Mùa hè năm 1940 một công dân Xô Viết quốc tịch Đức bị giết hại ở Riga.
Các cán bộ công an điều tra của Latvia xác định rằng: kẻ giết người đã dùng một loại súng đặc biệt có lắp các ống đựng chất kali xyanua, khi các ống bị vỡ sẽ xuất hiện một loại hơi tập trung làm chết người ngay tức khắc và không gây tiếng nổ.
Mặc dù nhiều đồ vật quý giá của nạn nhân như nhẫn cưới, đồng hồ, tiền bạc bị cướp mất, nhưng sau đó người ta tìm thấy một số các đồ vật đó gói lại quẳng xuống đáy cống. Điều này gạt bỏ giả thuyết cho rằng đây là một vụ giết người cướp của.
Thế là chỉ ít lâu sau có thể đoán được ngay là một thủ đoạn khủng bố có tổ chức. Nạn nhân là kỹ sư Rudolf Schwarzkopf, một chuyên gia nổi tiếng trong ngành vô tuyến điện.
Con trai nạn nhân là Heinrich Schwarzkopf, sinh viên trường Đại học Bách khoa Riga, bàng hoàng trước cái chết của cha, không cung cấp một dẫn chứng nào cả.
Johann Weiss, thợ nguội kiêm thợ máy xưởng sửa chữa ô tô của Friedrich Kunz, bị gọi đến cơ quan công an điều tra.
Theo các tài liệu điều tra vào ngày xảy ra vụ án mạng, Weiss đã có mặt rất lâu trong nhà Schwarzkopf để chữa những dụng cụ gì đó của kỹ sư đặt làm. Ngoài ra Weiss còn có quan hệ bạn bè với con trai Schwarzkopf đang rất ham mê môn đua mô tô. Weiss là một thợ máy có tài, đã giúp Heinrich hoàn thiện chiếc mô tô nhãn hiệu Zundap, nên mới đây Heinrich đã đoạt giải. Người ta còn biết rằng Weiss đã nghiêm chỉnh tham dự các cuộc họp của “Hội liên hiệp kiều dân Đức vùng Baltic” đã sửa chữa không công một chiếc xe hơi của luật sư Sebastian Funk, liên khu trưởng Hội này, thời giờ nhàn rỗi Weiss còn làm lái xe cho viên luật sự này nữa.
Trong thời gian bị hỏi cung, Weiss tỏ ra biết kiềm chế mình, và trả lời hơi lung tung. Khi anh cán bộ công an Latvia bực tức trách Weiss là không muốn giúp đỡ việc điều tra, mặc dù nạn nhân là người cùng dân tộc với anh, Weiss đáp là không có gì đáng ngạc nhiên cả vì nạn nhân lại là người Đức như anh. Bởi vì bây giờ người Latvia đối xử với người Đức không có gì là thân thiện cả.
Điều này làm người thẩm phán tức giận. Anh trách Weiss là một công nhân trẻ mà lại không thấy xấu hổ khi nói năng như vậy. Lẽ nào Weiss lại không hiểu rằng lúc này hơn lúc nào hết tình đoàn kết vô sản phải liên hiệp tất cả mọi công nhân lại không kể dân tộc nào hay sao?
Weiss nghiêm chỉnh, chăm chú ngồi nghe, nhưng qua nét mặt lạnh lùng và bình thản của anh, khó mà hiểu nổi anh tiếp thu những lời người thẩm phán vừa nói như thế nào. Thẩm phán cũng là một công nhân trẻ, mới trở thành nhân viên cơ quan công an. Tổ chức Đảng nhà máy thủy tinh đã cử anh đến đây, mặc dù đối với nghề nghiệp mới mẻ này anh không có một bằng cấp nào cả, mà cũng không có khả năng gì! Về vấn đề này anh cũng nóng nảy nói với Weiss, nhưng vẫn không làm cho Weiss thông cảm.
Ở cơ quan công an ra, Weiss đi đến hiệu cà phê. Anh mua bia, xúc xích rồi từ tốn ngồi ăn sáng. Cũng với dáng điệu bình tĩnh đó anh đi ra bến xe, bỏ lỡ một chuyến tàu điện và lên chuyến sau, dọc đường anh chỉ lãnh đạm nhìn qua cửa kính tàu điện. Tàu còn chưa chạy tới bến đỗ ở phía nhà luật sư Funk, trưởng khu “Hội liên hiệp kiều dân Đức vùng Baltic”. Weiss đã xuống và vội vã chạy về phía trước.
Sebastian Funk là một người mập mạp, vai rộng, thân hình gần như vuông, bụng nở căng, đôi má nặng trễ xuống, sốt ruột dậm chân ở bên cửa ra vào nhà mình. Khi Weiss đánh chiếc xe “Adler” kiểu cổ đến cổng chính, Funk khó nhọc ngồi vào ghế sau và tức giận hỏi:
- Tại sao tôi phải chờ xe mà xe không chờ tôi?
Weiss trả lời ngắn gọn:
- Xin lỗi ngài Funk, vì tôi có những chuyện không may.
- Anh mà còn có những chuyện không may nữa kia à? - Funk lầu bầu khinh bỉ rồi bảo: - Hay là hôm nay tôi làm anh không may mắn? - Sau đó hắn động lòng thương hại hỏi Weiss: - Thế có chuyện gì xảy ra với anh?
Nghe Weiss kể lại tỉ mỉ việc anh bị hỏi cung ở cơ quan điều tra, nét mặt Funk dần dần khoan dung hơn. Lão vỗ vai Weiss bảo:
- Cũng không sao đâu nếu như họ có bỏ tù anh. Vì họ cần một thủ phạm người Đức. Mà anh là người Đức.
- Nhưng, thưa ngài Funk, chắc ngài đã hiểu tôi. Tôi rất muốn nhờ ngài một việc, nếu cần xin ngài làm luật sư cho tôi.
- Cũng chẳng cần đâu. - Funk chẳng cần suy nghĩ nói luôn - Anh là công nhân, mà họ thì không nghi ngờ công nhân đâu.
- Công nhân cái gì ở tôi cơ chứ? - Weiss nóng nảy phản đối. - Ngài đã biết, tôi đang tính toán để trở thành một chủ trại. Tôi còn chưa rõ là trang trại có thuộc về cô tôi nữa hay không?
- Phải, vì chính anh không biết điều đó nên suốt mấy tháng anh lo lắng chăm sóc bà cô ốm đau của mình khiến cả xã người ta khen ngợi anh là một thanh niên vô cùng đứng đắn. Đừng có ngạc nhiên, Weiss ạ. Tôi là khu trưởng, tôi có trách nhiệm phải biết tất cả về anh, thậm chí cả những điều bản thân anh cũng không biết về mình.
- Nhưng tôi cũng yêu quý cô tôi, mặc dù tất nhiên thôi, chỉ rất giận một điều là chẳng nhận được của thừa tự gì cả.
Funk lắc đầu.
- Tôi cho rằng ở nghĩa địa anh đã khóc vì thương bà cô ngang với tiếc của thừa kế… - Rồi lão xẵng giọng. - Anh vẫn còn dao động chứ? Anh định về nước hay ở lại với bọn Bolshevik?
- Thưa ngài, Weiss nói tiếp: - Bây giờ tôi đã quyết định trở về Đức càng sớm càng tốt.
- Tại sao bây giờ mà không phải trước đây?
- Hôm nay ở cơ quan điều tra tôi đã hiểu rằng, ở đây người ta đối xử với người Đức không tốt. Ngài Kunz hứa để lại cho tôi xưởng của mình để tôi trở thành chủ nhân hờ của xưởng. Tôi đã nghĩ là ở đây tôi có triển vọng lớn hơn ở bên nước. Nhưng bây giờ thì tôi đã rõ rồi, xưởng sẽ bị tịch thu. Và tôi buộc sẽ phải vào nhà máy như một công nhân bình thường. Tôi cho rằng làm một người lính ở bên nước mình còn hơn làm công nhân ở đây.
- Cho tới bây giờ tôi mới nghe thấy giọng nói mang dòng máu Đức của anh: - Funk tán thưởng gật đầu.
Chiều hôm đó, rửa xe xong, Weiss đang lau cửa kính xe bằng miếng da hươu, bỗng nhiên Funk đến gara (trước kia không bao giờ lão đến đây) và hỏi:
- Hôm nay anh sẽ đến chia buồn với con trai ông Schwarzkopf chứ?
- Vâng, ông Schwarzkopf đối xử với tôi rất tốt.
- Điều đó tôi biết, - Funk tức giận nói tiếp, - nhưng tôi không thể hiểu nổi tại sao lại như vậy?
- Bao giờ tôi cũng nghiêm chỉnh hoàn thành những việc làm theo yêu cầu của ông ấy.
- Còn gì nữa?
- Trong những lúc rỗi rãi tôi có giúp ông ta đôi chút, vì ông ấy là nhà phát minh.
- Rất tiếc là tôi không đủ trình độ để hiểu nổi ông ấy nghiên cứu gì.
- Phải, đầu óc anh thật ngốc nghếch, - Funk hạ thấp giọng nói với vẻ cương quyết và chắc chắn - Còn bây giờ thì thế này Weiss ạ, mặc dù anh đã quyết định về nước, song hoàn toàn chưa có nghĩa là anh sẽ được về, vì rằng chúng tôi còn chưa quyết định. Chúng tôi quyết định anh sẽ được về Đức nếu Heinrich về theo. Và muốn cho Heinrich về nước thì phải cho cậu ta biết rằng cha cậu ta cũng đã dự định như vậy.
- Chẳng lẽ Heinrich lại không biết điều đó?
- Cho đến nay cậu ta vẫn chưa biết. Cậu ta cũng chưa biết là mới đây ông Rudolf có gửi cho tôi một bức thư… Anh hãy bảo với Heinrich rằng tôi có bức thư đó.
- Như vậy cho Heinrich xem bức thư đó thì tốt hơn, vì cậu ta vẫn thường làm những điều bố mình muốn.
Funk nhăn trán, nhưng rồi dịu giọng ngay:
- Weiss, tôi tin anh như tin đứa con trai tôi. Bức thư này tôi đánh mất rồi và tôi nghĩ là các tình báo Bộ nội vụ Liên Xô đã lấy cắp mất. Chúng cần Schwarzkopf vì ông ta là một kỹ sư có tài, hiểu biết rất sâu về kỹ thuật thông tin quân sự. Khi chúng biết Schwarzkopf chuẩn bị về nước, chúng bèn giết kỹ sư. - Funk cất giọng huênh hoang - Bây giờ nghĩa vụ của chúng ta phải đưa con trai Schwarzkopf trở về Tổ quốc. Chú của Heinrich hiện giờ mà một nhân vật quan trọng ở Đức. Ông ta muốn giang tay ôm chặt anh trai và cháu mình vào ngực, và tôi đã hứa với ông ta rằng sau khi về Đức gia đình Schwarzkopf sẽ có địa vị đặc quyền hơn chúng ta nhiều. Anh hiểu tất cả chứ?
- Vâng, tôi sẽ nói với Heinrich rằng tôi sẽ là người trung thành nhất với anh ta nếu như anh ta đồng ý về nước trong một ngày gần đây.
- Vấn đề là như thế, nhưng anh còn có nhiệm vụ đối với tôi, - Funk nhắc lại - Không được sự đồng ý của tôi anh không được bỏ nơi này.
•º•
Ngay cả chuyên gia có tài cũng không thể tạo cho nét mặt của Rudolf Schwarzkopf bị biến đổi vì sợ hãi một nét bình tĩnh trở lại. Người ta phủ lên quan tài tấm nhiễu đỏ.
Những người Đức sống ở Riga hồi đó không mến phục Schwarzkopf vì tính tự cao đối với đồng bào bởi uy thế của mình, và vì sự thể hiện quá kính trọng giáo sư Goldblatt.
Kết bạn với một người Do Thái, dù cho người này có tài đi nữa, cũng là một sự khiêu khích đối với xã hội.
Có tin đồn rằng, hình như Schwarzkopf bắt con trai phải cầu hôn với con gái giáo sư Goldblatt. Thực ra người ta còn bàn tán với nhau nếu kết hợp công việc của giáo sư Goldblatt - nhà bác học lý thuyết với hoạt động có năng lực của Schwarzkopf trong lĩnh vực kỹ thuật sẽ hứa hẹn những bản đồ án, những phát minh làm cho nhiều cường quốc phải quan tâm. Rudolf Schwarzkopf là một người cao, cân đối, nét mặt nghiêm khắc, và đầy vẻ kiêu hãnh. Ông biết tạo cho mình danh tiếng về bản lĩnh có nghị lực, và cương quyết, song thực chất thì ông lại là một người hoàn toàn không công bình, đa nghi và hay tự ái.
Schwarzkopf không muốn quay trở về Đức chủ yếu vì ở đó ông có một người em trai, về mặt nào đó ông cho là một gã Phổ[1] bất tài, ngốc nghếch. Phụ thân của kỹ sư ngay khi vợ còn sống đã ngủ với người hầu gái. Chị hầu gái đã đẻ ra Willie, và sau này nhận Willie làm con. Bây giờ Willie trở thành một nhân vật quan trọng trong bộ máy của Hitler. Và rõ ràng là hắn đang lợi dụng địa vị của mình để trả thù người anh trai, vì Rudolf đã đối xử với Willie một cách tự cao và khinh miệt. Y sẽ khoan dung, bảo hộ cho Rudolf nhưng đòi Rudolf phải kính trọng mẹ Willie nguyên là người hầu gái Annie, còn ngày nay là phu nhân quả phụ von Schwarzkopf.
Rudolf Schwarzkopf biết toàn bộ những gì có liên quan đến kỹ thuật vô tuyến điện, song hầu như lại chẳng hiểu biết gì về tâm lý con người.
Ông tỏ thái độ biết chịu đựng đối với chủ nghĩa phát xít. Vì ông cho rằng chủ nghĩa phát xít đang tỏ rõ khát vọng mù quáng của một dân tộc bị nhục nhã ê chề trước những thất bại quân sự. Còn những chiến thắng hiện nay nước Đức giành được ở châu Âu thì Rudolf lại nghĩ rằng nhân dân các nước bị chủ nghĩa đế quốc đô hộ có một sự suy nghĩ bình thường của con người, khác hẳn với những tư tưởng hy sinh mù quáng cho sự bá chủ thế giới hay lòng yêu nước.
Em trai Rudolf, thiếu tá Willie Schwarzkopf nhiều lần viết thư cho khu trưởng Funk nói rằng Latvia bây giờ đã trở thành nước xã hội chủ nghĩa, vì thế việc Rudolf tiếp tục ở lại Latvia sẽ làm hại bước đường công danh trong Đảng Quốc xã của hắn, và đòi Funk phải áp dụng các biện pháp kiên quyết.
Ngay trước khi vụ án mạng xảy ra, chủ tịch Ủy ban Xô Viết nhân của Latvia có đến thăm kỹ sư và hỏi kỹ sư có ý kiến gì đối với việc đề cử ông làm Giám đốc viện nghiên cứu khoa học. Rudolf trả lời rằng để ông suy nghĩ đã.
Ngay hôm đó, không báo trước, khu trưởng Funk cũng đến nhà Rudolf và giận dữ tuyên bố rằng, các giới người Đức ở Riga coi hành động đó là sự phản bội đối với lợi ích của Quốc xã.
Heinrich không chú ý lắm đến sự lo lắng đặc biệt của cha sau khi Funk đến thăm. Lòng tự ái bị kích động làm kỹ sư thật sự đau khổ khi Funk nhắc đến người em trai - thiếu tá - đang tỏ ra sự quan tâm rất nhiều đến những việc làm và thái độ của kỹ sư.
Rudolf chỉ bình tĩnh lại khi Weiss mang đến cho ông những dụng cụ ông đặt làm. Weiss hoàn thành không những rất cẩn thận mà còn hoàn thiện thêm về kỹ thuật mà những cái đó không có trong bản vẽ.
Đối với kỹ sư, Weiss tỏ ra không có gì là khách khí, nhưng lại rất lịch thiệp, kính trọng khiến Rudolf không cảm thấy gì suồng sã cả.
Weiss có đặc tính là biết chịu đựng và luôn sẵn sàng giúp đỡ người, nhưng không bao giờ anh có chút biểu hiện cầu lợi nào. Weiss tỏ ra rất phục các kiến thức của kỹ sư Schwarzkopf. Tuy nhiên tính ham hiểu biết của Weiss trong lĩnh vực kỹ thuật vẫn không vượt quá những đơn đặt hàng mà anh nhận làm. Và khi Rudolf bắt đầu say sưa kể về những công trình ông đã nghĩ ra thì Weiss nhã nhặn tỏ ra rằng anh không đủ học vấn để nghe. Anh rất tiếc là không hiểu nổi những khái niệm kỹ thuật mà kỹ sư trình bày cho anh.
Weiss có quan hệ bạn bè rất thân thiết đối với Heinrich Schwarzkopf. Nhưng đối với cả hai cha con kỹ sư bao giờ Weiss cũng tỏ ra khiêm tốn nhận thức rất rõ sự chênh lệch nhau về địa vị xã hội của anh với nhà Schwarzkopf.
Heinrich đã nhiều lần cam kết rằng Weiss là người bạn chân chính, thậm chí còn dẫn Weiss đến nhà giáo sư Goldblatt. Chủ nhật hàng tuần Bertha con gái giáo sư thường mời những thanh niên giỏi âm nhạc đến nhà. Cô ta đang học ở nhạc viện, nhưng đã tham gia các buổi hòa nhạc không phải chỉ ở Latvia, hai năm trước cô đã biểu diễn ở Stockholm và Copenhagen. Trong các buổi hòa nhạc ở nhà Bertha, Weiss khiêm tốn ngồi ở một góc nhà. Trước bữa ăn tối anh đi xuống bếp giúp người nấu bếp cắt dăm bông thành những miếng mỏng để bầy đĩa, mang rượu ra hoặc đập nước đá để đánh cocktail[2].
Khi Heinrich hỏi Weiss về Bertha, anh nói:
- Đẹp đấy cậu ạ!
- Thế còn gì nữa?
- Có tài…
- Sao, sao nữa? - Heinrich sốt ruột hỏi.
- Và cô ta sẽ thành người nổi tiếng.
Heinrich trở nên ủ rũ không trấn tĩnh, nhún vai:
- Đúng như thế, Weiss ạ. Bertha cần có một người chồng luôn luôn đi theo cô ta để xách chiếc vali có dán đủ nhãn hiệu các khách sạn trên thế giới. Còn cha tôi thì bắt tôi phải lấy cô gái kiêu căng này vì các mục đích của ông cụ. Cha tôi muốn giáo sư trở thành người cộng tác với mình để mở xưởng Rudolf Schwarzkopf.
- Nhưng tại sao cậu lại cho Bertha là cô gái kiêu căng!
- Là vì cô ta, với chiếc đàn dương cầm của mình đang mơ ước được mọi người ngưỡng mộ, cũng giống như người Đức chúng ta mơ ước thống trị thế giới!
- Nhưng hai chuyện đó không giống nhau…
Heinrich cất giọng đầy xúc động.
- Có lẽ cha mình không có cảm tình với chủ nghĩa phát xít… Chính ông cụ muốn bắt tay với Goldblatt, biến những ý đồ của giáo sư thành các bản đồ án và trở thành một chủ hãng buôn bán các tác phẩm kỹ thuật. Và bằng cách đó bắt các consortium lớn nhất thế giới phải theo ý cha mình.
- Cha cậu vừa là nhà kỹ thuật vừa là nhà mơ ước.
- Nhưng cha mình rất có tài. Còn mình…
Weiss do dự.
- Cậu quá bừa bãi, và theo tôi, quá ham mê thể thao.
- Điều đó giúp con người không nghĩ ngợi gì cả Weiss ạ.
- Theo tôi không thể không nghĩ được!
- Thế mà minh lại đang muốn như vậy đó. - Heinrich đột ngột chấm dứt câu chuyện.
Mấy tháng gần đây Weiss thường xuyên đi kèm Heinrich ra sân đua mô tô hoặc đi biển để Heinrich tập lái xuồng máy.
Khoảng ba tháng trước, một hôm trời xấu, khi hai người ra biển thì có cơn giông. Những đợt sóng lớn lật nhào xuồng, Weiss cứu được Heinrich. Nhưng khi Heinrich trịnh trọng tuyên bố là cả Riga sẽ biết chiến công của Weiss thì anh lại đề nghị Heinrich đừng nói chuyện này với ai. Vì nếu báo đăng bài về chuyện này thì chủ xưởng sửa chữa xe hơi, Friedrich Kunz sẽ đuổi anh ngay, vì các chủ xưởng cho thuê xuồng máy sẽ buộc tội Kunz vi phạm nguyên tắc thương mại cho thợ của mình đi phục vụ thuyền thể thao.
Heinrich chấp nhận đề nghị của Weiss. Anh chàng coi sự nhẫn nhục của Weiss là một biểu hiện hạn chế của bản tính, xa lạ với mọi ham thích mơ ước cao xa, còn lý trí của Weiss thì Heinrich coi đúng là chủ nghĩa thực tiễn dân tộc không hơn không kém đã được tiêm nhiễm tính ngăn nắp kiểu Đức cổ xưa.
Weiss kể lại thời thơ ấu của mình một cách miễn cưỡng, lấy cớ là bị mồ côi rất sớm. Anh từng làm việc trong một xưởng của các kiều dân Nga. Còn sự chiều chuộng của gia đình anh chỉ nhận được khi về ở với người cô. Cô anh nhận anh về ở vì cảnh đơn độc và sự sợ hãi cái chết. Người cô đã giúp Weiss trở lại với các tình cảm của một người Đức. Cô anh có một thư viện khá phong phú. Và chỉ nhờ có sách vở mà Weiss hiểu biết về tổ quốc mình đôi chút. Anh yêu Tổ quốc, nhưng tiếc rằng hiểu biết về nó quá ít. Những buổi nói chuyện ở câu lạc bộ Hội đã giúp Weiss hiểu ra mình mới chỉ biết qua loa về Tổ quốc mà thôi.
Còn ở câu lạc bộ mô tô, Weiss chỉ có mặt với tư cách thợ máy riêng của Heinrich, và không bao giờ vượt quá giới hạn ngăn cách của một công nhân kỹ thuật với một nhà thể thao thực sự.
Weiss không từ chối việc chuẩn bị xe máy cho các cuộc đua, sẵn sàng sửa chữa tại chỗ. Nhưng khi kết thúc công việc, bao giờ anh cũng giở sổ tay tính tiền công, rồi xé tờ giấy thanh toán trao cho chủ xe, và nhăn mặt lại không bằng lòng nếu tiền công bị khất. Còn nếu nhận được tiền công quá hậu, anh từ tốn cảm ơn nhưng không bao giờ mỉm cười vào những lúc đó.
Weiss luôn luôn tỏ ra rất lịch thiệp đối với các nhà thể thao. Và mặc dù anh rất có cảm tình với những cô gái mặc những bộ quần áo da chẽn lấy người, nhưng anh cũng không bao giờ chịu đồng ý đưa một cô nào đi chơi xa thành phố. Khi Heinrich cười hỏi Weiss rằng có phải anh sợ mang tiếng hay không thì Weiss nghiêm chỉnh trả lời rằng anh sợ nhất là mất khách hàng của xưởng, anh tuân theo các quy tắc đối xử mà ông Friedrich Kunz đã dặn dò anh.
Heinrich gọi hiện tượng này là sự xuất hiện tâm lý nô lệ.
Weiss trả lời là anh quý công ăn việc làm của mình tới mức vì nó mà có thể sẵn sàng từ chối nhiều thích thú riêng.
Heinrich nhếch mép cười:
- Ở địa vị của cậu, với tình cảm đấu tranh giai cấp như vậy là đã chiến thắng giai cấp tư sản rồi! Hơn nữa, mọi khả năng bên ngoài của cậu đều hoàn toàn phù hợp.
Weiss co vai lại và bảo rằng: mặc dù thực tế hiện này anh là một công nhân, nhưng điều đó hoàn toàn không có nghĩa mãi mãi anh vẫn cứ chỉ là công nhân.
- Ừ thì như thế, - Heinrich mỉm cười, - cậu tính toán rằng nếu trở về Tổ quốc thì trước mắt cậu sẽ mở ra tương lai huy hoàng chứ gì!
- Không, - Weiss nói, - tôi không nghĩ đến những triển vọng cực kỳ chói lọi. Tôi biết rằng về tới Đức ngay lập tức tôi phải vào lính.
- Ấy thế mà cậu vẫn muốn về!
- Tôi vẫn không hết dao động, - Weiss buồn rầu thổ lộ, - Nhưng tôi là người Đức, mà đối với tôi nghĩa vụ là thiêng liêng hơn cả, mặc dù tôi hiểu làm một người lính không phải là số phận huy hoàng nhất!
- Đừng buồn, anh bạn thân mến ạ, - Heinrich cởi mở vỗ vai bạn. - Chú Willie có một tình cảm ruột thịt sâu sắc đối với tôi. Chú ấy là người có quyền thế, và nếu như cha con tôi không trở về Đức đi nữa, gia đình tôi, nói rõ hơn là tôi sẽ viết thư giới thiệu cậu với chú ấy, và chú ấy sẽ lo cho cậu vào một nơi nào đó có thể ấm thân hơn. Cậu có thể tin như vậy.
- Tôi sẽ vô cùng biết ơn cậu, bố cậu, và ông Willie Schwarzkopf, - Weiss lễ độ nói.
- Nhưng cha tôi không thích chú ấy. Cha tôi coi chú ấy là một người hạ đẳng. Ông cụ rất đề cao danh dự dòng họ nhà tôi. Còn chú ấy thì cứ gọi tôi về, bảo rằng đã đặt mua riêng cho tôi một xe đua ở Praha vì chú ấy là bạn thân của tỉnh trưởng Quốc xã[3]. Bây giờ chú ấy đang ở Berlin, hứa rằng sẽ đón cha con tôi ở biên giới mới của Đức, và cha con tôi cũng chẳng nghi ngờ gì nữa vì biên giới này cách chúng ta không là bao.
- Thế chiếc xe loại gì? - Weiss thích thú hỏi.
- Trong thư chú ấy kể về những mặt trội kỹ thuật của xe.
- Giá được biết thì thích thú biết bao!
- Xin mời! Heinrich nói và đưa cho Weiss bức thư.
- Nhưng cậu không phản đối chứ?
- Cậu nói gì lạ thế?
Weiss đảo mắt qua bức thư rồi khâm phục thốt lên:
- Xin chúc mừng cậu! Đây là chiếc xe loại chúa! - Nhưng anh bỗng vội vàng bỏ về vì sực nhớ ra là đã hứa với chủ xưởng sẽ hoàn thành một công việc khẩn.
❀ ❀ ❀
[1] Phổ (Prussia) - dân tộc chính ở Đức. - N. D.
[2] Cocktail: loại nước uống trộn lẫn rượu, bột hoa quả, đường với nhau - ND.
[3] Tỉnh trưởng quốc xã: sau khi Hitler chiếm được các nước châu Âu, các nước này được coi là một tỉnh quốc xã hay Khu thống sứ. - ND.