tất nhiên rồi.
Người khách đăm chiêu kể:
- Tôi còn nhớ khá rõ ông cụ hút thuốc kinh khủng. Nhưng tôi không nhớ hút bằng tẩu hay xì gà? - Người khách hỏi lại. - Anh hãy nhớ xem cha anh có hút thuốc không?
Weiss bối rối khi nhớ lại toàn bộ các ảnh chụp y sĩ Mác Weiss mà anh đã được xem. Nhưng không có chiếc nào chụp y sĩ đang ngậm tẩu hay hút xì gà.
Người khách hỏi vẻ chắc chắn:
- Nhưng tôi nhớ rất rõ, cha anh hút bằng chiếc tẩu rất to. Trong nhà anh có treo bức ảnh gia đình trên đó cha anh đang hút bằng tẩu.
- Ông nhầm rồi. Cha tôi là thầy thuốc và người luôn dạy tôi rằng thuốc lá có hại đối với sức khỏe. - Weiss cương quyết ngắt lời.
- Chắc là anh đúng, - người khách tỏ vẻ đồng ý. - xin lỗi anh nhá!
Weiss tiễn người khách ra cổng, khóa cổng rồi vào phố. Trời tối, mưa lăn tăn không nhận rõ trong màn đêm. Anh đi về phía cảng, nhưng gần tới cảng thì rẽ vào một phố cụt, rồi theo bậc thang bẩn thỉu anh xuống hầm quán rượu “Marina”
Ngồi xuống chiếc bàn con, Weiss bảo người phục vụ dọn cho anh bia đen, khoai tây trộn rau, chân giò nấu bắp cải. Ba người Latvia là công nhân cảng trông thấy chỗ trống bèn ngồi xuống bên cạnh Weiss. Họ đã ngà ngà say nhưng vẫn còn đề nghị thêm rượu vodka theo tiêu chuẩn[1] và mỗi người một cốc vại bia hơi nữa. Họ không để ý đến Weiss, tiếp tục tranh cãi nhau, rõ ràng là họ rất quan tâm đến vấn đề này.
Câu chuyện xoay quanh Hiệp ước không xâm phạm lẫn nhau giữa Liên Xô và Đức. Họ nói rằng mặc dầu hiện giờ quân đội Liên Xô đang tỏa ra dọc biên giới mới. nhưng cũng cần phải thành lập lực lượng tự vệ công nhân Latvia để có thể giúp đỡ Hồng quân nếu Hitler lừa dối Stalin. Họ nói rằng hoàn toàn có khả năng xảy ra việc Hitler tấn công vào Latvia, và mặc dù không phải toàn bộ người Latvia sẽ đứng về phía chính quyền Xô Viết, nhưng đa số sẽ chiến đấu chống Đức vì ở đây bọn tư sản Đức đã coi Latvia là thuộc địa của chúng. Và chỉ với một lý do đó cũng đủ thấy cần thiết phải phát súng cho nhân dân, vì bọn giặc cướp nước không chịu từ bỏ mộng xâm lăng. Anh công nhân người gầy gò, bé nhỏ, khoác chiếc áo da hải ly cãi lại các bạn mình, anh nhấn mạnh rằng trước tiên phải tiến hành kiểm tra trong hàng ngũ Đảng, phát hiện xem ai đã dao động, trong thời gian sống dưới chế độ phát xít Ulmanis, khai trừ bọn này ra khỏi Đảng. Qua kiểm tra phải tóm cổ tất cả, kể cả công nhân, và chỉ khi đó mới có thể quyết định được ai đáng tin cậy.
Anh công nhân khoác áo da hải ly đảo mắt sang Weiss như để tìm bạn đồng minh, hỏi:
- Thế nào, anh nghĩ có đúng không, anh bạn?
Weiss không trả lời ngay, sau đó với vẻ can đảm đầy khiêu khích anh nhìn thẳng vào mắt những công nhân đang chờ trả lời, cất giọng nói gằn từng tiếng:
- Anh nói đúng, - Weiss gật đầu về phía anh thanh niên Latvia khoác áo da hải ly. - Tại sao lại đi nhẹ dạ tin vào giai cấp công nhân? Đầu tiên phải kiểm tra họ đã. Nhưng, thưa các bạn Latvia, trong khi các anh còn đang kiểm tra nhau thì người Đức chúng tôi đã đến đây và thiết lập một trật tự mới của chúng tôi ở đây rồi!
Weiss để tiền ở bàn, đứng dậy rồi đi ra.
Người khoác áo da hải ly muốn lao vào Weiss đấm cho mấy quả nhưng các bạn ngăn anh lại. Một người hỏi:
- Tên này hiểu đúng về cậu. Có nghĩa là điều cậu vừa nói bây giờ rất hợp ý bọn Đức chứ không phải hợp ý người Latvia chúng ta. Cậu thấy chưa, tên Đức này, rõ ràng là quân của Hitler, mặc dù hoàn toàn đứng về phía cậu, nhưng không phải ủng hộ cậu, mà là ủng hộ chúng tôi chống lại cậu.
Ra khỏi tiệm rượu, Weiss đi về phía cảng. Mưa to hơn. Hình như có ai đó đang đi chân đất trên đường nhựa. Những đợt sóng đen ngòm nặng nề đập vào bờ vịnh đổ bê tông. Đám dân chài đội những chiếc mũ rộng vành thấm đầy dầu ô liu dưới ánh đèn dầu đang chất cá vào trong những chiếc dành to phẳng.
Ngay trên bờ là một đám đông những người làm nghề buôn bán, họ đến đây bằng những chiếc xe hai ngựa kéo. Weiss trú mưa trong một nhà kho chứa đủ các loại hàng.
Một người tầm thước đội mũ phớt đã cũ tiến lại gần Weiss. Người này khẽ nhấc mũ lịch thiệp chào Weiss để lộ chiếc đầu hói của mình và hỏi giờ. Weiss không nhìn đồng hồ đáp:
- Kém bảy phút.
Người này cũng không nhìn đồng hồ, ngạc nhiên nói:
- Anh có thể tưởng tượng được không, đồng hồ của tôi cũng đúng thế. Chính xác thật? - Rồi khoác tay Weiss đi ra khỏi phía vịnh, phàn nàn:
- Thời tiết tiêu biểu cho bệnh cúm! Vào những ngày như thế này tôi thường phải uống mấy viên Calcex[2]. Anh cứ gọi tôi là Bruno. - Liếc nhìn Weiss, người này nói tiếp: - Tôi luôn luôn sẵn sàng giúp anh. - Giọng nói trở nên nghiêm nghị.
- Có lẽ tôi không cần phải nhắc lại rằng anh đã từng yêu con gái tôi - nó chết rồi - và tôi đã chuẩn bị nhận anh làm con rể, nhưng sau khi tôi bị thải ra khỏi tòa thị chính vì…
- Ông chuẩn bị hỏi thi tôi ở đây đấy à? - Weiss hỏi đầy ác ý. - Hình như có một mình tôi cần phải đỗ!
- Hoàn toàn, không phải! - Bruno phủ nhận. Nhưng ngay lập tức lại phủ nhận điều mình vừa nói. - Mà sao lại không? Chuyện đó làm anh giận tôi à? Tôi thì hoàn toàn không! Bruno hỏi tiếp - Anh thích kẹo không? Chất ngọt có tác động rất tốt đối với hệ thần kinh đấy!
Weiss cau có hỏi:
- Vấn đề tài liệu của Rudolf Schwarzkopf ra sao?
Bruno đưa mắt nhìn xuống, không trả lời Weiss mà lại hỏi:
- Anh không cho rằng những hoạt động tích cực của anh mâu thuẫn với chỉ thị à? - Bruno ngước nhìn đám mây đen sà xuống rất thấp bằng con mắt chán ghét, giọng buồn buồn: - Ở địa vị anh, tôi sẽ không biểu lộ lòng mong muốn tìm hiểu các tài liệu của Schwarzkopf một cách vội vã như thế. Ngài Funk không thích thú điều đó. Anh đã phạm sai lầm và anh phải nghiêm túc nhận rõ điều đó.
- Tôi muốn…. - Weiss định thanh minh.
- Thôi, rõ cả rồi, anh bạn trẻ, anh muốn cái gì? - Bruno vui vẻ ngắt lời. - Anh đã được tin cậy đấy, vì anh đã đề nghị Papke thông qua Heinrich tìm hiểu danh sách các điệp viên quan trọng của Willie Schwarzkopf. Weiss, anh nghĩ đúng vì Papke chỉ là một tên lính ăn hại. Song những nhược điểm về trí lực của hắn lại thay thế bằng một sự ngờ vực rất mạnh. Đây chính là mặt mạnh của hắn mà anh không tính tới, cũng như anh không tính tới việc Papke chỉ là một tên Gestapo tầm thường, mà bản danh sách quan trọng như vậy thì chỉ những tên tai to mặt lớn ở Gestapo mới dám hỏi thôi. Có cả những nhân vật khác, hoàn toàn khác… - Bruno trìu mến mỉm cười với Weiss. Nhưng anh đừng giận! Vì tôi không những hơn anh về cấp bậc, về kinh nghiệm mà còn lớn hơn về tuổi nữa. - Im lặng một lát Bruno nói tiếp - Weiss ạ, điều phức tạp nhất trong môi trường hoạt động của anh là đi đúng đích một cách có kỷ luật. Và, đừng quên rằng những người phái anh đi đã thông thạo nhiều hoàn cảnh mà anh chưa quen biết. Phải luôn luôn tránh mọi trở ngại trên đường đi tới đích, dù phải đổi những gì quý giá đi nữa cũng phải đạt tới đích cuối cùng. Anh hiểu tôi chứ.
- Vâng, Weiss công nhận, - Đồng chí nói đúng, tôi đã quá say mê nên phạm nguyên tắc, xin nhận lời quở trách của đồng chí.
- Đồng chí nói quá! - Bruno mỉm cười.
- Một khi sự việc dẫn đến chỗ bị quở trách thì phải rút người đó về và thay ngay người khác. Đây là tôi muốn trao đổi kinh nghiệm, chân thành khuyên đồng chí mấy câu thôi. - Bruno ngáp rồi ca cẩm - Còn tôi, anh biết không, thường xuyên phải ăn kiêng, thế mà ở đây họ cho ăn toàn những món có mỡ. Tôi thấy rất khó chịu. Tôi rất ghét thịt lợn!
- Có thể đồng chí lại chỗ tôi nghỉ một lát và uống thuốc đã?
- Ồ, Weiss, - Bruno chê trách - Chúng ta chỉ được vui mừng gặp lại nhau sau mấy tháng xa cách ở nhà ga thôi. - Rồi với vẻ hài lòng, Bruno báo tin - Chắc rằng tôi sẽ bị loại khỏi công việc chiến đấu ở Đức: Ít nhất các bác sĩ của ta ở phòng khám bệnh đều khẳng định rằng tình trạng sức khỏe của tôi hoàn toàn không phù hợp với công việc này. Đó là hoàn cảnh thuận lợi cho tôi. Trong trường hợp xấu hơn thì phải phục vụ ở hậu cần. Tôi cũng hoàn toàn chẳng muốn chống lại làm gì. Nếu anh có kể lại với Heinrich, bạn anh về lão già Bruno, thì điều đó cũng tốt thôi. - Bruno mỉm cười. - Bởi vì tôi không hề ngăn cản anh đeo đuổi đứa con gái đã quá cố của tôi cơ mà - Bruno nhắc lại một cách đầy ý nghĩa. - Elsa.
- Vâng, Elsa, - Weiss buồn rầu nhắc lại - Tóc cô ấy màu vàng hung, mắt xanh da trời, hơi tập tễnh chân trái, chân thọt, vì thủa nhỏ nhẩy từ trên cây táo xuống không đúng trọng tâm.
Bruno nhún vai. - Bức chân dung tiêu chuẩn.
- Nhưng biết làm gì khác nếu như chính nguyên bản đã thế rồi? Sau đó ông nói rành rọt - Thôi, chắc rằng anh đã đoán ra: cuộc gặp gỡ của người lạ mặt và câu chuyện về cha anh hoàn toàn chỉ có đặc điểm tập dượt lại, cũng như cuộc gặp mặt của chúng ta hôm nay - Bruno đưa tay ra, khẽ nhấc chiếc mũ bện nhung chung quanh, ông chia tay theo đúng nghi thức: - Một lần nữa tôi tỏ lòng tôn trọng anh. - Bruno lẩn vào đêm tối, tiếng chân nặng nề dẫm lên vũng nước.
Vào lúc hai giờ đêm, khi Weiss đi qua ngôi nhà giáo sư Goldblatt, cả thành phố đang chìm trong đêm tối, chỉ có một cửa sổ của ngôi nhà này còn sáng ánh đèn. Và, từ đó vọng ra tiếng đàn dương cầm. Weiss dừng lại bên những chấn song sắt rào quanh ngôi nhà giáo sư và châm thuốc hút.
Trong màn đêm sương mù ẩm ướt của phố vắng, tiếng đàn dương cầm mới đau thương và giận dữ làm sao, nhất là vọng lên trong đêm yên tĩnh.
Weiss nhớ lại một lần Bertha nói với Heinrich:
- Âm nhạc chính là tiếng nói của tình cảm con người. Chỉ có loài vật mới không tiếp thu âm nhạc. Heinrich mỉm cười bảo:
- Wagner là một nhạc sĩ vĩ đại. Nhưng với tiếng nhạc hành khúc của ông ta những đoàn máy bay oanh tạc lại cất cánh đi tàn phá các phố phường châu Âu…
Bertha giận tái mặt nói rít qua kẽ răng:
- Những con thú dữ cũng biết làm xiếc theo tiếng nhạc đệm.
- Cô coi những người quốc xã là những người đáng ghê tởm và ngạc nhiên vì sao họ ….
Bertha ngắt lời:
- Tôi cho rằng bọn chúng đã làm nhục những người thuộc dân tộc Đức.
- Dĩ nhiên. - Heinrich vẫn giữ ý kiến của mình, - không phải ai xa lạ mà chính Hitler đang nói lên những ý nguyện của mình cho cả châu Âu.
- Châu Âu là cả Liên Xô chứ?
- Vì Liên Xô đã ký hòa ước với Đức.
- Và để khẳng định thiện chí hòa bình của mình Hồng quân đang tràn quân ra dọc biên giới mới?
- Đó là một thủ đoạn láu cá.
- Vì nhân dân Liên Xô căm ghét bọn phát xít.
Heinrich nhún vai vẻ khinh bỉ.
Bertha kiêu hãnh nói:
- Tôi là một công dân Xô Viết - Xin chúc mừng! - Heinrich giễu cợt cúi đầu chào.
- Vâng - Bertha tiếp lời - Tôi tiếp nhận lời chúc mừng của anh: Nước Đức bây giờ là nỗi kinh sợ và ghê tởm đối với những người lương thiện. Và bây giờ tôi có Tổ quốc, mà Tổ quốc của tôi là niềm tự hào và hy vọng của tất cả những người lương thiện, trên thế giới. Tôi thấy thương cho anh, Heinrich ạ. Tôi còn phải vươn lên rất cao để trở thành một người Xô Viết chân chính. Còn anh, anh phải tụt xuống rất thấp để trở thành một tên quốc xã thực thụ. Heinrich ạ, việc anh đang làm không phải không có kết quả đâu.
Lúc đó Weiss đành phải bỏ đi cùng với Heinrich. Anh không thể ở lại khi mà bạn anh đã bực mình đứng lên, đi ra cửa bảo rằng rất tiếc là hôm nay Bertha ở trong tâm trạng hay nổi nóng.
Nhưng khi ra tới ngoài đường, Heinrich kêu lên vẻ thất vọng:
- Tôi đối xử với cô ấy như một tên mất dạy như thế để làm gì cơ chứ?
- Không, cậu đã tỏ ra đúng mực thái độ của bản thân.
- Nhưng tôi rất thích Bertha!
- Thế thì tại sao cậu lại đi chọn cái phương pháp kỳ lạ đó để thổ lộ cảm tình của mình cơ chứ?
Heinrich mất bình tĩnh giật giật vai.
- Tôi nghĩ, thà nhục nhã che giấu những quan điểm của mình trước cô ta còn hơn.
- Ồ, cậu nói sao? - Đấy là những quan điểm thực sự của cậu à?
- Không, hoàn toàn không - Heinrich thở dài, sự nghi ngờ cứ luôn luôn giày vò tôi. Nhưng nếu bỏ qua chuyện hôm nay tôi đối xử như thế nào thì liệu Bertha sẽ có chịu đồng ý với các quan điểm của tôi vì yêu tôi không?
Weiss nói với một niềm sung sướng thầm kín:
- Không, không thể được. Cậu không nên trông chờ vào chuyện đó. Tôi nghĩ rằng hôm nay cậu đã thiêu hủy những gì cậu cần phải thiêu hủy trước lúc lên đường rồi.
Heinrich ngoan ngoãn đồng ý:
- Có lẽ cậu đúng. - Tôi cũng đang đốt cháy một cái gì đó trong tâm hồn mình, và làm nó mất đi vĩnh viễn!
Suốt dọc đường hai người im lặng. Mãi khi đến bên nhà mình Heinrich mới hỏi:
- Còn cậu, Weiss, cậu chẳng có gì để thiêu hủy phải không?
Weiss không trả lời ngay, suy nghĩ rồi đáp một cách thận trọng:
- Cậu biết không, tôi thấy rằng, cũng nên bắt chước cậu. Con người cậu hiện giờ tốt hơn là anh chàng Heinrich tôi biết trước kia. Những tôi sẽ không làm thế.
- Tại sao?
- Vì sợ rằng tôi sẽ làm cậu không thích và sẽ mất bạn.
- Cậu thật là người tốt, Weiss ạ - Heinrich nói tiếp - Tôi rất sung sướng là đã tìm thấy ở cậu, một người bạn chân thành như vậy! - Heinrich giữ tay Weiss hồi lâu trong tay mình.
❀ ❀ ❀
[1] Tiêu chuẩn bán cho mỗi người chỉ có 150 gam rượu trắng - ND.
[2] Calcex: Thuốc cúm. - ND.