Nửa đêm thì hai người đến sân bay, và chỉ mới lóe ánh rạng đông, chiếc máy bay vận tải “Lufthansa” đã cất cánh. Lái chiếc máy bay này là những phụ nữ Đức còn trẻ, và trách nhiệm hoa tiêu cũng do một phụ nữ Đức đảm nhiệm, nhưng không còn trẻ, béo phì nộn. Tay áo mụ xắn lên, cổ áo không cài cúc để lộ chiếc cổ tròn trĩnh, có từng ngấn.
Máy bay bay thấp, chòng chành và mỗi khi bị hẫng, các loại gói bọc, bao đựng, ba lô lại lăn từ trên giá xuống.
Sau đó là vùng mây đen ẩm ướt và gần như tới Berlin thì bay trên sương mù của đầm lầy.
Trời mưa, không khí nồng nặc, khó thở, sặc mùi khét lẹt.
Ở cửa ra của sân bay, tất cả mọi người đều bị kiểm tra giấy tờ. Khi Weiss đưa giấy tờ của anh ra, tên SS trực ban nhìn vào một bản danh sách nào đó, rồi chuyển giấy chứng nhận của Weiss cho một tên còn trẻ mặc thường phục. Tên này đút giấy tờ vào túi, buông giọng nhát gừng:
- Đi theo tôi!
Weiss nhìn quanh.
Heinrich bắt được cái nhìn này, anh nói:
- Sau đây ta sẽ gặp nhau, - và qua cửa quay đi ra ngoài.
Weiss đi theo tên dẫn đường. Ở phòng chỉ huy trưởng, tên này chuyển giấy tờ của Weiss cho một tên khác lớn tuổi hơn, trán hói cao và cũng mặc thường phục. Tên hói chăm chú, cẩn thận xem xét giấy tờ, bằng con mắt lạnh nhạt, khám xét kiểm tra ảnh với mặt Weiss và sau đó đút giấy tờ vào túi trong áo vest của hắn. Hắn gật đầu và để cho Weiss đi lên phía trước ra lệnh: “Tiến thẳng”, “rẽ trái”. Họ đi vào một sân rộng.
- Xe số 1.732, - tên hói nói và đi theo Weiss cho tới lúc tìm ra chiếc xe mang số này đỗ ở trên sân rộng.
Weiss đưa tay định mở cửa xe, nhưng nó đã tự mở ra, một tên đẫy đà không cao lắm ra khỏi xe và nói:
- Lên xe!
Ngồi lên xe rồi, Weiss nhìn thấy trong xe còn có một tên nữa. Tên này từ phía bên kia lên xe và hạ lệnh ngay cho tên lái:
- Đi!
Và thế là Weiss bị ngồi ép giữa hai tên đồng hành ít nói và không để ý gì đến tiện nghi của Weiss.
Anh biết rằng Berlin có bị ném bom, nhưng vết tích của sự tàn phá không nhìn thấy. Thành phố khổng lồ là cái bia đạn quá lớn. Có thể chúng chở anh đi theo các khu vực chưa bị tàn phá. Bọn cảnh sát nghe thấy tiếng còi nhát gừng của chiếc xe này bèn bắt các xe khác dừng lại, và chiếc xe lao trên các đường phố này với tốc độ nhanh như trên đường quốc lộ.
Thành phố nằm trên vùng bình nguyên bằng phẳng. Những nóc nhà lợp ngói, những khoảng trống phủ một màu cây lá xanh rực rỡ, vả lại những ngôi nhà đồ sộ đôi lúc làm nhớ lại những hầm chứa xác khổng lồ hoặc nhà táng bằng đá.
Thành phố này trông còn no đủ. Trong các quầy hàng lấp loáng những đống giò, dăm bông, những chồng đồ hộp, mặc dù từ lâu nhân dân đã phải dùng phiếu mua hàng.
Trên bậc lên xuống của nhiều xe con đã đặt những thùng điều chế khí đốt tráng ngoài bằng một lớp sơn nhôm: tiết kiệm xăng.
Phần lớn khách bộ hành, kể cả trẻ em, đều mặc đồng phục không phải của quân đội, mà là của các tổ chức thường dân quân phiệt hóa gì đó.
Tường nhà dán đầy các khẩu hiệu bằng cao nhiều màu. Khắp nơi, không chỉ trong các quầy hàng, mà cả trên cửa sổ các nhà riêng đều treo ảnh quốc trưởng Hitler để một tay trên khóa thắt lưng, một tay giơ lên tựa hồ như định tóm lấy cái gì đó trên đầu mình. Tóc chải mượt, một mớ tóc trên trán lật sang bên trái trên lông mày lệch hẳn xuống.
Mắt hoa lên vì các tranh ảnh biểu ngữ. Đó là sự quảng cáo của quân đội quốc xã đệ tam.
Khi xe rẽ vào đại lộ Wilhelm và lao nhanh dọc các tòa nhà chính phủ, lại một lần nữa Weiss ngạc nhiên vì chúng giống các hầm nhà xác và nhà táng: những khối nhà thấp, đồ sộ với các ô vuông đen xám của khung cửa sổ nhỏ quá mức.
Weiss đã được biết nhiều về Berlin qua bản đồ, tranh ảnh sưu tầm và các phim đặc biệt, và anh chẳng phải khó khăn cũng xác định được xe chạy qua những đường phố nào. Bây giờ xe chạy trên quốc lộ Potsdam và đi về phía tây, đến khu Wannsee.
Trên đại lộ Bismarck, một phố chìm trong cây xanh - phố của những biệt thự, nhà lầu, xe bấm còi ngắn, rồi rẽ vào chiếc cổng mở toang. Xả ga xong, xe dừng lại ở bên cửa vào ngôi nhà một tầng. Phía quá bên trong, giữa những cụm cây hoa tím còn hiện rõ hai ngôi nhà như thế này nữa.
Weiss xuống xe, nhìn quanh và nói với tên đồng hành người thấp đang đứng chờ ở bên cửa xe đã mở:
- Một địa điểm khá đấy, vùng này gọi là gì?
- Ta đi vào thôi, - tên lùn này đề nghị thay cho câu đáp rồi đẩy cửa trắng vào ngôi nhà và chỉ chiếc ghế bành ở phòng đợi, đề nghị: - Xin mời ngồi!
Hắn bỏ đi đâu một lát rồi lại hiện ra cùng với lão già tóc bạc, khô khan, hống hách. Rất lạ là bộ mặt này Weiss cảm thấy quen thuộc, nhưng bây giờ không có thì giờ nghĩ đến chuyện này. Lão già cầm lấy giấy tờ do tên lùn chuyển cho lão, rồi cũng chăm chú như những tên trước đây kiểm tra ảnh cùng các đặc điểm rồi cũng như tất cả bọn kia, lão cất vào túi áo vest của lão. Gật đầu cho phép tên lùn ra, rồi lão nói với Weiss giọng khô khan, rin rít:
- Đi lên gác, phòng của ông ở đó.
Căn phòng không rộng, kê đồ gỗ đơn giản và tiện lợi, rèm vải mỏng trắng nõn che các cửa sổ.
Lão già nói:
- Ông có thể gọi tôi là Franz.
Weiss tự giới thiệu:
- Johann Weiss.
- Không phải, - Lão già nghiêm giọng nói. - Không có Johann Weiss, mà là Peter Kraus. - Hắn hỏi: Ông nhớ rồi chứ: Peter Kraus? - Và ra lệnh: - Ông hãy đi tắm đi.
- Nếu vậy thì tôi rất muốn mang vali của tôi đến đây.
- Không được, - Franz nói. - Ông sẽ được cấp phát tất cả mọi thứ lấy ở kho của chúng tôi, tất cả mọi thứ cần thiết phù hợp với các thứ có trong vali của ông.
Nhún vai, Weiss đi vào phòng tắm.
- Hãy cầm lấy áo choàng tắm. - lão già nhắc, tay chỉ vào chiếc tủ.
Lại bất ngờ bị đơn độc - chuyện kỳ quái thật! Bày ra các giả thuyết gì đó. Thật không có ý nghĩa gì. Phía trước là mọi cái không biết. Đòi hỏi ở anh sự cảnh giác rất cao, tập trung hết nghị lực của thần kinh. Còn bây giờ cần phải nghỉ ngơi để lấy sức. Weiss thích thú, không phải suy nghĩ gì, vùng vẫy trong bể tắm.
Khi anh trở lại phòng riêng người khoác áo choàng tắm, quân phục đã không còn. Trên chiếc giá gỗ treo bộ quần áo xám sẫm hai đường viền, vải ca rô, còn trên móc cạnh cửa là chiếc áo mưa.
Tất cả những thứ khác nằm trong vali, nhưng không phải bằng da do anh mang theo về Berlin, mà bằng loại khác: vải phíp. Kẻ nào đó đã cẩn thận thay mỗi thứ của anh bằng một thứ khác giống như đúc, mặc dù không phải tất cả đều mới: có cả đồ cũ nữa.
“Công việc thì thô sơ, nhưng cẩn thận thì không phải bàn” - Weiss nghĩ thế và bắt đầu mặc quần áo, trong lòng ngạc nhiên vì độ chính xác về kích thước của tất cả các thứ quần áo, giày dép - tất cả đều vừa vặn.
Tất cả, bất kỳ cái vặt vãnh nào cũng được thay thế với độ chính xác quá chi li, kể cả bao diêm với nhãn hiệu không quen thuộc cũng vẫn như cũ, được nhét đủ nửa bao thôi.
Người hầu gái có bộ mặt bất động mang khay thức ăn vào và lặng lẽ bày bữa ăn sáng ra hai chiếc đĩa. Và ngay lúc đó Franz hiện ra.
- Tôi sẽ cùng ăn với ông, - Hắn nói. Rồi vừa rót cà phê vừa tuyên bố: - Ta sẽ nói chuyện đôi chút để ông đỡ buồn.
Ngay mấy câu đầu đã rõ, đây không phải là buổi nói chuyện gì cả mà chỉ là một cuộc hỏi cung. Và Franz lái nó với một thứ tự máy móc như tất cả các cuộc hỏi cung khác.
- Ông Franz, xin nghe đây, - trong giọng nói của anh vang lên vẻ buồn rầu chán ngán! - nếu ở đây lại muốn lọc sàng tôi một lần nữa thì nên biết: tôi không còn là lính mới. Ở Cục tình báo chúng tôi làm việc khôn khéo hơn.
Franz cắn môi khô khan:
- Đừng vội, ông Peter, tất cả đều có lúc thôi. - Và đề nghị giọng cứng đơ: - Và thế là ông khẳng định rằng ở “Ban tham mưu Valia” mọi người thỏa mãn với công việc của ông.
- Tôi không khẳng định gì cả, - Weiss phản đối.
- Đúng hay không?
- Đúng.
- Làm sao ông có niềm tin sắt đá như vậy?
- Thì từ đây này, - Weiss đập lòng bàn tay vào ghế ngồi của mình: - Nếu không thì tôi đâu được ngồi ở đây, trên chiếc ghế này.
- Ông rất tự tin. Heinrich Schwarzkopf là bạn ông?
- Phải.
- Điều gì đã làm Heinrich có cảm tình với ông?
- Vì tôi bao giờ cũng nhớ tôi là ai, và không muốn kết bạn với những người có địa vị công tác cao hơn.
- Ấy thế mà ông lại tỏ ra hơi suồng sã với tôi, - Franz nhận xét.
- Tôi kính trọng tuổi tác của ông, nhưng phục tùng thì chỉ những người có cấp hiệu cao hơn tôi.
- Câu nói không sai, - Franz đăm chiêu kéo dài giọng. - Ông định tìm hiểu tôi là ai một cách không đến nỗi tồi.
- Ờ, ông thật là mẫu mực! - Weiss chất phác đồng ý. - Chính tôi muốn biết điều đó.
Tia sáng lóe trong mắt Franz nói lên rằng Weiss đã sờ đúng chỗ yếu của lão. Người hơi nghiêng về phía lão già, anh hạ giọng nói vẻ tin cậy:
- Tôi kính phục sự sáng suốt của ông.
- Ơ, ồ xin đừng quá đề cao, - Franz nói vẻ hài lòng, hai dìa mắt hiện rõ các nếp nhăn khô khan - dấu hiệu của nụ cười.
•º•
Franz bắt đầu con đường đời của mình ở khách sạn “Adlon” làm chú bé điều khiển thang máy và đã phục vụ cho tới nay giữ chức rất cao: quản lý trưởng.
Đối với các nhân viên ngoại giao bí mật và công khai, gián điệp các ngành mật khác nhau khách sạn “Adlon” là công ty quốc tế có truyền thống. Ở đây chúng ký kết các hợp đồng với nhau: buôn bán các bí mật và tài liệu quốc gia, vạch mặt những tên hoạt động chính trị và quốc gia cả những chứng cớ ô nhục lẫn các khuynh hướng sai lệch đều có tác dụng. Giá cả được định đoạt tùy theo hoàn cảnh thế giới.
Cảnh sát mật của Đức không ngừng quan tâm đến sự an toàn cho các khách hàng của cái trạm trú chân kiểu mẫu của đủ loại gián điệp quốc tế này, cẩn thận theo dõi để không có hiện tượng vi phạm nghi thức và quy tắc lịch thiệp ở đây. Vì vậy mỗi nhân viên của khách sạn đều bị cảnh sát mật Đức kiểm tra rất nghiêm ngặt và là điệp viên của cảnh sát.
Khi dừng lại ở đây khách nước ngoài có thể hoàn toàn tin tưởng: vì khối nhân viên nhiều người và trình độ lành nghề cao của khách sạn sẽ bảo đảm cả tính mạng lẫn giấy tờ của khách khỏi sự tò mò của gián điệp mật các nước khác.
Còn chính tình báo Đức thì bằng sự giúp đỡ của mình chúng bắt các khách hàng của “Adlon” phải nộp kiểu như thuế ngầm và với vẻ tế nhị, khôn khéo, chúng đi rất sâu vào các bí mật của khách hàng. Khối nhân viên được đào tạo rất chu đáo để làm công việc này của khách sạn có cả kỹ thuật chuyên môn riêng do các công ty “Philips”[1] và Telefunken sản xuất.
Ngôi nhà khách sạn “Adlon” nằm giữa cổng Brandenburg và văn phòng chính phủ quốc xã.
Để làm đầy két của Đảng, ngài Ribbentrop lãnh đạo ban thế giới của Đảng xã hội dân tộc, lúc còn chưa lên nắm chính quyền, đôi khi đã buôn bán, qua các nhân vật đáng tin cậy ở khách sạn “Adlon” những bản sao các tài liệu quan trọng nhất của Bộ ngoại giao Đức có trong tay lão.
Franz nắm rất chắc các quy tắc phục vụ.
Trước hết là tính trung thực. Hắn đã nhiều lần chứng kiến sự mất tăm tích các nhân viên của khách sạn - những kẻ đã tăng khoản thu nhập riêng quá cao bằng cách giúp đỡ đặc biệt cho khách hàng nước ngoài nào đó. Mỗi tên nhân viên như vậy bỗng nhiên chết rất êm ả ở hầm nhà khách sạn - nơi chứa thực phẩm, và xác chết được chở đi bằng chiếc thùng sắt hình trụ đựng rác mang đổ ở đống rác ngoài thành phố.
Sau đó là sự khiêm tốn. Nó hình thành cũng do các điều kiện như vậy. Khi tên nhân viên nào đó cúi rạp người chào ai trong bọn sen đầm mà dám mỉm cười thì hắn bị hình phạt trên ngay lập tức. Quy tắc của khách sạn đã lệnh cho mỗi nhân viên phục vụ không bao giờ được nhấn mạnh sự quen thuộc của mình với những tên cao cấp hơn.
Kỹ thuật nhiếp ảnh, những chi tiết tế nhị của việc điều tra các đồ dùng hàng ngày của khách hàng, tài khám phá các bí mật ngay tận trong ổ máy đồng hồ đeo tay, nơi cất giấu bản sao tài liệu các loại và cả các sơ đồ những loại vũ khí mới nhất, công thức điều chế chất nổ vừa tìm ra hoặc các chất thay thế cho vật liệu chiến lược - tất cả những cái đó Franz nắm hoàn toàn chắc chắn. Và sau khi được giữ chức quản lý trưởng, hắn không chỉ với thái độ mến khách mê hồn tiếp từng khách hàng vào tu viện của những tên hoạt động nổi tiếng trong ngành mật, mà còn có thái độ đòi hỏi cao, quá khắc nghiệt chỉ huy khối nhân viên khách sạn - những kẻ được đào tạo nghiêm ngặt như lính, tàn bạo như bọn cướp, và khôn khéo như tên đánh bài tây.
Một hồi Baryshev đã dừng chân ở khách sạn “Adlon”.
Đồng chí nhã nhặn cho phép Franz - lúc đó đang hy vọng tìm thấy trong các vali của đồng chí những bí mật và tài liệu cất giấu - có thể lục soát đồ đạc của đồng chí. Những tài liệu - vì chúng mà Baryshev đến đây - được cất trong quả lê bằng gỗ móc vào chiếc chìa khóa phòng đồng chí, và chìa khóa này cùng quả lê gỗ hàng ngày Franz vẫn nhận từ tay Baryshev, miệng mỉm cười nhã nhặn. Đồng chí cũng biết rõ là ảnh nhân dạng các điệp viên mật dừng lại ở khách sạn. “Adlon” được giữ trong một chỗ, như trong quyển album, là xưởng riêng của khách sạn.
Trong số ảnh các điệp viên mật này có cả ảnh của chính Franz.
Một lần Baryshev cho Sasha Belov xem ảnh hắn, và để nhấn mạnh những đặc điểm xuất sắc của Franz như một tên mật thám, đồng chí nói:
- Hắn có hai mặt yếu: Thứ nhất: Trong trường hợp bị lật mặt nạ, hắn sợ mất chức vụ phát chết đi được, kèm theo là sợ mất mạng. Và thứ hai, tính hiếu danh ngấm ngầm, dầy vò của một thiên tài chỉ điểm không được công nhận. Tôi có dịp được trò chuyện với hắn. Tôi bày tỏ lòng hâm mộ của mình đối với một số tiểu thuyết trinh thám. Hắn đã tranh luận về ý kiến của tôi, nhằm mục đích đó hắn đưa ra một lý do vô cùng sắc sảo tới mức nó trở thành của quý nổi tiếng đối với tôi. Nắm được nhiều tiếng châu Âu, nhưng chưa bao giờ ra khỏi nước Đức. Berlin thì hắn chỉ biết theo cuốn sách chỉ đường - vì cả đời hắn đã trôi qua trong khách sạn. Hồi đó đại bản doanh của Hitler và bọn tay chân đóng ở trong khách sạn “Kaiserhof”, và đôi khi Franz chuyển cho tôi một số “lời vu cáo” quan trọng. Vì nhân viên chỉ bị cấm nói với khách những gì liên quan đến khách hàng khác của “Adlon” mà thôi. Còn các vấn đề khác đều không bị cấm. Nhưng sau đó, khi tôi chuyển sang ở “Kaiserhof” và đôi khi có rẽ vào phòng nhảy của “Adlon”, vẻ bị ức vì sự thay đổi này, Franz bèn không nhận mặt tôi nữa.
- Thế đồng chí đã được gặp mặt Hitler lần nào chưa?
- Thậm chí tôi còn nói chuyện với hắn nữa, - Baryshev nhếch mép cười.
- Bằng cách nào?
- Rất đơn giản. Mua cuốn “Mein Kampf” và khi Hitler cùng bầy đao phủ của hắn đi qua phòng khách, tôi lễ phép đề nghị hắn cho xin chữ ký.
- Và hắn đồng ý?
- Chứ sao nữa! Một người ngoại quốc trong bộ quần áo đại lễ màu đen và bỗng nhiên đi học lời khoác lác của hắn. Hồi đó đây là chuyện hiếm có.
- Hắn nói gì với đồng chí?
- Với tôi điều quan trọng không phải hắn nói gì, mà là nói thế nào. Rất muốn làm sáng tỏ một loại tâm lý, khả năng lô gích và sự suy nghĩ có thứ tự.
- Và rồi sao?
- Không cân bằng về tâm trạng, đầu óc quá thiển cận, tự say sưa, có khuynh hướng tàn bạo vốn là bản tính hay đa nghi và kích động một cách bệnh tật. Tất cả những điều đó bây giờ không còn mới mẻ gì.
Weiss nhớ lại câu chuyện kể này của Baryshev, và nhìn vào mặt Franz, anh sung sướng nhận ra những nét quen thuộc với anh qua tấm ảnh. Ảnh chụp đã lâu, và trong ảnh Franz trẻ hơn nhiều.
Cũng ngày hôm đó Weiss phải đi khám sức khỏe. Nhưng đúng là bác sĩ lại ít chú ý nhất đến sức khỏe của anh.
Sau khi đề nghị Weiss cởi quần áo ngoài, bác sĩ tiến lại bên anh và bắt đầu đọc cho tên giúp việc ghi ký hiệu của mình những ý kiến về cơ thể học với độ tỉ mỉ như mô tả các vấn đề gì đó.
Từ chỗ tên bác sĩ thứ nhất anh chuyển sang tên thứ hai. Lần này việc khám xét chiếm nhiều thời gian hơn và gây nên không ít sự lo lắng. Khám ở dưới hầm nhà nay đã biến thành chỗ tránh bom. Sau khi bảo Weiss ngồi xuống ghế, trước hết bác sĩ đề nghị Weiss đọc một trang giấy đánh máy có nhiều chữ số và tên gọi, còn hắn thì đứng ở sau lưng anh. Weiss còn chưa kịp đọc hết, tên bác sĩ đã bất thình lình bắn súng lục ngay trên đầu anh và đồng thời hất chiếc ghế anh ngồi ra. Rồi yêu cầu Weiss nhắc lại tất cả những gì vừa đọc. Sau khi chăm chú nghe mạch tim đập qua tay Weiss, hắn sửng sốt:
- Kỳ lạ thật! - Hắn thốt lên. - Trí nhớ và sự tự chủ của ông mới kỳ lạ làm sao!
Tất cả chuyện này đã giúp Weiss đi tới các kết luận nhất định. Trước đây anh đã khôn khéo gợi cho Steinglitz nhắc lại hồi ức về vấn đề trước khi Hitler lên cầm quyền các điệp viên bị kiểm tra ra sao trong lúc tuyển lựa vào các trường tình báo cao cấp.
Thì ra kỹ thuật thử thách vẫn như cũ.
Sau đó bác sĩ tiêm vào bắp chân Weiss. Mặc dù cái đau nhói buốt đã làm các bắp cơ chân của anh giật lên tới mức muốn la hét lên, anh vẫn nén đau, đọc thành tiếng một bài báo mà tên bác sĩ vừa đưa cho anh.
Tên này đăm chiêu nhìn đồng hồ. Còn khi Weiss cảm thấy đau quá mức, đầu anh muốn vỡ tung ra, tên bác sĩ bèn cúi người và tiêm thêm vào hai chân, thế là hết đau ngay.
Rõ ràng là kính trọng Weiss, tên bác sĩ khuyến khích nói:
- Nếu như ông có bị rơi vào tay người khác, tôi tin rằng trong lúc hỏi cung ông sẽ đủ tự chủ để chỉ cho các tin tức thật - những loại mà kẻ địch đã rõ.
- Tôi không có ý định đầu hàng sống. - Weiss kiêu căng tuyên bố.
- Điều đó sẽ giúp ông thoát khỏi cảnh tra tấn nếu như ông bị lâm vào cảnh khó khăn. Thế là ông sẽ giấu được những tin tức quan trọng nhất mà kẻ địch chưa biết. Và trong trường hợp khác, nhất định chúng sẽ moi được ở ông bằng tra tấn kéo dài. - Hắn cất giọng bậc thầy: - Bất kỳ ai cũng có giới hạn chịu đựng nhất định, dù cho có cứng rắn và được tôi luyện thế nào đi nữa, - Im lặng một chút rồi nói nốt: - Tất nhiên, nếu chính bản chất sẽ không lo lắng đến anh ta và không làm mất lý trí của anh ta.
Bọn Gestapo của Himmler đã nhiều lần tóm được các điệp viên nước ngoài của Ribbentrop khi bọn này đến Berlin với các tài liệu rất quan trọng. Bọn điệp viên này bị khử sau khi phải khai tất cả những gì có thể, còn tin tức đoạt được thì bọn Gestapo tự coi là của chúng. Cũng do đó mà biến mất một số điệp viên loại lớn của Cục tình báo Đức, và sau đó không phải Canaris mà là Himmler báo cáo với quốc trưởng về các tài liệu mà chỉ những điệp viên bị mất tích này của Canaris mới có thể kiếm được.
Weiss có nghe nói về tất cả những điều này, và sự cởi mở của tên bác sĩ làm anh phấn khởi. Tức là, chúng thử thách anh xem có thích hợp với ngành phục vụ loại đã xác định này hay không. Còn mọi chuyện khác thì không đáng nghi ngờ gì.
Franz dạy Weiss cách tránh bị theo dõi ra sao, giấu các tài liệu mật bằng phương pháp nào trong những hộp nhỏ làm bằng những thứ đồ dùng bình thường nhất, và bằng các cách nào có thể thủ tiêu mọi tài liệu này ngay lập tức.
Những ngày đầu tiên Weiss không ra khỏi nhà, các bữa cơm bọn chúng cẩn thận mang vào phòng anh. Nhưng một thời gian sau anh được quyền giao thiệp với những tên khác trong khu nhà ngoại ô này. Phần lớn đó là những tên tuổi trung niên, vẻ mệt mỏi, tập trung lo lắng sâu sắc in rõ trên mặt chúng.
Khi làm quen rồi chỉ gọi nhau bằng tên. Toàn bộ đều được giáo dục tốt, rất nhã nhặn, và mặc dù trong số này có cả bọn còn trẻ và mấy thiếu nữ rất xinh, nhưng ở đây tất cả đều đối xử hoàn toàn lãnh đạm với nhau, điều này chứng tỏ rằng công việc hoàn toàn choán chúng, không để một khe hở nào cho mọi tình cảm khác.
Tên chỉ huy ở đây, như Weiss không thể xác định ra ngay, là một tên hơi gù, dáng đi lạch bạch, nặng nề, yếu đuối, chậm chạp và trầm lặng, đôi mắt sâu lõm và giọng nói điềm đạm. Tên hắn là Gustav.
Hắn đối xử với tất cả mọi người đều như nhau, mà hình như cũng không kẻ nào coi hắn đặc biệt hơn những tên khác. Nhưng nếu Gustav chỉ cần nói với kẻ nào đó vài lời bình thường thôi, thì mặt kẻ nghe Gustav nói tỏ vẻ tuyệt đối vâng lời ngay lập tức.
Đúng, ở đây con người đã được rèn giũa theo khuôn khổ nghiêm ngặt nhất.
Một trong các ngôi nhà một mái là thư viện tra cứu rất lớn, có cả kho bản đồ và phòng đọc. Mỗi bàn con trong phòng đọc được che bằng bình phong làm cho người ngoài không thể phát hiện ra ở đây đang nghiên cứu tài liệu loại gì.
Được phép ra khỏi khu vực ở này nhưng phải báo cáo chính xác cho Franz giờ trở về. Không có một tên lính nào bảo vệ. Việc bảo vệ do các tên canh cổng, coi vườn, quét sân đảm nhiệm.
Trong hầu hết các phòng đều có máy điện thoại, nhưng chúng đều nối với tổng đài của khu nhà này. Và khi nhấc ống nói, bao giờ cũng chỉ có một giọng trả lời, đôi khi là Franz.
Weiss gọi điện cho Heinrich và để Heinrich hiểu rằng có kẻ nghe trộm hai người, anh đùa hỏi Heinrich đang có “ả” nào đấy. Heinrich đoán ra cũng hùa theo giọng anh. Họ không nói được gì với nhau, nhưng điều quan trọng là Weiss đã báo được cho Heinrich biết tạm thời mọi việc của anh đều tốt đẹp.
Mấy lần Gustav trao cho anh cùng một nhiệm vụ như nhau: đến sân bay đón một người mà ảnh người đó Weiss chỉ được liếc qua thôi, rồi đi kèm người đó đến địa điểm quy định. Địa chỉ thì lần nào Gustav cũng nói hơi khó hiểu.
Weiss hoàn thành các nhiệm vụ này với mức độ chính xác đòi hỏi ở anh.
Một lần, Weiss đón một tên ở ga xe lửa kiên quyết đòi anh phải kín đáo nhận ngay cuốn sách chỉ đường đã nhàu nát về Paris và phải chuyển ngay cho Gustav. Weiss kiên quyết từ chối. Tuy nhiên, tên này vẫn thầm thì đe dọa, Weiss không thay đổi ý kiến. Chở tên này đến địa điểm Gustav chỉ dẫn xong anh nhã nhặn chia tay hắn, tên này chưởi mắng đáp lại.
Khi Weiss báo cáo với Gustav về chuyện xảy ra, tên này cắn đôi môi ráo hoảnh và cất giọng thờ ơ:
- Đúng là người ta đề nghị ông chuyển các tài liệu tối quan trọng và cấp tốc. Tiếc rằng tôi không nhận được ngay nó. Nhưng ông đã hành động đúng, tôi không trách ông.
Sự bình tĩnh mà Gustav thể hiện với việc chậm trễ nhận tài liệu quan trọng nói lên không những chỉ đưa đến tầm quan trọng về địa vị của hắn, mà còn cần đến vấn đề: đây là con người có nghị lực khác thường và tự chủ cao. Ngoài ra, Weiss đã được biết: chỉ bằng sự nhẫn nại và chịu đựng anh mới có thể giành được phần thưởng cho thái độ tuyệt đối phục tùng của anh.
Để tỏ thái độ đặc biệt yêu mến, Gustav mời anh buổi sáng đi chơi tennis.
Trông vẻ ốm yếu, uể oải chậm chạp, ấy thế mà bỗng nhiên Gustav tỏ ra rất linh hoạt trong khi chơi, những cú vụt racket của hắn rất mạnh và nhanh.
Cả trận đấu anh bị thua với tỉ số rất đậm. Nhưng khi Gustav tiến lại bên lưới để bắt tay đối thủ bại trận theo truyền thống, Weiss giữ bàn tay nóng hổi, khô khan của hắn, mỉm cười giảo quyệt nói:
- Thưa ông Gustav, tôi không phục tài thể thao của ông như tài giấu tính khí dũng mãnh đến như vậy.
Gustav bực mình nhăn trán, nhưng rồi mỉm cười, chiếc miệng khô khan nhăn nheo.
- Ông Peter, còn ông thì thật là thông minh.
- Nếu như đó không thay cho lời khen ngợi thì tôi thật rất muốn nghe điều ấy ở chính ông, - không mỉm cười. Weiss nói để nhấn mạnh anh hiểu lời nói của Gustav có ý nghĩa gì.
Đối với loại người như tên đặc biệt này thì những lời ca ngợi tầm thường, đơn sơ có thể chỉ làm hắn nổi giận, nhưng sự nịnh hót thông minh và màu mè nhất định phải làm cho hắn hài lòng.
Trong phòng tắm Gustav hỏi Weiss:
- Ông nghĩ gì về Franz?
- Một vật triển lãm cho nhà bảo tàng hình sự.
Sau khi giữ chức vụ trách Ban Sáu ngành an ninh quốc xã, Schellenberg không nhận một sự sửa đổi mới nào vào công việc, nhưng lại cố gắng lựa chọn những cán bộ đặc biệt cho chính hắn. Hắn tách những người được cung cấp về mặt vật chất, có địa vị vững chắc trong xã hội và có trình độ đại học ra vì coi trọng họ hơn bộ hạ của Martin Bormann - kẻ mong muốn cung cấp cho Ban Sáu một màng lưới điệp viên đáng tin cậy của đảng phát xít. Bormann biết khá rõ mọi mưu đồ của Schellenberg. Nhưng tình bạn với Himmler đã tránh cho Schellenberg mưu kế của Bormann định thò tay vào Ban Sáu SĐ.
Weiss hoàn toàn không nghi ngờ gì trong việc Heydrich đã được Franz giúp đỡ ngay từ hồi hắn chỉ huy cảnh sát mật, và sau khi chuyển sang Gestapo, tất nhiên hẵn vẫn không từ chối sự giúp đỡ này.
Xét toàn bộ thì những kẻ tụ tập ở đây đều thuộc loại cán bộ mới của Schellenberg. Nhưng nhân viên ngành mật có kinh nghiệm đâu chịu vất vả như vậy vì công việc, và đâu chịu đối xử thờ ơ với nhau công khai như vậy.
Không phải chỉ lòng trung thành với thủ lĩnh chia rẽ chúng. Không một tên nào thèm để mắt đến báo chí bao giờ: rõ ràng là chúng kiếm được những tin tức chính trị từ các nguồn hoàn toàn khác. Và sự quay lưng lại công tác tuyên truyền chính thức thật không phải ngẫu nhiên. Điều này như nhấn mạnh rằng chúng được biết tất cả những gì không một kẻ nào khác được biết.
•º•
Gustav không đáp lại lời nhận xét khinh miệt của Weiss về Franz, nhưng khi mặc quần áo trước gương và quan sát Weiss qua gương, hắn hỏi:
- Ai là người xứng đáng nhất trong “Ban tham mưu Valia”.
- Landsdorff, - không phải suy nghĩ, Weiss đáp ngay.
- Và ông cho rằng chỗ đứng của Landsdorff ở đấy?
- Không.
- Tại sao?
- Landsdorff là người lão luyện về các chiến dịch chính trị. Các chiến dịch này không có khả năng diễn ra ở phương Đông.
Đứng mãi, cẩn thận thắt cà vạt và tiếp tục theo dõi Weiss - anh coi không cần thiết phải giấu việc anh thấy mình bị theo dõi - Gustav cất giọng chậm rãi:
- Mà ông thật là đối tượng lý thú.
- Tôi thật không muốn bất kỳ điều gì tôi trở nên không rõ ràng đối với ông.
- Tôi cũng thế, - Gustav đồng ý. Hắn vỗ vai anh: - Phía trước tôi và ông còn nhiều thời gian. - Rồi hỏi: - Thế tại sao ông lại không đến thăm Heinrich Schwarzkopf?
- Ông muốn thế à?
- Còn ông?
- Heinrich là bạn tôi. Nhưng chú anh ta - ông Willie Schwarzkopf lại là nhà hoạt động lớn của Gestapo.
- Thế thì sao?
- Khả năng của tôi chỉ đủ để phục vụ nơi nào là chỗ tôi phục vụ.
- Tức là việc ông đến thăm sẽ có lợi cho ngành nào ông là thành viên? Nếu ông rõ điều đó thì tôi không còn điều gì thắc mắc về ông.
Weiss cúi đầu, chân dập gót giày.
Gustav độ lượng nói:
- Ở đây chúng tôi không thừa nhận hình thức sẵn sàng như vậy. Khác với cục tình báo, chúng tôi phân loại nhân viên không theo quân hàm, mà theo mức độ khả năng hiểu của họ nhiều hơn những gì nói với họ.
Sau buổi nói chuyện đầy ý nghĩa này, như có sự điều khiển của chiếc gậy thần kỳ, bức ngăn vô hình của mối quan hệ lạnh nhạt một cách lịch thiệp giữa bọn nhân viên khu nhà này với Weiss đã biến mất.
Và mặc dù chúng nói chuyện với anh về các vấn đề trừu tượng nhiều hơn, Weiss vẫn cảm thấy không còn là sự thờ ơ, mà là sự tò mò chú ý đến anh.
•º•
Willie Schwarzkopf sống ở đại lộ Friedrich trong ngôi nhà kiến trúc kỳ lạ - một sự lai căng của ngôi nhà quái gở với kiểu kho quân sự.
Trước kia tại đây hắn có nhà ở gồm ba phòng, nhưng sau khi tu sửa lại, hắn chiếm cả tầng làm trụ sở riêng. Hắn nhường cho cháu trai một phòng trong số ba phòng cũ.
Trên tầng này cũng như ở phòng ngoài đều có lính SS đứng gác.
Bữa ăn sáng dọn trong phòng làm việc của Willie Schwarzkopf bày biện nghèo nàn cố tình theo kiểu trại lính và với kẻ không đòi hỏi cao sang.
Một chiếc giường lính. Bên đầu giường là chiếc bàn con trên đặt các máy điện thoại kiểu nhà binh. Giữa phòng là một chiếc bàn lớn không ngăn kéo. Một tấm bản đồ lớn căng trên nền vải. Những chiếc tủ áo không cháy đặt sát vào tường. Cửa bằng kim loại sơn có ô tròn nhỏ đậy bằng tấm sắt.
Cạnh giường trên tấm thảm nhỏ một con chó săn lớn no nê tiếng nhạc gật gù ngủ. Chính quốc trưởng đưa loại chó canh giữ này thành mốt mới.
Bộ đồ ăn cùng một loại kiểu trại lính: thìa và phóng xết bằng nhôm, dao ăn quân đội kiểu nửa dao nửa dìu. Nhưng thức ăn thì hảo hạng cũng như rượu ngọt, phần lớn là hàng nước ngoài.
Quân phục trên người Willie đã tương đối cũ, chỉ có giầy ủng được đánh xi bóng loáng.
Hắn phấn khởi tiếp Weiss. Dang tay ra, thú nhận như xin lỗi:
- Khi mà nhân dân Đức đang dốc hết cho mặt trận, chúng tôi, lãnh tụ của họ, phải theo tinh thần của các tu sĩ.
Heinrich chỉ nhếch mép cười giễu cợt lời nói dối khoác lác này. Ở Charlottenburg, trong những khu phố quý tộc nhất của Berlin, Willie có một tòa biệt thự rất lộng lẫy mà hắn đã biến thành kho báu vật vạn năng, nhưng vấn đề này chỉ có những kẻ thân cận nhất của hắn biết.
Tay ôm lấy cháu trai, Willie nói vẻ hài lòng:
- Nếu như Heinrich bắt đầu hoạt động cũng đã tỏ ra như bây giờ - sau khi ở Warsaw về - thì thật tốt biết bao, tôi sẽ không ngạc nhiên khi được lệnh đến văn phòng chính phủ - chỗ Himmler - với báo cáo trong tay. Không có Heinrich thì tôi thật đã không đảm đương nổi nửa phần công việc cá nhân. Anh chàng đã hiểu ra và tu tỉnh lại rồi.
Bữa sáng Willie ăn và uống rất nhiều. Heinrich hầu như không ăn chỉ uống nước suối.
- Thế nào, anh thấy thích người của Walter chứ? - Willie hỏi và không đợi trả lời, bắt đầu nổi nóng: - Ông ta chọn lấy cả một đội quân ngoại giao riêng gồm những kẻ sạch sẽ có thừa. Nào là bọn ăn không ngồi rồi, nào con vàng cháu ngọc của những gia đình giàu có hiện có họ hàng ở khắp các nước châu Âu, tình báo quỷ quái gì bọn này. Vì bất kỳ tên nào trong bọn này cứ rơi vào tay một phản gián con nít nhất cũng sẽ quỳ ôm chân và sẽ lắp bắp như khi cầu kinh rửa tội. Còn tay Gustav: Một loại hay đấy: Một hồi trên đại lộ Albrechstrasse, số tám, hắn đã biết bắt những tên bướng bỉnh nhất phải há miệng nói, còn bây giờ thì đã trở thành thầy đồ của bọn chó con trong ổ chó Walter. Anh có ý kiến gì về Gustav, và nói chung, về cái quán trọ của hắn?
- Tôi thật không xứng với lời giới thiệu của ngài Landsdorff và của ngài nữa, - Weiss mỉm cười đầy ý nghĩa, - nếu tôi không những dám bày tỏ ý kiến về các bạn đồng nghiệp của tôi, mà còn trao đổi với bất kỳ ai những gì liên quan đến công tác mới của tôi.
- Thôi đi! - Willie vui vẻ thốt lên. - Ở đây sau các lần cửa thép, chúng ta như ngồi chầu bên chúa Christ. - Và oai vệ nói thêm: - chúng ta chỉ có một chủ - đó là Himmler.
- Những đầy tớ quá lắm mồm thường không ở được lâu trong gia đình đứng đắn, - Weiss lên giọng hùng biện.
- Ơ, té ra anh cũng loại sắt đá như thế đấy! - Giọng Willie có vẻ không hài lòng. - Không sao, tôi vẫn hy vọng là sẽ có quan hệ thân thiện với anh.
- Tôi cũng thế. - Weiss nói và thấy cần thiết nói thêm:
- Tôi dám bảo đảm với ngài rằng, những cảm xúc tốt đẹp nhất của tôi về ngài cũng sẽ ở dạng bất khả xâm phạm, - anh hất đầu về phía những chiếc tủ chống lửa, - như những giấy tờ giữ ở kia.
- Tuy nhiên anh là người có quy tắc cứng rắn! - Willie lầu bầu nói.
- Không, - Weiss nói, - nhưng tôi biết kiên quyết phục tùng những quy tắc mà cấp chỉ huy khuyên bảo tôi.
- Nói khôn khéo lắm! - Willie cười rộ và quay sang Heinrich: - Mà anh bạn này của cháu té ra cũng không phải loại ngốc nghếch như chú cảm thấy hồi ở Litzmanstadt. - Nhưng rồi trách ngay Weiss: - Anh là người khôn ngoan và lúc đó phải hiểu rằng, nếu như lão già Willie này giúp đỡ người thân cận, thì bao giờ khi làm thế lão cũng tính đến việc đền ơn.
- Tôi sẵn sàng dốc hết sức để hoàn thành bất kỳ nhiệm vụ nào ngài trao. - Weiss kính cẩn cúi đầu chào, - tất nhiên nếu nó không đi trái với các trách nhiệm mà tôi nhận về mình.
- Được, được, - Willie tỏ thái độ khoan nhượng, hơi lỗ mãng vỗ vai anh, - còn tôi thì không bao giờ quên những ai mà tôi chịu ơn gì đó.
Đúng là hắn chờ đợi ở Weiss một điều khác nhưng sau khi nhẩm tính rằng không phải lúc nào trong quốc xã cũng có những người bảo vệ danh dự nghề nghiệp của mình với thái độ kiên trì như vậy, hắn bằng lòng và nói:
- Những người có học bây giờ hiếm rồi! Một số ít chúng ta giam giữ trong các nhà tù. - Cười vang lên. - Mới đây cần phải tiến hành khám nghiệm các giá trị nghệ thuật được đoạt ở các vùng chiếm đóng. Giá như anh được nhìn thấy những bộ mặt của bọn trí thức này khi chúng tôi chở chúng vào các hầm kho chứa! Chúng liếm sạch hết bụi bẩn trên một số bức tranh. Nhưng khi tôi yêu cầu chúng xác định giá trị mỗi vật, thì bọn khốn kiếp này tuyên bố rằng điều đó không thể được vì rằng, chúng nói, các báu vật của một dân tộc thì không có giá bán. Và thế là chúng bị nện một trận nên thân vì tội phá hoại ngầm, đến nỗi lính của ta phải kéo lê chúng lên xe hòm kín của nhà tù.
Heinrich giải thích qua loa:
- Chú Willie được trao nhiệm vụ chuẩn bị các loại giấy tờ tài liệu SS để di chuyển đi. Nhằm mục đích này trong các nhà băng của các nước trung lập có những tủ sắt đặc biệt.
Willie nhăn mặt, nhưng rồi nhanh trí đáp ngay:
- Chúng ta chỉ muốn cứu vớt những di sản dân tộc của các nước bại trận khỏi bom đạn, giữ gìn chúng mà thôi.
- Nhưng mà các tủ sắt này được những người nhất định sử dụng.
- Thì sao? - Willie bực tức hỏi. - Quốc xã - đó chính là một số người nhất định. Nếu không có họ thì dân đâu có quốc xã.
- Ngài nói vô cùng chính xác, - Weiss đồng ý.
Heinrich nhếch mép cười tránh mặt Willie. Lão ta bối rối lầu bầu:
- Tính dân tộc của tư tưởng Đức đế quốc đệ tam - đó là một cái như vô hình, nó được thể hiện ở quốc trưởng.
- Tôi cho rằng ở cả những người như ngài, - Weiss nhận xét.
- Phải, - Willie hài lòng đồng ý. - Tôi đúng là đảng viên lão thành của cách mạng xã hội dân tộc.
Weiss ngờ vực:
- Của cách mạng?
- Trước đây quốc trưởng đã lợi dụng từ ngữ của bọn marxist và điều đó rất có lợi cho chúng ta. - Và Willie giải thích rõ hơn ý của hắn. - Khi đó chúng ta còn yếu, bọn đỏ mạnh, sự ngụy biện đó đã giúp chúng ta giải quyết tốt nhiều vấn đề.
- Thí dụ?
- Chúng ta đã rung ầm ĩ những trò chơi trẻ con này trước một bầy đàn chưa bị theo bọn đỏ, đến mức làm chúng choáng lại. Và chúng còn chưa kịp nhận thức ra được là đang ở trong chuồng của chúng ta, thì chúng ta đã bắt chúng bước đều chân theo nhịp trống của chúng ta.
Nói chuyện về đề tài này rõ ràng đã làm Willie thấy chán. Đảo mắt nhìn phòng làm việc của mình một lượt, Willie nói với Weiss:
- Anh thấy đấy, ngay ở nhà mà tôi cũng không được rảnh tay, tất cả đều vì công việc - Hắn đứng dậy và mời Weiss đi theo.
Họ đi hết loạt các phòng thông cửa với nhau, phòng nào cũng có những người mặc thường phục ngồi bên bàn giấy. Và khi Willie xuất hiện, tất cả đều như theo lệnh đứng phắt ngay dậy, tay giơ lên chào kiểu đảng quốc xã. Willie không cần đáp lại hắn giải thích với Weiss:
- Ngay cả ngôi nhà ở riêng nhỏ bé tôi cũng đã biến thành văn phòng cá nhân, và toàn bộ nhân viên ở đây đều trong địa vị của trại lính. Chúng tôi làm việc cả ban đêm. Tuy thế nhưng khi thủ tướng cần có gấp những tài liệu tham khảo đặc biệt nào đó, tôi sẽ báo cáo ngay được tất cả những gì thủ tướng chú ý tới.
- Lẽ nào ngành an ninh không đủ bộ máy để làm việc đó?
Willie nhếch mép cười khó hiểu:
- Các tài liệu tham khảo cho “sếp” chúng tôi chỉ chuẩn bị thành một bản. Chúng tôi phân tích một cách khách quan, vì vậy bao giờ “sếp” cũng có khả năng nắm chắc tình hình công việc trong quốc xã.
- Tôi thì lại nghĩ, nhiệm vụ như vậy chỉ đặt ra trước ngành an ninh.
- Đúng thế. Có Bormann, nhưng lại có Kaltenbrunner và mỗi người đều mong muốn đầu tiên lấy được cho quốc trưởng tin tức mà không muốn vất vả vì việc thu thập các tin tức này. Nhưng cái chính không phải ở chỗ đó. Cái chính là ở chỗ: đây là văn phòng riêng của tôi, và chính tự tôi kiếm cho thủ tướng các tài liệu của chúng tôi. Và vì các tài liệu này thu nhập mua được qua những nguồn không chính thức nên thủ tướng tự quyết định có báo cáo về chúng hay không báo cáo. Vào lúc nhất định chúng có thể chỉ làm quốc trưởng nổi giận, còn trong trường hợp khác thì lại giận dữ không hài lòng với những ai đã giấu diếm quốc trưởng thực chất các sự việc.
Chẳng hạn như các giới công nghiệp mà quốc trưởng đành phải đặt hy vọng nhiều hơn và đã giữ vững lập trường đòi Hội đồng tướng lĩnh quân sự quốc xã sau khi có sự thay đổi cơ bản trong kế hoạch chiến lược “Barbarossa” phải chĩa mũi nhọn hoạt động quân sự trước hết nhằm chiếm các vùng đất đai giàu nguồn nguyên liệu.
Đồng thời, nhờ có hệ thống điệp viên chúng tôi đã xác định được rằng, tạm thời công nghiệp của ta còn đủ nguyên liệu để cung cấp cho ngành sản xuất quân sự trong thời gian quy định cho “cuộc chiến tranh chớp nhoáng”. Nhưng do ảnh hưởng của các giới công nghiệp mỗi bộ lại có các số liệu khác nhau. Vì nguyên tắc “chiến tranh chớp nhoáng” là cái chỉ huy nên không ai dám thừa nhận cuộc chiến tranh ở phương Đông đang có đặc tính kéo dài. Và một mặt khác thủ tướng cũng đã có thể chứng minh cho quốc trưởng rằng những người lãnh đạo từng bộ còn chưa tin vào chiến thắng sắp tới và vì thế đã tiến hành không đúng kế hoạch kinh tế, do đó phạm lỗi trước quốc xã. Mặt khác vì có các số liệu chính xác về các nguồn nguyên liệu trong nước, thủ tướng đã ủng hộ yêu cầu của các giới công nghiệp trước quốc trưởng - là trước hết phải chiếm các vùng nguyên liệu chiến lược giàu có nhất ở Ukraine và Caucasus, những thứ cuối cùng đáp ứng được nhu cầu của quốc xã. - Và Willie huênh hoang: - Tôi được trao nhiệm vụ thu thập những số liệu cụ thể về các nguồn kim loại hiếm.
- Thế những người khác?
- Anh là một thanh niên sáng ý, - Willie mỉm cười khuyến khích. - Trong quốc xã ta có đủ số lượng các phân hiệu nghiên cứu chuyên môn hóa tương tự - Và xoa tay, tuyên bố giọng giễu cợt: - Còn Canaris của anh lại là tay mù tịt. Chúng tôi đã dành cho ông ta vô số kỹ thuật và tiền bạc để thành lập hàng trăm trường tình báo. Trong tay ông ta là toàn bộ dân cư các vùng chiếm đóng, các trại tập trung tù binh, các cán bộ tuyệt vời đã có kinh nghiệm phong phú nhất trong thời gian chiến tranh thế giới thứ nhất và đã hoàn thiện kinh nghiệm trong nhà nước quốc xã. Nhưng cho đến nay chúng tôi còn chưa nhận được của tình báo ông ta những tài liệu quan trọng về khả năng kinh tế của Nga, mặc dù nhiệm vụ chủ yếu của cục tình báo chính là ở chỗ đó. Còn về các đồng minh của Nga thì chẳng cần cục tình báo ở đây chúng tôi cũng có tin tức, tương đối đầy đủ và chính xác mà không phải qua những điệp viên nào đó, mà qua các tay đầu tiên - những đại diện của các hãng ngoại quốc không cắt đứt mối quan hệ công việc với những consortium của ta. Vì vậy anh thanh niên ạ, tôi khuyên anh không nên quá huênh hoang rằng ở cục tình báo anh đã phụ trách theo hướng phương Đông. Ở Berlin công việc của cục tình báo đang gây nên nhiều sự không hài lòng hơn. Thêm vào đó, - Willie hài lòng tuyên bố: - chỉ huy cũ của anh, đại úy Gerd, vì hiểu rõ tính vô hy vọng trong các hoạt động của Canaris nên đã coi việc tự giúp đỡ cho chúng tôi là hợp lý nhất. Gerd có ý kiến không đến nỗi nào về anh, đã đánh giá cao lòng trung thành và dũng cảm của anh. - Nhưng rồi Willie nói giọng ban ơn: - Anh đã tỏ rõ lòng trung thành và dũng cảm của mình, khi từ chối đề nghị của tôi. Nhưng tôi dám đảm bảo với anh rằng, những phẩm chất tốt này vẫn sẽ còn mang lại cho anh những chuyện không hay.
“Thế ra hắn không ngốc nghếch, - Weiss nghĩ khi Willie trổ tài văn hoa, - mặc dù đúng là trong ngành SĐ hắn chỉ thực hiện vai trò con ngựa thồ. Nhưng hắn biết cách làm việc và, nếu xét theo văn phòng riêng của hắn, hắn còn biết bắt kẻ khác làm việc”.
Sau đó, khi Willie Schwarzkopf để hai người ở lại với nhau. Heinrich đưa Weiss về phòng riêng và hỏi:
- Thế nào?
- Một tay sành sỏi và hiểu biết nhiều, - Weiss nói, vì hiểu rằng Heinrich đang chờ ý kiến của anh về Willie.
- Nhưng ở đây cậu lầm rồi, - Heinrich không tán thành. - Lão ta chỉ huênh hoang trước mặt cậu thôi. Chức năng của lão ta bó hẹp trong nhiệm vụ: biết tình hình trong công nghiệp đủ để lập kế hoạch kiếm sức lao động ở các trại tập trung. Vì khoản thu nhập qua nguồn này sẽ đưa vào quỹ “x”. Chỉ có thế thôi.
- Nếu như chú cậu chỉ trong khuôn khổ đó mà cho tôi làm quen với các tài liệu của cậu có, tôi sẽ coi điều đó như cái ơn to lớn.
- Rõ rồi, - Heinrich nói, - Bây giờ cậu muốn để cháu Willie sẽ làm ơn này cho cậu chứ gì? Vậy thì cầm lấy, quà của tôi đây! - Heinrich đưa tay với lấy một trong các cuốn sách để trên giá.
Weiss nghiêm nghị ngăn Heinrich:
- Chuyện này cậu chưa phải làm.
- Vì sao? Tôi đã có quyết định rồi. Không có chuyện đảo ngược nữa. Lẽ nào cậu còn chưa tin điều đó? Cậu nghĩ rằng tôi chỉ là cháu kẻ giết bố tôi hay sao? Và tôi vẫn là cháu, mặc dù chịu đựng những đau khổ kinh khủng nhất còn dễ hơn! - Trong cơn thất vọng Heinrich giận dữ nói.
- Tôi hiểu cậu. Nhưng cậu phải hiểu điều gì đó.
- Điều gì?
- Cần phải hiểu rằng không phải chỉ muốn mà còn phải biết cách.
- Cậu nghĩ rằng tôi hành động không thận trọng?
- Vô kỷ luật.
- Có lẽ, tôi quên không xin chỉ thị của cậu?! - Heinrich tức giận. - Xin lỗi, tôi nhớ ra rồi, bây giờ cậu đã như là chỉ huy của tôi rồi.
- Mà tại sao cậu lại giận? - Weiss trách Heinrich. - Chỉ vì trước hết chúng ta phải nghiên cứu, chuẩn bị tất cả những gì chúng ta muốn làm, và chỉ sau đó mới làm tất cả những gì chúng ta muốn thôi.
- Thôi được, thưa ông giáo sư. Tôi sẵn sàng bất cứ lúc nào thuận tiện ngồi nghe giáo sư giảng cả khóa về khoa học.
- Tôi sung sướng là tâm trạng cậu tốt như vậy. Chỉ là một điều là cái gì gây nên thế?
- Cuộc gặp gỡ cậu, - Heinrich chân thành nói. - Tôi thực sung sướng là lại được thấy cậu. Mặc dù vẫn không thể nào quen được với ý nghĩ cậu là người Nga, vì vậy, có thể kém cỏi về mặt chủng tộc.
- Chưa thành người, - Weiss nhắc.
- Chính thế đấy, - Heinrich đồng ý.
- Nửa súc vật, - Weiss nhắc lại.
- Mà cậu vui cái quái gì cơ chứ? - Đến lượt Heinrich hỏi.
- Cũng do những nguyên nhân như của cậu.
- Cậu biết, - Heinrich nói, người vươn dài ra. - ở đây tôi có cả một bầy những họ hàng xa, và trong số đó có những nhân vật nữ giới rất đáng chú ý!
- Khá lắm!
- Muốn tôi giới thiệu chứ? - Heinrich đề nghị.
- Tất nhiên rồi.
- Tôi báo trước: chuyện đó không an toàn đâu.
- Nếu như việc quen biết có lợi, tôi đã có kinh nghiệm, - Weiss dũng cảm đồng ý.
- Thế nếu cậu yêu say đắm?
- Thì cậu biết đấy? - Weiss chỉ nhún vai.
Heinrich nằm ra divan và nhếch mép cười nhìn Weiss, nói giọng đòi hỏi:
- Không, ở đây tôi sẽ chỉ huy cậu. Tuy nhiên, cậu còn chưa biết các quy tắc sinh hoạt của các giới này - Nếu hai sĩ quan chưa vợ của hai ngành mật khác nhau gặp gỡ nhau luôn, thì tình bạn này sẽ gây nghi ngờ. Nhưng lại có hai nguyên nhân được tha thứ: rượu và gái, hoặc cả hai thứ cùng một lúc. Hãy chọn lấy!
- Thế nếu say mê một môn thể thao nào đó? - Weiss đề nghị lưỡng lự.
- Tôi lại rất lười làm chuyện đó. Hơn nữa tất cả mọi người đều biết là tôi không thích thể thao. Và chúng ta cũng không còn niên thiếu gì. Nào, anh bạn già, hãy dũng cảm lên!
- Tôi suy nghĩ đã, - Weiss hứa. - Sẽ tìm ra các cách khác.
- Tôi đã nghĩ hết mọi thứ về cậu, - Heinrich nói dứt khoát. - Chủ nhật này tôi sẽ giới thiệu cậu với gia đình Rumpf. Nhà này có một biệt thự nhỏ ở khu Grunewald. Từ đó đến tòa nhà gạch trông ngoài rất không đáng chú ý đến ở góc hai phố Hohenzollern và Berkaerstrasse, ba mươi mốt - ba mươi lăm rất gần. Nhà tham mưu của Walter Schellenberg đặt ở đó, “sếp” của cậu đấy, kẻ có năm trăm tình báo lành nghề làm việc suốt ngày đêm theo ba ca. Cần nói thêm, tòa nhà được xây dựng lại, trước kia đó thật là chẳng ra hồn nhà ở cho bọn Do Thái già nua, cũng không phải bệnh viện của bọn Do Thái. Còn bây giờ đó là trung tâm mổ xẻ đầu óc và các tủ thép chứa những bí mật của các nước trên thế giới. Cậu còn chưa được phép vào đó đâu. Nhưng tôi hy vọng, sự ham hiểu biết của cậu sẽ thắng tính rụt rè, và cậu sẽ được vào tòa nhà đó. Đúng là bây giờ ở đó không chữa bệnh và hoàn toàn không lo lắng đến việc kéo dài cuộc sống của những kẻ có thể đáng chú ý đối với bọn sống trong nhà đó.
Khi Weiss chuẩn bị về, Heinrich lại định đưa cho anh cuốn sách, và Weiss lại từ chối không nhận.
- Cậu sợ à? - Heinrich trách.
- Không, - Weiss không công nhận. - Chỉ vì tôi không muốn làm tòng phạm của những hành động chưa suy nghĩ kỹ.
- Thế nếu tôi giữ quyển sách này sẽ nguy hiểm?
- Vậy thì, - Weiss nói, - trong trường hợp đó tôi sẽ phải nhận, nhưng cậu đẩy tôi đến bước nguy hiểm.
- Không, - Heinrich nói. - Hãy để lại. Tôi đã hiểu. Cậu đúng. Nhưng tôi rất muốn bắt tay làm việc ngay…
- Đã có thời kỳ tôi cũng muốn bắt đầu ngay tất cả, - Weiss thú nhận, - nhưng thực ra, chịu đựng lại đòi hỏi lòng dũng cảm.
❀ ❀ ❀
[1] Công ty Philips là hãng sản xuất máy thu thanh nổi tiếng.