Tù nhân số 740014 của trại thực nghiệm “OX.247” chính là người đã được Weiss cứu sống ở đó và để lộ cho biết mặt thật của mình đã đến trường thuận buồm xuôi gió và sau khi làm thủ tục giấy tờ được nhận bí danh “Ace”.
Nhưng ngay trong buổi nói chuyện đầu tiên với Weiss, anh ta đã để lộ sự bất bình công khai vì việc anh ta bị lôi ra khỏi cái chết trong trại.
Ace bảo Weiss, anh ta một cách khô khan và đôi chút tự cao rằng, ở trại anh ta được bầu vào ban lãnh đạo tổ chức bí mật. Họ đã bắt được liên lạc với các tổ chức bí mật khác và thành lập Ban chấp hành liên đoàn tù binh - sau đó họ định gọi tên là Hội đồng tối cao liên đoàn tù binh. Họ sẽ chuẩn bị khởi nghĩa cùng một lúc ở tất cả các trại bằng mọi sự nỗ lực thống nhất của mình và nhờ sự ủng hộ của các tổ chức Đức chống phát xít. Vì thế Ace coi sự có mặt của mình ở đây là không hợp lý. Và mặc dù công tác mà Ủy ban đã làm tạm thời còn chưa đáng kể lắm, nhưng dù sao thì chỗ đứng của anh ta vẫn là ở đó - ở trại giam.
Đây thật là chuyện không ngờ đối với Weiss. Như vậy có nghĩa là bị mất một người mà ở đây anh có thể dựa hoàn toàn vào được! Đồng thời, sau khi trở về trại, biết đâu Ace lại có thể giúp được cho Weiss và các trường tình báo phá hoại sẽ nhận được các tù binh do các tổ chức bí mật ở trại lựa chọn riêng cho công tác này.
Weiss hứa với Ace là anh sẽ cố gắng, viện lý là Ace có lỗi lầm gì đó hoặc không có khả năng làm công tác gián điệp nên gửi trả anh ta trở về trại ngay khi nào anh ta tìm được cho mình người thay thế xứng đáng và trung thành trong số học viên ở đây.
Rồi từ lúc đó anh bắt đầu tránh mọi cuộc gặp gỡ với Ace.
Cũng không thể không chú ý đến những phong cách tự tin mới mẻ của người trước kia mang số tù 740014. Anh ta ra vẻ rộng lượng, có ưu thế không hề giấu giếm, nhếch mép cười một cách khó hiểu nghe các ý kiến của Weiss như muốn làm cho Weiss cảm thấy rằng, anh ta bây giờ không còn là người như trước. Bây giờ anh ta là một nhân vật đã được phú cho các quyền hành đề cao anh ta lên rất nhiều, và còn chưa rõ ai sẽ làm việc cho ai - anh ta làm việc cho chiến sĩ tình báo Liên Xô hay ngược lại.
Và mặc dù những dấu vết của thiếu thốn, của các trận đòn, của đói khát còn chưa biến khỏi bộ mặt của Ace, còn bộ quân phục Pháp được nhận ở trường khoác trên người anh ta thật như trên người mẫu và những ngón tay kếch xù của đôi tay công nhân với các thớ thịt còn sắt lại bị nát toác vì lao động đập đá vô cùng nặng nề thật giống như hai chiếc đinh đập bẹt làm bằng các ngón tay bện lại. Mặc dù thế, từ cả thân hình anh ta vẫn toát ra một vẻ vĩ đại mà không thể hiện được bằng đồng đen hay đá hoa.
Chính niềm tin mà mọi người dành cho anh ta khi bầu anh ta vào ban lãnh đạo tổ chức bí mật đã làm anh ta trở thành người đường hoàng, đầy lòng tự trọng như vậy.
Đó là người đại biểu nhân dân đã tin tưởng chắc chắn rằng mình có quyền hành quan trọng nhất ở đây.
Đấy, vì sao Ace nghe Weiss nói với thái độ hơi rộng lượng, anh ta cho rằng mặc dù Weiss là tình báo Liên Xô có thể là trung úy hay đại úy - nhưng dù sao cũng chỉ là một nhân viên. Còn anh ta, Ace, có thể nói là đại biểu của khối đảng viên và ngoài đảng. Và anh ta được bầu không chỉ đại biểu cho trại thực nghiệm “O-X-247”, mà còn cho Liên đoàn tù binh các trại nữa. Liên đoàn này phải chuẩn bị cho cuộc khởi nghĩa của tù nhân trong các trại tập trung. Và anh ta ở trong nhóm lãnh đạo Liên đoàn các trại này. Khi thảo xong công tác của Liên đoàn, các ủy viên Ban chấp hành đã bày tỏ những quan điểm khác nhau về chiến thuật khởi nghĩa. Đành phải tiến hành đấu tranh với các ý kiến tả khuynh, cục bộ của những người khẳng định rằng, việc quái gì phải tốn thời gian vô ích cho hoạt động tổ chức, cho công tác tuyên truyền, mà chỉ cần tạo được hạt nhân đáng tin cậy sẽ nện đòn chí tử vào bọn bảo vệ, và khi đó quần chúng sẽ tự mình kết lại với cuộc khởi nghĩa. Và nếu như làm thế mà tất cả tù nhân có hy sinh thì cái quan trọng vẫn là hoàn thành hoạt động này. Tự do hay là chết! Đó là khẩu hiệu của họ.
Lại có những người theo các quan điểm cơ hội chủ nghĩa cho rằng nhiệm vụ của Liên đoàn chỉ là đảm bảo được sống thoát tối đa và rõ ràng chiến thắng của Hồng quân là tất nhiên lịch sử, chỉ cần hướng tới chỗ: sống sót, còn nguyên vẹn cho đến thời điểm lịch sử giải quyết mọi vấn đề này. Vì thế những người này nói, không cần phải lập các tổ chức cộng sản bí mật, mà đảng viên cộng sản phải tham gia vào Liên đoàn không với tư cách đại biểu của các tổ chức này mà trên những cơ sở chung. Và cần phải thành lập Liên đoàn theo tinh thần một tổ chức phục vụ chỉ cho những mục đích tương trợ nhau và giáo dục văn hóa chung. Khi đó, trong trường hợp bị thất bại, các hội viên Liên đoàn sẽ không bị bắn giết hoàn toàn, mà chỉ một mình lãnh đạo hy sinh. Mà có khả năng, ở một số trại các Ban chỉ huy trại sẽ đồng ý với hình thức tổ chức vô hại này của tù binh, và khi đó tiếp theo có thể sử dụng được Liên đoàn cho các hoạt động tích cực hơn.
Những cuộc tranh luận gay go này diễn ra trong chiếc hầm hẹp. Các ủy viên chấp hành chen chúc nhau bò vào một hang đá, nằm đầu kề lên nhau - thuyết phục lẫn nhau, trong khi đó các đồng chí được cử canh gác hay che đỡ sập các tảng đá ở phía sau họ lại tạo nên một đống lớn không thể luồn qua được. Nhưng không khí vẫn lọt vào và các ủy viên chấp hành thở ngột ngạt, mình đẫm mồ hôi, đau ngực và nghẹt thở như cái nghẹt thở của người bị chôn sống, say sưa tranh cãi nhau để tìm ra cách giải quyết chung nhất mà tất cả tù binh không thể tranh cãi được nữa.
Thông báo của Ace về các kế hoạch lập Liên đoàn tù binh đặc biệt ở độ ngắn gọn, chính xác nhất. Có khả năng Ace đã rút ngắn thông báo như vậy vì có tính đến thời gian ít ỏi dành cho cuộc gặp gỡ của hai người, nhưng cũng không loại trừ vấn đề là Ace muốn cho Weiss thấy sự thành thạo công việc ở mức độ cao mà công tác của Ủy ban trại đã nắm chắc được.
Nhưng thế cũng đủ để Weiss cảm thấy sự ngoan cường bất diệt của con người và sức sống hùng mạnh của những con người Xô Viết. Đó là sức sống không có gì có thể tiêu diệt được nó, cũng như không thể tiêu diệt được sự sống trên trái đất này.
Trong con mắt Weiss hình như ánh hào quang đặc biệt rọi sáng sứ mệnh của anh đã tắt mất. Bởi vì hàng ngàn người giống như người tù 740014 đang lập chiến công ở sau lưng kẻ thù giống như chiến công của anh, sử dụng mọi phương pháp giống như phương pháp của anh. Và thực ra trong trại giam họ còn phải đấu tranh, khó khăn hơn rất nhiều. Họ như đang ở dưới đáy nấm mồ khổng lồ. Còn anh, Weiss bề ngoài lại ở một địa vị có đặc quyền hơn, mặc dù chỉ một sai lầm nhỏ bé nhất cũng có thể đưa anh đến những cuộc tra tấn khủng khiếp, kéo dài dã man không kém những cuộc tra tấn ở trong trại trước khi bị giết, và không thể thoát khỏi cái chết.
Thiếu tá Steinglitz thích thú với lời khuyên của dân tộc Phổ “Con người không có nghĩa lý gì, tổ chức là tất cả, phải dành hết cho những hoạt động hành chính tổ chức”. Phương pháp sản xuất dây chuyền đào tạo hàng loạt gián điệp mà lúc đầu hắn tỏ ra hoài nghi, dần dần đã thu hút được hắn bằng khả năng lóe lên một loạt báo cáo về tổ chức gửi về Berlin. Hắn đã cùng với Hagen chuẩn bị báo cáo thống kê, trong đó dựa vào những thắng lợi sắp tới của quân đội, chúng lấy số phần trăm số người của các quân chiến bại liệt vào hệ thống các trường của mình. Và những con tính dự đoán này thật khổng lồ và khích động.
Thời gian biểu hàng ngày ở trường không bao giờ bị vi phạm. Ngủ dậy lúc sáu giờ, tập thể dục từ sáu giờ mười phút đến sáu giờ bốn mươi phút, thời gian đánh răng và rửa mặt là hai mươi phút, ăn sáng từ bảy giờ đến tám giờ, học tập từ tám giờ đến mười hai giờ, ăn trưa từ mười hai giờ đến hai giờ, học tập từ hai giờ đến sáu giờ chiều, ăn tối đến bảy giờ, điểm danh buổi tối - chín giờ rưỡi. Đi ngủ - mười giờ tối.
Chủ nhật nghỉ.
Báo chí đưa thẳng đến nhà ở cho học viên, đó là báo chí và tập san của bọn kiều dân bạch vệ có đủ mọi khả năng chống Liên Xô. Đôi khi có buổi nói chuyện ngắn về đề tài “Lịch sử nhà nước Xô Viết”.
Suy nghĩ về hệ thống tổ chức và giáo dục đang hoạt động rất mạnh mẽ, cả về mặt hiệu quả nhanh chóng của nó, Steinglitz tỏ ra lo ngại trong những điều kiện hoàn hảo như vậy sẽ làm học viên sau khi quen nhuyễn với lối sống và trật tự kiểu Đức có thể quên những điều kiện mà chúng sẽ phải hoạt động. Vì thế hắn ta chỉ thị treo các tranh áp phích tuyên truyền Xô Viết đã cướp được lên tường các nhà ở của học viên. Hắn cũng ra lệnh cho học viên phải gọi nhau bằng “đồng chí” và chủ nhật nhất thiết phải hát tập thể các bài dân ca Nga.
Dietrich thì bận lo thành lập một hệ thống vững chắc của cái gọi là “sự phục vụ tác chiến bí mật của thành phần thính giả trong trường”.
Hắn lựa chọn trong đám học viên những tên đáng tin cậy nhất tiến hành các nhiệm vụ khiêu khích. Hắn ra nhiệm vụ tìm một số phụ nữ mang về trường để thử thách những người nghi ngờ chủ yếu trong các trường hợp có linh tính báo hiệu và kiểm tra thái độ chính trị của từng học viên ấy. Hắn cũng quyết định là cho phép bọn này có khả năng đi ra ngoài phạm vi trường để theo dõi thái độ chúng khi được tự do. Hắn ra lệnh cung cấp cho hắn khá nhiều rượu để thực nghiệm, và cho học viên uống rượu với hy vọng sẽ thu được những tin tức nào đó về tâm trạng của học viên qua hơi men. Hắn cẩn thận nghĩ ra các âm mưu kiểm tra đủ loại với những kẻ có hạnh kiểm đáng nghi ngờ. Và ra lệnh đặt máy nghe trong nhà tập thể.
Tóm lại, mỗi tên đều bận bịu với công việc của mình.
Chỉ riêng có mình Landsdorff là không hề vi phạm nhịp điệu sống bình thường mà lão tự đặt ra và cũng chẳng hào hứng gì nghe đủ mọi báo cáo huênh hoang của bọn cấp dưới.
Lão thường dày vò Steinglitz bằng sự hơn hẳn về đầu óc và sự hoài nghi giết người của lão.
- Ông thiếu tá, ông hãy làm ơn cho tôi rõ một điều: chúng ta nhận được của ai những tin tức nguy hiểm với khả năng quân sự của nước Pháp.
Steinglitz kể tên những gián điệp mà hắn biết với sự chuẩn bị trước.
- Nói bậy! - Landsdorff khinh thường nói. - Chuyện nhảm nhí! Năm một nghìn chín trăm ba mươi tám, tướng Pháp Chauvinot cho xuất bản cuốn sách “khả năng bị xâm lược” với lời tựa của thống soái Petain. Cuốn sách ấy trở thành cẩm nang đối với chúng ta - Ngắm móng tay mình, lão hỏi: - Còn về nước Anh?
Steinglitz đứng nghiêm im lặng, mặc dù hắn rất muốn nhắc đến công trạng cá nhân mình.
- Liddel Garth, nhà sử học quân sự nổi tiếng người Anh cho xuất bản tác phẩm “Sự phòng thủ nước Anh”. Quốc trưởng đánh giá cao cuốn sách này. Còn Hess thì nhấn mạnh rằng, cuốn sách này quan trọng đối với việc đánh giá đúng toàn bộ hoàn cảnh chung và nội dung của nó sẽ có ý nghĩa áp dụng thực tế rất quan trọng. - Lão trách: - Ông thiếu tá, ông đừng có tự làm mình phiền toái vì những kiến thức thừa. Và thật vô ích, - lão nói một câu đầy ý nghĩa: - không phải nhất thiết bao giờ cũng dùng các phương pháp giảo quyệt để ăn cắp, chiếm đoạt hay ăn cướp các chìa khóa bí mật quốc gia hoặc đoạt lấy bằng cách sản xuất hàng loạt những cái móc loại tồi. Những người biết suy nghĩ có thể nhận được các chìa khóa này qua những nhà bác học, sử học, nhà nghiên cứu, những người đó đôi khi quan tâm đến cái hư danh của mình hơn cả lợi ích quốc gia.
Steinglitz bực mình, cố nén rồi nói:
- Trong quầy hàng của phu nhân Astor, một người yêu chuộng quốc trưởng chúng ta - bất kỳ một điệp viên thực tập nào cũng có thể biết được một giờ trước đó Churchill nói gì. Muốn thế điệp viên chỉ cần không giấu giếm anh ta là gián điệp Đức. Ở Pháp tôi có thể gọi tên một số bộ trưởng hàng tháng nhận ở các quỹ riêng của đô đốc Canaris nhưng phần thưởng vượt quá mọi đòi hỏi kiểu bộ trưởng của họ cho ngài nghe.
- Còn khoản xuất ra cho công tác gián điệp ở Liên Xô thì rất tiếc, ở đây chúng ta chỉ đạt được một khoản tiền tiết kiệm, mà điều này có thể làm cho toàn bộ công việc của chúng ta trở nên đáng nghi ngờ. Tất nhiên, - hắn nói tiếp: - nếu không kể đến các khoản chi phụ cho bọn kiều dân và tiền trợ cấp cho các gia đình điệp viên người Đức của ta sau khi các cơ quan Liên Xô ngăn cấm hoạt động của họ.
- Thôi được, ông không nên nổi nóng, - Landsdorff xoa dịu nói mơn trớn. - Tôi đánh giá cao mọi nỗ lực của ông và tôi hiểu những khó khăn của ông. - Lão trầm ngâm nói tiếp. - Rõ ràng là bọn Bolshevik đã làm cho nhân dân Nga có ý nghĩ: nhà nước ở mức độ nào đó là sở hữu của mỗi người và chúng bảo vệ các lợi ích quốc gia cũng như tôi với ông bảo vệ tài sản của mình. Tôi đã đọc qua biên bản các cuộc hỏi cung tù binh. Té ra một số tên từ giã cuộc sống của mình đơn giản hơn là những tài liệu mà chúng có. Vấn đề nan giải thật, nan giải thật. Và vì thế tôi nhắc lại một lần nữa: hãy mềm mỏng hơn, mềm mỏng hơn nữa với chúng. Và nếu ông coi là cần thiết thì có thể đưa những tên đặc biệt có hy vọng về Berlin vài ngày để đánh bại suy nghĩ của chúng bằng trình độ văn minh và điều kiện thuận lợi của chúng ta, bằng các điều kiện sinh hoạt, bằng các cửa hàng. Thậm chí cứ cho chúng mua sắm cái gì đó. Tóm lại, hãy thử gây tác động không những chỉ bằng tư tưởng, mà còn bằng vật chất của chúng ta nữa. Ông hiểu tôi chứ?
Qua câu chuyện này Steinglitz chỉ hiểu rằng, Landsdorff đang lo ngại đối với những học viên này và theo ý kiến của lão, công tác gián điệp ở các nước Tây Âu có cơ sở thuận lợi hơn là ở nước Nga. Steinglitz hoàn toàn đồng ý về vấn đề thứ hai.
Theo dõi các buổi học tập của học viên, hắn hiểu rõ rằng đây là bọn ngốc nghếch, không có khả năng. Ngay những vấn đề cơ bản nhất cũng phải khó khăn lắm mới nắm được, trí nhớ của toàn bộ học viên đều kém, không có đầu óc tưởng tượng và vì thế kỳ hạn học tập bị kéo dài không thể chấp nhận được. Hắn đầy lòng tự hào thay cho đồng bào mình khi nghĩ đến viên lái xe cũ của hắn - binh nhất Weiss - con người thể hiện sáng ngời mọi đặc tính xuất sắc của dân tộc Đức. Bởi vì chỉ sau một thời gian rất ngắn, con người ấy đã nắm được hoàn toàn những tri thức cần thiết và giành được địa vị xứng đáng giữa các nhân viên tình báo có kinh nghiệm nhất. Còn trong khối bọn Nga đây, Steinglitz không nhìn thấy thanh niên nào có tài giống như Weiss và hắn tin tưởng rằng, đó là sự thiển cận dân tộc, là sự lạc hậu lâu hàng thế kỷ so với các dân tộc châu Âu khác của chúng.
Nhưng tất nhiên, làm sao mà Steinglitz có thể hiểu được rằng sự ngu đần không thể tha thứ được, trí nhớ đần độn cũng như thiếu khả năng tưởng tượng của nhiều học viên đã đòi hỏi họ. Tưởng tượng thực sự điêu luyện và đầu óc quan sát sắc sảo.
Những cái giả vờ này của một số học viên đã đặt Weiss cũng như Steinglitz vào tình trạng khó khăn, và làm cả hai cực khổ, mặc dù không cùng mức độ như nhau và do những nguyên nhân hoàn toàn trái ngược nhau. Còn nguồn gốc khó khăn đối với cả hai người đều là một.
Cho đến lúc này Weiss vẫn không thể coi được rằng anh đã nghiên cứu xong hoàn toàn dù chỉ là một học viên. Chính đó là một nguyên nhân suy nghĩ làm anh mất ngủ khi mà phải lựa chọn trong trí nhớ hàng nghìn các dấu hiệu nhỏ bé nhất, lẻ tẻ, khó cảm thấy, vì những dấu hiệu này chỉ rõ rằng, con người vẫn là con người. Nhưng những nét nhỏ bé đáng tin tưởng này đã kết hợp với rất nhiều cái phủ định khiến cho chưa có khả năng đi tới bất kỳ một kết luận nào.
Nhưng thời gian cứ trôi đi và đòi hỏi phải có hoạt động mặc dù Weiss thường xuyên truyền tin về Trung tâm qua đường thư mật do Elsa cho biết và ngược lại qua liên lạc nhận được những lời chỉ dẫn, ý kiến khuyên bảo, thì ngoài Ace ra, cho đến nay anh không tìm được ai đáng tin cậy nữa.
Khẩu phần ăn hàng ngày của học viên gồm bốn trăm gam bánh mì, dầu thảo mộc năm mươi gam, năm mươi gam giò nhân đậu hoặc giò ngựa và ba điếu thuốc lá. Buổi sáng và tối có cà phê đại mạch hay cà phê củ cải. So với ở trại thì khẩu phần ăn này có thể là phong phú rồi.
Học viên khổ nhất là thiếu thuốc lá. Cũng giống như người tù trong lúc chờ kết án chỉ giải sầu bằng hút thuốc triền miên. Những người này cũng vậy, một số uể oải, nản chí, mọi cử động chậm chạp dần, một số khác bị khích động đến loạn thần kinh. Tất cả đều cảm thấy khổ sở vì đói thuốc lá.
Có một lần Hagen tốt bụng hứa với họ giọng vui vẻ:
- Các anh sẽ có thuốc lá khi nào chúng tôi chiếm được Caucasus!
Mặc dù trong khi dịch sang tiếng Nga câu này có mang theo hai ý nên có người nhếch mép cười, nhưng lời hứa hẹn này không an ủi được ai cả.
Sau lệnh ngủ, cùng với các phiên dịch khác, Weiss phải thường trực ở văn phòng, Weiss đeo ống nghe ngồi bên hệ thống của các máy thu thanh đặt trong nhà ở của học viên. Nhờ có công tắc mà anh có thể nghe được học viên nói với nhau về vấn đề gì ở bất kỳ nhà nào.
Sau khi trực ban, anh phải trao băng ghi những câu chuyện chủ yếu cho Dietrich. Đồng thời Weiss cũng dự tính rằng, những máy thu thanh như vậy hiện có đặt ở các phòng riêng của nhân viên Ban tham mưu, nhưng chỉ có nhân viên phòng “S” thứ ba và bản thân Dietrich mới được nghe hệ thống này.
Hagen cho Weiss hai cuốn tiểu thuyết lịch sử của Willibald Alexis. Hắn nói một cách có ý nghĩa.
- Nhà lãng mạn vĩ đại của chúng ta trong thế kỷ trước.
“Một sự thiển cận cục bộ kỳ lạ, một sự huênh hoang kỳ lạ” - Weiss nghĩ thế. Ngồi trực ban, đọc những trang sách này anh cảm thấy tâm hồn đau nhức nhối. Anh thầm nghĩ: vào thời đó Tolstoy, Chekhov, Dostoevsky cũng viết.
Weiss nhớ lại cuốn “Chiến tranh và hòa bình” và mọi ký ức đến với anh tựa hồ như đó là cả cuộc sống của anh mà ở đây anh đã bị mất đi. Nhưng khi anh nhớ đến các trang viết về Platon Karataev, về thái độ hiền lành dịu dàng ngoan ngoãn với kẻ thù của Platon, về khả năng lặng lẽ, nhẫn nhục, không buồn phiền, thích ứng với tất cả mọi cái, xúc động phấn khởi chỉ vì Platon đang tồn tại. Bóng dáng Platon hiện ra trước mắt anh ở tên học viên Denisov với bí danh “Drake”.
Đó là một tên tóc màu hạt dẻ, mắt xám, phát âm “a” ra “ô” trên nét mặt nụ cười cầu xin đã tắt. Trong bài luận của mình, Denisov viết: “Như đã rõ, con người sinh ra trong cuộc sống chỉ có một lần. Nhưng trong khi đó, điều con người này thuộc nước nào lại không phụ thuộc vào bản thân mình. Do hoàn cảnh tự nhiên như vậy tôi là người Xô Viết”.
Ở kho quân trang Denisov đã lựa chọn rất kỹ cho mình bộ quân phục cũ chiến lợi phẩm Pháp - thứ tốt hơn cả. Hắn tìm mãi đôi giày cao cổ có đế ít bị tòe hơn, vì hắn thừa biết rằng tất cả những thứ này không dùng được cho tới cuối khóa và sau các khóa học hắn sẽ được nhận mọi thứ khác. Mặc dù vậy hắn cũng không thỏa mãn và Denisov mỉm cười sung sướng khi hắn lục tìm được trong đống giày một đôi cao cổ đế kép.
- Loại tốt. - Hắn thỏa mãn nói. - Được tính toán để chờ người đứng đắn sử dụng đây.
Ở nhà ăn hắn ăn chậm, đăm chiêu suy nghĩ, Khi nhai, cả lông mày, tai, cơ bắp lẫn mớ tóc cứng trên đỉnh đầu hắn đều cử động. Hắn rất sẵn sàng đổi một điếu rưỡi thuốc lá lấy một suất dầu thảo mộc.
Hắn học tập rất cố gắng, cảm thấy chân thành thỏa mãn khi nhận được điểm khá, buồn rầu vì điểm kém, hắn có đặc điểm rất nhạy bén.
Thế là bây giờ Weiss kẹp ống nghe vào tai nghe cái giọng nam cao ngọt ngào rất kêu và thành thạo của hắn. Có lẽ nằm ở giường, hắn suy luận:
- Tớ tỉnh lại, điều đầu tiên mà tớ sung sướng là còn sống, và trận đánh kết thúc. Lúc nào cũng ngẫm nghĩ rằng bọn chúng nhắm bắn chính vào thân xác tớ thật là không thích thú. Một người Đức tiến lại gần, tớ đứng trước mặt người này, run lên vì sợ. Tớ nhìn con người vẫn chỉ là con người, tớ mỉm cười tế nhị. Ấy thế mà người Đức này đã thương hại tớ, dẫn tớ đi, súng tiểu liên kè kè sau lưng. Xung quanh đồng đội của tớ nằm ngổn ngang, tớ thương hại vì không thể có chuyện hồi sinh. Tớ có anh bạn đồng hương cùng đại đội, về chuyện tù binh thì tớ rất ngại anh ta. Nhưng anh ta đã chết rồi, cũng như trong tiểu đoàn quân y, tức là không có người chứng kiến. Còn tớ thì lại sống sót, thế là có khả năng tiếp tục tồn tại. Tớ có cần cuộc sống tốt nhất đâu, tớ chỉ cần có túp lều trú chân và chút ánh mặt trời, và có được miếng ăn. Tớ không ghen tị gì, tớ bị đưa đến đây chỉ vì một hành động. Ngay ở trại tớ sống đã quen rồi và thích hợp với tất cả mọi thứ. Mọi người buồn khổ vì bị trừng phạt công minh, còn tớ thì vẫn tiếp tục sống. Có những nguyên nhân phụ thuộc vào chúng ta, nhưng có những nguyên nhân không phụ thuộc. Có các trại giam, lại có các trường gián điệp, cũng thế thôi. Tất nhiên, sẽ có người chiếm được chỗ, thế nhưng tại sao lại không phải là tớ. Tớ không đi, người khác sẽ đi, cơ hội thật rõ ràng.
- Cậu cẩn thận, thế chắc chắn cái gì cũng sẽ cẩn thận.
Một giọng ồ ồ của người mang bí danh Gvozd nhận xét. Mặt người này sau khi bị bỏng da bóng lên, căng ra, hơi trong, màu hồng. Trong hồ sơ lý lịch ghi nhân viên quốc phòng. Weiss ngờ vực rằng: đây là chiến sĩ xe tăng hay phi công bị cháy bỏng trong xe.
- Tớ thì không phải như thế, Denisov phản đối. - Tớ rơi vào nghề điện đài, đủ trình độ hiểu biết, tớ cho rằng sẽ được kính trọng, hồi còn ở nông trang tớ luôn luôn làm công tác bàn giấy, sạch sẽ.
- Cậu tài liếm gót đấy!
- Mà đấy là do sự lịch thiệp của tớ. Tớ có kinh nghiệm sống cá nhân: kính cẩn và tôn trọng bất kỳ cấp trên nào. Bộ óc tớ có thể không to, nhưng tinh khôn. Trong thời gian tập thể hóa người ta ra lệnh gặt thì tớ gặt, nhưng sau đó, ai bị đi đầy vì con số thống kê của tớ thì tớ xin lỗi những người thân của họ. Tất nhiên không phải tớ mà là chính quyền! Nếu tớ bác bỏ, họ sẽ không để cho yên, tất cả đều hiểu, nhân dân ta rất giác ngộ. Những kẻ bị bắn vào cửa sổ, còn tớ thì không. Tớ là con người chất phác và do đó có ích.
- Như loại thuốc mửa?
- Nhưng bằng sự lỗ mãng như vậy anh không thể động được vào lòng tự ái của tôi đâu. Không đâu! Muốn thì cứ việc phỉ với nhổ. Tôi phủi một cái là hết, chỉ cần anh không mắc bệnh truyền nhiễm thôi. Nhổ nước bọt, đó chỉ là chuyện bề ngoài thôi, nếu ở đâu đó anh muốn dùng vũ lực với tôi… Tôi cũng sẽ không tự vệ đâu. Nhưng chỉ huy sẽ biết rõ ai gây tổn thương cho tôi, nhất là tôi đang nằm trong danh sách kiểm kê tài sản của họ.
- Ở trại giam chỗ tớ có một cậu loại như thế đã bị đè chết tại nhà xí, - Gvozd đăm chiêu nói.
- Và vô ích, - Denisov phản đối. - Giết một kẻ, ta cứ cho là khiêu khích đi nữa. Nhưng vì một cái xác đê tiện của hắn mà sau đó sẽ có hàng ba chục người tốt bị bắn. Tôi vẫn luôn luôn chống lại cách làm đó, và có thể nói rằng, tôi đã cứu không ít người tốt bằng cách ngăn ngừa trước được.
- Mày tố giác à?
- Thì chỉ một hai người chủ mưu thôi, mà bằng cách đó tôi bảo vệ được tính mạng hàng chục người khác. Anh hãy nghĩ kỹ mà xem, và sẽ được phép tính có lợi đấy.
- Mày chỉ một miếng…
- Bằng mồm miệng anh muốn xúc phạm tôi thế nào cũng được. Tôi không tiếp thu tính lỗ mãng đâu, và tôi cũng sẽ không xúc phạm lại anh. Vì rằng với tôi bất kỳ người nào cũng chỉ là con người chứ không phải là súc vật, gia súc, mặc dù với súc vật tôi cũng có lòng thương yêu. Trước kia dưới tay tôi súc vật đã lớn khôn, và nếu anh muốn biết tôi buồn nhớ súc vật thế nào tôi sẽ kể. Còn con người thì sao nào. Ở đâu con người cũng có mặt, và tất cả đều là con người, ai cũng có số phận riêng của mình.
- Và mày đã sống lâu dưới chính quyền Xô Viết rồi chứ?
- Bình thường như tất cả thôi, từ ngày ra đời cho đến ngày mười bảy tháng bảy năm nay, khi chúng ta bị bao vây, - Denisov nhanh mồm đáp.
Gvozd đăm chiêu nói:
- Giá như tớ được cử đi cùng cặp với cậu làm nhiệm vụ: cậu là người biết suy nghĩ chín chắn, đi với cậu không lo thất bại.
- Khô-ông, - Denisov phản đối nói, - Chính tôi có ý kiến chống anh.
- Thế tớ bất lợi ở điểm nào?
- Anh sẽ giết tôi, và hết, rồi tự sát vì buồn chán.
- Tại sao lại như thế?
- Là vì con mắt anh trông hoang dại lắm. Người Đức họ xa chúng ta, không linh động, không phân biệt được, còn tôi thì đã cảm thấy, là anh đang lo lắng. Anh sẽ không chạy về với người mình, không, tôi không nói đến điều đó. Thậm chí không mảy may. Cứ cho là, anh sẽ đến chính quyền nói, xin chào, cho phép được ăn năn hối lỗi. Còn anh thì, hấp - vào Bộ nội vụ, Người ta có thể ngay lập tức, không cần dây dưa làm gì, cho anh về chầu tổ, mà cũng có thể khoan hồng, sẽ cho hai mươi lăm xu. - Rồi hắn trách: - Trong chúng ta sẽ tìm thấy, theo tôi dự đoán, những kẻ ngây thơ mơ mộng chuộc lại tội lỗi của mình ở nơi phạt giam. Mơ ước thật con trẻ, bởi vì nó là “lưỡi kiếm trừng phạt” trong tay giai cấp vô sản để giảm bớt những kẻ ngây thơ như chúng ta.
Gvozd hỏi:
- Thế cậu được thưởng thuốc lá hay mỡ vì công tác tuyên truyền này?
- Khô-ông, tôi tình nguyện thôi. - Rồi lo lắng hỏi: - Thế sao, chẳng lẽ người ta cho tăng thêm khẩu phần vì nói chuyện đúng à?
- Cho thêm, - “Gvozd nói.” - Nhưng không phải ở đây.
- Mà anh đừng làm tôi khiếp sợ. Những kẻ khác, loại như anh, trong trường hợp sa lưới, có thể, nuốt thuốc độc. Tôi thì không. Tôi sẽ không chơi trò tự sát. Ông huấn luyện viên có khuyên đúng đắn: trong trường hợp như vậy, phải bịa ra việc đầu thú. Luật pháp Liên Xô tôi biết rõ, đầu thú ngay và thành khẩn theo điều luật được giảm tội. Tôi cũng từng sống ở trại, ở đó có mọi người khác biết, chứ sao.
- Ôi, mày thật là cái trứng rận “Drake” ạ!
- Thì người ta đã thông báo cho nhà anh, - Denisov tức giận nói - Đừng có mà chọc tức!
Chiếc đệm rơm kêu sột soạt, - có lẽ hắn nằm xuống ngủ. Im lặng…
Weiss quay tay máy mở thông sang nhà ở khác. Ở đây đang chơi bài ăn thuốc lá và khẩu phần dầu thảo mộc. Anh ghi băng: “Học viên Gvozd nói với học viên “Drake”: nếu “Drake” sau này muốn chạy sang hàng ngũ địch, Gvozd sẽ bắn hắn. Gvozd đã gây ảnh hưởng giáo dục đúng hắn. Có khả năng, phải kết hợp hai tên này lại khi làm nhiệm vụ.
Anh nhớ lại một lần, đáp lại nhận xét của anh, Gvozd nói: “Thưa ông huấn luyện viên, tôi chỉ có con mắt là táo tợn, chứ còn thì tôi hiền lành như thằng ngốc, ông cứ hỏi bất kỳ ai ông muốn”. Cách đây không bao lâu, Weiss được chứng kiến trận ẩu đả của Gvozd với tên “Rền rĩ”, nguyên nhân về hình sự. Khi phát hiện ra nguyên nhân anh hiểu rằng “Rền rĩ” bày tỏ ý kiến giả định bẩn thỉu về vợ Gvozd và vì thế tý nữa bị Gvozd giết chết. Thế là cả hai bị đưa về phòng giam kín. “Rền rĩ” van lạy mãi xin được giam riêng, hắn khẳng định rằng Gvozd loạn thần kinh và sẽ bóp cổ hắn chết vì bà xã của mình.
Sau phiên trực ban, trong bản hồ sơ lý lịch, Weiss tìm được ra địa chỉ Gvozd và soạn mật mã: anh đề nghị tìm vợ Gvozd và đề nghị chị ta gửi thư cho chồng.
Anh kẹp một miếng giấy vuông màu vàng vào hồ sơ của Denisov: không đáng tin cậy, còn hồ sơ của Gvozd - màu xanh: đã kiểm tra. Anh làm việc này không phải cho bản thân mà là nhằm cho bọn đồng nghiệp, nói rõ hơn, để đánh lạc hướng chúng.
Tuyết rơi nhẹ và thưa thớt. Không khí mờ đục. Học viên tập thể dục ngoài sân - ngồi xuống, tay duỗi ra.
Denisov làm động tác này tích cực hơn đồng đội. Các cơ bắp của hắn đỏ hồng lên, mắt bừng sáng vì thỏa mãn là vẫn sống, đang thở và sẽ còn được sống bao nhiêu lâu nữa.
Gvozd vung tay lên nhanh nhẹn, mạnh mẽ, bộ mặt bóng hồng không động đậy như chiếc mặt nạ sơn.
Học viên dẫm chân trên tuyết mỏng, mềm mại. để lại trên đó những vết chân đen ngòm, ngay sau đó toàn đầy nước tuyết tan.
Những cây thông to cao thân hồng vàng, vỏ xếp thành từng lớp mỏng có vẩy mảnh rộng cành với các chùm lá nhọn xanh tỏa ra xung quanh. Nếu ngẩng đầu lên ngắm hồi lâu những ngọn cây xòe tán và còn cao hơn nữa là bầu trời. Nhìn cho tới lúc đầu hơi bị choáng thì có thể có cảm giác say sưa điều đó là không có gì hết, đã không xảy ra, không thể có và thế là bây giờ Weiss đưa mắt nhìn xuống sẽ thấy…
Không, không, không nên tự do quá trớn, tự chòng ghẹo mình, đùa bỡn óc tưởng tượng của mình.
Hôm nay buổi học đào tạo điệp viên bằng cách hỏi cung nhau. Phần này được dành nhiều giờ. Một tên tình báo đóng vai nhân viên phản gián Liên Xô thực sự, một tên khác - trong vai kẻ bị bắt giữ, đáng nghi ngờ ở vùng hậu phương quân đội Liên Xô. Tên thứ nhất phải buộc tội “kẻ bị bắt giữ” là người của cơ quan tình báo Đức, còn tên thứ hai, tự bào chữa bằng mọi cách để bác bỏ lời buộc tội này.
“Các vở kịch” diễn ra theo từng cặp bên từng chiếc bàn đã cho Weiss nhiều chứng cớ mới lột trần mặt nạ không thể chối cải được, đối với một số và củng cố niềm tin vào một số khác. Những người anh ghi dấu và bắt đầu nuôi một cảm tình gì đó không như cảm tình thầm kín.
Denisov diễn vai của mình rất chân thành. Đôi mắt xám như nước bùn của hắn ướt đẫm. Hắn van lạy “viên dự thẩm” một cách nhục nhã và đáng thương.
- Xin ông hãy đối xử với tôi như con người. Bị bao vây. Tôi bỏ chạy. Tài liệu đã thủ tiêu hết… Còn những thứ này? Làm sao mà tôi biết được rằng chúng là giấy tờ giả mạo? Tôi vượt phòng tuyến cùng với một đồng đội bị bao vây. Anh ta đã bị hỏa lực bắn chết. Tôi lấy giấy tờ của anh ta: tôi dự định sẽ nộp cho chính quyền và thế là chạm phải tuần tra. Họ hô: Giấy đâu! Tôi giúi giấy tờ này cho họ. Nếu như tôi biết được đồng đội của tôi là gián điệp, tôi đã tự tay khử hắn rồi. Hắn đã bám lấy tôi, tên khốn kiếp! Tôi không thuộc loại mật thám để hiểu hắn là loại người nào. Tại sao tôi lại lang thang bên đường xe lửa ư? Thì tôi còn ở đâu được? Tôi mệt rũ ra rồi vì toàn cuốc bộ. Tôi mong muốn được nhảy lên đoàn tàu cùng chiều. Để đi đâu? Đến vùng dân cư lớn nơi có cơ quan Bộ nội vụ. Phải báo cáo các cán bộ quân sự đặc biệt. Chắc họ tìm ngay ra người anh em của tên đồng đội của tôi… Mà ông có kinh nghiệm qua bọn gián điệp. Chính trời ban cho ông tài phân biệt người trong sạch với kẻ không trong sạch… Lẩn trốn - nghĩa là gì? Tôi không lẩn trốn ai cả. Tôi chẳng việc gì sợ người mình, đó là khi ở vùng hậu phương bọn Đức mới lẩn trốn, có thể, thói quen này còn bị ẩn náu thì tôi xin nhận lỗi đó…
Gvozd say mê đóng vai dự thẩm, gay gắt nói với tên Fishka đã đứng tuổi, bệ vệ… nguyên là lính Petliurist, ở đây coi mình là cao hơn cả. Hắn lên mặt vì công trạng quá khứ của hắn với bọn Đức.
- Mày là một thằng khốn kiếp, trước đã bán rẻ Ukraine cho bọn Đức và bây giờ lại còn bán cả ruột gan!
- Thưa ông dự thẩm, ông không có bằng chứng gì cả, - Fishka trịnh trọng phản đối.
- Thế vũ khí? Người ta tìm thấy vũ khí trong người mày? Mày đã bắn giết người Xô Viết, đồ ký sinh trùng!
- Tôi mang vũ khí để tự vệ. Tôi đề phòng những kẻ mà ông nhận nhầm tôi ra chúng.
- Là lính phản chiến à?
- Tôi theo đạo thiên chúa. Tôi từ chối phục vụ trong quân đội không phải vì các lý do chính trị mà vì các niềm tin tín ngưỡng.
- Chúa của mày không đeo thập ác, mà đeo chữ thập đen. Mày đã làm nổ tung một đoàn tàu chở người!
- Từ đâu mà ông có những tin tức không thể tin được như vậy?
- Thì chính mày tự khoe khoang đó thôi.
- Với ai?
- Với tao.
- Ở đâu? Khi nào?
- Ở nhà ngủ, mới đây thôi. Nheo mắt gì nữa?
Weiss thấy can thiệp là cần thiết, anh nghiêm nghị nói:
- Học viên Gvozd, anh phải sử dụng những chứng cớ dự kiến ra mà anh có khi bắt giữ… - Và nói giọng ông thầy với Fishke: - Đồng thời, anh cũng nên biết rằng các cơ quan Liên Xô trong khi bắt giữ có thể đòi khai mọi tài liệu liên quan đến quá khứ của anh. Vì thế đừng loại trừ khả năng có các câu hỏi tương tự. Để luyện tập có kết quả hơn anh hãy kể ra cho học viên Gvozd nghe những sự kiện dù chỉ là cơ bản chống lại anh, đồng thời để khi Gvozd quay lại chống anh, anh sẽ tìm chứng cớ đối lập.
Fishka co người, thở dài, rồi bắt đầu kể cho Gvozd những hoạt động đã qua của mình.
Mặt Gvozd trở nên xám xịt, căng thẳng, mắt long lanh dữ tợn.
Weiss làm ra vẻ theo dõi một cặp khác, đứng quay lưng về phía Fishka, chăm chú nghe hắn kể một số tội ác của bản thân mà hắn coi là có khả năng cho ngược lại để tập hỏi cung.
Sau đó Weiss đi sang một cặp mới. Tên thủ vai dự thẩm uể oải tra hỏi tên bị cung:
- Không, mày hãy nói thẳng với tao, tại sao mày tự bán mình cho chúng, vì sao đi chống lại người mình?
- Mà tôi có đi đâu. Tôi bị cưỡng bức đi. Và sau đó nghĩ ra, có điều kiện sẽ chạy về với người mình.
- Thế tại sao không đến gặp ngay chính quyền?
- Tôi sợ điều luật.
- Thế mày đã bị giam ở trại bên đó?
- Trong trại giam ạ.
- Thế là đi làm gián điệp để thoát trại giam à?
- Đúng, chỉ vì thế, tự cứu thân thoát chết thôi.
- Tức là bây giờ mày vô dụng đủ mọi mặt.
- Còn mày thì không đấy? - Tên bị hỏi cung bực mình nói. - Ở trại giam kẻ nào khai báo người của ta? Mày!
Weiss nghiêm khắc ngăn ngừa:
- Kẻ bị hỏi cung không có quyền đặt câu hỏi cho dự thẩm.
Tên bị hỏi cung phàn nàn:
- Nhưng hắn xúc phạm cá nhân tôi không đúng sự việc làm gì cơ chứ? Tôi đóng vai kẻ hối lỗi, nạn nhân đen tối của chủ nghĩa phát xít, thế mà hắn lại đưa tài liệu ở đây của chúng ta để chống lại tôi…
Bỗng nhiên có tiếng tát, tiếng rền rĩ vang lên. Weiss tiến lại bàn chỗ Gvozd và Fishka ngồi bên. Cả hai chồm đứng dậy, đứng nghiêm trước mặt Weiss.
- Anh ta dùng hết sức đánh tôi! - Fishka thốt lên, bộ mặt bự thịt của hắn hằn các vết tím bầm.
Gvozd cong đôi môi khô và ngỗ ngược nhìn thẳng vào mắt Weiss giải thích một cách láo xược:
- Thế thì đã sao? Tôi là dự thẩm. Còn hắn thì ngoan cố, thế là tôi cho hắn nếm đòn. Chính chúng tôi được khuyên rằng ở cơ quan Bộ nội vụ người ta cũng tra tấn. - Hắn gật đầu về phía Fishka giải thích: - Thế là tôi chỉ luyện tập cho hắn. Cứ để cho hắn luyện quen đi. - Đôi mắt nhỏ hơi xanh của Gvozd lấp lánh ngọn lửa nhạo báng.
- Cả hai vào phòng giam kín! - Weiss ra lệnh.
- Thế vì sao giam tôi? - Fishka ngạc nhiên hỏi.
- Không tỏ ra kiên cường, chịu đựng, lãnh đạm. Ba ngày đêm.
Thỉnh thoảng ở văn phòng mới xuất hiện một phụ nữ cao và gầy có bộ mặt đờ đẫn, bất động, đeo kính gọng. Người này tỏ ra có tư thế, thành thạo. Theo lệnh của Dietrich, người ta cho mụ xem ảnh học viên này hay học viên kia và báo cáo những nét đặc biệt về học viên đó.
Mụ chăm chú nhìn ảnh một cách đáng ghi nhớ, lặng lẽ nghe kể hết những gì người ta báo cho mụ về các đặc điểm, lặng lẽ gật đầu rồi bỏ đi, chân bước rắn rỏi trong đôi giày bán cao cổ làm bằng da đánh xi có đôi nơ con.
Đó là thiếu úy Flink. Nghề của mụ - nghiên cứu thực tiễn từng nhân vật bằng một nhóm gái lêu lổng được lựa chọn riêng cho công tác này.
Trong những lúc không bận nhiệm vụ nhóm gái này có thể làm công việc thủ công bình thường không phức tạp gì cả của mình bằng cách khấu số phần trăm nhất định của số thu nhập vào quỹ tặng phẩm ngày lễ cho lính mặt trận.
Mụ Flink phụ trách việc học tập của nhóm gái. Sáng sáng sau khi tập thể dục, tập đội ngũ, còn hai giờ trước bữa cơm trưa thì tập luyện làm tình báo.
Những học viên bị coi là hoàn toàn không đáng tin cậy thì bên cạnh hàng loạt các đợt kiểm tra khác còn bị theo dõi bởi bọn gái lêu lổng này. Bọn gái này được quy định dứt khoát là phải học thuộc lòng một bài khiếu nại nào đó của một nạn nhân của chủ nghĩa phát xít để khêu gợi sự thông cảm với chúng.
Số lượng rượu thích hợp phục vụ cho các mục đích này cũng như quần áo thường dân các loại của nhóm gái này do đơn vị phụ trợ nữ giới của thiếu úy Flink nhận ở kho của “Ban tham mưu Valia”.
Khi thả một học viên nào đó ra ngoài doanh trại để thử thách, thiếu úy Flink dùng ảnh và nhận dạng cử một tên trong nhóm gái theo dõi. Tên này săn đuổi học viên, và theo lệnh nhận vai mình là ai, như người rửa bát đĩa, hầu phòng, quét nhà cửa. Các ả nầy đều không còn trẻ, có kinh nghiệm, khôn ngoan và thường thường nắm được chắc chắn vai của mình và thông báo cho Flink những kết quả của việc kiểm tra tư tưởng kẻ bị thử thách.
Một lần khi báo cáo với Landsdorff về tình hình tư tưởng học viên phát hiện ra nhờ nghe qua máy thu thanh, Weiss tuyên bố bằng một giọng bất thường đáp lại câu hỏi, liệu Dietrich có cần phải làm phức tạp thêm các phương pháp kiểm tra không:
- Ông đại úy Dietrich là một nhân viên phản gián xuất sắc, tôi khâm phục tài năng của ông đại úy.
Landsdorff ngạc nhiên ngước mắt nhìn. Weiss cau mặt, sờ tai mình, sau đó chỉ lên tường và nhắc lại cũng dõng dạc như trước:
- Đại úy Dietrich là bộ bách khoa toàn thư thông dụng của mọi phương pháp - kỹ thuật tình báo hiện đại nhất.
Landsdorff không nói gì cả. Nhưng mấy ngày sau, khi gặp Weiss ở ngoài sân, lão nói:
- Weiss, ta cùng đại úy Dietrich đi Warsaw, sáng mai mới trở về. Lúc ta vắng mặt sẽ có lính thông tin đến. Hãy chỉ cho hắn phòng ngủ của ta và phòng ngủ của đại úy. Vì điện thoại có gì hỏng thì phải. - Rồi nghiêm nghị ra lệnh: - Hãy giúp đỡ hắn, vì hắn sẽ cần đến sự hỗ trợ. Nhưng chỉ cho phép anh và hắn, không được ai hơn nữa.
- Xin tuân lệnh, - Weiss nói.
Với trình độ rất lành nghề anh đã giúp đỡ tên lính thông tin không những chỉ đặt ở trong phòng Dietrich máy thu thanh bí mật nối sang phòng Landsdorff, mà còn kịp lắp một máy thu thanh như vậy vào phòng Landsdorff, đầu dây của cả hai máy thu thanh nối sang phòng trường, giấu chúng dưới dạng dây điện.
Bây giờ trong khi trực ban, Weiss có khả năng nghe các câu chuyện không chỉ của các học viên.
Khi Landsdorff trở về, Weiss báo cáo rằng anh không thể giúp đỡ gì cho người lính thông tin được, rất tiếc là anh không có đủ kinh nghiệm và kiến thức để làm việc này. Một mình người lính thông tin đã tự làm được hết. Weiss đã kiểm tra các máy điện thoại đều làm việc tốt.
Người lính thông tin đã trở về đơn vị mình.