Thanh Kiếm Và Lá Chắn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sáu Mươi

❊ ❊ ❊

Sau buổi gặp gỡ Hugo và Gerd, đối với Weiss không có gì đổi mới. Anh vẫn tiếp tục thi hành các nhiệm vụ vô nghĩa lý của Gustav như trước, anh được tương đối tự do, và điều này cho anh khả năng liên lạc với Trung tâm. Anh thông báo tỉ mỉ về tình hình mới của mình, nhận được chỉ thị phù hợp, và còn được biết rằng anh có nhiệm vụ tiếp tục giữ liên lạc với đại diện Trung tâm ở Berlin.

Địa điểm gặp gỡ bí mật là phòng xoa bóp ở gần tòa nhà tham mưu của Walter Schellenberg, trên phố Berkaerstrasse.

Mọi thủ tục ở phòng này do giáo sư Max Stutthof phụ trách. Giáo sư tự khám mỗi bệnh nhân mới, nhưng xoa bóp thì chỉ cho những người được chọn lọc, còn đối với những viên cao cấp thì giáo sư đáp xe Daimler kiểu cổ, phía trong lót bằng gỗ đỏ đến.

Vào tới phòng làm việc, Weiss nhìn thấy một người đứng tuổi tóc bạc, mặt có các vết sẹo do đọ gươm súng rất dũng cảm. Như sau này anh được biết, các vết sẹo này do một nhà giải phẫu Xô Viết làm cho Stutthof, với một trình độ lành nghề rất cao.

Weiss nói mật hiệu và sau khi nhận được trả lời, anh đợi giáo sư sẽ nhận tin của anh và sẽ truyền chỉ thị ngay lập tức. Nhưng Stutthof lại đề nghị Weiss thay quần áo và cẩn thận khám sức khỏe cho anh. Trong khi ghi vào sổ y bạ, giáo sư hài lòng nhận xét rằng sau lần bị thương mà Weiss gây ra trong chuyện chiếc xe tăng, anh thực sự phải đến xoa bóp một thời gian. Giáo sư khiển trách Weiss vì coi thường sức khỏe của mình nên đã làm hệ thần kinh bị hư hại tới mức không cho phép. Stutthof viết đơn thuốc và khuyên chế độ thích hợp.

- Xin hãy nghe, - Weiss sốt ruột nói, - không cần phải biến tôi thành vật hy sinh của những tri thức đáng nghi ngờ của đồng chí.

- Tại sao lại đáng nghi ngờ! - Stutthof tức giận nói. - ông nội ơi, tôi bắt đầu thực tập từ khi ông nội còn đeo khăn quàng đỏ cơ. Và vì bố mẹ anh đã từng luôn luôn lo lắng đến sức khỏe của anh, là một thầy thuốc, tôi đã nhận được chỉ thị của Trung tâm giải quyết với anh bằng cách nghiêm chỉnh nhất. Và nếu cần sẽ đưa anh vào trạm điều trị…

- Lại còn thế nữa! - Weiss tức giận.

Giáo sư nhếch mép cười.

- Hãy nhớ rằng, ở đây tôi có ảnh hưởng rất lớn, và tôi chẳng việc gì phải báo cho kẻ nào đó trong bọn nắm quyền hành rằng anh cần phải được chạy chữa. Và anh sẽ được đưa vào phòng chữa bệnh của tôi như một bệnh nhân thực thụ theo chỉ thị dù cho của Gustav nhà anh đi nữa. Tôi đã giúp cho hắn hoàn toàn phục hồi lại được hoạt động của các khớp đầu gối mà hắn làm hỏng đúng là trong một cuộc tấn công ăn cướp nào đó. Vì thế, đề nghị hãy tỏ ra kính trọng nhất đối với tôi. Còn bây giờ xin mời anh ra chỗ thủ quỹ. Hãy bỏ ra món tiền tương xứng, họ sẽ phục vụ anh, sau đó tôi sẽ nghe anh như quy định.

Sau khi Weiss làm hết thủ tục chữa bệnh làm nổi danh trật tự của giáo sư Stutthof, anh mệt mỏi một cách dễ chịu quay trở lại phòng làm việc khác, truyền tin và nghe chỉ thị. Lúc tiễn anh ra về, giáo sư nói:

- Đừng quên cho Gustav xem giấy tờ đến khám ở phòng tôi, cả việc quảng cáo trong các đồng nghiệp của anh về những tính chất có lợi của quá trình chữa bệnh mà anh nhận được ở đây. Hợp lý nhất là hãy tìm lấy một đồng chí liên lạc, nhưng đồng chí này phải có những khả năng lớn hơn tôi để đi lại các nơi khác nhau.

Hãy nhớ: phòng chữa bệnh của tôi có khoản thu nhập rất lớn và mang lại lợi ích không nhỏ cho một số con bệnh của tôi. Và thật không tốt nếu như vì hoàn cảnh nào đó tôi không thể hoạt động có kết quả và ích lợi như thế này. Vì thế, việc gặp gỡ của chúng ta là rất hiếm.

Bây giờ hãy chú ý nghe đây. Hiện nay ở Đức trong số bọn cầm quyền đã thành lập các nhóm đặt quan hệ với những tên nhất định trong giới cầm quyền Mỹ và Anh, đang tiến hành đàm phán mật với chúng. Mục đích ký kết hòa ước tay đôi. Để, thế nào đó, Đức sẽ nhận trách nhiệm thay tấm biển Hitler trong khi vẫn tiếp tục thực hiện những mục tiêu chính trị quân sự của hắn ở phương Đông, nhưng đã được sự ủng hộ của quân đội Đồng minh hoặc ít nhất được sự viện trợ kinh tế của chúng. Mỗi nhóm có trách nhiệm riêng. Nhưng thực chất của các nhóm là một. Nói chung, việc này không có gì khác với âm mưu chống các dân tộc trong khối chống phát xít.

Trách nhiệm của chúng ta là đưa ra những bằng chứng tài liệu không chối cãi được về các hoạt động phản bội của bọn không đếm xỉa gì đến nghĩa vụ đồng minh và ý chí của nhân dân mình, đang đi thỏa thuận ngầm với kẻ thù chung của chúng ta, dày xéo lên các trách nhiệm mà những người đứng đầu chính phủ của chúng đã ký.

Vì thế nhiệm vụ duy nhất và quan trọng nhất trong hoạt động của anh ở đây là lấy cho được những tài liệu đó. Và tất cả những ai sẽ có liên lạc với anh cũng sẽ thi hành nhiệm vụ này. Ở đây đòi hỏi sự thận trọng cao nhất. Vì bất cứ một hành động sai sót nhỏ bé nào cũng sẽ là dấu hiệu nói rằng, tình báo Liên Xô đang hoạt động theo hướng này.

Còn bây giờ, để anh hiểu toàn bộ tầm quan trọng của nhiệm vụ, chúng tôi đã có những tài liệu như vậy về các cuộc đàm phán này mà nếu như chỉ cần một phần các tài liệu này bị Hitler biết thì ngay lập tức hắn sẽ ra lệnh xử bắn rất nhiều, rất nhiều bạn chiến đấu thân cận nhất của hắn, những kẻ giấu giếm hắn ngấm ngầm bắt liên lạc với Đồng minh.

Có khả năng, bất kỳ ngành tình báo nào khác cũng có thể hoạt động như vậy. Nhưng chúng ta bao giờ cũng nhìn thấy trước mắt là các mục đích cao nhất. Chúng ta muốn đẩy lùi mối đe dọa tương lai của cả loài người. Những tài liệu này phải được Chính phủ Liên Xô trao cho các chính phủ Đồng minh. Ít nhất cũng cho bọn cầm đầu chính phủ.

- Dù sao cũng không nên cho Hitler biết dù chỉ một bản sao vung vãi…

Giáo sư mỉm cười, giơ ngón tay đe dọa và nghiêm chỉnh nói thêm:

- Hitler cũng đang định tiến hành đàm phán ngoại giao mật với Đồng minh. Nhưng các vấn đề về chính phủ quốc xã lại do các đồng chí khác của ta đảm nhiệm, phải đoán như thế. Tất nhiên, theo mức độ tin cậy của các tên thân cận Hitler đối với các đồng chí đó.

Weiss sửng sốt ngước lông mày.

Giáo sư mơ ước nói:

- Nếu như trong cuộc duyệt binh chiến thắng sắp tới các đồng chí của ta có thể đi theo đội ngũ qua Hồng trường trong quân phục Đức… Thế thì trông có lẽ như một đơn vị quan trọng đấy… - Giáo sư dừng lại, đăm chiêu suy nghĩ, và bỗng nhiên mặt bừng sáng lên. Đồng chí đứng dậy, tay để thẳng theo mép quần, khẽ ra lệnh: - Đại úy Alexander Belov! Thay mặt Bộ chỉ huy, tôi thông báo: vì sự hoạt động dũng cảm ở hậu phương kẻ thù, đồng chí được tặng thưởng Huân chương chiến tranh vệ quốc hạng nhất!

- Vì Liên bang Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô Viết! - Weiss nói, đứng nghiêm trước mặt giáo sư.

Giáo sư sờ tay vào ngực anh:

- Đấy, - đồng chí nói giọng cảm động. - Hãy nhận vào trái tim và đeo… - Ôm lấy Weiss, giáo sư nặng nề thở, rồi đẩy anh ra. - Thôi đi đi, đi nhanh lên. Ở đây với anh tôi đã quá xúc động, mà bây giờ tôi sẽ phải xoa bóp cho một tên khốn nạn. Một tên đao phủ khốn kiếp! Thật tôi muốn bóp cổ hắn chết, thế mà tôi phải xoa nắn các nếp nhăn trên da và cổ hắn. Thôi, nhổ neo! Thượng lộ bình an!

•º•

Mấy ngày sau Weiss nhận được lệnh đón một hành khách ở sân bay Tempelhof và chở viên này theo tuyến đường 109 đến khu Templin, trang trại Hohenlichen, nơi có quân y viện dành cho bọn SS. Weiss đã được biết, đó không phải là quân y viện gì, mà là cơ quan tham mưu của thủ tướng Himmler.

Dọc đường anh phải dừng lại ở địa điểm Wandlitz và mời tên khách này ăn đôi chút ở tiệm ăn “Amsee” ở bàn số ba kể từ bên phải nếu tính từ cột tiệm ăn.

Khách là một tên đàn ông oai vệ. Hắn tỏ ra rất tự do và không thấy cần thiết phải che giấu vẻ ngoài Anglo-Saxon của mình và các phong cách một người ngoại quốc.

Hắn cũng không hề ngạc nhiên về việc Weiss biết tiếng Anh. Sau khi lên xe, hắn mời Weiss rượu whisky và thuốc lá Mỹ ngay lập tức.

- Này, chàng thanh niên, có thể gọi tên ta là Joe, ta được biết những tay chất phác thường có tên như vậy. Ta chính cũng là người chất phác, - tên khách tự giới thiệu rồi ra lệnh giọng không nén nổi tức giận: - Trước hết, hãy chở ta đi theo miền quê rộng lớn của nhà anh. Thật thú vị được trông thấy người của ta đã phá đá nhiều nhất ở đâu.

- Tôi được lệnh đi theo tuyến đường quy định.

Joe thọc tay vào túi lấy ra một tập dollar chằng ngoài bằng dây cao su, đề nghị:

- Có thể cầm lấy vài tờ có ảnh tổng thống!

- Không! - Weiss nói.

- Nghe đây, con chim non, ta không làm chuyện vớ vẩn và hãy yên tâm, ta không có quan hệ gì với tình báo quân sự đâu. Anh sẽ chụp ảnh ta bằng máy của ta trên cảnh đổ nát, chỉ thế thôi. Sau đó giúi máy cho người của anh, mặc cho họ tráng phim và in ảnh. Ta biết nội quy của nhà anh không kém anh đâu.

- Trên tuyến đường sẽ có cảnh đổ nát phù hợp - Weiss nói.

- Vậy thì, đi thôi, - Joe đồng ý. Hắn ngả người ra đệm xe, hỏi: - Thế nào, sức khỏe quốc trưởng anh ra sao?

- Thế sức khỏe ngài Roosevelt ra sao?

- Ơ, anh là thanh niên hóm hỉnh đấy! - Joe cười rộ. Nhưng rồi thô lỗ báo trước: - Có điều là anh đừng có lừa ta. Ta biết về anh đủ tới mức cần thiết. Anh đã từng làm trong ngành tình báo quân sự, nhằm sang phương Đông. Nào, nhanh lên! Anh đánh giá bọn Nga ra sao?

- Chúng là đồng minh của các ông, và các ông phải biết chúng hơn.

- Người ta đã dạy anh trả lời thế à! - Joe tức giận hỏi.

- Thôi được, - Weiss nói làm lành. - Bây giờ tôi sẽ nói toạc tất cả ra với ông: bọn Nga khẳng định rằng chúng sẽ bắt tay các ông trước hết ở sông Elbe.

- Qua đầu các anh?

- Qua xác chúng tôi.

- Tức là, các anh sẽ đánh nhau với chúng đến người lính cuối cùng?

- Đến người Đức cuối cùng. Quốc trưởng nói thế.

- Bọn Nga đánh giá việc thiếu mặt trận thứ hai ra sao?

- Chúng nói rằng đã có rồi. Bây giờ chúng coi phong trào du kích và phong trào kháng chiến ở các nước châu Âu là mặt trận thứ hai.

- Tức là, nếu kẻ nào đó không vội vã, bọn Nga sẽ chỉ trông cậy vào cái “mặt trận thứ hai” này thôi à?

- Ít nhất chúng cũng đang gọi mặt trận này như thế.

- Chuyện lạ đấy, anh bạn trẻ ạ! Vậy qua đó phải làm gì?

- Hãy hỏi Roosevelt ấy.

- Ta hỏi anh, một người Đức.

- Vậy thì hãy đề nghị quốc trưởng tiếp ông, quốc trưởng là người Đức số một của đế chế.

- Ở công ty của ta bây giờ ông ấy đã không đi lại rồi.

- Quốc trưởng đang chuẩn bị quân đội cho một cuộc tấn công mới, và khi đó ông sẽ nói theo kiểu khác.

- Ta không thuộc loại người chơi trò nâng cao thủ đoạn của ông ta.

- Thế bên ông có những người như thế chứ?

- Trước có đấy… Nhưng anh đưa ra những câu hỏi ấy để làm gì?

- Chỉ vì lịch sự, - Weiss nói, - để tiếp chuyện mà thôi.

- Thế thì tiếp tục đi, - Joe đồng ý.

- Chúng tôi sẽ đợi chủ của ông ở Wandlitz chứ?

- Như quy định. - Và ngay lập tức Joe ngạc nhiên hỏi: - Thế ai nói với anh rằng ta đi kèm theo ông chủ!

Không ai nói với Weiss điều này. Chỉ vì anh hiểu rằng Joe không phải là kẻ có thể đón gặp ở Hohenlichen được. Ngay những tên SS cao cấp cũng cần phải có giấy ra vào một lần đặc biệt để đến được đó. Toàn bộ khu vực xung quanh Hohenlichen bị coi là vùng cấm. Anh tin chắc ở giả thuyết của mình ngay sau khi cùi tay chạm phải báng khẩu súng lục liên thanh đeo dưới bả vai Joe: một kẻ có đặc quyền lớn không bao giờ chịu mang vũ khí trong người như vậy.

Weiss không trả lời câu hỏi của tên Joe, anh nói:

- Không sao, rồi sẽ có lúc tự trở thành ông chủ. Chuyện đó ở nước Mỹ các ông xảy như cơm bữa chứ gì?

- Lại thế nữa! - Joe thốt lên. - Tôi đã hai lần bị thương nằm quằn quại trong quân y viện sau những chuyến đi như thế này rồi. - Đúng là hắn đã thỏa thuận với ý nghĩ: Weiss đã đoán ra chức vụ của hắn và không còn che giấu gì, than vãn cởi mở: - Làm sao trong điều kiện thế này có thể đảm bảo an toàn cho ông chủ.

- Chẳng đáng phải lo lắng, - Weiss an ủi hắn. - Chúng tôi sẽ lo cho ông chủ không kém tất cả các ngành của các ông gộp lại.

- Vì thế mà người ta đã hứa cho một chàng trai như anh đón tôi, - Joe nói. - Người của Cục tình báo chứ không phải của Gestapo.

- Bên các ông coi cục tình báo làm ăn tốt hơn à?

- Không, chỉ vì ông chủ không muốn Gestapo chịu trách nhiệm an toàn cho ông chủ. Được sự bảo vệ của một tình báo quân sự vinh dự hơn nhiều so với sự bảo vệ của nhân viên Gestapo. Do các nguyên nhân chính trị ông chủ không muốn có quan hệ với công ty này. Quan hệ với Gestapo, có thể làm hại ông chủ ở bên nhà. Những cử tri bình thường kiên quyết chống Hitler, đảng quốc xã, Gestapo và bất kỳ tên phát xít nào ở bên anh. Họ đóng thuế, họ phục vụ trong quân đội - phải xét đến họ.

- Thì tất nhiên rồi, - Weiss nói. - Đúng là ông chủ yêu quý các cử tri của mình tới mức đã đến xin để họ không bị bẹo tai quá đau ở mặt trận phía Tây.

- Hãy giữ cái sọ anh cẩn thận hơn! - Joe nổi nóng. Hắn nói giọng độc ác: - Đừng hòng ẩn các “pháo đài bay” của chúng tôi dưới vành mũ sắt.

- Thì chúng tôi sẽ dạy các ông biết cách đánh đấm, - Weiss nhếch mép cười.

- Còn bọn Nga sẽ dạy cho các anh?

- Đúng, - Weiss đồng ý. - Thì các ông đang sợ bọn Nga sẽ tới biển Manche trước các ông.

- Anh lấy cớ đâu nói thế?

- Thì chính từ cái đó: các ông đang muốn ký kết hòa ước tay đôi.

- Không phải tất cả đơn giản như vậy đâu, anh bạn trẻ ạ…

- Thì chính thế, - Weiss lại đồng ý. - Vì vậy ở đây cả thầy lẫn tớ các ông đều sợ gián điệp của Roosevelt hơn Gestapo.

Tại địa điểm Wandlitz, Weiss cho xe rẽ sang bên phải theo một phố hẹp mọc đầy hoa tím và dừng lại bên tiệm ăn “Amsee”.

Chiếc bàn ăn dành cho hai người đã dọn sẵn.

Trong bữa ăn Weiss im lặng nhiều hơn, ngược lại Joe nói luôn mồm. Tên hầu bàn, qua nét mặt tập trung chú ý của hắn, đang nhớ lại từng lời của Joe mà hắn nghe được. Nhân viên phục vụ khách trong tiệm ăn này gồm toàn bọn Gestapo.

Đường đi Hohenlichen chạy dài gần như toàn qua rừng. Ở đây có những địa điểm săn bắn và những chú hươu non mấy lần chạy tắt qua đường ngay trước mũi xe.

Chẳng mấy chốc Joe đã ngủ thiếp đi. Con đường trống trải, nhưng Weiss không tăng tốc độ như đã chỉ cho anh. Ở kênh đào Trung Đức, những chiếc xe có lắp kính xanh đạn bắn không thủng lồng lộn lao vượt lên trước xe của Weiss.

Bọn bảo vệ cổng song sắt không yêu cầu họ xuất trình giấy tờ vì chúng đã có ảnh Weiss và Joe.

Hohenlichen, cái thành lũy bí mật này của Himmler trông như một trang trại giàu có. Những căn nhà kính trồng cây, cái ao sâu trong suốt, ga xe lớn. Trong khu cây cối rậm rạp là ngôi nhà mái ngói cao, có các chòi nhà và ban công. Im lặng tĩnh mịch. Một người rất lịch thiệp mặc thường phục đỡ lấy vali của Joe rồi dẫn hắn theo con đường nhỏ lát đá phiến tới một chòi nhà hai tầng, còn Weiss thì hắn đưa mắt chỉ cho ngôi nhà rõ ràng là dành cho bọn bảo vệ. Ở đó một tên SS đón anh, dẫn anh đến một căn phòng và bảo anh ở đấy chờ các lệnh tiếp theo.

Ngày hôm sau Weiss được lệnh đưa tên Joe đến trại tập trung Ravensbrück cách Hohenlichen ba mươi cây số và ở đó thực hiện mọi điều tên này mong muốn. Sau đó đưa Joe về Berlin và cho xem tất cả những gì hắn muốn thấy, cuối cùng thì chở hắn ra sân bay.

Đúng ra Joe không được phép vào tận trại. Tên chỉ huy trại tiếp hắn ở Văn phòng, tại đây một số phụ nữ ngồi trên các ghế được ăn béo mập, mặc quần áo tù nhân. Weiss hiểu rằng đây là bọn nữ cai tù Đức thay đổi quần áo.

Joe chụp ảnh số này và đưa ra một số câu hỏi mà trả lời lại là tên chỉ huy trại. Nhưng khi hắn từ giữa văn phòng và đi về phía xe, một nhóm nữ tù nhân có bảo vệ đi kèm, bước vào cổng trại. Joe sôi nổi hẳn lên và nói với tên chỉ huy trại rằng hắn cũng muốn chụp ảnh số tù nhân này.

Tên chỉ huy trại dứt khoát không cho phép. Thế là Joe miệng mỉm cười đề nghị:

- Xin hãy lột quần áo tù nhân của chúng và cho chúng loại bình thường, tóm lại thay đổi quần áo của chúng như ông đã làm với những người tôi vừa được ông cho phép chụp ảnh. - Và thấy tên chỉ huy trại không thay đổi ý, hắn nháy mắt và cam đoan: - Ông có thể yên tâm, những ảnh này sẽ chỉ chứng tỏ là những phụ nữ Đức bị chiến tranh làm kiệt sức tới mức tột cùng. Tôi đảm bảo với ông rằng nhìn thấy ảnh tài liệu này nhiều nghị sĩ của chúng tôi sẽ rơi nước mắt.

Chỉ huy trại là tên Gestapo loại biết nghĩ. Một lúc sau số nữ tù nhân được thay mặc áo dài thường dân của bọn nữ cai tù, xếp hàng bên văn phòng.

Joe hỏi viên chỉ huy trại xem có tìm ra được ở trong trại một số thiếu niên có thân hình gợi nên sự thương xót như những phụ nữ này không.

- Trẻ em bao giờ cũng cảm động. - Joe giải thích.

Lời đề nghị này của hắn cũng được thi hành.

Trong khi Joe lăng xăng bắt phụ nữ và trẻ em đứng không theo hàng ngũ, và theo các nhóm tự do, Weiss đã chụp được hắn trong cảnh hàng rào trại đang làm việc này bằng máy “Leica” của anh.

Sau khi trở về Berlin, theo đề nghị của Joe, Weiss chở hắn đến các khu bị bom đạn tàn phá nặng nhất. Joe chụp những ngôi nhà đổ nát một cách rất cố gắng và rất lâu. Sau đó, trên đường ra sân bay, Weiss hỏi:

- Thế nào, sẽ bán những ảnh này cho các báo chứ?

- Điều đó sẽ do ông chủ quyết định, - Joe nói. - Tôi làm cho ông ta, còn ông ta - cho chính trị.

- Chính trị gì ở mấy bức ảnh ông chụp?

- Sao lại không? - Joe nói. - Bọn đỏ của chúng tôi la ó rằng phát xít là thú dữ. Còn ông chủ của tôi sẽ đưa các ảnh tài liệu ra, và mọi người sẽ thấy các đàn bà Đức gày còm cùng trẻ em đói khát và những mụ béo mập mặc quần áo tù nhân. Những nhà cửa đổ nát của Berlin. Đó là sự tiêu hủy kiểu ăn cướp của văn minh châu Âu. Và tất cả sẽ biết ơn Roosevelt. Hiểu chưa? Bên chúng tôi - dân chủ. Và nếu như ở Mỹ có những người ủng hộ hòa ước tay đối với Đức thì họ sẽ làm được như thế nhờ sử dụng các phương tiện và bằng chứng được thừa nhận trong thế giới tự do. - Joe cười vang và vỗ vai Johann Weiss.

•º•

Ngày hôm sau Weiss đến phòng xoa bóp và chuyển cho giáo sư Stutthof hộp phim trong đó ghi lại tên Joe trong lúc làm trò buôn bán xảo trá. Nghe Weiss báo cáo xong, giáo sư nói rằng phải gửi ngay âm bản phim về Moskva. Và từ đó, đúng như dự tính, sẽ gửi sang sứ quán Liên Xô ở Washington. Ở đó mọi người sẽ biết phải làm gì với cuốn phim này nếu tên chủ của Joe định dùng các tài liệu giả tạo.

Gustav hỏi Weiss có kiếm chác được gì ở tên Joe, họ tên thật là Frank Bowles không. Weiss nói:

- Chẳng có gì đáng chú ý cả. Bowles chủ yếu chú ý đến các cảnh đổ nát bình thường ở Berlin. Hắn muốn kiếm tiền bằng phim ảnh. - Và anh thấy phải nói thêm: - Nhưng hắn không chụp ảnh một cứ điểm quân sự nào.

Gustav vẻ khinh bỉ nhận xét:

- Tên này không thuộc loại tình báo mong muốn bảo vệ tính mệnh cho các phi công nước mình và vì vậy không chú ý đến hệ thống phòng không của ta. Và có lẽ hắn lo lắng nhiều đến việc làm thế nào hạ bệ Roosevelt hơn là làm thế nào thắng Hitler…

- Đúng, - Weiss thừa nhận. - Hắn nói về tổng thống của hắn với vẻ rất láo xược.

- Thế về quốc trưởng?

Weiss mạnh dạn nhìn vào mắt Gustav:

- Hắn nói nguyên văn như sau: “Người Đức các anh cần phải thay thế cái biển đề Hitler bằng tên khác, khi đó công ty của các anh sẽ dễ dàng tiến hành công việc hơn”.

Gustav cắn môi rồi đề nghị:

- Hãy ghi ý kiến đó của hắn vào báo cáo nhỏ. Còn các vấn đề khác có thể bỏ qua…

Trong các ngôi nhà nhỏ phố Bismarck cũng như trong tòa nhà 32/35 phố Berkaerstrasse, ngay cả trong những lúc bị oanh tạc dữ dội nhất ở Berlin tình hình công việc vẫn giữ vững, hầu như các khu công nhân sụp đổ ầm ầm không phải ở trong thành phố cách đó chỉ mấy cây số, mà như ở một nước nào khác.

Lúc đầu Weiss coi sự bình tĩnh sắt đá đó là lòng dũng cảm và tự chủ của nhân viên ngành mật. Nhưng anh nhanh chóng nhận ra là anh đã sai. Đó chỉ là do kết quả của niềm tin vào vấn đề sẽ không có sự vi phạm hợp đồng riêng “đứng đắn” giữa tình báo đối ngoại Đức với đồng nghiệp của chúng ở Washington và London. Đúng là do biết ơn các lực lượng không quân đồng minh của Liên Xô đã tạo điều kiện làm việc bình thường mà tình báo đối ngoại Đức không kể nhiều trách nhiệm khác, còn nhận trách nhiệm cứu các phi công bị bắn rơi trên lãnh thổ Đức.

Goebbels kêu gọi nhân dân tiến hành tự xét xử các phi công Mỹ và Anh đã nhảy dù ra khỏi các máy bay bị bắn cháy.

Nhưng số phận này chờ đợi không phải tất cả các phi công tù binh Anh Mỹ. Một số trong bọn này được đưa vào các trại tù binh mà không phải trại tập trung, vào các trại đặc biệt tương đối đủ tiện nghi và nhân viên ngành mật đối ngoại của Đức đã giúp đỡ cho các sĩ quan và con cái những tên có địa vị lớn ở nước chúng chạy trốn khỏi trại, cung cấp mọi điều kiện thuận lợi và đảm bảo an toàn tuyệt đối trong khi chạy trốn.

Những nhiệm vụ mà Weiss thực hiện ở đây cũng gắn liền cả với việc quẳng bọn tù binh này. Anh được quyền sử dụng một xe hòm kín “Opel” động cơ mạnh có tủ sắt mật, điện đài, thùng xăng phụ.

Đã hai lần Weiss chở bọn khách loại này qua biên giới: một lần sang Thụy sĩ, một lần - Thụy điển. Nhưng nhiệm vụ không chỉ có thế. Tủ sắt trong “Opel” của anh có chứa các thỏi vàng mang dấu ấn nhà băng Đức quốc xã.

Vàng phải được đưa vào tủ sắt của SĐ ở nhà băng Thụy Sĩ.

Theo luật pháp của đế quốc Đệ tam việc đưa vàng ra ngoài nước Đức bị coi là phản bội quốc gia. Mọi ý định ngấm ngầm đưa vàng hoặc ngoại tệ ra ngoài nước Đức bị kết án tử hình.

Và cả hành khách lẫn hàng hóa mà Weiss phải chở trên chiếc xe “Opel” ra nước ngoài cũng đang che giấu mối nguy hiểm chết người đối với Weiss, mặc dù việc làm này được chính Himmler biết.

Weiss được cấp các giấy tờ bảo vệ. Nhưng nếu trong trường hợp Gestapo tỏ ra tò mò và khám thấy trong xe của Weiss có hành khách và hàng hóa này thì lại chính Himmler sẽ ký lệnh xử bắn Weiss, không đắn đo một giây và Schellenberg sẽ đưa ra các bằng chứng hiển nhiên rằng Johann Weiss tức Peter Kraus không bao giờ có tên trong số nhân viên tình báo đối ngoại của quốc xã. Hơn nữa Weiss thuộc thành phần nhóm đặc biệt của Schellenberg mà toàn bộ hồ sơ của nhóm được cất trong tủ sắt riêng của hắn.

Mỗi tên trong số bọn cầm đầu quốc xã có ở nước ngoài một màng lưới gián điệp lớn và mạnh phụ trách các chiến dịch ngân sách ngấm ngầm. Weiss phải gánh những trách nhiệm khó khăn nhất: anh trở thành nhân viên giao thông chuyển báu vật, ngoại tệ.

Và không chỉ có mối nguy hiểm thường xuyên Weiss va chạm phải đè nặng anh, mà còn một điều khác nữa. Ngoài tin tức về vấn đề các đảng viên quốc xã trong khi tạo điều kiện cung cấp cho bản thân nếu như quốc xã bại trận, như những con chuột cống, chúng tha nguồn dự trữ vào các hang ổ mới, trong các chuyến đi này anh không thể kiếm được cái gì cơ bản. Hơn nữa, anh cảm thấy rằng anh đã chuyển sang bậc thấp hơn trong bước thang nghiệp vụ của mình. Nhưng những ý nghĩ này của anh chỉ do những sự tưởng tượng đặc trưng cho tâm lý một người Xô Viết.

Weiss không thể hiểu nổi trong cái thế giới anh đang sống vàng và ngoại tệ là những báu vật có giá trị nhất, và khi phong cho anh chức “giao thông vàng” bọn chúng đã qua đó tỏ rõ niềm tin vô hạn đối với anh. Và anh tiếp nhận được nhiệm vụ chống phỉ cướp vàng và ngoại tệ như tiếp nhận sự biểu hiện tin tưởng không đúng mức đối với anh.

Một lần khi vượt biên giới anh bị bọn Gestapo bám theo. Anh bắn nhau với chúng, và mặc dù xe anh bị hỏng, cuối cùng anh vẫn đưa được hàng tới nơi an toàn. Và khi mọi việc kết thúc, Weiss chỉ hơi phấn khởi là đã có khả năng với sự cho phép của ngành SĐ và do hoạt động rất đúng điều lệnh quy định, khử được một số tên Gestapo. Vì vậy anh hơi lúng túng sau toàn bộ việc đó trở về Bismarck, để xe bị bắn thủng của anh vào chỗ đỗ thì một tốp tham quan bắt đầu đến gara. Bọn nhân viên này ngắm những lỗ đạn xuyên qua xe với vẻ thán phục như đó là các loại huân chương, và phấn khởi ca ngợi Weiss. Qua báo cáo của Gestapo chúng đã được biết: trong lúc vượt biên giới “một kẻ lạ mặt đã bắn chết ba nhân viên Gestapo, và làm bị thương nặng hai, còn bản thân rõ ràng là bị giết chết trong trận loạn đả này”.

Gustav, kẻ cũng đến gara, đăm chiêu nói:

- Sau sự việc này anh có thể hoàn toàn an tâm liệt mình vào danh sách tử vong rồi đó. Và có thể kiếm được ở Thụy sĩ bất kỳ giấy tờ gì và sau khi nộp vàng và ngoại tệ vào nhà băng Thụy sĩ bằng họ tên mới, có thể nhảy sang bất kỳ nước trung lập nào, và ở đó tất cả mọi người sẽ sung sướng vì có một nhà triệu phú mới. - Gustav tò mò nhìn Weiss.

Weiss tập trung theo dõi các vết thủng trên xe được bịt lại nhanh chóng và rõ ràng là vì thế không chú ý đúng mức đến lời nói của Gustav. Anh chỉ phàn nàn:

- Dân Thụy sĩ phá giá sửa chữa xe tới mức, ở đó tôi chẳng còn cách gì khác là trong gara của chúng chính tôi cũng làm luôn nghề thợ sơn và thợ sắt, nếu không thì đã trở về bằng chiếc xe què quặt rồi.

- Lúc đó anh có hàng triệu đồng trong tay, không ít hơn đâu. Sao, anh quên rồi à?

- Thế tôi có quyền gì đối với số tiền này? - Anh nhún vai. - Không gì hết.

Sau sự kiện ở biên giới Thụy sĩ anh còn đi mấy chuyến chở hàng hóa như vậy nữa sang Thụy sĩ và Thụy điển.

Sau chuyến đi thường kỳ sang Stockholm, đến thăm phòng xoa bóp, anh phàn nàn báo cáo với giáo sư:

- Tôi toàn chạy như anh chở hàng. Đã quay trở lại gần như địa vị bắt đầu ở đây. - Anh đề nghị không tự tin lắm: - Có thể người của đồng chí sẽ tổ chức tấn công tôi? Nếu như chỉ làm bị thương cẩn thận thôi, có lẽ tôi sẽ xoay xở được. Ngoại tệ và vàng sẽ có lợi cho các đồng chí. Mà tôi thì sẵn sàng, chỉ xin mời, cứ ra lệnh.

- Học trò Baryshev mà ăn nói như thế ư? Chà chà chà. - Giáo sư nheo mắt. - Niềm hy vọng của quốc xã - và bỗng nhiên chủ nghĩa bi quan như vậy… Không, chàng trai đáng yêu ạ, hãy chịu đựng hơn nữa. Hãy tin SĐ sớm muộn sẽ xét đến công lao của anh. Anh chỉ khiêm tốn thôi.

- Tức là làm lái xe như trước? Weiss thở dài hỏi.

- Phải, - Giáo sư ra lệnh, - Và đồng thời phải tránh va chạm với những kẻ đứng ra bảo vệ pháp luật nước đế quốc.

- Nhưng chúng đã bắn tôi.

- Thế anh đã coi chạy trốn là thấp kém hơn phẩm giá của mình à?

- Nhưng đó lại là bọn Gestapo.

- Tôi nghiêm cấm tiếp tục thế.

- Thế để tự vệ! Ngay cả trong luật lệ của ta cũng cho phép làm như thế. Và nếu như bọn phỉ tấn công?

- Anh phải đóng vai một tên nhát biết suy tính, Belov ạ.

- Thôi được, - Weiss đồng ý. - Tôi sẽ thử xem.

Giáo sư báo cho Weiss biết trong thời gian anh vắng mặt ở hòm thư mật dành cho Heinrich Schwarzkopf có một số tài liệu quan trọng. Những tài liệu này khẳng định rằng những nhóm bảo thủ được thành lập ở Đức nhận thất bại ở mặt trận phía Đông đang đặt ra nhiệm vụ dùng bạo lực lật đổ Hitler. Sau việc này phải thiết lập chế độ chuyên chính quân sự ở trong nước, thành lập chính phủ quân nhân và ký kết hòa ước nhượng bộ với các đồng minh của Liên Xô với các điều kiện có thể chấp nhận được đối với Hội đồng tướng lĩnh Đức và bọn trùm công nghiệp. Đầu hàng ở mặt trận phía Tây và tiếp tục tấn công mới ở phía Đông với sự ủng hộ của Mỹ và Anh.

Vì thế nhiệm vụ chủ yếu đối với Weiss vẫn là đoạt các tài liệu chứng minh những cuộc đàm phán giữa đại diện các giới cầm quyền quốc xã với bọn đồng minh, những tài liệu liên quan đến các điều kiện ký kết hòa ước tay đôi.

Xe của Weiss còn chưa ra khỏi xưởng sửa chữa, anh không nhận được nhiệm vụ gì mới và do chẳng có gì phải làm cả, anh đề nghị Gustav cho phép thăm Heinrich. Nhưng Gustav khước từ. Đúng là lúc đó anh mỉm cười như khó hiểu và nói rằng nghỉ ngơi, đó là phần thưởng cao nhất đời với con người vào lúc vô cùng sôi nổi và bão tố thế này.

Mấy ngày liền Weiss ra khỏi nhà trên phố Bismarck, sau đó bỗng nhiên Gustav đề nghị anh đi câu với hắn.

Weiss mặc quần áo phù hợp và khi anh ngồi vào xe, Gustav ngắm bộ quần áo của anh xong khẽ nhếch mép cười.

- Tôi cũng không nghi ngờ rằng ông là người câu cá có kinh nghiệm đến thế.

Họ không đi về phía các hồ ao, mà đến Schmargendorf.

- Thế nghĩa là thế nào? - Weiss hỏi.

- Có một khả năng tốt làm cho ông hài lòng bằng cách làm quen với một nhà sưu tầm.

Weiss ngờ vực nhìn Gustav.

- Rồi ông sẽ tự hiểu tất cả.

Họ đỗ xe ở cổng ra vào một tiệm ăn nhỏ mang cái tên “Con hươu vàng”, sau đó đi bộ. Tòa biệt thự ở sâu trong vườn, và người phục vụ dẫn họ đi qua chiếc sân nhỏ và vườn. Theo sau người này là hai viên mặc thường phục, tay phải để như nhau trong túi áo vest. Còn chưa đi tới tòa biệt thự, Gustav nói với Weiss rằng sẽ đợi anh ở ghế đá trong vườn. Sau đó chỉ có người phục vụ dẫn anh đi, nhưng cả hai viên này, khi dừng lại ở phòng khách, cũng nói nhỏ với anh:

- Cửa thứ nhất bên trái, phòng số hai. Chỗ của ông là ghế bành bên cửa sổ.

Weiss đi theo hướng chỉ dẫn. Trong phòng không có ai cả. Bên cửa sổ có chiếc ghế bành được bao quanh bằng chiếc bàn nặng hình chữ “U” còn hơi xa hơn, một ghế bành khác và chiếc bàn con có đặt máy điện thoại. Trên tay ghế bành thứ hai Weiss nhận thấy có hàng loạt các nút bấm vuông bằng nhựa hóa học nhiều màu sắc: rõ ràng, chúng dùng để báo hiệu gì đó.

Anh ngoan ngoãn ngồi xuống ghế bành bên cửa sổ và chờ đợi. Khoảng quá nửa giờ sau vẫn chưa có kẻ nào hiện ra. Weiss ngắm khu vườn được chăm sóc cẩn thận đã thấy chán, ở phía sâu trong vườn có các con công khệnh khạng đi lại. Vừa lúc đó anh nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng, từ từ.

Một người khoảng ba mươi lăm, vóc trung bình, gày gò bước vào phòng. Viên này mặc bộ quần áo xám mịn, “thêu hình cây thông” còn trong lần áo vest, mặc dù trời nắng, mặc chiếc áo len đan. Ngồi xuống ghế bành rồi hắn mệt mỏi buông hai tay ra và đưa cặp mắt đen sâu hoắm chằm chằm nhìn Weiss.

Weiss hơi nhổm dậy, nhưng viên này đưa tay làm động tác sốt ruột, và anh lại ngồi xuống để cho tên lạ mặt có khả năng tò mò ngắm anh, và về phần mình, anh cũng tò mò nhìn kỹ hắn.

Bộ tóc đen chải mượt, tai to đầy mụn, mũi nhỏ có bướu bị kẹp ở lá mía bởi các nếp nhăn nghiêm khắc. Những nếp nhăn sâu hơn từ hai mép mũi xuống góc môi mím lại cương nghị. Gò má nhọn, má trũng, dưới mắt là các vệt đen nâu. Da vàng nhưng không phải vì nắng gió, mà thật giống như ở những người đau gan. Tập hợp lại những nét này làm cho viên lạ mặt có thêm bộ mặt dễ thu hút hơn là đáng ghét.

Weiss có thể chỉ cần xét qua một số đặc điểm cũng đủ để xác định được kẻ ở trước mặt anh là ai. Đó không ai ngoài Walter Schellenberg, chỉ huy binh đoàn SS, thiếu tướng cảnh sát, trưởng ban Sáu, tổng cục an ninh quốc xã. Nhưng anh vẫn chân thành tò mò nhìn Schellenberg vì đoán đúng rằng tên này chỉ cảm thấy thế như sự nịnh hót.

- Tuy nhiên anh còn trẻ đấy, - không mỉm cười, Schellenberg nói.

- Nếu như đó là nhược điểm thì với thời gian tôi sẽ sửa được. Và dũng cảm, - Schellenberg bổ sung.

- Tôi thật có lỗi, thưa ngài thiếu tướng. - Weiss vùng dậy, đứng nghiêm.

- Ngồi xuống, - Schellenberg ra lệnh. - Tôi muốn nói đến hành động của anh không phải ở đây, trước mặt tôi, mà ở biên giới.

- Tôi có một gương xứng đáng mà tôi thật muốn noi theo, - Weiss nói và cứng cỏi nhìn vào mắt Schellenberg.

Tên này hơi mỉm cười.

- Và hơn nữa, hơi chân thật. Liệu có quá nhiều so với một người không?

- Đối với người đang phục vụ ngài thì không. - Mặt Weiss không động đậy.

- Anh nhanh nhẹn đấy, - hắn nói thêm. - Willie Schwarzkopf vô cùng sửng sốt là anh đã không coi có khả năng trao đổi với ông ta các cảm xúc về công việc phục vụ mới của anh.

- Thưa thiếu tướng, chúng tôi bị nghiêm cấm nói chuyện về ngành nghề của mình.

- Ai cấm?

- Chính bản chất công việc của chúng tôi, - Weiss nhanh chóng chủ động.

- Và anh thích công việc này chứ?

- Tôi đang phục vụ quốc xã.

- Trong các trường hợp như vậy quy định trả lời - vì quốc trưởng.

- Rõ, thưa ngài thiếu tướng!

- Thế nào, hình như anh nắm chắc mọi chi tiết trong công việc của chúng ta, - Schellenberg nói đầy ý nghĩa. Dừng lại giây lát rồi hỏi: - Anh có hỏi gì tôi không?

- Tôi rất sung sướng được trông thấy ngài, thưa ngài thiếu tướng.

- Thế thôi?

Weiss im lặng.

Schellenberg chằm chằm nhìn vào mắt Weiss, bỗng nhiên tuyên bố:

- Hãy nhớ lấy thêm một bí danh của anh: “Freud”, Nó sẽ tồn tại chỉ riêng cho các mệnh lệnh của ta. - Chậm lại một chút, rồi đưa cho Weiss một giấy chứng nhận, bọc bằng vải nhựa trắng, ra lệnh: Đọc đi!

Trong giấy ghi:

“Người mang giấy cao 178 cm, nặng 72 cân, mắt xám. Có quyền đi lại trên tất cả các tuyến đường quốc xã, khu thống sứ Pháp, Bỉ, Hà Lan, vào các vùng cấm, các trại tập trung, các đơn vị đồn trú SS và quân đội Đức bằng bất kỳ xe nào, mặc thường phục hay quân phục và với bất kỳ hành khách nào (các hành khách đi theo giấy chỉ có giá trị kèm theo ảnh dán vào).

Ký tên: Thống tướng SS (Himmler)

Chánh Gestapo (Müller)

Tổng tư lệnh quân đội Đức quốc xã (Keitel)

Chánh SĐ (Kaltenbrunner)

- Một giấy rất có quyền lực, - Weiss nói, tay kính cẩn trao trả Schellenberg giấy này.

Hắn coi thường ném giấy xuống chiếc bàn con, hơi nhổm dậy và đưa tay ra cho Weiss bắt và nói:

- Tôi hy vọng rằng nếu trong tương lai anh vẫn có ý thức thi hành nhiệm vụ như thế thì ảnh anh trong thời gian sắp tới sẽ cần cho tấm giấy này.

Weiss bắt tay Schellenberg đưa ra cho anh, cúi đầu chào rồi đi ra phía cửa.

Bỗng nhiên anh phải dừng lại.

- Tại sao anh không báo cáo với Đảng một số hành động tội lỗi của đại úy von Dietrich? - Schellenberg hỏi.

Weiss quay nhanh lại và trả lời dứt khoát:

- Bởi vì chỉ huy trực tiếp của tôi là ngài von Landsdorff không cho tôi chỉ thị gì về việc này.

- Anh đã không hoàn thành nhiệm vụ của đảng quốc xã.

- Tôi thấm nhuần trước hết là nghĩa vụ công việc của mình.

- Anh muốn nói rằng có sự khác nhau nào đó giữa nghĩa vụ trước đảng và nghĩa vụ công việc?

- Tôi không nói như thế, - Weiss nói.

- Nhưng tôi đã hiểu anh như vậy.

Weiss biết rằng Schellenberg có quan hệ rất tốt với Himmler còn với Bormann thì hầu như thù địch. Và anh quyết định hành động táo tợn,

Tiến lên một bước, anh tuyên bố:

- Vâng, ngài đã hiểu đúng tôi, thưa thiếu tướng!

Schellenberg cắn môi, gò má nhọn càng nhô rõ trên bộ mặt hơi vàng của hắn. Hắn im lặng hồi lâu, mắt chằm chằm nhìn mặt Weiss, sau đó bỗng nhiên mỉm cười, thân thiện nói.

- Ngài von Landsdorff là bạn của tôi, và ý kiến nhận xét tốt của tướng Landsdorff về anh là nguyên nhân phụ để từ nay anh sẽ được liệt vào danh sách riêng của tôi với cái tên là “Freud”. Và tôi sẽ đáp lại niềm tin cậy của anh bằng niềm tin cậy. Không loại trừ là có khả năng sắp tới quốc trưởng sẽ bắt Cục tình báo phục tùng thủ tướng. Cũng do đó anh sẽ có khả năng gặp lại một số đồng nghiệp cũ, kể cả đại úy von Dietrich. - Và lần này Schellenberg lại bắt chặt tay Weiss đầy ý nghĩa.

Khi Weiss nhìn thấy Gustav ở trong vườn, qua nét mặt tên này đoán ngay ra kết quả cuộc gặp mặt với “sếp” và cũng cương quyết, phần nào quá nồng nhiệt bắt tay anh.

Ở tiệm ăn “Golden Deer” Gustav đòi cho được là cùng uống chúc mừng kết quả của Weiss một chai rượu sưu tầm lâu năm. Hắn tự trả tiền tất cả, mặc dù việc phung phí như vậy không được thừa nhận ngay cả trong những bạn thân thiết: các sĩ quan tình báo đã quen trong các trường hợp như vậy kẻ nào trả riêng tiền cho kẻ đó.

•º•

Cuộc gặp mặt thường kỳ giáo sư hẹn Weiss ở một địa điểm rậm rạp đầy liễu rũ cành dài lả lướt bên bờ hồ Havel.

Khi Weiss tới, giáo sư đã đợi anh trên chiếc thuyền câu cá. Bắt tay ngay vào mái chèo, giáo sư nói:

- Anh thấy không, tôi đã mời anh chỉ để như mọi người ở nhà nói, ở bên nhau trong ngày nghỉ. - Nhếch mép cười, - Anh nghĩ sao, chúng ta có thể tự cho phép hoang phí thế không?

- Tôi không biết, - Weiss nói.

- Tôi đề nghị, - giáo sư tuyên bố, - hoàn toàn mơ ước viển vông đôi chút: ta cứ tưởng tượng như là đang câu cá ở đâu đó, thí dụ ở Ladoga.

- Không giống, - Weiss thở dài phản đối.

- Vợ và con gái tôi cũng cho là không giống. - Giáo sư đồng ý với anh.

- Nhưng làm sao hai người ấy có thể biết điều này?

- Xin lỗi, - giáo sư giễu cợt nói, - nhưng tôi là người có gia đình, và yếu tố này củng cố danh tiếng tôi ở đây.

- Đồng chí lấy vợ người Đức?

- Anh nói gì, anh thanh niên? Tôi bắt đầu bước đường gia đình từ hồi học khóa công nhân.

- Và vợ con đồng chí đều biết điều đó?

- Tất nhiên rồi, - giáo sư nói, rồi mỉm cười. - Và hãy tin là có sự phân công không đến nỗi tồi: vợ là kỹ sư trong nhà máy bí mật của Junkers, con gái, trong tiểu đoàn nữ trợ chiến của ngành theo dõi phòng không Berlin. - Và nói thêm vẻ âu yếm: - Tất cả đều là các đồng chí thông minh.

Weiss động lòng thương nhìn giáo sư:

- Và đồng chí không sợ cho họ à?

- Anh thấy không, trong những trường hợp thế này tôi thật muốn vợ nhẫn nhục tuân theo ý tôi là ngoan ngoãn ở nhà chờ chồng thì tốt hơn. Nhưng hai vợ chồng tôi vào Đảng cùng một năm, lại cùng tháng nữa. Và về mặt này bà ấy coi tôi chẳng có gì trội hơn so với bà ấy. Và đúng là nhà tôi giáo dục con gái cả các khái niệm như vậy. Tôi nghĩ rằng Trung tâm đã cho phép tôi có gia đình như thế này trong công tác là trường hợp ngoại lệ.

- Tôi thì không bao giờ đồng ý như vậy. - Weiss nói. - Liều mạng mình - điều đó không khó khăn lắm… Còn liều mạng những người mà mình yêu quý thật tôi không đủ tinh thần…

- Chính tôi cũng không đủ, - giáo sư thừa nhận. - Nhưng vợ và con gái thì lại thừa lòng dũng cảm. Chúng tôi đã giúp đỡ lẫn nhau để sống và thực hiện nghĩa vụ của mình. Nếu như có sự gần gũi quý giá nhất giữa người và người thì tôi cho rằng nó được hình thành chính bằng cách này.

Weiss khâm phục và âu yếm nhìn giáo sư.

- Thế đồng chí là tình báo lâu chưa?

- Có thâm niên khá lớn.

- Đồng chí đúng là bác sĩ à?

- Đó là bằng thứ hai của tôi, - vẻ tự hào giáo sư nói. - Bằng thứ nhất tôi nhận năm ba mươi sau khi tốt nghiệp khóa lịch sử. Khuynh hướng y học tôi tìm thấy ở bản thân muộn hơn, còn học vấn thì học được ở Munich. - Và bỗng nhiên ông thay đổi đề tài nói chuyện ngay lập tức. - Tuy nhiên, anh đánh giá thất bại của bọn Đức ở Stalingrad ra sao? - Ông hỏi.

- Tôi sợ rằng sẽ để lộ mình, sẽ không thể giấu nỗi niềm sung sướng và sẽ thất bại vì việc này.

- Không, với quan điểm của một người Đức.

- Thì sao, - Weiss ngập ngừng nói. - Như là một thất bại lớn nhất của quân đội Đức, một sự tan vỡ hoàn toàn của kế hoạch “Barbarossa”.

- Còn về mặt chính trị?

- Cũng chính như thế.

- Thế anh hãy hình dung xem, bộ máy tuyên truyền Hitler đã sử dụng thất bại thảm hại ở Stalingrad theo kế hoạch nào. Chúng biến thất bại này thành một hành động tuyên truyền đối với các giới cầm quyền phản động của Đồng minh.

Anh biết không, Hitler do bị chấn động trước thất bại trong những ngày này không thể diễn thuyết được, bài diễn văn của hắn do Goering đọc trên đài phát thanh. Anh có nghe thấy bài diễn văn này không? Không à? Thật vô ích. Toàn bộ bài diễn văn chỉ nói đến phố Wall và City. Hitler đã tự coi mình như là vị cứu tinh duy nhất cho nền văn minh phương Tây khỏi họa ăn cướp của Bolshevik. Còn Goebbels sau đó để phát triển ý này đã tuyên bố: “Thưa các ngài, rõ ràng, chúng ta đã đánh giá không đúng khả năng quân sự của Liên Xô! Bây giờ nước này đã lần đầu tiên tự phơi bày trước chúng ta toàn bộ sự hùng hậu ghê gớm của nó. Stalingrad đã và đang là sự báo động lớn… Chỉ còn lại hai phút là tới mười hai giờ rồi”, - tức là tới sự thất bại hoàn toàn của Đức!

Còn việc để tang ba ngày sau khi các quân đoàn bao vây Stalingrad bị tiêu diệt? Anh hiểu thế để làm gì không? Biến cái chết của binh lính Đức thành công cụ tuyên truyền để làm cho bọn cầm đầu đồng minh hoảng sợ trước sự hùng mạnh của nước Xô Viết chúng ta. Giúp cho các giới phản động Mỹ và Anh gây nên ở trong các nước này làn sóng chống cộng sản và bằng cách đó chuẩn bị cơ sở cho một hòa ước tay đôi phản trắc. Và theo các tài liệu của chúng ta, mọi hoạt động của cơ quan tuyên truyền Hitler đều vô hiệu quả. Các tên ngoại giao mật của đồng minh đặc biệt trở nên tỉnh táo hơn. Allen Dulles di chuyển hẳn đến Bern với toàn bộ Ban tham mưu gián điệp và rất nhiều các sứ giả ngành tình báo Đức vốn có các quan hệ đáng tin cậy với Dulles đã dậm chân trên đường tới đó.

- Vâng, - Weiss nói, - điều đó tôi có được biết.

- Cần chú ý, - giáo sư báo trước, - bọn đồng minh đã đưa đến Đức cả một đội quân tình báo. Và anh biết chúng bây giờ đang làm gì không? Nghiên cứu tâm trạng nhân dân Đức, các lực lượng kháng chiến. Nhưng hoàn toàn không phải để giúp đỡ phong trào kháng chiến dù chỉ bằng vũ khí. Không. Chúng muốn phát hiện ra phong trào này có ngăn cản đồng minh duy trì nước Đức sau thất bại như một nước đế quốc thù địch với Liên Xô hay không. Theo những tài liệu ta có, Dulles đang lo đến việc quân đội Đức cả sau khi thất bại, vẫn giữ được lực lượng có khả năng đàn áp phong trào cách mạng trong nước.

Tức là Dulles thuộc các giới Mỹ hiện giờ đang thảo ra không những chỉ kế hoạch tấn công ở mặt trận thứ hai, mà cả các kế hoạch đàn áp lực lượng cách mạng của nhân dân Đức sau khi Hitler thất bại, và như tên Mỹ được anh bảo vệ huênh hoang, chúng đang muốn thay đổi biển đề Hitler bằng biển đề khác. Lòng căm thù của nhân dân Mỹ và Anh đối với Hitler cao tới mức có lẽ, Dulles đã chuẩn bị giúp đỡ việc ám hại Hitler để sau đó lại thỏa thuận với chính cái tập đoàn phát xít đó, nhưng hoạt động dưới biển đề khác. Và không biết chừng Goering, Goebbels, Himmler đều sẽ thật sung sướng tặng quốc xã tên của chúng cho mục đích này.

- Đúng, - Weiss đăm chiêu đồng ý - Mọi chuyện có thể là thế…

- Cái từ “có thể” là từ không tốt, - giáo sư bực mình ngắt lời Weiss. - Tôi nói có dựa trên sự kiện và bằng chứng. Và nhiệm vụ của tôi với anh là trình cho Trung tâm những tài liệu chứng minh một cách đầy đủ, xác thực và cặn kẽ rằng giữa đồng minh và các nhóm bảo thủ của quốc xã đang có cuộc đàm phán và hòa ước riêng lẻ. Như anh thấy đấy, bây giờ tôi với anh phải làm cho nước Đức, cho một nước Đức tương lai. Thế nào, không phản đối chứ? - Giáo sư mỉm cười nói. - Có thể anh cho rằng xét theo học lực của tôi là nhà sử học, trong trường hợp này tôi chỉ suy nghĩ bằng các phạm trù lịch sử? Nhưng kinh nghiệm tình báo của tôi khẳng định rằng: sự suy nghĩ như thế phù hợp với nhiệm vụ tôi đang thực hiện. Loại trừ một âm mưu mới chống lại tất cả dân tộc đã trở thành nạn nhân của âm mưu phát xít tức là cứu dân tộc này. Tôi nghĩ như thế.

Hai người im lặng một lát. Sau một lúc lâu im lặng giáo sư lại nói:

- Khi kể cho anh nghe về gia đình tôi, tôi đã vi phạm quy tắc hoạt động bí mật. Nhưng tôi làm thế là có chủ định. Nhận thức là tôi ở đây không một mình, là bất kỳ sai lầm nhỏ bé nhất nào của tôi cũng dẫn cả những người thân thiết nhất của tôi tới chỗ chết, đã động viên tôi, nếu như có thể nói như vậy, phải thận trọng cao nhất. - Giáo sư mỉm cười thăm dò: - Và bây giờ tôi tính rằng anh cũng sẽ tỏ ra thận trọng như vậy. Vì sau khi kể cho anh nghe về gia đình tôi, tôi thật như đã tin tưởng, giao phó số phận nó cho anh. Tôi biết rằng anh hơi quá có khuynh hướng hoạt động tự ý, thường bị lôi cuốn nhưng tôi tin: anh đã hiểu bây giờ tôi ràng buộc anh bằng cái gì để dứt khoát suy nghĩ chín chắn mỗi bước đi của anh trên con đường tiến tới mục đích đã định.

Quyết định quên mình của người tình báo lão thành làm Weiss xúc động bởi mặt cao thượng về tâm hồn của nó, bởi sự quan tâm sâu sắc và lòng tin cậy, cái cao quý nhất mà một con người dũng cảm, cứng cáp, cảm xúc chính xác những phẩm chất này của bạn bè mình có thể có được.

•º•

Hugo Lemberg lại mời Weiss đến nhà hắn và lại tiếp anh ở phòng làm việc của bố. Weiss nhận thấy rằng trên các giá sách đã biến mất những tài liệu và sách về Liên Xô.

Lần này Hugo tỏ ra cởi mở hơn. Hắn nói về tình trạng thảm hại của Đức. Nói rằng, theo tài liệu của Cục tình báo Đức, mức trang bị kỹ thuật mới cho quân đội Liên Xô so với mùa thu năm 1942 đã tăng năm, sáu lần, đồng thời cũng tăng cả kinh nghiệm chiến đấu, và rằng bây giờ Đức không thể thắng chiến tranh bằng phương pháp quân sự được.

- Thế cần có những phương pháp gì để không bị thua? - Weiss hỏi.

Hugo trả lời lảng tránh:

- Ở Mỹ hiện giờ có một nhóm chống Roosevelt rất mạnh đang chú ý đến vấn đề bảo toàn khả năng quân sự của Đức như một mối đe dọa chống nước Nga. Nhưng nhóm này lại bất lực chống lại lòng căm thù của người Mỹ đối với Hitler.

- Còn ở Anh?

Hugo nhếch mép cười.

- Năm một nghìn chín trăm ba mươi tám, Churchill tuyên bố rằng ông ta mơ ước được trông thấy ở Anh một nhà hoạt động có sức mạnh ý chí và tinh thần như Hitler. Còn bây giờ ông ta sợ nhân dân Anh và đành phải ngăn chặn khuynh hướng của viên cầm đầu phát xít Anh.

- Thế ý định của Nga ra sao?

Hugo nhún vai.

- Để nói rõ lập trường của chính phủ Liên Xô, Stalin đã khẳng định rằng, nhiệm vụ của Liên Xô trong chiến tranh không phải là tiêu diệt nước Đức, mà là tiêu diệt chế độ tội lỗi của Hitler và những người ủng hộ Hitler.

Weiss dang tay ra.

- Sau từng thất bại ở mặt trận quốc trưởng đã cách chức nhiều chỉ huy quân sự có tài của chúng ta, - Hugo nói. - Và điều đó như đặt trách nhiệm thất bại của các chiến dịch lên đầu hội đồng tướng lĩnh.

- Còn bây giờ các chỉ huy quân sự về hưu này định để lên đầu quốc trưởng trách nhiệm thất bại quân sự, - Weiss giảo quyệt nói.

Hugo nhìn Weiss không hài lòng.

- Nếu chúng ta sẽ bị thất bại, thì việc ngăn chặn cuộc dấy loạn cách mạng trong tất cả các trường hợp sẽ chỉ có chính phủ quân phiệt gồm chính những chỉ huy đó mới có thể làm nổi, - Hugo nói và bổ sung: - Theo các tài liệu của SĐ không quá hạ thấp nguy hiểm trông thấy thì té ra bây giờ Đức chỉ còn năm sáu mươi phần trăm dân số tuyệt đối phục tùng chính phủ. Ba mươi phần trăm bất mãn với chế độ hiện hành, nhưng không là mối nguy hiểm. Số còn lại đáng nghi ngờ. Số này phải bị kiềm chế bằng bạo lực hoặc đưa thành từng đoàn ra mặt trận. Tỉ lệ tình trạng đạo đức chính trị như vậy của nhân dân là không ổn định. Nó càng ngày càng trở nên xấu đi. Có khả năng quân đội đồng minh cũng sẽ nhận trách nhiệm làm cảnh sát đàn áp những kẻ bất mãn. Nhưng để làm thế quân đồng minh phải đến Đức, và đến không phải bị suy yếu vì sức kháng cự của ta, nếu không họ sẽ không thể hoàn thành các chức năng quan trọng của mình.

Weiss hỏi:

- Nhưng vì để quân đồng minh có thể bảo toàn lực lượng, chúng ta phải thu quân ở mặt trận phía Tây về?

Hugo độc ác nói:

- Paulus đã phản trắc đầu hàng ở Stalingrad, làm nhục danh dự sĩ quan Đức. Nhưng nếu như một tướng Đức cũng hành động như vậy ở mặt trận phía Tây thì hành động đó lại được thực hiện như để cứu nước Đức khỏi tai họa của khởi nghĩa cách mạng.

- Tức là mở mặt trận phía Tây, đó không phải là sự phản bội, mà là giúp cho quốc xã?

- Đúng, nếu chúng ta không muốn mất chế độ đế quốc. Nếu chúng ta muốn cứu nước Đức khỏi họa cộng sản.

Khi Hugo nói những lời này thì một sĩ quan đi vào phòng, vẻ ngoài tên này làm Weiss sửng sốt vì sự tập trung cao độ của nó. Ngay cả miếng băng đen bịt mắt trái cũng không làm hỏng bộ mặt dễ coi của hắn. Người xương xương, cân đối. Thay cho tay phải là chiếc tay giả đeo găng da mềm, tay trái mất hai ngón.

- Xin hãy làm quen, - Hugo nói, - Đại tá bộ tổng tham mưu bá tước Klaus Sen von Staufenberg. - Và tuyên bố: - Bá tước bị thương ở mặt trận Tunisia, vừa mới ra khỏi quân y viện. - nói thêm không thiếu vẻ ghen tị: - Ở Berlin đã nhận chức trưởng ban tham mưu quân dự bị - Quay sang Staufenberg, báo tin: - Thượng úy Johann Weiss, như tôi đã nói với ngài, từng làm việc ở Cục tình báo, chuyên gia về Nga, - Giải thích với Weiss: - Giữa tôi và đại tá có sự khác nhau về quan điểm đối với vấn đề Nga, đồng thời cả về một số vấn đề khác, nhưng điều đó không ngăn cản tình bạn của chúng tôi.

Trong khi ngồi xuống ghế bành đối diện với Weiss, Staufenberg nói:

- Như ông bây giờ đã biết, tôi từng chiến đấu ở châu Phi. Nhưng tôi rất chú ý tới kẻ thù chủ yếu của chúng ta, là Nga.

Weiss báo trước:

- Tôi chưa ở mặt trận phía Đông.

- Nhưng theo ngành nghề ông đã từng giao thiệp với tù binh Nga, đã nghiên cứu chúng, hiểu biết về các tổ chức bí mật mà chúng thành lập trong trại tập trung, tất cả những điều đó đối với tôi không phải không đáng lưu ý. Xin hãy kể tất cả những gì có thể được, - tên đại tá đề nghị.

Lúc đầu Weiss nói rất hạn chế. Nhưng sau đó, khi Hugo bỏ ra ngoài, các câu hỏi của Staufenberg trở nên thành thật hơn. Trong các câu hỏi không chỉ lộ rõ vẻ tò mò. Weiss còn bắt gặp ở đây cả phần nào khía cạnh đồng tình với cuộc đấu tranh anh hùng mà tù binh Nga tiến hành trong các điều kiện của trại tập trung.

Về toàn bộ vấn đề này Weiss kể lại như chỉ muốn giải thích công tác của Cục tình báo với tù binh Xô Viết khó khăn và phức tạp ra sao thôi. Và khi nói đến lòng kiên cường, về niềm tin chính trị vững chắc của tù binh, Weiss như đồng thời biện bạch cho những kết quả không cao lắm của Cục tình báo trong công tác với màng lưới gián điệp.

Việc Weiss báo rằng tình báo Liên Xô đã cứu sống bốn nhân viên quân sự Đức bị kết án tử hình đã gây được cảm xúc đặc biệt cho Staufenberg. Hắn cũng không kém xúc động vì câu chuyện về cuộc chạy trốn của nhóm tù nhân làm việc trong nhà máy Đức. Khi bị bắt, ngay cả dưới những cuộc tra tấn khủng khiếp nhất họ vẫn không khai báo những công nhân Đức đã giúp họ tổ chức chạy trốn. Bởi vì thay thế vào những người đã giúp họ chạy trốn, họ có thể gọi tên bất kỳ những người Đức nào khác làm việc trong nhà máy, và những người này sẽ bị tử hình cùng với họ. Hành động như thế sẽ có thể làm cho tù binh Nga thoát khỏi bị tra tấn và cho họ khả năng trả thù người Đức như lũ đao phủ của họ.

Staufenberg chăm chú nghe Weiss kể. Bộ mặt mệt mỏi với các nếp nhăn đau khổ ở hai bên mép tỏ rõ sự xúc động chân thành và đồng thời như dịu đi. Hắn hỏi:

- Ông có cho rằng trong đám tù binh và công nhân nước ngoài đã có một tổ chức kháng chiến gì đó không?

- Có khả năng.

- Trong trường hợp đó dứt khoát chúng có liên hệ với tổ chức cộng sản bí mật Đức.

- Những vấn đề này nằm trong đặc quyền của Gestapo, - Weiss nói.

Như không nghe thấy, Staufenberg đăm chiêu nhận xét:

- Còn bọn kia, rõ ràng là có liên hệ với Bộ chỉ huy Liên Xô…

Nếu như Hugo không quay lại vào lúc này, có thể Weiss tổng hợp được khái niệm rõ ràng hơn về vấn đề: điều gì đã làm Staufenberg chú ý đến các tổ chức kháng chiến của tù binh. Nhưng trước sự có mặt của Hugo viên đại tá bỗng nhiên thay đổi đề tài câu chuyện. Hắn quay sang Hugo nói:

- Thượng úy Weiss thật là một tình báo giàu kinh nghiệm, và tôi đã thu lượm được không ít điều bổ ích qua buổi nói chuyện với thượng úy. - Và chằm chằm nhìn Weiss, hắn động viên nhận xét: - Các phương pháp lựa chọn của ông đúng là đặc biệt.

Weiss gật đầu như máy, phần nào sửng sốt: anh không hề nói một lời với viên đại tá về các phương pháp lựa chọn.

Lúc từ giã, đưa tay trái, ra cho Weiss, Staufenberg nói:

- Tôi thật sung sướng nếu được gặp lại ông lần nữa.

Nhưng họ không bao giờ còn được trông thấy nhau nữa.

•º•

Trong một thời gian tương đối dài, Weiss thực hiện chức năng giao thông viên vùng biên giới Thụy điển hay Thụy sĩ. Mỗi lần có kẻ nào đó - một điệp viên đặc biệt tin cậy tiến lại xe anh, tự hắn cất gói hàng vào tủ sắt ghép ở trong xe và khóa lại bằng chìa riêng. Chìa khóa thứ hai ở tay Gustav. Chìa khóa thứ ba anh nhận được ở giáo sư sau khi anh lấy được mẫu. Như để giúp đỡ một trong số các điệp viên, anh cầm lấy chìa khóa ở tay hắn và mở tủ sắt cho hắn.

Bây giờ trong chuyến đi đã có người của giáo sư gặp Weiss. Anh mở tủ sắt, trên đường đi chuyển gói hàng và tiếp tục hành trình hơi chậm hơn. Tại địa điểm quy định họ sẽ đuổi kịp anh và trao trả gói hàng ở trên đường. Việc chậm trễ không chính đáng có thể gây nghi ngờ. Weiss biết rằng trong xe của anh có đặt máy đo ghi lại trên băng tất cả các chỗ đỗ. Anh cũng biết rằng bất kỳ một sự sơ xuất nào trong kỹ thuật mở gói hàng và lấy tài liệu ra khỏi đó sẽ đe dọa anh cái gì. Cả người của giáo sư cũng biết điều này. Nhưng Weiss thật không còn kịp nhìn mặt họ - mọi việc đều diễn ra nhanh như vậy. Và chỉ một lần người liên lạc lao mô tô với tốc độ kinh khủng đuổi được anh mới kịp nói thầm rằng hàng loạt các tài liệu nhận được ở anh và chuyển qua Trung tâm cho chính phủ Liên Xô đặc biệt quan trọng. Các tài liệu đã chứng minh hùng hồn rằng một số nhân vật đáng tin cậy của các giới cầm quyền Washington và London, đi theo con đường phản trắc, đã vi phạm không thể tha thứ được các trách nhiệm mà những kẻ cầm đầu chính phủ đồng minh đã chấp nhận. Và những kẻ cầm đầu chính phủ Mỹ, Anh đã buộc lòng phải thừa nhận điều này.

Đó là những tài liệu gì, Weiss không được biết. Có khả năng, những ảnh sao các tài liệu chứa đựng những điều kiện mà trên cơ sở đó tên này hay tên khác trong bọn cầm đầu quốc xã Hitler, Himmler, Goering, Goebbels, Ribbentrop, đề nghị các nước đồng minh ký hòa ước riêng lẻ, cũng có thể, những giác thư về thành phần chính phủ sắp tới do các nhóm quốc xã có tâm trạng bảo thủ đối với Hitler đưa ra cho đồng minh. Dù các nhóm này có khác nhau thế nào đi nữa, tất cả đều gặp nhau ở một điểm là mối nguy hiểm lớn nhất đối với đồng minh, cũng như đối với quốc xã, là một sự đột nhập của quân đội Liên Xô vào lãnh thổ Đức và cuộc đấu tranh cách mạng của nhân dân Đức cho nước Đức mới. Và tất cả bọn chúng đều nhìn thấy cách cứu vớt là đầu hàng các nước phương Tây và thiết lập ở Đức một chính quyền chuyên chính quân sự. Ngay Hugo Lemberg cũng nói với Weiss về điều này.

Weiss đã được biết rằng mỗi tên trong bọn cầm đầu quốc xã đều giấu nhau ngấm ngầm đàm phán. Các nhóm bảo thủ khác cũng hoạt động như vậy. Và tất cả những tên tiến hành đàm phán như thế này đều theo dõi lẫn nhau. Và để dò hỏi giá cả mỗi nhóm đều đặt sự đầu hàng ra cho đồng minh, chúng sẵn sàng bắt cóc, tra tấn, thủ tiêu bất kỳ kẻ nào dù không tham gia vào việc buôn bán này nhưng có mặt với tư cách là nhân viên giao thông hay liên lạc. Còn bọn định giá thì lại ở ngoài vòng nguy hiểm, không có gì đe dọa chúng.

Đã có hai giao thông viên của các nhóm loại này bị Gestapo bắt trong các khoảng thời gian khác nhau khi một trong hai tên này vượt biên giới Thụy sĩ, còn tên kia - Thụy điển. Tài liệu mà chúng mang đi rơi vào tay Himmler. Nhưng bọn giao thông không bị giết. Chúng chỉ bị kết tội như bọn đầu cơ vận chuyển ngoại tệ phạm pháp. Từ đây Weiss rút ra kết luận: Heinrich Himmler biết rõ về hoạt động của các nhóm bảo thủ, nhưng vì sao đó không ngăn chặn chúng.

Weiss không biết là trong số các gói hàng mà anh chuyển cho liên lạc để chụp ảnh có bản ghi buổi nói chuyện của một điệp viên Đức ngành ngoại giao mật với Dulles. Tài liệu nói về người có khả năng đứng đầu chính phủ mới sắp tới của Đức. Và Dulles gọi tên Heinrich Himmler. Hắn trình bày giả thuyết rằng, Himmler, nguyên là người thứ hai hiện nay, sau Hitler, của quốc xã mới có thể dần dần trở thành người thứ nhất. Vì có kinh nghiệm lớn làm bạo lực không tiếc tay, Himmler có thể đàn áp bất kỳ phong trào dân chủ nào ở trong nước nối tiếp sự đầu hàng một cách có kết quả hơn bất kỳ kẻ nào khác.

Nhưng Weiss còn biết một điều khác: trưởng ban an ninh Gestapo, thượng tướng Müller, kẻ khao khát chiếm địa vị thủ tướng, vừa rồi đã bắt một điệp viên mang điện khẩn của Himmler cho Dulles. Nội dung của bức điện khẩn này Müller báo cho Hitler. Tuy nhiên Himmler vẫn vùng vẫy ra được. Nhưng bây giờ Müller và Himmler đang căm thù nhau. Müller theo dõi từng tên mang nhiệm vụ riêng của Schellenberg vì chính Schellenberg, theo lệnh của thủ tướng Himmler, đặc biệt tin cậy hắn, cũng đang thay mặt Himmler tiến hành đàm phán mật.

h —★— THANH KIẾM VÀ LÁ CHẮN Trọn bộ 4 tập ebook©MotSAch —★— TVE-4U© NXB Văn Nghệ TP.HCM 1982
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vadim Kozhevnikov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.