Một lần, vào một ngày trời mù mịt, tình cờ đi qua cơ quan tìm người lao động, Weiss gặp lại tử tước phu nhân - người ở cùng buồng trên tàu với Heinrich. Phu nhân đi trên chiếc xe hai ngựa kéo và từ lâu đài của mình đến lâu đài này trước kia thuộc một dòng họ lớn Ba Lan và bây giờ được tên thống sứ trao cho nữ tử tước sử dụng để đổi lấy một tài sản không lớn của nữ tử tước ở Latvia.
Không hiểu vì sao nữ tử tước rất ưu tư, những nếp nhăn trên mặt đã trũng xuống, da nhăn nheo từng lớp. Bà ta mặc áo lông, đi đôi giày cao cổ bằng da hươu có khảm xà cừ dẫm bừa vào các vũng nước trên đường.
Thoạt gặp Weiss, nữ tử tước tỏ ra vô cùng cởi mở. Bởi vì hiện giờ bà cảm thấy mình rất đơn độc, nên rất vui mừng được gặp lại người quen.
Khi biết rằng hiện giờ Weiss không đơn thuần chỉ là lái xe của nhà Schwarzkopf mà như còn có chức vụ quân sự gì đó, người chủ anh là một nhân vật quan trọng nên nữ tử tước hoàn toàn tin ở anh. Trong khi vui miệng nói huyên thuyên bà ta đã kể cho Weiss biết những lo lắng của mình. Bà ta nghi ngờ rằng dòng họ những người chủ cũ của lâu đài hiện nay có một nhánh ở Anh và có thể sau này làm hại nữ tử tước. Thực ra bà không tán thành việc tịch thu tài sản của giai cấp quý tộc Ba Lan, mặc dù dòng Slav chỉ là một chủng tộc hạ đẳng, nhưng nguyên tắc chủng tộc không được chấp nhận đối với dòng họ lâu đời. Và nếu như một số quý tộc Ba Lan bây giờ đứng ra bảo vệ truyền thống bằng nhiệt tình yêu nước của mình thì điều đó thực ra không nguy hiểm gì cho quốc xã cả. Đó hoàn toàn chỉ là lòng yêu nước với ý thức tốt. Chỉ có những niềm tin của nông dân Ba Lan đối với nước Nga thì mới nguy hiểm…
Khi chia tay, tử tước phu nhân lịch sự mời Weiss đến thăm lâu đài và hứa rằng viên quản gia sẽ thết anh một bữa thịnh soạn.
•º•
Sau bữa tiệc ở cao lâu, Weiss nhận thấy rằng mối quan hệ khăng khít của anh với Keller, Bruder và Zimmerman đã gây khó khăn cho việc gần gũi những công nhân bình thường ở xưởng. Và điều đó làm anh rất đau khổ.
Lúc đầu họ xa lánh Weiss và chỉ nói những điều cần thiết trong lúc làm việc. Nhưng sau đó, điều này là lẽ tất nhiên, lao động đã làm họ gần lại với Weiss. Những người lao động nếu nhìn thấy khả năng lành nghề thực sự trong thói quen làm việc của anh, họ sẽ có niềm tin đối với anh.
Weiss biết hàn nhiệt và hàn hơi, biết phân biệt loại thép theo đầu cắt, biết làm nhẵn bề mặt chi tiết với độ chính xác của thợ làm thước kẻ đường cong, và những kiến thức tổng hợp này làm cho đám công nhân Đức kinh ngạc, khâm phục, mặc dù lúc đầu họ không để lộ ra.
Weiss đã học thành thạo nhiều nghề trong nhà máy nơi cha anh từng làm, nhưng phần lớn sự hiểu biết của mình, Weiss nắm được trong phòng thí nghiệm của trường đại học, tại đây anh nghiên cứu trong một tổ sinh viên yêu khoa học dưới sự chỉ đạo của viện sĩ hàn lâm Linev.
Từ đầu, do những nhận xét ngắn gọn, Weiss được biết rằng Venus tham gia đại chiến thế giới lần thứ nhất, bị thương ở mặt trận phía Đông, và có một người lính Nga nào đó cũng bị thương nhẹ bắt Venus làm tù binh dẫn đi, nhưng sau đó, sau khi ngồi trên chiến hào đã bị bắn phá tan tành, hút thuốc với nhau một lát, người lính Nga chỉ vẫy tay một cái và lấy khẩu súng trường của Venus rồi bỏ đi.
Weiss nói:
- Thế là trong bọn Nga cũng có những đứa tốt. Nhưng tên này chắc rằng không phải là Bolshevik.
Venus hồi lâu im lặng như đang bị lôi cuốn vào công việc, sau đó hỏi:
- Cậu biết chính phủ nào lúc đó đề nghị hòa bình với chúng ta không?
- Hình như bọn Bolshevik.
- Thế thì người lính lúc đó thả tớ ra là ai?
Wolf Winz, người thấp, vai rộng, lưng gù, mũi rách toạc, mãi không chịu tham gia vào những câu chuyện công khai này.
Nhưng một lần, vào buổi chiều, khi chỉ còn lại hai người trong xưởng, Winz hỏi Weiss:
- Này Weiss, cậu còn trẻ và khéo chân khéo tay như vậy, tại sao cũng làm việc như bọn mình mà không ở trong SS, trong Gestapo? Đấy mới là bậc thang leo cao cho một thanh niên như cậu.
- Thế tại sao cậu không len vào đấy?
- Tớ là công nhân.
- Thế làm công nhân cậu thích hả?
- Phải - Winz nói - thích!
- Thế mũi bị khâu ở đâu thế, trong khi làm việc à?
- Phải - Winz đáp - trong khi làm việc. Họ có bộ óc không cẩn thận thế là làm toạc.
- Ai?
- Thì ai có trách nhiệm.
- Rõ - Weiss nói.
- Rõ sao?
- Cậu là một thằng can đảm.
- Đó là vì tớ nói cái gì chứ? - Winz mỉm cười - Có nghĩa là cậu chưa nhìn thấy những thằng dũng cảm thực sự.
- Ừ, tớ chưa ra trận bao giờ - Weiss cố tình tỏ vẻ còn non kém.
- Họ cũng không ở mặt trận.
- Thế ở đâu?
- Trong Gestapo.
- Phải, những thanh niên ở đó đều khỏe mạnh - Weiss nói, chăm chú nhìn Winz, rồi mỉm cười tiếp - Thế ra cậu muốn nói điều đó?
Winz cũng mỉm cười và tán thêm:
- Cậu thực sự là một tay khéo léo, không thuộc loại khinh bạn như rơm rác.
- Và cậu cũng không thuộc loại đó.
- Đúng - Winz đồng ý - cậu đã nhằm đúng điểm đen.
Bao giờ làm việc Weiss và các bạn cùng nhóm của anh vào quầy bia, ở đây mọi người theo cấp bậc từ từ nốc những cốc bia vại và nói chuyện với nhau về gia đình mình, nhớ đến cửa nhà, đọc những bức thư mới nhận được.
Một lần Weiss hỏi liệu có chiến tranh với Nga không. Venus trả lời kiểu phỏng đoán:
- Vị tất đã có, Bismarck[1] cũng không khuyên như vậy.
Winz nói:
- Còn ông ta[2] thì muốn nhổ toẹt vào Bismarck của nhà anh. Ông ta sẽ nắm lấy và ra lệnh, hôm nay hoặc ngày mai sẽ ra lệnh.
- Mà có thể còn tới ngày kia - Venus bướng bỉnh nói.
- Thì lúc đó sẽ ra sao? - Winz gạn hỏi - Ngày kia sẽ có gì?
- Có lẽ mày muốn tao đứng dậy và rống ầm cả quán bia này sẽ có cái gì phải không? - Venus nổi nóng.
Winz chăm chú đảo mắt nhìn Weiss nâng cốc nói:
- Chúc khỏe mạnh - và uống cạn cốc bia.
Weiss cũng uống cạn cốc, nhưng dù sao anh cũng thấy cần phải tuyên bố:
- Chúc cậu và chúc quốc trưởng của chúng ta.
- Ồ, thật là anh chàng khôn khéo! Winz nói - Cậu đóng xiếc thì hợp hơn.
Weiss chiếm được sự kính nể của công nhân trong xưởng là nhờ anh biết bình tĩnh, không nói thừa lời, hoàn thành các công việc phức tạp sửa chữa máy. Cùng với Winz và Venus anh đã chữa lại máy phát điện di động đã bị vỡ, sửa chữa ngay trên thùng xe vận tải động cơ diesel loại mạnh.
Sau khi trao trả máy phát điện đã sửa xong cho viên kỹ sư quân sự, Weiss không những được khen ngợi mà còn được tiền thưởng.
Đến tối, cũng ở quầy bia đó, anh chia đều tiền cho các bạn cùng làm.
Venus và Winz lại mua những cốc bia vại theo thói quen của mình, và cũng như mọi khi, theo thứ tự, kề cà uống từng ngụm nhỏ, nuốt từng ngụm bia cùng với khói thuốc cay sè. Nhưng khi ra đến phố, cả hai người hầu như không nói trước với nhau nhưng đều từ chối và đòi Weiss phải nhận số tiền thưởng nhiều hơn.
- Tại sao thế - Weiss hỏi.
- Này anh bạn, cậu biết đấy - Venus nghiêm giọng nói - Ở miền Baltic anh bạn đã ngửi quá nhiều cái mùi xã hội chủ nghĩa rồi. Còn ở đây, của chúng tôi lại có một mùi hoàn toàn khác.
- Chỗ toét đã bốc mùi hôi thối - Winz giải thích - mà cậu chưa được ngửi mùi này.
- À ra thế - Weiss nói - Cái mùi của tôi sẽ tự nói cho tôi biết ở đâu bốc mùi gì, còn các anh thì hãy đi đi.
- Có nghĩa là không nhận tiền của mình?
- Nói lạ nhỉ - Weiss nói - Tôi không cho các anh cái gì hết. Mà tôi chỉ trả công thôi. Tôi trả công, hiểu chưa?
- Sao nhiều thế?
- Đó là việc của tôi. Tôi là chủ, tôi trả.
- Thế là cậu thuộc loại người làm chủ?
- Phải - Weiss đáp - Chính tôi thuộc loại người đó.
- Tức là cậu không lấy lại?
- Không!
Họ cứ đi lặng lẽ như thế mãi trên đường phố tối mịt tắt hết đèn đường. Và bỗng nhiên Winz đập mạnh vào lưng Weiss nói:
- Weiss, cậu đúng là một công nhân, một thanh niên Đức chân chính mà ở miền Rua[3] của tớ hồi đó có khá nhiều.
- Ở Hamburg[4] cũng thế - Venus thêm vào.
Và lần đầu tiên trong suốt thời gian đó, Weiss cảm thấy sung sướng thực sự vì được công nhận là một người Đức.
Dần dần Weiss thấy rõ rằng những kẻ có địa vị càng cao bao nhiêu thì càng ít cởi mở bấy nhiêu. Việc kiểm tra bí mật cũng tăng tỉ lệ với trách nhiệm của hắn. Nhân vật càng quan trọng bao nhiêu thì cái đuôi gián điệp càng dài ra bấy nhiêu. Và cái đuôi này có thể quất cho Weiss một roi cẩn thận nếu như anh dám thò mũi vào nó mà chưa được bảo vệ đầy đủ.
Theo dõi và suy nghĩ kỹ, Weiss đã xác định cho mình một sự thật thú vị và rất bổ ích: kẻ nào có chức càng cao thì càng tỏ ra kiêu ngạo đối với những người phụ thuộc hắn và càng đòi hỏi tuân thủ nghiêm nhặt hơn những bí mật của mọi tin tức khác nhau. Nhưng thái độ kiêu ngạo đối với những tên cấp dưới thân cận nhất thì trong đám nhân viên thường lại luôn luôn có đặc điểm khinh bỉ. Và cũng như vậy, một viên tướng Đức không bao giờ cho phép mình gặp một sĩ quan mà lại không mặc áo cổ đứng, nhưng mặc quần dài đi đi lại lại trước mặt lính ở trong phòng mình thì lại không cho là bất lịch sự, cũng như những viên quan cao cấp khi có một nhân viên phục vụ loại hạ đẳng thì lại không thèm quá nghiêm khắc tuân theo các quy tắc giữ gìn bí mật nghề nghiệp.
Trong hệ thống phục vụ ở đó những tên có quyền hơn thường tin tưởng trao công việc của mình cho bọn cấp dưới, theo sơ đồ đã được tính toán cẩn thận và rất chính xác của các màng lưới. Những màng lưới này thi hành mọi công tác có liên can.
Những “màng lưới” này soạn các báo cáo tổng kết, bản tin, thông báo… Những người ở tổ chức này phần lớn đều có trình độ văn hóa cao, sẵn sàng làm việc vô điều kiện ở hậu phương, coi việc không phải ra trận là ân huệ cao quý nhất.
Thế là Weiss mong muốn được gần gũi với những loại nhân viên binh lính đó. Song anh chưa biết làm thế nào.
Và còn một việc nữa. Ở đất nước Ba Lan bị chiếm đóng bọn sĩ quan Đức không những chỉ thỏa mãn với ý thức quyền thống trị của mình mà còn mong muốn đảm bảo cho sự có mặt của chúng ở đây với những tiện nghi tốt nhất. Ngay cả những tên thiếu sinh quân mới ra trường, từ bé đã được dạy quen với đời sống eo hẹp của gia đình, đến đây cũng có hầu gái và biến bọn lính hầu của mình thành tay sai. Những tên sĩ quan càng giữ địa vị cao bao nhiêu thì số người phục vụ cho hắn càng nhiều bấy nhiêu.
Bọn lính hầu - tay sai, bọn nấu ăn, bọn hầu gái chiếm được cảm tình của các sĩ quan cao cấp nhiều hơn bọn sĩ quan cấp thấp. Và bọn này am hiểu về chủ mình hơn cả những nhân vật thân cận nhất.
Thế là hình thành một phái thực sự. Bọn sĩ quan tác chiến khinh bỉ phái này, chỉ có các sĩ quan tham mưu mới hiểu được hoàn cảnh đặc biệt của phái này và thấy khinh bỉ nó thật nguy hiểm.
Weiss muốn đột nhập vào môi trường đặc biệt này nhưng anh hiểu hoàn cảnh khác biệt của mình. Những con người của môi trường này có thái độ kín đáo kiểu phe phái.
Weiss mỉm cười nghĩ rằng nếu như tử tước phu nhân bỗng nhiên quyết định coi anh như một người ngang hàng và sẽ giới thiệu anh với những người quen của mình thì anh cần phải biết xử sự với giới quý tộc Đức ra sao chứ. Sách, phim, sự luyện tập là cơ sở đáng tin cậy cho vấn đề này. Nhưng về người hầu gái Đức thì anh được biết quá ít. Trước mắt anh phải nghiên cứu tầng lớp xã hội trung gian mới này đối với anh. Mọi dự định tìm chìa khóa mở những bí mật của môi trường này cùng với sự giúp đỡ của bà Dietmar đã kết thúc vô hiệu quả. Bà Dietmar tức giận tuyên bố:
- Bọn hầu gái ư? Đó là kẻ thù trong nhà. Tôi đã phải tự giải quyết mọi việc không có hầu gái từ khi người nấu bếp gái nhận xét tôi. Ả ta dám nói rằng: nếu như cho tới lúc chồng tôi đi làm về mà tôi vẫn không chịu sửa lại đầu tóc cho đẹp thì chồng tôi sẽ bỏ tôi. Đó là bọn càn bậy, bọn mật thám trong gia đình.
Kinh nghiệm sống của Weiss không giúp ích gì cho việc hiểu biết những loại người này. Và nếu như có một số người anh quen có người hầu gái giúp việc thì những người này lại như trở thành thành viên của gia đình mà tất cả những thành viên khác có mặt ở đây đều phụ thuộc vào người này, chỉ trừ khi phải chờ đợi lo lắng mãi, khi người hầu giúp việc tuyên bố: từ hôm nay cô ta sẽ là sinh viên, là người bán hàng hay sẽ đến một khu xây dựng mới.
Chiều thứ bảy nào cũng có hàng trăm chiếc xe rẽ vào kho thực phẩm quân sự để nhận khẩu phần, số lượng và phân loại tương ứng với chức vụ và trách nhiệm của nhân vật này hay nhân vật khác. Khẩu phần cho chủ do bọn nấu bếp, bọn lính hầu cận. Nhưng bọn này lại không được vận chuyển và không thận trọng nếu trao xe mình cho người nào đó trong bọn.
Weiss được may mắn ghép vào số những người giúp việc cho tên binh nhất giao nộp ở kho các bộ đồ ăn trong khối chiến lợi phẩm. Nhưng không nối được mối quen biết. Bọn này vô cùng tham lam, tranh cướp nhau các bộ đồ, cãi cọ nhau xem chủ của chúng xứng đáng được cái gì nên chỉ hạ phẩm giá thôi còn việc kết giao này chẳng mang lại lợi ích gì cho Weiss cả. Sự thật thì cũng có cái gì đó trong quá trình quen biết ngắn ngủi này làm cho Weiss thích thú. Khi viên sĩ quan tùy tùng của tên toàn quyền Đức ở Ba Lan muốn lấy bộ đồ cổ Pháp cho một trăm người ăn, thì tên binh nhất này không cho mà còn thô lỗ nói tên sĩ quan rằng tay hắn còn ngắn qua. Rồi nháy đôi mắt đầy ý nghĩa:
- Bộ đồ này đã được quy định để…
Viên sĩ quan tùy tùng cũng gật đầu một cái đầy ý nghĩa, ngoan ngoãn lấy bộ đồ kém hơn.
Có nghĩa là nếu không phải Hitler thì cũng sẽ có một tên thân cận của hắn sẽ đến Ba Lan. Nhưng tên nào? Đến đâu? Bao giờ đến?
Buổi tối Weiss chỉ ở nhà với bà Dietmar. Những buổi nói chuyện với bà đã làm tăng sự hiểu biết của anh về cách sinh hoạt của bọn Đức ở đây. Bọn này cũng giống như bọn Latvia trước kia, coi Ba Lan như một thuộc địa riêng, vẫn giữ những truyền thống của tập quán Đức cổ.
Bà Dietmar kể lại việc bọn phát xít lên nắm chính quyền đã làm những người Đức ở đây lúc đầu hoảng sợ thế nào. Nhưng sự khủng bố những người cộng sản và phong trào công nhân ở Đức đã làm yên tâm cả những ai từng coi Hitler một kẻ phiêu lưu. Sau đó lại bắt đầu một trận kinh hoảng, lo sợ nữa khi Hitler xâm chiếm Ba Lan, Tiệp Khắc sẽ khích động Anh, Pháp và Nga tham gia chiến tranh. Và khi đó thất bại mới của nước Đức sẽ không thể tránh nổi. Nhưng bây giờ, khi mà Anh Pháp không phản kháng gì, chịu nhường bỏ Ba Lan thì thậm chí cả những gia đình quân nhân thuộc dòng dõi cổ Đức không những trở thành kẻ bảo vệ Hitler mà còn tuyên bố rằng thiên tài của Friedrich đại đế đã được thể hiện ở quốc trưởng. Và có khả năng như vậy, bà Dietmar đã kết luận, vì các thầy tướng từ Berlin đến đây đã khẳng định rằng việc Hitler lên cầm quyền là do Chúa Trời định trước.
- Thế bà có tin vào khoa tướng số không? - Weiss hỏi.
Bà Dietmar trịnh trọng tuyên bố:
- Tôi theo đạo Thiên Chúa. Tôi tin ở Chúa. Nhưng tại sao Hitler lại không thể là sứ giả của Chúa? Là Jesus mới? Giáo sĩ truyền đạo gọi quốc trưởng của chúng ta như thế.
- Và bà cũng coi quốc trưởng là con Chúa chứ?
- Trời, ngây thơ đến thế thì thôi! - bà Dietmar tức giận bảo - Thế quốc trưởng chui từ đâu ra mới được chứ? Tất cả chúng ta đều là con Chúa Jesus cả.
Qua đấy Weiss kết luận: ngay cả khi bà Dietmar yêu quý nhất và tốt bụng nhất hứa hẹn thay mẹ anh luôn quan tâm đến anh với tình mẫu tử cũng không chân thành khi câu chuyện liên quan đến chính trị. Bà coi mình như mẹ của anh nên bà sợ rằng đứa con nuôi sẽ phản bội.
Phải, phá thủng bức tường của sự nghi ngờ giữa người này với người khác thật không phải chuyện dễ dàng. Tất cả, giống như những con rùa, khoác lên mình chiếc vỏ cứng bằng xương để ẩn náu, để sống, tồn tại ở bên dưới như động vật bò sát.
Và dù sao thì cũng không còn ai khác ngoài bà Dietmar đã giúp cho Weiss đột nhập được vào một môi trường mà cho đến nay anh đã uổng công để lọt qua.
Sau buổi cầu Chúa, khi anh cho xe chạy đến bên ngôi nhà thờ trông giống như một giọt nước đá khổng lồ hay thạch nhũ trong hang động, thì bà Dietmar khoác tay một bà mặc áo choàng lông sói từ trong chiếc vòm cao của nhà thờ đi ra. Bà Dietmar giới thiệu Weiss với bà này và nói rằng đó là bà quản gia của đại tá von Salz, và từ lâu - từ hồi còn nhỏ bà đã quen với bà Maria Bücher.
Trước hết, Weiss chở bà Dietmar về nhà sau đó lại chở bà Maria Bücher vào trung tâm thành phố, đến nhà đại tá von Salz.
Trả lời câu hỏi rất lịch thiệp mà bà Maria nói với một giọng bàng quan: “Ở đây anh sống ra sao?” Weiss thích thú trình bày hết quan điểm sống của mình.
Anh không có ai là người quen cả, bạn cùng làm là những người kém giáo dục. Buổi tối anh chỉ ở nhà với bà Dietmar. Dùng sách của con bà Dietmar để lại học thêm đôi chút. Mãn hạn lính, anh muốn mở rộng sự nghiệp của mình, anh có kinh nghiệm làm thợ may, và anh sẽ có thể kiếm không ít tiền nếu như anh đạt được mục đích là có một ga ra không lớn lắm để trang bị cho một xưởng sửa chữa ô tô.
Bà Maria Bücher lãnh đạm nghe anh kể, hình như bà ta chẳng thích thú gì với những kế hoạch đường đời của anh thanh niên này. Nhưng khi đến nơi bỗng nhiên bà ta vô cùng thích thú hỏi:
- Thế anh có tiền để mua một xưởng như vậy không?
- Tôi có cái đầu này thôi - Weiss khoác lác nói.
- Ồ, tiếc rằng chỉ có thế thì không đủ - bà Bücher nói với vẻ độ lượng rồi nhấn mạnh thêm - Nhưng anh có cái đầu không phải tồi, nếu như trong đó có những ý nghĩ quan trọng - bà dừng lại rồi quả quyết nói - Bây giờ anh hãy uống với tôi một tách cà phê nhé!
Bà Bücher xuống xe, lấy chìa khóa mở cổng sắt vào vườn, đi theo một lối tối lên phòng mình, trong đó có đủ các đồ gỗ sang trọng nhưng lại chất bừa bãi - va li hòm xiểng ghép cẩn thận, bên ngoài có đai sắt.
Cởi áo choàng lông sóc ra, bà Bücher hiện ra trước mặt Weiss trong chiếc áo dài màu xanh lơ bằng lụa mỏng làm phô ra tất cả đường nét của tấm thân đẫy đà.
Lúc mời Weiss uống cà phê, bà chủ nhà làm đỏm và nói với anh những câu chuyện bông đùa khiến cho Weiss thấy buồn trong lòng tưởng như anh không còn có ý định đặt hi vọng vào một môi trường mà anh không đạt tới được với một bà già như vậy.
Nhưng cũng may, bà Bücher đã chuyển từ những câu chuyện vớ vẩn sang chuyện công việc nhanh chóng đến kỳ lạ. Với giọng hoàn toàn khác hẳn, bà Bücher kể rằng con gái bà - một thiếu nữ rất đáng yêu đã tốt nghiệp trường trung học và đang làm phiên dịch cho đại tá. Và cũng như Weiss, con gái bà là nhân viên quân sự. Đại tá giữ một trách nhiệm quan trọng trong ngành tình báo Đức, và theo sự hoạt động thì đại tá còn đi xa, lâu mới về, vì thế con gái bà hiện nay có thì giờ tự do, có thể gặp gỡ một thanh niên đứng đắn, tất nhiên là có mặt mẹ. Bà Bücher kết luận rằng bà sẽ bảo cho bà Dietmar khi nào Weiss lại có thể đến thăm bà được.
❀ ❀ ❀
[1] Bismarck: Thủ tướng Đức (tức Phổ) thời kỳ chiến tranh Pháp - Phổ và Công xã Pa ri 1871.
[2] Ông ta: ý chỉ Hitler.
[3] Rua: Một khu công nghiệp lớn của Đức.
[4] Hamburg: Hải cảng của Đức.