Thanh Kiếm Và Lá Chắn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bốn Mươi Hai

❊ ❊ ❊

Ở nhà hát nhạc nhẹ, Olga hầu như không nhìn lên sân khấu. Nét mặt cô tự nhiên hốc hác đi, có vẻ buồn bã và thờ ơ mệt mỏi. Ngả người ra lưng ghế, cô như thiu thiu ngủ.

Liếc nhìn cô gái, lần đầu tiên Weiss nhìn thấy nét mặt không bị biến đổi vì nhăn nhó căm thù, khinh bỉ, độc ác. Và bỗng nhiên anh sửng sốt vì bao đau khổ tê tái đã hiện rõ trên khuôn mặt này! Nhìn trộm cô gái, Weiss bỏ ý định ban đầu của mình là dẫn cô đến gặp Elsa và Zubov để hai người này cùng phát hiện: cô là ai, và tại sao cô ta tỏ ra kỳ lạ như vậy.

Weiss quyết định tiến hành một công việc nguy hiểm. Anh thận trọng chạm vào tay cô gái, nói một cách tự nhiên và chân thành.

- Olga, chị thông cảm cho nhá, thôi mặc cho ma quỷ nó tha cả cái rạp hát này đi! Ta ra thôi.

Cô gái ngạc nhiên nhìn anh và hấp tấp ngoan ngoãn đi theo anh. Weiss dẫn cô gái đến quầy rượu bia của ông Polonsky. Lão ta đặt lên trước mặt họ hai cốc trong đó bọt nhiều hơn bia.

- Bọt đẹp như mớ tóc quăn vàng hung. - Hất bàn chải đậu muối khỏi bàn vào chiếc xẻng con, lão nói giọng dạy đời. - Người tốt, bia làm chóng mặt, người xấu, bia chỉ sôi sục trong bụng.

Olga nói với Weiss:

- Sau lời báo trước như vậy, ở địa vị ông tôi sẽ đề nghị cho uống nước.

- Để cho chị à? - Weiss nổi giận.

- Thế ra ông vẫn chưa mất khả năng giận dỗi.

- Thôi, chọc tức tôi thế là đủ rồi đấy!

- Ông nói tiếng Nga rất khá so với người Đức.

- Tôi từ Baltic đến đây.

Olga nhấc cốc bia đưa lên miệng, nhìn qua mặt cốc vào mắt Weiss, hỏi:

- Và ông vẫn thường thi hành các nhiệm vụ như thế này à?

- Nhiệm vụ gì?

- Làm cho những kẻ như tôi tin là trong số các ông vẫn có những con người, rồi sau đó lợi dụng tính cả tin của chúng tôi để hại chúng tôi.

- Chị tìm thấy rằng tôi thích hợp với vai trò như vậy à?

- Vai trò ấy khốn nạn lắm! - Olga đặt cốc lên bàn để lộ bộ mặt bỗng nhiên lại đầy căm thù, giận dữ tuyên bố: - Tôi thấy thích Gestapo hơn: họ chân thật hơn các ông rất nhiều.

- Ở mặt nào?

- Họ không giả vờ làm khác con người thật của họ. Những con người rất khá, biết mình muốn gì.

- Tôi không hiểu chị. Bởi vì chị đã đồng ý cộng tác với chúng tôi rồi cơ mà?

- Hoàn toàn không phải vì Gestapo đã tra tấn thể xác tôi.

- Thế thì tại sao?

- Chỉ vì đã ngấy cái chuyện ngốc nghếch với họ rồi. Họ khá hơn các ông. Vì không bao giờ tức giận. Họ chỉ biết việc của mình. Và chỉ thế thôi. Tôi thật coi trọng việc kết nhóm với bất kỳ ai trong số họ hơn với tập thể các ông. Người tuy thô lỗ, nhưng không hề tỏ ra mình là người khác, và làm việc thực sự cởi mở.

- Nhưng tôi chẳng đã nói với chị về nhiệm vụ của tôi rồi thôi.

- Nhiệm vụ của ông có đặc điểm rất hạn chế, làm việc lục soát tư tưởng.

Weiss im lặng một lát, sau đó bình tĩnh nói:

- Cứ cho là thế. Nhưng sao, chị cho rằng quyết định của chị không độc đáo tới mức con người chị sẽ không làm cho chỉ huy của chúng tôi chú ý tới chị hay sao?

- Đúng như thế. - Olga đồng ý.

- Thế đấy. Tức là, ta đã thỏa thuận, - Weiss nói. - Bây giờ mọi việc đã rõ. - Anh hỏi với vẻ yêu cầu: - Bởi vì chị muốn mọi sự rõ ràng phải không?

- Phải, chính thế. - Olga khen Weiss. - Ông là người thông minh. Cuối cùng thì ông cũng hiểu tôi muốn cái gì ở ông.

- Chị cũng hãy thông minh đi! - Weiss khuyên, - và hãy chấm dứt trò chọc tức tôi. Thế sẽ tốt hơn cho cả hai ta.

Elsa đi vào, ngồi xuống bên cửa sổ, lưng quay lại phía Weiss, rút chiếc gương con trong túi xách ra, bắt đầu tô lại môi son.

Đó là dấu hiệu báo cho Weiss biết rằng, anh đừng lại gần Elsa. Mặt khác chị theo dõi người bạn đường của Weiss.

Mấy phút sau Zubov cũng đến. Anh tiến thẳng lại phía Weiss mỉm cười thân thiện, phúc hậu. Weiss giới thiệu Zubov với Olga.

Zubov nói với Olga bằng tiếng Ba Lan, đôi lúc điểm những câu xã giao khoe khoang bóng gió với người thiếu nữ.

Weiss xin lỗi, đứng dậy và vượt qua bàn ăn đi theo cổng phụ ra ngoài sân. Elsa đã đợi anh ở đây. Chị nói không cần chào.

- Trung tâm báo cho biết, Olga là con gái một đại tá bị quản thúc hiện giờ ở Sverdlovsk, cô ta học ở trường đại học. Sau khi cha bị bắt, Olga được đưa về nhà chính trị viên trưởng tiểu đoàn Aleksandrov. Đồng chí này có con gái là Nina cùng tuổi với Olga. Nina làm huấn luyện viên cứu thương bị mất tích ở mặt trận phía Đông, vùng Vyazma.

- Ra thế, - Weiss nói, - kỳ lạ thật.

Elsa ngăn ngừa trước:

- Weiss hãy cẩn thận. Tôi cho rằng, bằng cô gái này bọn Đức muốn đặt bẫy bắt anh.

- Thôi được, còn Zubov ra sao?

Elsa khinh bỉ nói.

- Gắn bó với một mụ Đức. Mụ cần cho chúng ta.

- Mụ là ai?

- Vợ góa của một đại tá SS.

- Không đến nỗi tồi.

- Một mụ dâm đãng.

- Một bà chủ gia đình chứ?

- Chuyện đó có ý nghĩa gì?… Còn trẻ.

- Ồ, thế lại là chuyện khác.

- Bám chặt lấy Zubov như con mèo cái hoang.

- Còn Zubov?

- Lúc đầu lẩn tránh mụ ta.

- Còn bây giờ?

- Nói láo rằng mụ ta tốt.

- Tại sao lại nói láo? Có thể đúng là như vậy?

Nét mặt Elsa trở nên rất đáng thương, nhưng chị nhanh chóng lấy lại vẻ người và lại kiên quyết nhắc:

- Hãy giữ mình, Weiss. Chúng tôi sợ thay cho anh đấy.

- “Chúng tôi” đó là những ai?

- Thì tôi và Zubov.

- Thế Zubov không lo cho bản thân à?

- Vì cái mụ Đức này anh ấy trở nên hoàn toàn táo bạo.

- Tức là sao?

- Mụ giới thiệu anh ấy với các bạn của chồng mình. Láo xược nói bậy với tất cả rằng, Zubov là anh họ mụ. Anh ấy cùng đi Krakow với mụ, đến buổi tiếp kiến ở dinh thự Hans Franz. Trong lúc hòa nhạc anh ấy bỏ ra phòng thể thao cùng với các sĩ quan và tham dự vào một cuộc đấu ghê rợn gì đó.

- Thế thì sao?

- Khoe khoang rằng đại tá SS Otto Skorzeny, một tên khủng bố và giết người có kinh nghiệm nhất, là kẻ được quốc trưởng rất yêu quý, đã công khai bắt tay anh ấy… Tên này có chân trong đội càn quét của sư đoàn SS “Das Reich” bây giờ đang trên đường đi chữa bệnh sau khi ở mặt trận phía Đông về. Thôi, tôi phải đi đây. Đề nghị anh như thế… - Và lần thứ ba Elsa nhắc nhở anh.

- Thôi được, - Weiss đồng ý và đề nghị: - Elsa dù sao thì cũng đừng buồn phiền. Alexey là người tốt và trong sạch, cái xấu không bám được vào anh ấy đâu.

Elsa buồn rầu nhếch mép cười và im lặng bỏ đi.

Zubov say sưa chơi bài với Polonsky.

Olga buồn bã ngồi bên bàn. Có thể, việc Zubov thôi không chú ý đến cô đã làm cô tức giận.

Elsa đã báo trước cho Zubov biết nguy hiểm đang đe dọa Weiss qua người con gái này, nhưng lại cấm anh không được làm bất kỳ việc gì với ý định xác minh rõ cô gái là ai.

Zubov thực hiện chỉ thị của Elsa với thái độ phục tùng thật kỳ lạ đối với anh. Anh hầu như không nói chuyện với Olga, và mãi đến lúc cô gái này đứng dậy bỏ đi anh mới mỉm cười, đề nghị đừng bỏ anh, thậm chí còn cầm tay cô gái. Sau đó đưa Olga vào ngồi ở góc nhà, đẩy chiếc bàn lại đó và tuyên bố rằng cô ta có thể coi mình như là nữ tù nhân.

Ông Polonsky, chọn đúng lúc nói nhỏ với Olga rằng trong toàn bộ người Đức thì ngài Nicole đây là người lịch thiệp nhất, những người khác tỏ ra cương quyết và lỗ mãng hơn nhiều.

Zubov không thể giấu nổi vẻ không thích đối với cô gái này. Cho đến lúc này anh chưa phải va chạm với bọn phản quốc.

Đối với Brigitte von Weintling, vợ góa viên đại tá SS ngay từ đầu anh đã có thái độ rộng lượng như đối với kẻ yêu thích tài lực sĩ của anh.

Weintling đặt vé cho mình trong nhà hát nhạc nhẹ bao giờ cũng là một ghế cố định ở hàng đầu và đến xem chỉ đúng lúc “hai Nicole hai” ra sân khấu, rồi sau đó bỏ đi ngay.

Nhưng một lần, xấu hổ và hồi hộp, cô ta đến phòng hóa trang. Theo biểu hiện của nét mặt Elsa, Zubov hiểu rằng anh phải nhã nhặn hơn với người đàn bà trẻ này. Và anh đã tỏ ra như vậy với Brigitte.

Một tuần sau, khi báo cáo với Elsa về việc hoàn thành nhiệm vụ. Zubov kể tỉ mỉ lại mọi chi tiết khiến cho Elsa kêu lên đầy công phẫn:

- Anh quên rằng, dù sao em cũng là một thiếu nữ rồi.!

Zubov băn khoăn nhún vai:

- Anh chỉ như người đồng chí lớn tuổi đối với em thôi…

Người mảnh khảnh, xinh đẹp, từ lúc thú nhận với Zubov rằng rất buồn vì cảnh cô đơn sau khi chồng chết, Brigitte bị cuốn theo một sự say mê thầm kín gì đó, lần đầu tiên đến rạp hát nhạc nhẹ, hiện ra trước Zubov như một tạo vật thật buồn cười và thú vị.

Chồng Brigitte - viên đại tá đã quá cố - chỉ huy trưởng SS là một quan chức của Ban chính sách chủng tộc của đảng quốc xã. Góa vợ rồi hắn còn có ý định lấy Brigitte làm vợ mặc dù chưa biết về cá nhân người con gái này, nhưng nhận được giấy chứng nhận của nhân viên Ban chủng tộc về chủng tộc của Brigitte. Bố mẹ đã ép con gái lấy chồng. Nhưng tiếc rằng tuổi tác cao và sức khỏe suy tàn đã không cho viên đại tá khả năng góp phần dũng cảm vào việc kế tục giống nguyên chất chủng tộc như vậy.

Brigitte nói với Zubov rằng, việc gặp gỡ anh là bước táo bạo đầu tiên trong đời Brigitte.

Cô ta đối xử với Zubov bẽn lẽn đến buồn cười, nhưng lại dũng cảm tuyên bố với tất cả người quen rằng đây là người họ hàng xa của mình, một thanh niên vô tư, có nhiều tính kỳ lạ (cãi nhau với gia đình, làm nghệ sĩ nhào lộn mà) cô ta định giúp đỡ che chở.

Trong gia đình cô ta trên nét mặt Zubov bao giờ cũng thoáng điểm nụ cười mà Brigitte coi đó là niềm vui sướng được gặp gỡ cô ta.

Zubov không thể nào thoát khỏi cảm giác là bỗng nhiên anh được trao đóng vai kịch của một tác giả nước ngoài. Nhưng anh cũng đóng được vai này, vì anh vẫn là con người tự chủ. Anh bình tĩnh đối với những người quen của Brigitte. Còn sự tò mò chân thành của anh đối với mọi thứ xung quanh thì bọn người này lại coi như một thích thú riêng tư, như một chứng cớ của sự hạn chế tinh thần vốn có của các nhà thể thao.

Otto Skorzeny, một tên gà tồ khổng lồ, mặt đầy vết sẹo cũng tự coi mình là một nhà thể thao. Hắn nổi tiếng ở nước Đế quốc đệ tam là một kiện tướng vĩ đại về các vụ ám sát mật và bao giờ cũng tự tay hắn làm.

Nhưng hồi tháng tám ngay ở gần Yelnya sư đoàn SS “Das Reich” bị mất gần nửa quân số. Sau thất bại ở Moskva, hắn kinh hoảng ghi trong nhật ký: “Một phần vì không có khả năng chôn cất thương vong của mình ở nơi đất biến thành băng đá, chúng tôi xếp tử thi ở bên ngoài nhà thờ. Cảnh tượng trông thật kinh khủng. Băng giá cắt đứt chân tay họ trong lúc hấp hối rơi vào các tư thế khó hiểu nhất. Để làm cho tử thi có thêm nét bình thản và yên tĩnh vẫn thường được mô tả như vốn có đối với họ đành phải dứt đứt khỏi khớp xương. Mắt người chết bất động chằm chằm, dõi lên bầu trời xám. Sau khi cho nổ thuốc “Tôn” chúng tôi cho xếp xác chết vào hố đã được đào mất hai ba ngày cuối cùng.

Hắn thận trọng nghĩ ra cho mình bệnh đau túi mật, để về hậu phương chữa bệnh.

Hans Franz đã tổ chức tiệc đón tên Hitler thân cận nguy hiểm từ mặt trận trở về.

Sau khi uống tuần rượu, quên mất mình đang mắc bệnh nguy hiểm, Skorzeny quyết định làm sửng sốt bọn ở hậu phương đang kính trọng hắn bằng năng lực bắp cơ và đi vào phòng thể thao, bắt đầu trổ tài của mình. Nhưng mỗi lần, con mắt hắn lại chằm chằm nhìn vào bộ mặt kẻ cả và lười biếng nhếch mép cười của Zubov.

Skorzeny dùng hai tay tung bổng quả tạ đồng rỗng nặng và sau đó bắt lấy. Rồi bỗng nhiên ném nó lên trên đầu Zubov hơi chệch một chút và kêu lên:

- Này, hãy cẩn thận.

Zubov không thèm rút tay ra khỏi túi, hơi cúi người xuống, trùng chân lại nhẹ nhàng đón lấy quả tạ đồng bằng cổ. Anh cho tạ rơi vào tay, ném nó lên và coi thường nói:

- Quả bóng trẻ con!

Skorzeny nổi nóng hỏi:

- Anh là ai?

Zubov không giận dữ đáp:

- Như ông thấy đấy, là người sùng bái ông. - Và cúi đầu như định chuẩn bị đón quả tạ.

Skorzeny ở tình trạng đắn đo trong khoảnh khắc. Sau đó sung sướng nói:

- Đấy, với những thanh niên cường tráng dũng cảm như thế này chúng ta sẽ gánh được cả trái đất.

Brigitte vô cùng xiêu lòng vì “anh họ” mình đã gây được cảm xúc tuyệt vời như vậy cho Skorzeny nổi tiếng. Và Skorzeny rất sung sướng vì những lời Zubov nịnh hót hắn, khi trả lời câu hỏi tại sao anh không ở ngoài mặt trận, Zubov đáp miệng mỉm cười duyên dáng:

- Nếu ông mời tôi, ngay lập tức tôi sẽ sung sướng đi cùng với ông.

Skorzeny tặng Zubov ảnh của hắn có cả chữ ký. Hắn nói rằng nó sẽ có lợi cho anh, điều này thì Zubov không nghi ngờ gì cả.

Từ Krakow trở về Warsaw, Brigitte bắt tay vào việc viết thư cho những họ hàng của chồng có ảnh hưởng ở Berlin. Cô nói về vấn đề của thừa kế. Brigitte đồng ý sẵn sàng nhượng bộ hàng loạt vấn đề nếu như thay vào đó sẽ bảo hộ cao cả cho người chồng dự kiến của cô ta.

Brigitte gây cho Zubov một tình cảm thương hại kỳ lạ gì đó. Anh không bao giờ nghĩ rằng trong môi trường này lại có thể có những kẻ bất hạnh, bị giày vò bởi cảm xúc thường xuyên sợ hãi trước một cái vô hình gì đó. Brigitte mê tín đến buồn cười, đa nghi nữa. Cô thiếu thuốc ngủ thì không thể nào ngủ được, hay khóc chẳng vì sao cả. Và thích nhớ lại thời thơ ấu của mình.

Zubov tức giận vì sự ràng buộc của cô ta, và vì cô ta ngấm ngầm dùng thuốc ngủ loại đã dùng thành thói quen sau lần mổ nguy hiểm. Brigitte có khuôn mặt đẹp, các đường nét nghiêm và xinh, nhưng khi cô ta nói không phải về bản thân và những người quen của mình, mà về những vấn đề gì trừu tượng, cô ta bị một điều vô lý gì đó đè nặng khiến cho nét mặt này đối với Zubov có vẻ ngốc nghếch như nét mặt cô gái đáng yêu trong lớp bọt xà phòng. Zubov khổ sở vì Brigitte, anh phàn nàn với Elsa. Nhưng Elsa, mặc dù với nụ cười khinh bỉ, vẫn ra lệnh cho Zubov không được mất liên hệ với Brigitte bởi vì điều đó cho khả năng giao thiệp với bọn SS.

Zubov thở dài phục tùng, và buồn rầu nhận thấy rằng mỗi ngày Elsa đối với anh càng có tính chất công việc hơn, như đối xử với một người cấp dưới, và con mắt Elsa lúc này khi nhìn anh đã không còn ấm áp, lóe lên niềm sung sướng nữa, mà chỉ lạnh nhạt thôi.

Có khả năng chính vì hoàn cảnh này mà Zubov không chú ý đến Olga mà thi hành lệnh của Elsa một cách chính xác và thờ ơ.

Khi Weiss quay lại quầy bia, Zubov đứng dậy và tuyên bố nhẹ nhõm với Olga:

- Thế là công tử của cô đã về. Cho phép tôi trao trả cô cho ông ta một cách trọn vẹn và an toàn. - Anh hơi cúi đầu chào Weiss, bỏ đi coi như đã hoàn thành mọi yêu cầu đối với anh vào lần này rồi.

Tin của Trung tâm về Olga do Elsa truyền đạt làm Weiss rất buồn. Dự kiến cho rằng bọn Gestapo đã cố gắng gò ép cô gái này phải đồng ý bây giờ đã không còn là vấn đề quan trọng nữa, cũng như giả thuyết trả thù cho cha. Và Weiss đã sẵn sàng thiên về ý cho rằng, Olga hoặc là một kẻ phiêu lưu khôn khéo nhồi nhét giá trị cho bản thân trước bọn Đức Hitler, hoặc là một gián điệp đang tiến hành đợt kiểm tra mới đối với anh mà Dietrich có thể có liên quan trực tiếp đến đợt kiểm tra này vì hắn bị đè nặng bởi sự phụ thuộc ngấm ngầm vào anh.

Anh quyết định cùng Olga đến thăm nam tước phu nhân tại trang trại của mụ. Nếu như Olga là một kẻ phiêu lưu thì việc quen biết phu nhân sẽ lừa phỉnh cô ta và điều này đã thể hiện điểm gì đó.

Weiss cho rằng bộ quân phục tình báo của anh sẽ cho phép anh hy vọng vào thái độ tốt của phu nhân. Anh coi phu nhân là một mụ già tuy lắm điều nhưng không ngốc nghếch đã quen phán đoán nhiều vấn đề độc lập theo ý mình.

Khi đến trang trại, Weiss đề nghị Olga ngồi lại trong xe một lát và anh vào nhà một mình.

Đúng như anh dự tính, quân phục của anh đã gây cho mụ già một cảm xúc nhất định. Thực ra, mụ cũng chẳng giúp gì cho bước đường công danh của Weiss, nhưng mụ đã coi cuộc viếng thăm này như sự tỏ lòng biết ơn về sự giúp đỡ dành cho anh.

Weiss lúng túng mỉm cười, báo rằng anh đến không phải một mình mà cùng với một nữ tù nhân, con gái đại tá Nga. Anh vô cùng lễ phép đề nghị phu nhân tiếp và nói chuyện với thiếu nữ này. Tương lai cô ta có thể là người rất có ích cho quốc xã…

- Sao, lại thế nữa cơ? - Phu nhân độc địa nói: - Lúc này khi mà bọn Nga đã cho các ông một cú đòn nên thân ở Moskva các ông lại bắt đầu ve vãn phòng xa lũ con gái các đại tá của chúng.

Weiss chỉ giang tay đáp lại làm bộ cho phu nhân hiểu rằng anh chỉ là người thừa hành ý chí của các cấp chỉ huy cấp cao.

- Gọi vào! - Phu nhân ra lệnh. Mụ vội vàng bắt tay thực hiện vai bà chủ mến khách.

Người nữ tù nhân được đề cao đã gây cho phu nhân cảm xúc tốt đẹp nhất bằng thái độ cau có một cách cảnh giác, không thân thiện của mình, mà thái độ này được nam tước phu nhân coi như biểu hiện của lòng tự hào.

Phu nhân nói thầm với Olga:

- Mặc cho lính tráng nhà cô thất bại, nếu như cô không phản đối. Còn tôi với cô sẽ nghĩ ra chuyện không đến nỗi quá buồn chán. - Nhìn sang Weiss, mụ nói: - Chắc rằng ông có công việc trong thành phố? Cứ coi là được tự do một thời gian.

Weiss quyết định dùng khoảng thời gian anh được tự do này để có mặt ở “Ban tham mưu Valia”. Trên đường đi anh rẽ vào kho phim chiến lợi phẩm và ở đây được biết rằng, trong lúc anh vắng mặt thiếu tá Steinglitz đã lựa chọn một số hộp phim tài liệu quay trong những khoảng thời gian khác nhau tại nhà máy chế tạo máy kéo Chelyabinsk đang sản xuất xe tăng. Thế là đã rõ nhóm mật mới nhắm vào cứ điểm nào rồi.

Sau khi báo cáo với đại úy Gerd rằng anh rẽ qua “Ban tham mưu” chỉ để lấy một số đồ cá nhân cần thiết trong thời gian hành trình với nữ điệp viên, Weiss được tên đại úy cho biết là Gvozd sau khi hoàn thành nhiệm vụ đã an toàn trở về, và qua kiểm tra xác định rằng, Gvozd hoạt động rất khá, bây giờ đang chuẩn bị làm nhiệm vụ mới, quan trọng hơn.

Weiss thận trọng nói một cách hú họa rằng, để làm việc loại đó nên lựa chọn những người đã quen thuộc với ngành sản xuất máy kéo thì tốt hơn. Một việc là làm nổ các đoàn tàu, cầu cống, còn một việc khác - đó là nhà máy cơ khí lớn nhất thế giới.

Gerd kiên quyết bác bỏ, chấm dứt câu chuyện.

- Không sao, chúng ta sẽ đào tạo.

Qua hai ba giờ mà anh có, vị tất Weiss đã có thể kiếm được bản tin phụ nào. Mà lại còn nhất thiết phải gặp Gvozd. Và hoạt động phải rất thận trọng.

Anh tính toán rằng, bây giờ là giờ ăn trưa, trong kho đồ đạc không có ai nên anh quyết định gọi Gvozd đến đó. Anh để xe ở sát kho, đi vào phòng trống trải và đánh máy lên mẫu giấy: “Học viên Gvozd phải đến kho đồ đạc ngay lập tức”.

Trưởng trại ngồi ăn riêng phía sau bức tường ngăn và thường đến ăn cuối cùng.

Weiss đặt mẫu giấy bên cạnh đĩa thức ăn của hắn, lấy chìa khóa cửa ra vào và đi về phía kho.

Hầu như Gvozd vào kho ngay sau anh, rồi đứng lại. Từ ánh sáng ngoài trời vào Gvozd nhìn không rõ trong ánh sáng chập choạng của kho.

Weiss gọi anh ta vào lối đi hẹp giữa các đống quân trang.

- Xin chào! - Gvozd đưa tay ra.

- Thế nào? - Weiss hỏi. - Báo cáo đi! Nhiệm vụ đã hoàn thành chứ?

- Đúng thế.

Gvozd dè dặt báo cáo.

- Được phân công nhảy đầu tiên, thế là tôi đi lại cửa nóc, cẩn thận ném lựu đạn vào thân đuôi máy bay rồi nhảy ra. Khi máy bay bị nổ tung, một làn sóng rất mạnh làm nhàu vòm dù. Tôi đành để rơi như hòn đá. Và nghĩ rằng chết thôi! Nhưng may thay. Tới gần sát đất thì dù xòe ra, tôi rơi xuống đất gần như trên lò xo.

Mọi việc diễn ra như kế hoạch đã định. Nhảy đúng địa điểm dự kiến. Và các tình báo của anh, những người đã được anh báo về tôi đã túm lấy tôi.

- “Túm lấy” là thế nào?

- Thì vào ô tô, vào chiếc “Gazik”. Trước hết chở đến nhà ăn, sau đó nhận ra tôi bị sái chân, họ đưa đến trạm y tế. Vì lúc đó quá xúc động tôi không cảm thấy đau đớn gì. E ngại trước người của mình đến mức hoàn toàn mất hết suy nghĩ. Còn sau đó, nghe chỉ thị.

Tôi bắt đầu truyền sóng điện vào thời gian quy định, còn truyền gì thì mọi người cung cấp cho tôi. Sau đó mọi người tổ chức một vụ phá hoại đặc biệt vì tôi cho nổ tung một đoàn tàu rỗng trên nhánh phụ.

Tôi báo cáo tất cả những việc đó về cho “Ban tham mưu Valia” như chiến công riêng của tôi. Tôi làm việc như thế đó.

Kết luận, Gvozd báo: nhóm đã bị bao vây. Tôi nhận được chỉ thị xuất phát. Thế là vượt qua phòng tuyến. Bây giờ thì lại có mặt ở đây. - Suy nghĩ một chút rồi anh nói thêm: - Đồng chí Baryshev nồng nhiệt chào mừng anh. - Anh ta sôi nổi lên: - Ba tấn tà vẹt trong một nhánh tàu, mà loại đó không cứng cỏi. “Chúng tôi” - đồng chí ấy nói, - không thể ra lệnh cho đồng chí quay về chỗ bọn Đức… “Sao các đồng chí lại không có thể?” - Tôi thấy hồi hộp: - Tức là, tôi không phải người lính chăng? Cá nhân không quyền hành, không danh hiệu?”

Đồng chí ấy giải thích cho tôi. Thế là tôi hiểu. Về phía tôi cần phải có sự đồng ý tự nguyện như tôi là một nhà hoạt động xã hội tích cực thì phải. Bây giờ thì tôi đã thỏa thuận với Baryshev rằng trong trường hợp không may sẽ như sau: báo tử về cho gia đình như một chiến sĩ đã hy sinh.

- Tại sao qua đường bí mật không báo về việc tôi đã đến nơi.

- Không kịp. Phải ngồi chờ trong hầm kín vùng sát mặt trận của nhóm gián điệp trong khi chúng kiểm tra tôi qua “Ban tham mưu”. Khi có xác nhận một cái chúng bèn chuyển tôi vào đơn vị cứu thương: khi mặt trận chuyển rồi tôi bị rơi vào tầm súng, một chân bị sái vì đạn nổ hất đất vào. Từ đơn vị cứu thương chúng chuyển tôi đến đây. Và tôi đi vẫn còn hơi tập tễnh. Đại úy Dietrich biết nên tỏ thái độ rất thông cảm, bảo tôi cần phải đến chỗ bác sĩ giải phẫu. Nhưng tôi thấy ngờ vực điều gì đó. Tại sao chúng lại đưa hai người cụt chân đến trường này? Sau đó thải một đi, vì người này không muốn. Còn người thứ hai đã được Dietrich đỡ đầu rồi, bị lên cơn đau vì chấn thương. Bỗng nhiên ngã lăn ra và bắt đầu quằn quại. Đại úy Dietrich rất buồn phiền. Thế là bây giờ tôi nghĩ: tại sao hắn lại khuyên tôi không nên coi thường sức khỏe, phải chữa chân?

Weiss nói rằng, Dietrich cần người tàn tật để tổ chức phá hoại.

Sau khi nghĩ một lát, Gvozd nói:

- Nghe nói, bọn Đức mổ xẻ lành nghề lắm. Và nếu dùng novocain thì cũng như nhổ răng, không sao, ta chịu đựng đôi chút vì công việc, nếu như chúng đang cần người tàn tật đến mức đó.

- Anh nói gì vậy?

- Không sao, - Gvozd nói. - Tôi đang dự tính thôi. - Xoa đầu gối bằng lòng bàn tay. - Đau dập xương, dù sao cũng khó co duỗi.

- Tôi không thể cho phép anh làm thế.

Gvozd ngẩng đầu, nhìn chăm chú và thử thách.

- Ấy thế mà đồng chí Baryshev nói thẳng với tôi: “Nếu tình nguyện thì xin mời. Nhưng ra lệnh làm thế thì không được”. Thế đấy, không có lệnh của anh. Trên cơ sở sáng kiến cá nhân thôi. - Gvozd nói thêm vẻ giễu cợt: - Và đại úy Dietrich sẽ dễ chịu. Hơi đâu đi làm hắn giận, nếu như vì nhã ý này hắn kéo tôi vào nhóm đặc biệt làm một người chủ chốt.

Weiss xúc động đề nghị:

- Tikhon Lukich! Xin anh thứ lỗi cho là tôi đã đón tiếp anh lạnh nhạt như vậy.

- Thì sao? - Gvozd ngạc nhiên. - Rất đúng! Không báo cáo qua đường thư mật phạm sai lầm. Tất cả đều rõ ràng. - Anh ta nháy mắt. - Tôi hiểu ngay khi anh bắt tôi báo cáo thì câu chuyện sẽ nghiêm trọng ra sao. Trong công việc của chúng ta, kỷ luật - đó là vấn đề hàng đầu. - Gvozd giọng an ủi: - Còn chuyện chiếc chân tôi anh không nên lo lắng. Có thể, ta sẽ còn giữ làm kỷ niệm về thời thơ ấu. Tất nhiên, nếu như nó sẽ không làm phiền tôi mà chỉ lúc lắc như chiếc vòng cương ngựa, đầu gối không co duỗi được. Cái trò đó hầu như cũng không sao.

- Trong khi tôi chưa về, - Weiss nghiêm nghị ra lệnh, - không có bệnh viện nào hết.

- Nếu như anh là chỉ huy chính ở đây thì được thôi. - Gvozd nói lảng. Rồi tinh quái hỏi: - Thế nào, bây giờ, có thể dù sao cũng chào hỏi nhau chứ?

Weiss ôm lấy Gvozd, thì thầm nói:

- Tôi thật sung sướng được trông thấy anh, anh hiểu không!

- Chứ sao nữa, - Gvozd nói. - Lúc nào cũng lóc cóc một mình, bây giờ thì ở đây đã có hai người Xô Viết chúng ta, tức là sức mạnh. - Và anh ta bắt đầu kể về Moskva…

h —★— THANH KIẾM VÀ LÁ CHẮN Trọn bộ 4 tập ebook©MotSAch —★— TVE-4U© NXB Văn Nghệ TP.HCM 1982
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vadim Kozhevnikov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.