Thanh Kiếm Và Lá Chắn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sáu Mươi Bốn

❊ ❊ ❊

Sau đó không lâu Weiss lại sang Thụy sĩ. Lần này anh có nhóm ba tên để sai bảo. Nhiệm vụ của anh là đón tiếp và thu xếp chỗ ở cho những tên đi đến Thụy sĩ và xác định xem có sự theo dõi nào đối với bọn này không. Ngoài ra anh phải tiếp các giao thông viên từ Berlin sang và trả bọn này trở về, kể cả việc xem xét các chiếc cặp chì - tủ thép niêm phong - bằng lưới thép trước khi trao chúng cho các giao thông viên hay nhận từ tay bọn chúng.

Nếu như tài liệu đặc biệt quan trọng thì những cặp tủ thép này được đặt thêm mìn dẹt để nổ theo giờ. Trong trường hợp giao thông viên bị giữ lại ở dọc đường, mìn sẽ nổ để thủ tiêu cả tài liệu lẫn giao thông viên.

Sau khi nhận được cặp như vậy, Weiss phải mở ngăn ngầm trong lưới thép, chỗ chứa mìn, và bằng chìa khóa đặc biệt làm đồng hồ mìn dừng lại. Sau đó anh chuyển cặp cho người cần thiết khi nào tiễn giao thông viên lên đường anh sẽ lên giây đồng hồ mìn, nhưng bằng chìa khóa khác.

Weiss nhanh chóng nghiên cứu ra phương pháp cho phép lấy giấy tờ ra khỏi cặp và chụp chúng. Tuy nhiên trong khi đó anh cần phải để đồng hồ mìn tiếp tục chạy, mặc dù các giao thông viên thường hay mang cặp đến chậm trễ và mìn có thể nổ trong lúc anh tiến hành công việc của mình. Hãm đồng hồ mìn trước khi bắt đầu công việc thật sẽ nguy hiểm: khi kiểm tra mặt đồng hồ có thể phát hiện ra rằng mìn bị biến thành an toàn trước khi trao cặp này cho kẻ có trách nhiệm nhận.

Để có khả năng theo dõi kiểm tra các chiếc cặp tủ thép không bị khó khăn đặc biệt Weiss đề nghị tên chỉ huy của anh phụ trách SĐ đặt một đoạn phim nhỏ vào chỗ nhất định của cặp. Trong trường hợp nếu cặp bị mở thì có thể dễ dàng nhận ra vì phim bị ánh sáng làm hỏng. Anh còn nghĩ ra bẫy tang chứng: dùng một lọ phun bột đặc biệt không nhìn thấy vào lưới. Nếu như kẻ nào chạm vào lưới trên đó sẽ in lại vết tay.

Ở Thụy sĩ, Weiss sống một cuộc sống của người rất cẩn thận, nghiêm khắc, đòi hỏi cao với bản thân và với những kẻ khác. Anh tỏ ra cố gắng đặc biệt và say sưa với công tác cũng như thu hút vào việc riêng khiến cho bọn nhân viên phải khó chịu với anh vì tính ít dao du, quá nghiêm khắc và cầu toàn quá mức.

Thời gian thì cứ ngày này qua ngày khác chậm chạp kéo dài như nhau. Trong suốt thời gian này bọn Hitler đàm phán với bọn Anh và Mỹ về việc ký hiệp định. Dulles đã tráo trợn giấu Liên Xô thỏa thuận với bọn Đức về hòa ước riêng lẻ. Và thời gian này hầu như ngày nào Weiss cũng gửi phim chụp qua liên lạc về Trung tâm. Các phim này chụp gì, anh không biết: anh không có thì giờ để đọc tài liệu bằng phim chụp.

Vào ngày Bộ ngoại giao Liên Xô thay mặt chính phủ Liên Xô trong bức thư công phẫn gửi đại sứ Mỹ chỉ ra rằng ở “trong thời gian hai tuần lễ, sau lưng Liên Xô, nước đang chịu đựng gánh nặng chủ yếu của cuộc chiến tranh chống Đức, có tiến hành các cuộc đàm phán giữa một bên là các đại diện của Bộ chỉ huy quân sự Đức với một bên là các đại diện của Bộ chỉ huy Mỹ và Anh”, Weiss đã lại ở Berlin rồi. Anh không được biết về bức công hàm này, cũng không được biết nội dung các tài liệu mà anh thường xuyên gửi bản chụp được về cho Trung tâm. Và thời gian có mặt ở Thụy sĩ sau này anh nhớ lại như một thời kỳ buồn chán ảm đạm nhất đời anh.

Bỗng nhiên Weiss nhận được chỉ thị khá kỳ lạ của Gustav. Anh phải đến gặp những người thu thập sách cổ và tìm kiếm các sách, bản chữ viết, tài liệu viết về hoạt động của các tổ chức mật vụ đã từng có trong lịch sử loài người. Cần phải nghiên cứu tỉ mỉ tất cả, dù cho là các sách viết tay thời trung cổ về những tổ chức tu hành mật hay những sách báo Mỹ hiện đại về tổ chức Ku Klux Klan, sách vở về tổ chức cách mạng Ý thế kỷ 19, về các tổ chức chính trị tôn giáo châu Âu thế kỷ 18, về tổ chức tôn giáo trung cổ Iếc-lăng, về tổ chức triết học tôn giáo Anh thế kỷ 18.

Công việc này chẳng những không vất vả mà lại còn thú vị nữa và cho khả năng quen biết với nhiều nhà sưu tầm sách dầy to bản hiếm có và những bản chữ viết cổ.

Qua viên trông coi thư viện tổng hợp Berlin, Weiss được biết rằng ngay từ năm 1942, sau thất bại của quân Đức ở Moskva, Heydrich đã ra lệnh tìm kiếm các sách có tính chất như vậy cho hắn sử dụng riêng. Weiss đề nghị viên này lập danh sách những cuốn đã chuyển cho Heydrich và nếu có thể thì chú thích nói về chúng. Viên này vốn có trí nhớ rất tốt đã làm việc này với độ chính xác kỳ lạ, thêm vào đó một hồi hắn được trao nhiệm vụ viết nội dung các sách như vậy để tạo điều kiện dễ dàng cho Heydrich nghiên cứu.

Viên này đặc biệt có ý kiến tốt về sách báo Nhật theo đề tài như vậy, trong đó mô tả đủ mọi tổ chức mật vụ khác nhau của Nhật. Weiss nhớ là trước đây Hess cũng đã từng nghiên cứu ở Nhật hoạt động của các ngành tình báo và đã viết luận án về hoạt động này, kết quả là được nhận cấp hiệu khoa học. Khi anh nói với viên trông coi thư viện điều này hắn hài lòng nói rằng đã có vinh dự giúp Hess viết luận án. Weiss trả công rất hậu cho viên này về các sách và bản chữ viết thu thập được trong thư viện tổng hợp và năn nỉ đề nghị hắn giúp đỡ anh trong công việc như trước đây hắn giúp đỡ Hess.

Một thời sau Weiss báo cho Gustav rằng không những anh chỉ thu nhập được những sách anh được chỉ dẫn mà còn lập được kiểu như bản tóm tắt để sử dụng chúng.

Gustav cẩn thận xem xét công trình nghiên cứu khổng lồ này và rất ngạc nhiên về độ tỉ mỉ và phương hướng dự đoán trước của nó. Và rõ ràng để khuyến khích công việc Weiss đã làm, hắn cho phép anh tự chuyển đến Walter Schellenberg toàn bộ tài liệu thu thập được, sách báo, bản chữ viết và bản xuất xứ sách được đóng cẩn thận lại.

Khi Weiss đến Hohenlichen và trao cho thường trực các hòm đựng sách và kẹp niêm phong bản chữ viết của anh thì có lệnh là anh phải chờ ở đây.

Thường trực bỏ đi một lúc, sau đó quay lại, ngửa bàn tay ra yêu cầu:

- Vũ khí của ông! Và sau khi ra lệnh cho Weiss đi theo hắn dẫn anh về phía hồ và sau đó chỉ tay về phía rặng cây: Hãy đi thẳng.

Weiss đã định đi theo hướng chỉ dẫn, bỗng nhiên một giọng nói nhỏ bắt anh dừng lại:

- Đứng lại!

Dưới bóng các cây dẻ đồ sộ Schellenberg ngồi trên ghế đá, bên cạnh là thủ tướng Himmler. Trên bàn trước mặt chúng là kẹp chữ viết tay của Weiss để mở.

Weiss đứng nghiêm và báo cáo với Himmler về bản thân.

Himmler ngồi đó, hai tay duỗi đặt trên lưng ghế, chân bắt chữ ngũ. Hai mắt kính lóng lánh lạnh nhạt. Cổ nhỏ, da nhăn nheo vai hẹp, và cái ghê tởm nhất đó là đôi tay nhỏ bé như của đàn bà, móng đánh sơn bóng màu hồng. Trán to, trắng và đầy mỡ, má xị trông lả lướt, tai vòng.

Schellenberg đưa mắt chỉ bản chữ viết:

- Thủ tướng hoan nghênh công việc của anh.

Weiss lại đứng nghiêm, bất động. Chà, giá như anh có súng! Mặt anh tái đi vì sự táo tợn…

Nghiêng người sang phía Himmler, Schellenberg nói, hất đầu về phía Weiss:

- Ngài hãy nhìn anh ta xem, ngay lập tức sẽ thấy ngài đã làm cho người của tôi run sợ vì sự kính trọng ra sao.

Himmler cười rộ lên, nhưng mắt hắn vẫn không mất vẻ đờ chết. Hắn hỏi bằng giọng bất ngờ trong trẻo:

- Thế này thì anh phải bị treo cổ thôi?

- Vâng, thưa quốc trưởng của tôi.

Himmler vẻ như không nhận thấy rằng hắn đã được phong chức quốc trưởng, hơi vươn về phía trước để nhìn kỹ mặt Weiss, hắn hỏi:

- Thế tại sao anh lại không bị treo cổ? Vì anh đã vi phạm luật lệ ngoại tệ của quốc xã cơ mà.

- Tôi có lỗi, thưa quốc trưởng. - Weiss nói.

- Thế đấy, - Himmler nói. - Nếu anh còn cho chúng tôi một nguyên cớ mới nữa, chúng tôi sẽ nhớ đến tội lỗi này của anh, và khi đó anh không thoát khỏi giá treo cổ đâu. - Quay sang Schellenberg giải thích. - Tôi chỉ tin vào lòng trung thành khi nó dựa trên sự sợ hãi, - và hất tay.

Weiss duỗi tay chào, quay người, nện gót giày và theo đường trồng cây hai bên đi về phía cửa ra, cố gắng đi vững vàng và chính xác.

Khi anh về tới Bismarck, Gustav chờ anh từ lâu sung sướng báo tin:

- Xin chúc mừng ông: ông đã gây được cảm xúc tốt cho thủ tướng!

Ngay từ trước khi Weiss bận việc tìm sách cho Himmler anh bỗng nhiên gặp lại Hakke, nguyên điện báo viên của “Ban tham mưu Valia”. Hakke đã mặc quân phục Gestapo. Hắn kể cho Weiss nghe rằng đêm rạng ngày 23-11-1943, khi ngôi nhà Gestapo ở Berlin bị ném bom, ngôi nhà số 8 phố Hoàng thân Albrechstrasse, thì hắn đang ở đó, trên tầng ba, đại bản doanh Ban tham mưu của Himmler, và sống sót thật như một chuyện thần kỳ.

Để tỏ cảm tình đặc biệt với Weiss, vì trước đây anh đã giúp đỡ hắn, Hakke tin cậy thông báo:

- Trong lúc ném bom tất cả đều chỉ lo lắng đến việc làm thế nào cứu lấy xác mình. Những tài liệu quan trọng nhất bị cháy, nhưng không ai nghĩ đến.

- Còn ông? - Weiss hỏi.

Hakke tinh quái nháy mắt:

- Lúc đó, sau khi tất cả phản bội tôi, tôi bèn vào ngành an ninh. Và trong đêm kinh khủng đó đã hành động trước đôi việc để đảm bảo an toàn cá nhân trong tương lai. - Hắn độc ác nói: - Thế là bây giờ trong tay tôi có khối thứ! - Hắn giơ nắm đấm ra.

Weiss làm bộ không hiểu câu nói bóng gió của Hakke, anh đồng tình nói:

- Tất nhiên bây giờ, khi ông đã làm việc cho Gestapo thì còn ai dám đe dọa gì ông nữa!

- Rõ như thế, - Hakke đồng ý và ngay lập tức mời Weiss rẽ vào nhà hắn.

Qua tất cả các thứ thì thấy rõ ràng ở đây, giữa Berlin Hakke cũng biết lo liệu cho bản thân. Phòng của hắn chất đầy những đồ quý giá. Bên cạnh đi văng phủ bằng thảm lông Weiss nhìn thấy chiếc tủ thép không cháy. Vì sao đó tủ không đứng mà lại nằm trên sàn, cửa úp xuống, được tấm thảm phủ từ trên divan xuống che kín.

Lúc ra về Weiss có ghi địa chỉ và số điện thoại của Hakke. Còn về bản thân thì anh nói rằng chỉ đến Berlin trong thời gian ngắn, có công việc.

Chiều đó Weiss báo cho Zubov qua hòm thư mật địa chỉ của Hakke và khuyên Zubov lưu ý đến các thứ có trong chiếc tủ thép không cháy nếu ngôi nhà này bị ném bom và sẽ có khả năng này.

Trong những ngày này Weiss được biết một chiến dịch khá kỳ lạ tiến hành hình như theo chỉ thị của Himmler. Các điệp viên của cảnh sát nhận được mấy nghìn bức ảnh và hồ sơ nhận dạng những người vô danh nào đó. Phải phát hiện ra họ ở Berlin trong vòng hai tuần lễ, nhưng nghiêm cấm dùng vũ khí trong việc này. Rõ ràng có vấn đề gì đó ẩn náu ở đây, và nhất là rất quan trọng, vì rằng phải huy động tất cả các nhân viên hình sự giỏi nhất.

Weiss rẽ vào phòng giám đốc sở cảnh sát và phàn nàn rằng hình như trong số ảnh những người đang bị tìm kiếm do lầm lẫn nên có cả hồ sơ điệp viên của anh mà việc bắt giữ là không cần thiết.

Tên sĩ quan cảnh sát đề nghị Weiss xem toàn bộ số ảnh những người đang bị tìm kiếm để phát hiện ảnh điệp viên này.

Chọn lọc mãi các tập ảnh, trong đó Weiss thấy có ảnh mấy tên SS và cả nhân viên Gestapo, kể cả Hakke mà anh quen biết. Xong việc, anh cám ơn tên sĩ quan này về sự giúp đỡ và nói rằng, rất tiếc anh không thể tìm ra ảnh điệp viên của mình. Nhưng nếu bắt được người tự xưng bí danh là “Lunatic”, anh đề nghị tên sĩ quan gọi điện ngay cho anh. Weiss đã tin chắc chắn vào dự định của mình là ý nghĩa của chiến dịch này nhằm luyện tập những kẻ được tuyển lựa để làm “sói trẻ”.

Ở sở cảnh sát trở về, Weiss gặp thiếu tá Klein, trưởng trại tập trung thực nghiệm trên đường phố Kê-ních, một hồi anh đã cùng Dietrich đến thăm trại này. Sau khi được biết Weiss đang phục vụ trong ngành SĐ và đã là sĩ quan, Klein cũng muốn khoe khoang các thành tích của cá nhân. Hắn báo rằng hắn được gọi về Berlin để đọc một số bài giảng về quy tắc đối xử, về đạo đức và phong tục của tù nhân trong các trại tập trung cho các nhân viên SS và Gestapo có tên tuổi nghe. Và rằng những bài giảng về đề tài này cho loại thính giả tương tự hắn đã đọc ở các thành phố lớn khác.

- Chắc rằng ông trao đổi kinh nghiệm phong phú của mình trong việc đối xử với tù nhân? - Weiss dự đoán.

- Không, - Klein trả lời. - Đề tài của tôi rất hạn chế: sinh hoạt, đạo đức, phong tục, quy tắc đối xử của tù nhân. Những đặc điểm của các mối quan hệ tương hỗ giữa chúng với nhau. Các phương pháp chúng dùng để hoạt động bí mật và che giấu những tên thuộc loại bị thủ tiêu, và cả vài đặc điểm của từ ngữ riêng của chúng. - Hắn vỗ vai anh, trịch thượng nói: - Còn về phần ông nếu ông vẫn tiếp tục chiến công của đảng quốc xã trong các điều kiện khác thì không có cơ sở gì để lo lắng. Tôi tin rằng không cần phải dạy ông cách đối xử với tù nhân ra sao để được chúng tin tưởng. - Hắn cười vang: - Ông hiểu tôi chứ?

- Hoàn toàn hiểu, - và Weiss nói thêm vẻ đường hoàng. - Tôi hy vọng rằng ông sẽ không ngạc nhiên nếu tôi nói rằng tôi chú ý đến phong trào kháng chiến hơn. Đây nhớ, có mặt ở giữa những kẻ hoạt động bí mật thật khó khăn hơn nhiều so với việc được tự nhận là mình ở trong trại tập trung.

- Tất nhiên, - Klein đồng ý. - Nhưng các vấn đề này ở ngoài quyền hành của tôi. Các bài về đề tài này cho số thính giả đó lại do những người khác đọc.

- Ông có nhớ là ai không?

Klein nhăn mặt.

- Hình như thuộc loại đảng viên xã hội - dân chủ, như Gaubach. Thuộc hàng ngũ những kẻ bạo động đã mưu sát quốc trưởng hắn coi việc thông báo tất cả cho Gestapo là nghĩa vụ của mình, - vẻ khinh miệt nói thêm: - Một tên loại đó ở trại tôi là tay báo tin. Và, ông hãy hình dung xem, sau trận Stalingrad tôi nhận được chỉ thị thả hắn ra, nhưng sau đó người ta lại đưa hắn về trại, và ra lệnh phải nuôi nấng theo các điều kiện đặc quyền. - Hắn bực tức hỏi: - Chẳng lẽ những loại như thế còn tính toán đến chuyện ngoi lên vũ đài chính trị sao?

- Theo kiểu ếch cõng ong độc trên lưng.

- Ông thật thông minh, - Klein cười vang. - Và thế là chúng ta chỉ bơi sang được bờ phía Tây, lập tức chúng ta sẽ dìm chúng chết.

- Tất nhiên, - Weiss đồng ý.

•º•

Trong lần gặp gỡ Heinrich kể cho Weiss rằng chú Heinrich đã trở thành một nhân viên hành chính quản trị: chuẩn bị trước vô khối lương thực - thực phẩm, những loại có khả năng để lâu được, và đủ các loại quần áo thường dân, kể cả quần áo làm việc. Và, rõ ràng vì muốn giấu nỗi bực tức bởi phải nhận công việc thật quá không hấp dẫn như vậy, Willie làm ra vẻ nhiệm vụ này bí mật và đặc biệt quan trọng.

Weiss hỏi:

- Thế nào, tất cả những thứ đó cất trong những kho nhất định nào chứ?

- Không đâu, - Heinrich nói, - chở ra các làng xóm gì đó thậm chí không có tên trên bản đồ, hoặc đến các vùng, theo tôi, chẳng có làng xóm gì cả. Mà còn một điều lý thú, Heinrich nhếch mép cười, - trước đây đã đóng cửa tất cả các xí nghiệp tiểu thủ công sản xuất đồ chơi, tay cầm vĩnh cửu và đủ mọi vật dụng trong nhà ở đó. Còn bây giờ, cậu tưởng tượng xem, các xí nghiệp này lại làm việc, nhưng chế độ ở đó đã bí mật như trong các nhà máy quân sự.

- Thế cậu có nhìn thấy ở phòng chú cậu có các sản phẩm của những xí nghiệp này không?

- Chú ấy giữ các hình mẫu trong tủ thép không cháy.

- Phải - Weiss kéo dài giọng, - điều này đúng là lý thú. - Anh quan tâm nói: - Heinrich, nếu như cậu có thể ghi được tên tất cả các vị trí, nơi Willie chở trang bị tới, thì sẽ phải cố gắng chụp ảnh bản đồ trên đó có ghi dấu các địa điểm này. Và điều này dù có khó khăn thế nào cũng phải lấy cho được một trong số các hình mẫu sản phẩm bí mật như vậy. Và hãy thận trọng, Heinrich ạ, nhất là khi cầm lấy một đồ chơi như vậy.

- Tại sao?

- Tôi cho rằng chúng có khả năng nổ, - Weiss nghiêm giọng nói. - Bọn phi công phát xít đã quẳng những đồ chơi như vậy xuống các thành phố Liên Xô, và trẻ em khi nhặt lấy chơi đã bị nổ.

- Được - Heinrich đồng ý. - Cứ coi như thế. Còn bản đồ xếp đặt các kho hậu cần dùng để làm gì? Theo tôi, có tới hàng trăm chiếc kho. Có thể, tốt nhất là tìm hiểu xem ở đâu có kho chính?

- Dù lương thực - thực phẩm hay quần áo dự trữ, khối lượng là bao nhiêu đi nữa, bây giờ chúng không có ý nghĩa gì. Cái chính là xác định chúng dùng để làm gì và cho ai. Khi biết được địa điểm, chúng ta sẽ có thể xác định được điều này.

- Tôi với cậu? - Heinrich sửng sốt - Mà chỉ riêng để đi hết lượt thì nửa năm cũng không đủ.

Weiss mỉm cười.

- Chúng ta - đó là quân đội Liên Xô. Họ sẽ tìm ra thời gian và người để làm tất cả.

- Mà cậu biết, thu những chiến lợi phẩm như vậy! - Heinrich nổi nóng.

- Không phải thu chiến lợi phẩm mà là phát hiện ra những kẻ cần dùng đến các kho này, - Weiss nói.

Và anh đã hiểu đúng câu nói bóng gió của Himmler lúc đe dọa treo cổ anh nếu điều này sẽ có kẻ nào đó được biết, trừ bọn thi hành nhiệm vụ, mang đặc tính như vậy.

Một lần Weiss gọi điện thoại cho Hakke.

Tên này hét lên vì sung sướng rằng Weiss vẫn còn nhớ đến hắn. Và đòi Weiss phải đến ngay chỗ hắn.

- Hàng lô tin tức mới quý giá! - Hakke thét lên trong ống nói. - Xin mời ông hãy đến ngay lập tức! - Nghe thấy rõ là đứng bên ống nói Hakke dậm chân vì sốt ruột.

Quân đội Liên Xô tấn công mạnh như vũ bão trên lãnh thổ Đức quốc xã. Và trong khi đó một tên quốc xã bỗng nhiên hoan hỉ, cũng đáng ngạc nhiên trước cảnh tượng hiếm có này.

Hakke đón Weiss, người choàng chiếc tạp dề vải hoa ngoài bộ quân phục Gestapo.

Hắn đã chuẩn bị xong bữa cơm tối để tỏ rõ khả năng nấu nướng xuất chúng. Trên bàn có rượu quý vừa mở nút, - để tỏ lòng kính trọng vị khách sang trọng.

- Hakke hai tay đỡ chiếc mũ của Weiss và cẩn thận đặt lên trên nóc tủ đựng thức ăn như một vật quý giá.

Hắn nói, mắt nheo vẻ tinh quái:

- Mới đây ông còn là thượng úy, còn bây giờ đã là đại úy. Còn Hakke là ai? - Hắn chỉ ngón tay út duỗi ra, nhếch mép cười. - Nhưng, ông Weiss thân mến, ông có biết rằng con người có địa vị càng cao lại càng biết ít và nhìn thấy ít. Còn chúng tôi, loại tép riu, ở khắp nơi, và khi gặp nhau chỉ cần động đậy râu mép như các chú kiến, và thế là xong, trao đổi toàn diện mọi tin tức. - Cất giọng kính trọng. - Tôi được biết mọi chi tiết của việc ông bị giam hãm tàn khốc và tự hào về lòng kiên cường của ông. Ngài Müller, sếp của chúng tôi, nói rằng những người như ông phải được chôn trong lăng mộ đá hoa cương.

- Nhưng tại sao lại đem chôn? - Weiss hỏi.

- Chứ sao nữa! - Hakke ngạc nhiên. - Müller chẳng mơ ước treo cổ ông để chơi khăm Schellenberg là gì? Vì Müller không ưa Schellenberg. Mà ưa về khoản gì chứ? Cứ thử nghĩ xem, tiến sĩ luật học! Khoa học này đã nuôi ông ta! Từ một nghìn chín trăm ba mươi tư đã là mật thám của SĐ trong các trường đại học khu Ren.

- Một thực tế hay của công tác với trí thức, - Weiss nhận xét.

- Tôi biết! - Hakke vung tay. - Tôi biết! Ông sẵn sàng hy sinh tính mạng cho sếp của ông. Nhưng tôi bảo đảm với ông rằng phục vụ trong ngành Gestapo có những ưu việt riêng của nó.

- Cụ thể? - Weiss tò mò hỏi.

- Trong ngành tình báo chính trị đối ngoại có nhiều quần chúng đại học. Ấy thế mà trong Gestapo người có học là một quân cờ đây. Hắn có thể không chỉ dùng nắm đấm moi hết óc tủy ra như tất cả chúng ta, mà còn có thể đặt vào đó thay cho điều tra hình sự một cái gì khiến cho kẻ này phải phấn khởi nếu như hắn nhanh chóng bị treo cổ.

- Tôi không hiểu bằng cách gì?

- Cách gì nữa! Đấy, thí dụ, trung úy Crane, nguyên giáo sư trường đại học tổng hợp Bonn. Một người có học thức. Chúng tôi cố luyện một nhà báo. Da thành từng mảng, ấy thế mà không sao, vẫn im lặng. Crane ra lệnh thả nhà báo ra. Té ra tên này là người quen thuộc ở Berlin, tất cả đều biết rằng hắn đã được thả, sau đó chúng tôi lại lặng lẽ tóm hắn. Và Crane tự tay viết mấy bài báo và cho đăng với chữ ký của tên nhà báo. Nhưng viết theo ý chúng tôi. Tên nhà báo biết, thế là tự treo cổ chết trong phòng giam. Đó chính là mìn! Nhưng để đặt mìn này cần phải có văn hóa! Cho nên ông hãy suy nghĩ xem, - Hakke nói đầy ý nghĩa. Im lặng giây lát rồi oai vệ nói thêm: - Đấy như doctor Langeben, đại diện toàn quyền mật của Himmler trong các cuộc đàm phán mật với Dulles. Còn chúng tôi, những nhân viên Gestapo, hấp một cái, thế là tóm viên này khi hắn từ Thụy sĩ về Đức. Và rồi sao? Thủ tướng không muốn vì viên này mà để lộ các bí mật thiết thân của mình. Hắn bị treo cổ. - Thở dài. - Phục vụ trong ngành tình báo chính trị đối ngoại, thật chẳng khác gì bắt bọ chó cho sói. Còn trong ngành Gestapo bây giờ có một viễn cảnh toàn diện. - Cúi người, bằng giọng quan trọng báo: - Tôi có những tin tức chính xác: nhiều nhà hoạt động lãnh đạo SS bây giờ được liệt vào danh sách bọn tham gia phiến loạn chống lại quốc trưởng. Mà công việc điều tra về các đảng viên tích cực loại lớn nhất còn bắt đầu nhiều hơn. Và tên tuổi họ thậm chí đã rất quen thuộc với người Anh và Mỹ. Chính tôi nghe đài thấy, những viên này được đồng minh ca ngợi vì đã đấu tranh với Hitler.

- Và rồi sau, vì tất cả đã bị bắt rồi?

- Không.

- Lẩn trốn à?

Hakke co người lại.

- Không.

- Kỳ lạ, - Weiss ngạc nhiên. - Tội phạm chính trị lại được tự do?

Mặt Hakke bỗng nhiên trở nên ảm đạm, lo lắng. Hắn không tin tưởng nói:

- Đúng. Ở đây có chuyện gì đó. - Hắn thú nhận vẻ dữ tợn: - Còn tôi thì đã hoan hỉ, thả bóng nước bọt, hy vọng: sẽ bắt bọn này, và mở ra triển vọng chiếm địa vị cao hơn. - Nện nắm đấm xuống đầu gối mập của mình và nhăn mặt vì đau, hắn thốt lên. - Còn tôi ấy à, tôi thì đã nghĩ, bây giờ tôi sẽ đi lên theo thang! Còn họ thì sao? Té ra, các chỉ huy, đang chuẩn bị chỗ ẩn náu cho bản thân. Những kẻ tham gia kháng chiến. Còn tôi, một đảng viên quốc xã lâu năm thì bị quẳng xuống dưới chân.

Mặt Hakke trở nên đỏ tía, đẫm mồ hôi, giận dữ, mắt hình như lồi ra khỏi hốc mắt. Hắn đã mất hết vẻ tự chủ và nghiêng về phía Weiss, hắn nói to không kìm lại được, ngắc từng lời như trong lúc mê sảng vì sốt:

- Thế là xong, bức tranh đã rõ ràng. Ông biết Leiner chứ? Được chôn cất mới đây với sự long trọng đặc biệt: có các vòng hoa của đảng, của SĐ và SS, của Ban lãnh đạo quốc xã. Các diễn văn. Vợ và con phát điên lên. Ngay chiều tối hôm đó tôi đến biệt thự thăm họ, tỏ lời chia buồn. Họ ngồi ăn cơm. Trên mặt mọi người chỉ thấy một vẻ bình thản như không có gì xảy ra. Trong phòng ăn có mùi xì gà, mẩu thuốc thừa còn bốc khói trong chiếc gạt tàn. Mà nhà này, ngoài Leiner ra không còn ai hút thuốc.

- Tôi bảo đảm với ông rằng điều đó chỉ do ông cảm thấy thôi.

- Không, - Hakke phản đối vì càng tức giận việc Weiss không tin lời hắn, nói: - Không, không phải cảm thấy! Trong một tuần lễ tám vụ chết đột ngột như vậy! Và trước khi chết đột ngột tất cả đều cẩn thận trao lại chìa khóa các tủ thép tài liệu cho những ai sau đó thay họ. Từ đâu có sự nhìn thấy trước như vậy?

- Hakke, ông đã trở nên đa nghi một cách bệnh tật như thế rồi, - Weiss chế giễu trách hắn.

Sự chế giễu này làm Hakke nổi nóng.

- Không, - Hakke nói. - Tôi lúc nào cũng bình thản. Chỉ có bây giờ là không trấn tĩnh thôi. Đây, ông hãy nghe. Ở ban quản lý chính trị chủng tộc của đảng đã tiến hành làm hồ sơ cho những người nguyên gốc Aryan nhất, loại hạt giống của dân tộc. Các giáo sư đã nhiều lần dùng compas đo họ và đã phân chia toàn bộ dòng giống của họ. Còn bây giờ hồ sơ đã bị thay đổi rồi. Và ông biết họ bị liệt làm ai không? Họ bị liệt thành tên Do Thái. Ô! Như tên Do Thái! Sao lại thế chứ? Từ trại tập trung cho dân Do Thái ở Blehamer có chuyển văn phòng đảng các tài liệu quần áo có dấu thập đỏ trên lưng và kẻ sọc vàng. Và bao nhiêu bộ trong các túi vải bạt được chở đến thì có bấy nhiêu đảng viên ưu tú bị liệt là Do Thái trong hồ sơ.

- Ông có biết, - Weiss nói, - đó toàn là đồ nhút nhát, để cứu xác mình chúng dám làm tất cả không?

- Phải, - Hakke đồng ý, - làm tất cả! Bây giờ người ta đã lên án và kết tội tử hình hàng chục người trong số các nhân vật đáng tin cậy nhất mà tôi được biết. Tôi đã đến phục vụ, đã phải lăng mạ họ như bọn phản bội. Còn chỉ huy của tôi đã ra lệnh cho tôi phải bịt tai lại. Sau đó tôi lại gặp hai “người chết” này trong quân y viện SS ở Wannsee, họ mặc quần áo ngủ, đi dạo chơi. Một người chỉ để râu mọc đầy, còn người kia thì toàn thân bị băng sau lần cấy da.

Weiss bắt chân chữ ngũ, khinh miệt nói:

- Ông thật ngây thơ, ông Hakke ạ. Và, thực ra không chỉ biết ít mà rất tiếc, sự nóng nảy của ông còn chứng minh rằng người ta không tin tưởng ông trong công việc. Có thế thôi.

- Và ông biết toàn bộ điều đó à? - Hakke ngạc nhiên.

- Tất nhiên, - Weiss gật đầu khẳng định. - Và tất cả những điều đó xảy ra vì lợi ích của tương lai quốc xã.

Hakke rót đầy cốc rượu cho mình, uống một hơi cạn, lấy cùi tay lau môi. Mắt hắn nhìn vẻ lo lắng.

- Hình như tôi đã nói quá thừa?

- Hoàn toàn không. - Weiss nói. - Tôi đã rất chú ý nghe ông nói. Và đã rút được cái ích cho bản thân, tức là, cho cả việc phục vụ của tôi. - Vươn người, tay để lên sau gáy, giải thích. - Vì chúng tôi, có khả năng, cũng sẽ phải dùng đến các biện pháp ngụy trang. Và chúng tôi sẽ ứng dụng đôi điều trong phần tin tức của ông, tất nhiên thế. Và ông không phản đối chứ?

- Có điều là đừng nhắc đến nguồn tin! - Hakke van nài. - Vì Chúa!

- Cũng được. - Weiss đồng ý, - tôi có thể hứa với ông điều đó. Nhưng ăn miếng chả giả miếng nem, ông sẽ giúp tôi soạn bản ghi vấn đề này, và tôi theo sáng kiến cá nhân, sẽ trình nó lên chỉ huy của tôi. Chứ không, tôi cho rằng, - anh nhếch mép cười, - ngài Müller vì quá khó chịu với sếp của tôi về lĩnh vực ngành nghề sẽ không giới thiệu kinh nghiệm ngành Gestapo theo hướng này với sếp của tôi đâu. Và nếu ông giúp tôi thực sự thì rất dễ hiểu, tôi sẽ có lợi cho ông. Ông hãy nhớ: chỗ chúng tôi, ngành tình báo ngoài nước ấy, có các quan hệ nhất định với các ngành tình báo phương Tây.

- Tôi biết, - Hakke thiểu não nói.

- Có thế chứ. Vì vậy, nếu chúng tôi phê nhận một cách thích hợp cho ông trước cho ngành này, ông sẽ không phải để râu mọc rậm đâu.

- Tôi cảm thấy, - Hakke không tin tưởng nói, - tuy nhiên, ở Gestapo người ta cũng coi trọng tôi. Theo lệnh của chỉ huy bây giờ tôi đọc ở văn phòng đủ loại sách marxist, nghiên cứu các truyền đơn do bọn hoạt động bí mật tung ra…

- Người ta muốn cài ông vào chỗ chúng?

- Có khả năng, - Hakke nói. - Nhưng tôi thật không muốn.

- Tại sao?

- Dù tôi có càng cạc các câu trích dẫn thế nào đi nữa bọn cộng sản cũng sẽ hiểu ngay rằng tôi là con vịt ấp. Dù chúng tôi cài ai, chỉ vào phòng giam ngay những ngày đầu tiên tất cả đều bị thất bại. - Trong giọng hắn lộ vẻ ghen tị: - Tôi có nghe thấy ở Thụy sĩ mới đây người ta mua lại nhiều giường trong các an dưỡng đường chống lao và đang đưa một số trong chúng ta sang đó bằng các toa xe y tế, sau đó khênh bằng cáng vào trong nhà. Nhưng không may, tất nhiên thôi, cho những ai giữ địa vị cao, - hắn thở dài. - Ít nhất tôi cũng có thể vào đội giả du kích, hiện nay chúng tôi đang thành lập các đội này ở lãnh thổ Hà Lan, Bỉ, Đan Mạch. Còn sau đó, như một người tham gia kháng chiến, có thể ở lại đợi thời cơ tốt…

- Ông thật là người mơ hão huyền, - Weiss ngắt lời hắn. - Thế ông sẽ sống bằng gì?

Hakke nhếch mép cười.

- Ở các nước như vậy, có những người khá giàu từng ủng hộ đảng quốc xã. Thỉnh thoảng tôi sẽ nhắc họ về điều này. Rất tế nhị, trong khuôn khổ món tiền cần thiết cho một cuộc sống giản dị nhất thôi.

- Thôi thì điều đó cũng có lý, - Weiss nói. - Tuy nhiên tôi thấy ông chuẩn bị tương lai của ông có cơ sở đấy.

- Cũng như tất cả thôi, - Hakke đồng ý.

- Nhưng ông lấy đâu ra những tin tức toàn diện như vậy?

- Tôi chẳng đã nói đó thôi: những người nhỏ bé làm việc cho những người quyền cao. Nhân viên điện thoại trong ngành nghe trộm, nhân viên mật mã, nhân viên văn phòng, nhân viên tùy tùng, nhân viên thường, tất cả chúng tôi trao đổi với nhau tất cả những gì chúng tôi biết về chủ của mình. Họ không bao giờ nói gì với chúng tôi, nhưng lại thường nói chuyện với bạn bè trước mặt chúng tôi. Vì đối với họ tất cả chúng tôi đều chỉ là bọn ngốc nghếch, và chỉ thế thôi. Có thể không cần để ý đến chúng tôi. Nhưng không phải tất cả chúng tôi đều là đồ ngốc nghếch: - Hắn suy nghĩ đôi chút. - Đấy như Karl Langeben. Hắn làm việc cho Himmler, cho Canaris và cho cả tình báo Mỹ. Và tất cả đều trả hậu cho hắn.

- Nhưng bị treo cổ rồi, - Weiss nhắc.

- Hắn bị treo cổ hoàn toàn không phải vì điều đó, - Hakke ảm đạm phản đối.

- Thế vì sao?

- Langeben có biết những mối liên lạc của Canaris với tình báo Anh, và khi Gestapo bắt hắn. Himmler không muốn hắn nói lộ điều này. Mà Langeben vốn là điệp viên xuất sắc của Himmler trong các cuộc đàm phán phán phán mật với Mỹ. Nhưng nếu Langeben nói lộ về Canaris, bọn Anh sẽ không đối xử có thiện ý với Himmler như trước. Nghe nói, chỉ vì thế mà chúng đã giúp du kích Tiệp Khắc giết Heydrich vì viên này định lật mặt nạ Canaris là tình báo của Anh.

- Thế lẽ nào Canaris lại nguyên là điệp viên của Anh?

- Ông ta đã giữ vững những mối quan hệ thân thiện nhất với tình báo Anh. Trao đổi với Anh các tin tức mà điệp viên của ông ta đoạt được về quân đội Liên Xô, vì luôn luôn mong muốn Anh trở thành đồng minh trong cuộc chiến tranh chống Nga.

- Thế thì tại sao lại bắt Canaris? Vì có quan hệ với tình báo Anh hay vì đã tham gia vào vụ bạo động chống Hitler?

- Từ trước thủ tướng đã biết hết về Canaris.

- Ra thế. Nhưng tại sao không kết án tử hình ông ta ngay?

- Thì chính Canaris cũng rõ là thủ tướng biết hết về ông ta, có lẽ vì thế. Và cho tới lúc ông ta còn im lặng, ông ta có thể có đủ mọi sự thuận lợi giành cho những tù nhân đặc quyền, Nói chung, - Hakke tiếp, - thời gian cuối này lão già đã trở nên hoàn toàn vô dụng. Hettel nói rằng sự mong muốn của Canaris luôn luôn đứng vững và hoạt động theo thời gian đã trở thành bóng ma ám ảnh. Canaris không thể ngồi yên một chỗ, và theo tuổi già, lòng ham muốn đi chu du thiên hạ chiếm lĩnh con người ông ta càng mạnh hơn. Ông ta chỉ nghĩ đến chuyện đi viễn du và hoàn toàn không nghĩ đến các mối quan hệ tương hỗ của con người.

- Nhưng, ngày hai mươi tháng bảy, khi xảy ra vụ ám sát Hitler ông ta lại ở nhà. Cả ngày hôm đó ông ta ngồi lì tại biệt thự của mình ở ngoại ô Berlin. Và không bỏ đi đâu, thậm chí để thăm bộ tham mưu vụ phiến loạn ở phố Bendlerstrasse đi nữa.

- Đảm bảo cho bản thân việc bị kết tội vắng mặt?

- Phải, có thể thoát thân như ông ta vốn có tài tẩu thoát. Nhưng không cho lần này. Bây giờ thì thủ tướng đã đạt được điều vẫn kiên trì theo đuổi: tất cả các ngành tình báo đã nhập vào SĐ. Và nếu như trước đây Canaris không phao tin rùm beng khắp nơi rằng có thời kỳ Himmler nguyên là phụ hầu linh mục thì có thể Himmler còn tha thứ cho ông ta và có khi còn giữ nguyên trong ngành làm cố vấn về vấn đề tình báo Anh.

- Ông đã bày tỏ những kết luận quá sâu sắc đấy, - Weiss mỉm cười.

- Những đảng viên quốc xã già chúng tôi rất lo lắng bởi vấn đề một số người đứng đầu quốc xã khi tiến hành đàm phán với Mỹ và Anh, đã đồng ý giải tán đảng xã hội dân tộc. Chỉ có quốc trưởng thông qua hầu tước Hohenloe, tuy cũng đề ra cho các quốc gia phương Tây những điều kiện về hòa ước riêng lẻ, nhưng không đi làm như vậy. Vì thế cho đến cùng chúng tôi sẽ trung thành với quốc trưởng. Đảng sẽ vẫn sống khi quốc xã còn tồn tại! - Hakke trang trọng tuyên bố.

- Nhưng từ lâu Himmler đã nói về khả năng thất bại quân sự…

- Đúng, tôi biết việc đó. Nhưng nếu bảo toàn được chúng tốt, những đảng viên già, chúng tôi sẽ làm tất cả để quốc xã được hồi sinh từ đống tro tàn. Vì chính Dulles đã đòi hỏi để trong thành phần mới của chính phủ Đức điệp viên của ông ta là Gisevius sẽ giữ chức bộ trưởng quốc xã với các quyền của bộ trưởng chống hỗn loạn và rối ren, vì Gisevius có kinh nghiệm công tác trong ngành Gestapo.

- Tức là, không phải mọi hy sinh đều đã bị tiêu tan.

- Không, - Hakke nói. - Nhưng tôi chỉ khó chịu một điều là hàng vạn người của ta đang chuyển sang địa vị bí mật trong các điều kiện thuận lợi hơn tôi. Tôi thì người ta lại muốn cài vào với bọn cộng sản. Và ông biết để làm gì không? Để sau này như một người tham gia kháng chiến, tôi có thể đánh lạc hướng các nhà cầm quyền bị chiếm đóng, khích họ bắt những kẻ thực sự tham gia phong trào kháng chiến. Mà tôi đã ngoài năm mươi rồi. Tôi đâu là con nít. Không phải loại đầu óc đó. Không phải loại suy nghĩ như thế.

- Hãy nghe đây, - Weiss hỏi, - tại sao lúc đầu ông lại làm ra vẻ như ông được biết những con đường theo đó chúng tôi đang chuyển sang tình trạng đặc biệt?

- Tại sao? - Hakke lầu bầu - Chính bởi vì dù sao tôi cũng tính toán sẽ chiếm địa vị của một trong số những người đang rơi vào bí mật. Tôi muốn chức vụ cuối cùng của tôi trong ngành Gestapo sẽ cao hơn các chức hiện giờ tôi giữ. Tôi nghĩ rằng tôi có đủ thời gian làm việc đó trước khi họ quẳng tôi vào hoạt động bí mật. Và tôi thật thú vị kiểm tra ở ông xem tôi còn phải sống lộ nguyên hình bao lâu nữa. Tôi rất kính trọng và đánh giá cao đầu óc của ông, đại úy Weiss ạ.

- Nhưng ông là người giả tạo. - Weiss nheo mắt.

- Ông cũng thế. - Hakke đưa ngón tay đe dọa Weiss. - Đưa ra đủ loại câu hỏi gợi ý, mặc dù ông đã rõ hơn tôi rất nhiều.

- Thói quen thôi, - Weiss không bối rối.

- Có thể thế, - Hakke nhăn trán vẻ quan tâm. - Chắc ông biết rằng trong ngành của tôi con người bỗng nhiên có thể bị biến mất. Đặc biệt trong trường hợp người này biết điều gì đó thừa.

Weiss gật đầu.

- Nhưng tôi có bùa hộ mệnh. Chúng ở đây. - Hakke lật thảm ra và gõ những ngón tay xương xẩu xuống đáy chiếc tủ thép không cháy. Im lặng một lát, ngước mắt nhìn Weiss. - Ông là người duy nhất tôi có thể tin cậy giao phó tính mạng mình. Ngày mai Müller phải tiếp tôi. Tôi biết tôi đi làm gì, nhưng dù sao tôi cũng cứ liều. Sau này sẽ muộn mất. Nếu Müller cho tôi điều tôi muốn, tôi sẽ đòi chức thiếu tá, khi đó mọi chuyện đâu vào đấy. Nếu như không thể thì cứ việc coi: lừa già Hakke không còn nữa. Đây cho ông chìa khóa. Không được sớm trước hai ngày. Ông hãy lấy hết những gì có trong tủ và chuyển cho Schellenberg. - Cúi người thì thầm nói: - Ở đây có các tài liệu của Heydrich và trong đó có cả bản sao tuyển tập hồ sơ về chính quốc trưởng, kể cả hàng loạt hồ sơ về các nhân vật quốc xã cao cấp, Schellenberg sẽ báo cáo tất cả cho quốc trưởng, thế là nhiều chiếc đầu sẽ bay, kể cả đầu Müller.

- Ông đã tha những tài liệu này về Gestapo trong lúc ném bom?

- Tôi chỉ bảo quản chúng, - Hakke kiêu hãnh sửa lại, - đã giữ gìn để không bị rơi vào tay một tên xỏ lá nào đó.

- Và ngoài những tuyển tập hồ sơ này, trong tủ không còn gì nữa à?

- Tất nhiên còn chứ. - Hakke nói. - Ở đây có ép tất cả mọi rác rưởi. Ông có hiểu rằng giờ chúng ta có thể nắm cổ họng những người cầm đầu quốc xã không.

Weiss đẩy tay Hakke đang cầm chiếc chìa khóa ra khỏi mình:

- Ông lo lắng làm gì vô ích. Tôi tin rằng ngày mai ông sẽ nhận được danh hiệu thiếu tá.

Và dù Hakke có khẩn khoản nói thế nào, Weiss cũng không đồng ý lấy chìa khóa của hắn. Và lúc chia tay Hakke phải công nhận:

- Mà ông, ông Weiss, ông thực là người trong suốt như pha lê. Chỉ có điều tôi không hiểu, ông cần thế để làm gì?

•º•

Chiều tối hôm sau, lúc Weiss gọi điện thoại cho Hakke, anh nghe thấy một giọng hống hách:

- Thiếu tá Hakke nghe đây!

Tên thiếu tá mới được phong khẩn khoản mời Weiss đến chỗ hắn một lần nữa. Hắn muốn trình diện trong bộ quân phục vừa được nhận xong. Và mong muốn phô trương trước Weiss những triển vọng quyền hành không hạn chế đã mở ra trước hắn. Hakke chở Weiss đến văn phòng của hắn và nghe đủ mọi báo cáo của bọn cấp dưới về quy mô khổng lồ của việc chuẩn bị cho bọn Gestapo sừng sỏ chuyển sang hoạt động bí mật.

Và mấy ngày sau tất cả các báo ở Berlin đều đăng tin báo tử nhân việc thiếu tá Hakke đột ngột từ trần. Các quan chức nổi tiếng của các ngành mật vụ quốc xã đã đi đưa đám. Và, những tên quốc xã già đời, trong đó nhiều tên đã được tặng thưởng huy hiệu đảng bằng vàng, đã đi khiêng quan tài, rồi đặt vào nhà táng, rồi phủ cờ dấu thập.

Có khả năng quan tài chất đầy đất trong khi đó chính Hakke sau khi thay bằng quần áo thường dân, đã vượt sang một nước trung lập trên tàu “Lufthansa”, nhưng đã chỉ là một hành khách thường. Mà cũng có khả năng thi hài Hakke đúng nằm trong quan tài. Tuy nhiên, tha thứ cho bọn cấp dưới về những hành động láo xược như Hakke đã dám làm khi ngang ngạnh đòi phải tăng cấp cho bản thân thì không có trong quy tắc của Müller.

Còn về các tập hồ sơ cất giữ trong nhà Hakke thì bây giờ đã không còn làm cho ai đáng chú ý nữa. Không một tên lãnh đạo nào của quốc xã có thể dùng được cả bộ tổng hợp những đê tiện và khốn nạn có hại với những tên khác này: đã muộn rồi. Chỉ còn vài giây phút lịch sử nữa là tới lúc súng đại bác Liên Xô phải bắn phát cuối cùng báo hiệu giờ tồn tại cuối cùng của bọn quốc xã phát xít.

h —★— THANH KIẾM VÀ LÁ CHẮN Trọn bộ 4 tập ebook©MotSAch —★— TVE-4U© NXB Văn Nghệ TP.HCM 1982
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vadim Kozhevnikov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.